tinbc tinbc

Chương 247: Nửa nét tên trong tro

Bàn than nguội nằm sau bờ Bến Tro, dưới mái che thấp làm bằng phên tre cháy sém. Tro đã qua đêm được đặt trong từng khay đất, mỗi khay có thẻ tre kẹp bên mép: giờ đốt, người đã xướng tên, người giữ lò, hũ nào đã chia, hũ nào còn chờ. Gió ở đây nhẹ hơn ngoài bờ, nhưng không sạch. Nó mang mùi than ẩm, giấy cũ và thứ lạnh còn lại sau khi oán nóng đã hết răng.

Nửa nét từ luống tro vừa dập được đặt trong một khay riêng. Bùi Sách úp quanh nó ba mảnh gạch nhỏ, như rào một vết thương. Không ai được chạm vào tro cho tới khi nó nguội hẳn. Tần Mạc đứng trước khay, tay trái vẫn rát vì dấu cắn oán. Cơn đói trong Kim Đan chưa tan, chỉ nằm xuống thấp hơn.

Chu Bình đọc thẻ tre, rồi nhìn nửa nét đen. “Có thể là rất nhiều chữ.”

Bùi Sách cầm que than gãy, đặt cạnh nét ấy để so. “Ừ. Cho nên chưa ghi.”

Người coi sổ nhíu mày. “Nếu chờ quá lâu, tro lẫn hơi. Nét mất.”

“Mất nét còn hơn viết sai tên người sống.” Bùi Sách đáp.

“Ngươi nói vậy vì người bị gọi chưa đứng trước mặt.”

“Chính vì chưa đứng trước mặt.”

Hai câu cộc nhau như cào sắt trên đá. Tần Mạc nghe mà không chen vào. Hắn muốn dùng linh lực giữ nét, muốn nhìn xuyên tro, muốn biết ngay tên nào nằm dưới đó. Nhưng mọi cách nhanh đều đặt kết quả trước người có tên.

Từ Khởi mở bản đồ, bụi than trên giấy cũng hiện một nửa đường giống nửa nét trong khay. “Bản đồ chỉ tới Công Đức Viện sau tro. Nhưng nếu chưa biết tên, đi tới đó hỏi gì?”

“Hỏi sổ nào cân tro này,” Chu Bình nói.

Bùi Sách nhìn y, có chút vừa ý. “Đúng. Hỏi sổ, không hỏi tội.”

Một tiếng ho khẽ vang từ sau giá đá. Mọi người quay lại. Một nam nhân gầy mặc áo xám tro bước ra, tay cầm túi vải buộc kín. Mặt hắn vàng, mắt sâu, dáng người như đã nhiều ngày không ngủ trên giường. Hắn giơ hai tay rất nhanh để chứng minh mình không cầm dao.

Bùi Sách lập tức chĩa cào than. “Ai?”

Nam nhân nhìn Tần Mạc, rồi nhìn Chu Bình. “Hà Kính.”

Chu Bình lật sổ. “Ta chưa thấy tên này.”

“Ngươi chưa thấy là đúng.” Hà Kính cười khô. “Ta sống nhờ việc người khác không thấy.”

Bùi Sách không hạ cào. “Tới bàn than nguội làm gì?”

Hà Kính đặt túi vải xuống đất, nhưng vẫn giữ một đầu dây. “Ta có đối chứng cho nửa nét. Đổi một chỗ trốn qua đêm.”

A Yên đứng sau Chu Bình lập tức nói: “Nghe như kẻ xấu.”

Hà Kính nhìn nó. “Đúng một nửa.”

Chu Bình hừ. “Nửa nào?”

“Nửa muốn sống.”

Tần Mạc nhìn người này lâu hơn. Trên cổ tay Hà Kính có vết mực đỏ nhạt từng bị rửa nhiều lần. Dấu ấy không phải của Phật Đài. Nó giống loại mực niêm dùng trong Cấm Viện của Thái Huyền, nơi từng dán số lên hồn và vật chứng. Mùi trên túi vải cũng quen: giấy cũ, thuốc chống ẩm, và một chút lạnh của phòng không có ánh mặt trời.

“Ngươi từ Cấm Viện?” Tần Mạc hỏi.

Hà Kính mím môi. “Từng làm việc giao giấy. Không phải người tốt. Cũng không đủ cao để là kẻ ác lớn.”

Chu Bình nói: “Câu tự giới thiệu này nghe luyện sẵn.”

“Luyện để khỏi bị giết ngay.”

Bùi Sách thúc cào than xuống đất. “Mở túi.”

Hà Kính không mở. “Chỗ trốn trước.”

Bùi Sách cười lạnh. “Vậy ôm túi đi.”

Hà Kính siết dây, mồ hôi rịn ra ở thái dương. “Nếu ta bị bắt trước khi mở, giấy bên trong bị đốt. Người đốt không phải ta. Các ngươi muốn biết nửa nét này dính tới ai thì phải để ta sống đủ lâu.”

Sát Đạo trong ngực Tần Mạc khẽ động. Đe dọa, mặc cả, sợ hãi, giấy Cấm Viện, nửa nét trong tro. Tất cả đều có thể ép bằng một nhịp. Hắn có thể giữ cổ Hà Kính, buộc mở túi, đọc chứng cứ, đi thẳng tới Công Đức Viện. Nhanh hơn, chắc hơn, ít lời hơn.

Hắn nhìn bàn tay mình. Dấu oán cắn còn đỏ. Hôm nay đã đủ nhiều thứ bị giữ bằng cách không nuốt.

“Một góc phên phía sau lò,” Tần Mạc nói. “Không qua đêm nếu giấy giả.”

Bùi Sách quay sang hắn. “Ngươi lấy lò nhà ta làm gì?”

“Ta hỏi.”

Bùi Sách lườm hắn, rồi nhìn Hà Kính. “Góc phên chỉ đủ ngồi, không đủ nằm. Có người canh. Ngươi đi tiểu cũng phải nói.”

Hà Kính thở ra. “Được.”

“Mở túi.”

Lần này Hà Kính mở. Trong túi có ba mảnh giấy dầu, một thẻ xương nhỏ và nửa tờ đối chiếu bị cháy mép. Chu Bình nhận giấy, đặt lên bàn than nguội. Hắn không đưa ngay cho Tần Mạc, mà gọi người coi sổ tới nhìn cùng. Bùi Sách cũng cúi xuống, mặt sát giấy đến mức muội than trên mũi gần chạm vào mép chữ.

Nửa tờ đối chiếu ghi các hũ tro được chuyển từ Bến Tro sang Công Đức Viện để cân chung với gạo cứu trợ. Mỗi hũ có ký hiệu. Một ký hiệu bên cạnh hũ đêm qua có nét cong giống nửa nét trong khay. Nhưng bên cạnh ký hiệu không phải tên đầy đủ. Chỉ có một phần: Hà...

Người coi sổ lập tức nhìn Hà Kính.

Hà Kính giơ tay. “Không phải ta.”

A Yên buột miệng: “Ai cũng nói vậy.”

Hà Kính cười méo. “Nên ta mới mang đối chứng trước khi các ngươi tự viết nốt tên ta vào tro.”

Chu Bình nhìn kỹ hơn. “Nét này có thể là Hà, cũng có thể là chữ khác bị cháy mất nửa.”

Bùi Sách gật. “Nửa nét không đủ.”

Người coi sổ khó chịu. “Nhưng giấy Công Đức Viện có ký hiệu hũ. Nếu không ghi ngay, hũ bị chuyển tiếp.”

Tần Mạc hỏi: “Chuyển đi đâu?”

Hà Kính nhìn hắn. “Kho gạo niêm sen. Tro áo và gạo cứu trợ cân chung thành công đức phân phát. Nghe đẹp không?”

Từ Khởi nhíu mày. “Gạo cứu người thật mà.”

“Thật.” Hà Kính gật. “Ta ăn rồi. Nhờ nó chưa chết. Nhưng trong cân ấy có cả tên bị đốt. Ai muốn lật ngay, ngày mai sân phát gạo khóa. Người đói sẽ chửi các ngươi trước khi chửi Công Đức Viện.”

Câu ấy làm gió dưới mái phên lạnh hơn. Tần Mạc nhìn nửa nét trong khay. Nếu hắn dùng nó để đánh thẳng, có thể kéo ra một phần thật. Cũng có thể khiến gạo ngày mai ngừng phát. Chính đạo và Phật Đài đáng ghét nhất ở chỗ chúng thường buộc người ta đánh vào thứ người nghèo đang cần.

Chu Bình hỏi Hà Kính: “Ngươi muốn đổi chỗ trốn vì sợ Công Đức Viện?”

“Vì sợ cả hai bên.” Hà Kính đáp. “Công Đức Viện biết ta lấy giấy. Cấm Viện cũ biết ta còn sống. Còn Tần Mạc…” Hắn nhìn Tần Mạc. “Nghe nói ngươi ghét người từng làm trong sổ bẩn.”

Tần Mạc không phủ nhận.

Hà Kính cười khô hơn. “Ta cũng ghét ta. Nhưng ghét không che mưa.”

Một giọng nữ từ hàng khay bên cạnh cắt vào: “Ghét mình mà vẫn ký nhanh lắm.”

Hà Kính cứng người.

Người nói là cô gái ôm khay tro cha lúc nãy. Nàng đặt khay xuống, kéo tay áo lên. Trên cổ tay có một vết sẹo mảnh, giống vết dây buộc lâu ngày. “Ngươi không nhớ ta đâu. Ta là con nhà họ Lưu ở trạm gạo cũ. Năm đó giấy chuyển cha ta ghi tự nguyện đi thử đèn. Người đưa giấy có vết mực đỏ trên tay.”

Hà Kính cúi đầu nhìn cổ tay mình, im rất lâu. “Ta đưa nhiều giấy.”

“Ta biết.” Giọng cô gái run, nhưng không vỡ. “Nên ta mới ghét.”

Bùi Sách nhìn Hà Kính, cào than nhấc lên nửa tấc. Từ Khởi lùi về sau Chu Bình. A Yên ôm chuồn chuồn chặt hơn. Không khí dưới mái phên bỗng đặc lại, như tro nguội cũng có thể bốc nóng.

Hà Kính không cãi. “Ta không biết giấy đó đưa đi đâu.”

Cô gái cười nhạt. “Lúc nào cũng có câu đó.”

“Ta biết giấy thiếu dấu tự nguyện.” Hà Kính nuốt một cái. “Ta vẫn đưa. Vì tháng ấy mẹ ta cần thuốc.”

Không ai lập tức mắng. Không phải vì câu ấy làm hắn sạch. Nó chỉ làm bẩn theo cách người ta nhận ra được. Một người giao giấy bẩn có thể cũng mua thuốc cho mẹ. Một người mua thuốc cho mẹ vẫn có thể đẩy cha người khác vào chỗ không về.

Tần Mạc thấy Sát Đạo thích khoảnh khắc này. Nó thích những thứ lẫn lộn vì dễ kéo về một kết luận: nuốt kẻ có tội, lấy giấy, đi tiếp. Nhưng cô gái họ Lưu đang đứng đó, khay tro cha nàng đặt ngay trước chân. Nếu hắn xử Hà Kính bằng cơn giận của mình, hắn cũng cướp luôn phần nàng chưa kịp nói.

Chu Bình hỏi cô gái: “Ngươi muốn hắn đi khỏi đây?”

Cô gái nhìn Hà Kính, rồi nhìn khay tro. “Ta muốn cha ta có đèn trước. Còn hắn…” Nàng hít vào, môi run. “Đừng cho hắn ngủ yên. Nhưng đừng làm khóa kho gạo hôm nay.”

Bùi Sách hạ cào xuống. “Nghe chưa? Góc phên. Có người canh. Không ngủ yên.”

Hà Kính cười một tiếng rất nhỏ, không giống vui. “Nghe rồi.”

A Yên nhỏ giọng: “Câu này cũng nghe luyện.”

“Luyện câu nào sống được thì dùng câu đó.”

Bùi Sách kéo ghế thấp bằng chân. “Ngồi. Đừng ngã vào tro. Ta không muốn ghi thêm tên ngươi hôm nay.”

Hà Kính ngồi xuống, nhưng vẫn giữ túi vải trên đầu gối. Chu Bình tách từng giấy đối chiếu, đọc thành tiếng cho người coi sổ và Bùi Sách cùng nghe. Tần Mạc đứng ngoài vòng, không giành lấy giấy. Việc ấy làm hắn chậm, nhưng cũng làm Hà Kính thở đều hơn.

Một cô gái ôm khay tro đã nguội đứng chờ bên cạnh, mặt nhăn vì lượt của mình bị chậm. “Các ngươi điều tra thì điều tra, tro cha ta có được vào hũ trước tối không?”

Bùi Sách nhìn khay của nàng. “Tên đọc chưa?”

“Đọc rồi.”

“Vậy vào hũ nhỏ trước, chưa vào hũ chung.”

“Hũ nhỏ có đèn không?”

“Có một đêm.”

“Một đêm cũng được.” Cô gái ôm khay đi, trước khi đi còn liếc Tần Mạc. “Đừng làm khóa hết đèn.”

Câu ấy rất thật, và rất đau. Tần Mạc gật với nàng. Nàng không chờ hắn đáp, đi luôn.

Hắn không được phép chỉ chọn sự thật sắc nhất. Sự thật ở đây còn có một đêm đèn cho cha cô gái, một góc phên cho Hà Kính sống tới sáng, một nửa nét chưa đủ kết tội, và một hũ gạo ngày mai có thể cứu bụng người đói.

Hà Kính rút thẻ xương nhỏ ra. “Cái này mở cửa phụ Công Đức Viện. Chỉ mở kho sau tro, không mở nội đàn.”

Chu Bình không nhận ngay. “Điều kiện?”

“Ta đi cùng tới cửa. Sau đó ta trốn ở lò.”

Bùi Sách bật cười. “Ngươi gan nhỏ mà tham sống dai.”

“Gan lớn chết nhanh.” Hà Kính nhìn nửa nét trong khay. “Ta từng thấy nhiều người gan lớn bị ghi thành mẫu.”

Tần Mạc đưa tay nhận thẻ xương. Trước khi chạm, hắn dừng lại. “Thẻ này của ai?”

Hà Kính khựng. Một câu hỏi nhỏ, nhưng làm mặt hắn đổi. “Của một người giao gạo đã chết.”

“Tên?”

“Tạ Am.” Hà Kính nói sau một lúc. “Hắn giấu bản sao danh sách trong gạch mộc. Ta lấy thẻ sau khi hắn chết. Không xin được.”

Chu Bình nhìn Tần Mạc. Tần Mạc không cầm thẻ nữa.

Hà Kính hiểu, chửi rất khẽ một tiếng. “Các ngươi phiền thật.”

Bùi Sách nói: “Ở đây phiền mới sống.”

Hà Kính đặt thẻ xương lên bàn, rồi cúi đầu với thẻ. Cái cúi xấu, cứng, có phần miễn cưỡng. Nhưng hắn vẫn cúi. “Tạ Am, mượn thêm một lần. Nếu mai còn sống, ta trả vào gạch.”

Liễu Không đứng sau lưng hắn, chợt nói: “Tạ Am từng đưa gạch mộc tới bếp cháo. Tay phải thiếu móng cái.”

Hà Kính ngẩng đầu. “Ngươi biết hắn?”

“Biết chén hắn hay rửa không sạch.” Liễu Không nhìn thẻ xương. “Nếu trả, trả đúng chỗ bếp cũ trước, rồi mới tới gạch. Người sống đôi khi cần được nhớ bằng lỗi vặt.”

Hà Kính siết môi. “Được. Bếp cũ trước.”

Lời hứa nghe khô, nhưng có chỗ để đòi. Được.

Tần Mạc lúc này mới cầm thẻ. Thẻ xương lạnh, không giống vật mở đường, giống một khoản nợ mới đặt vào tay.

Nửa nét trong tro vẫn nằm yên. Không ai viết thêm. Bùi Sách dùng khay đất đậy nó lại, trên nắp khay gạch bằng than: chờ đối chứng.

Người coi sổ thở dài. “Chờ lâu, bên trên hỏi.”

Chu Bình đáp: “Cứ ghi ta giữ.”

“Ngươi giữ nhiều quá rồi.”

“Bạn ta cũng nợ nhiều quá rồi. Thêm một dòng chưa chết ai.”

Tần Mạc nghe chữ bạn, nhớ chữ Bình từng mất trong miệng mình, rồi nhìn sang Chu Bình. Chu Bình làm như không thấy.

Khi họ rời bàn than nguội, trời đã gần tối hẳn. Từ Khởi cuộn bản đồ, Bùi Sách gọi người canh góc phên cho Hà Kính, còn Liễu Không đi sau cùng với áo vá cháy lỗ. Tần Mạc cầm thẻ xương của Tạ Am, không dùng nửa nét để kết tội, không dùng oán để soi tiếp.

Đường tới Công Đức Viện hiện ra phía sau kho tro, không có ánh sáng lạ. Chỉ có mùi gạo sống lẫn với than nguội, và tiếng người đâu đó đang đếm từng bát cứu đói trước khi cửa kho đóng.