tinbc tinbc

Chương 246: Tro mới giữ oán nóng

Bờ Bến Tro nằm sau lò đốt áo, nơi tro mới được đổ ra thành từng luống thấp để nguội trước khi chia hũ. Gió ở đây nóng hơn trong xóm than, vì dưới lớp tro xám vẫn còn lửa đỏ ẩn. Người canh bờ đi bằng dép rơm dày, bước nào cũng thử trước bằng gậy sắt. Trên dây phơi bên cạnh, áo vá của Liễu Không ướt sũng, từng miếng vá khác màu dính khói và vết thuốc cũ.

Liễu Không đứng giữa bờ, tay trần cầm vạt áo vá nhúng nước tro. Nửa ống tay áo của hắn đã cháy sém. Thấy Tần Mạc tới, hắn không chắp tay, chỉ hất cằm về phía luống tro đang đỏ bên dưới.

“Đừng thở sâu.”

Chu Bình kéo Tần Mạc lùi lại nửa bước. “Nghe chưa?”

Tần Mạc gật. Nhưng gật không làm cơn đói trong Kim Đan yên đi.

Tro mới khác tro nguội. Tro nguội là bụi còn lại sau khi người ta đã đọc tên, đã khóc, đã cãi xong phần có thể cãi. Tro mới giữ những thứ chưa kịp rơi xuống: câu mắng dở của Bùi mẫu, tiếng ho của thợ lò, sự nhục của người phải giấu nợ khi đốt áo, và cả màu xanh xám vừa suýt bị nhận nhầm. Oán ở đó nóng, mỏng và sát da, giống hơi nước bốc lên từ nồi cháo cháy nhưng có răng.

Bùi Sách dùng cào than vạch ranh giới trên đất. “Bên này chưa đọc hết. Bên kia đã vào hũ. Ai lẫn chân, tự chịu.”

A Yên đứng xa hơn mọi lần, ôm chuồn chuồn tre sát ngực. “Tro cắn người thật à?”

Một người thợ than ngồi cạnh thùng nước trả lời trước khi ai kịp dọa trẻ con: “Cắn. Không có răng cũng cắn.” Hai mắt hắn quấn vải ướt, mùi thuốc cháy bốc từ băng. “Ta nhìn lửa lâu quá, giờ thấy gì cũng như có than bay.”

Bùi Sách nói: “Hạ Quý canh lò số một. Tên hắn đã đọc, nhưng tro áo em trai hắn chưa nguội.”

Hạ Quý nghe tên mình, đưa tay sờ mép đất. “Đọc rồi thì còn. Chưa đọc thì đừng để gió bốc mất.”

Liễu Không nhấc áo vá khỏi thùng nước. Nước tro nhỏ xuống đất, xèo nhẹ. “Gió đổi hướng. Phải dập mép này trước, không tối nay tro bay vào hũ chung.”

Người coi sổ cau mày. “Áo của ngài dùng dập tro, lát nữa giặt bằng phần nước nào? Nước sạch đã chia cho phòng bệnh.”

“Dùng nước rửa chân tăng.” Liễu Không đáp.

Người coi sổ nghẹn. “Cái đó…”

“Chân ta không quý hơn tên người chết.”

Hắn nói bình thường, không hùng hồn. Chính cái bình thường ấy làm vài người đang sợ Tần Mạc nhìn sang hắn như tìm chỗ đứng. Phật Đài có những người như Liễu Không, thật sự biết đưa áo mình vào tro nóng. Cũng chính Phật Đài có hũ chung, cột mục và lệ đối màu lạnh. Hai thứ đứng cạnh nhau, khiến Tần Mạc không thể ghét gọn.

Một sa di coi nước chạy tới, ôm thùng rỗng, mặt nhọ hơn áo. “Nếu dùng nước rửa chân tăng, cuối ngày phòng khách tăng thiếu nước rửa. Trưởng phòng sẽ hỏi.”

Liễu Không vắt áo vá, nước tro chảy xuống cổ tay. “Ghi ta dùng.”

“Ghi rồi thì tháng này phần áo vá của ngài bị cắt.”

“Áo ta đang ở đây.”

Sa di nhỏ nhìn những miếng vá cháy lỗ, mặt khổ sở. “Không phải áo này. Phần vải vá mới.”

Một phụ nhân bên cạnh bỗng chen vào: “Áo của thầy dập tro cho nhà ta hôm trước, ta xin một miếng cháy về thờ được không? Con ta nói áo thầy có phúc.”

Liễu Không quay sang nàng. “Không.”

Phụ nhân sững lại, vừa ngượng vừa buồn. “Ta không bán. Ta chỉ…”

“Ta biết.” Liễu Không dịu giọng hơn. “Nhưng áo vá không phải bùa. Mang về thờ rồi lần sau áo nhà khác cháy, ngươi lại chờ một miếng khác. Người chết nhà ngươi cần được gọi tên, không cần áo ta làm phúc.”

Phụ nhân cúi đầu, ôm tro nhà mình sát hơn. Tần Mạc nhìn thấy tay nàng siết đến trắng khớp. Một lời từ chối đúng vẫn có thể làm người đau đau thêm. Liễu Không biết, nhưng vẫn từ chối. Lòng tốt nếu để người ta thờ nhầm, mai này cũng thành một sổ công đức khác.

Sa di coi nước đứng lúng túng. Bùi Sách cầm cào than gõ xuống cạnh thùng. “Nước rửa chân tăng ghi nợ lò ba. Tháng sau ta bớt nước rửa than.”

“Ngươi đã bớt hai lần.”

“Vậy bớt lần ba. Tay đen quen rồi.”

Đứa trẻ từng bắt Bùi Sách cạy móng ở lò trước lập tức la lên: “Không được! Mẹ bảo tay người cũng có tên!”

Bùi Sách nghẹn họng. Người quanh bờ bật cười khẽ, rồi im ngay vì tro còn nóng. Cuối cùng Chu Bình lấy bút, ghi thêm một dòng vào sổ phụ của mình: nước rửa chân tăng dùng dập tro, nợ không trừ khỏi tay thợ lò nếu chưa hỏi người rửa than. Sa di coi nước nhìn dòng ấy, chưa chắc nó có hiệu lực, nhưng ít nhất có thứ để đem về cãi.

Liễu Không trải áo vá lên mép luống tro. Khói trắng phụt lên. Một mùi lạ bốc ra, không phải vải cháy, cũng không phải thịt. Nó giống lời oán vừa bị đè xuống. Tần Mạc thấy trên mu bàn tay trái, vệt mực tro của Mẫn nương bỗng nóng lên.

Sát Đạo thì thầm: nuốt đi. Một hơi thôi. Nuốt oán nóng, ngươi sẽ thấy tên nào bị đốt giấu dưới tro. Ngươi không lấy của người sống. Ngươi chỉ lấy thứ đang làm họ đau.

Lý lẽ quá trơn. Tần Mạc ghét nhất khi sen đen nói gần đúng.

Hạ Quý chống tay đứng dậy, loạng choạng muốn tới mép luống. “Áo em ta ở đó. Để ta giữ.”

Bùi Sách chặn hắn. “Mắt ngươi không thấy.”

“Tai ta nghe được.”

“Tro không gọi bằng tai.”

Hạ Quý đẩy cào than ra, tức đến run. “Nó chết vì ta đổi ca. Ta nghe được.”

Câu ấy làm người quanh bờ im đi. Người coi sổ cụp mắt xuống. Liễu Không vẫn giữ áo vá trên tro, nhưng vai hắn căng lên. Nếu để Hạ Quý bước vào, đôi chân hắn có thể phỏng nát. Nếu kéo hắn ra, hắn sẽ cảm thấy tên em mình lại bị người khác giữ hộ.

Tần Mạc nhìn bàn tay mình. Hắn có thể dùng ma khí ép tro nằm yên. Có thể nuốt luồng oán đang bốc lên, nhìn thấy ngay áo nào của ai. Có thể làm mọi người tránh xa bằng sợ. Những cách ấy đều nhanh.

Hắn không chọn.

Hắn bước tới cạnh Liễu Không, đặt tay trái lên mép áo vá đang phủ tro. Nước nóng thấm qua vải, oán nóng bám vào da như hàm răng nhỏ. Vết mực tro của Mẫn nương bị cắn thành những chấm đỏ. Hắn không hít. Không nuốt. Chỉ giữ mép áo để Liễu Không rảnh tay kéo phần còn lại phủ đúng chỗ.

Chu Bình bật ra: “Tay!”

Tần Mạc lắc đầu rất khẽ. Nói sẽ làm hơi vào phổi. Hắn nhìn Hạ Quý, rồi dùng cằm chỉ vào mép áo vá còn trống.

Hạ Quý hiểu sai, định lao tới. Bùi Sách giữ vai hắn. Liễu Không lấy một đoạn gậy gỗ đặt vào tay Hạ Quý, đầu gậy chạm mép áo vá. Hạ Quý quỳ xuống, nắm gậy. Như vậy hắn cũng đang giữ, nhưng chân không bước vào tro.

Hắn khóc. Băng mắt ướt thêm, nhưng không có tiếng lớn. “A Nhậm,” hắn gọi khàn. “Ca giữ đây. Ngươi đừng bay.”

Người coi sổ vội mở trang. “Tên đầy đủ?”

Hạ Quý siết gậy. “Hạ Nhậm. Nhậm trong… trong gánh. Nó bảo sinh ra đã bị đặt tên để gánh việc.”

Bùi Sách bổ sung, giọng nhỏ hơn: “Nó ghét tên đó.”

Người coi sổ dừng bút. “Vậy ghi thế nào?”

Hạ Quý cười méo, nước mắt thấm qua băng. “Ghi Hạ Nhậm, ghét bị bảo phải gánh.”

Chu Bình lập tức nhìn Tần Mạc, như sợ hắn bỏ sót. Tần Mạc gật. Dòng ấy được ghi. Không phải lời tế đẹp. Không phải công đức. Là một cái ghét nhỏ giữ người đã chết khỏi bị ép thành đúng nghĩa tên mình.

Tro dưới áo vá xèo thêm một tiếng. Oán nóng cắn mạnh vào tay Tần Mạc. Trong khoảnh khắc, hắn thấy rất nhiều miệng không mặt quay về phía mình. Chúng không thành lời, chỉ thành cảm giác muốn được nuốt, muốn được dùng, muốn biến thành một lực đủ để phá sổ, phá hũ, phá hết những cột mục lạnh.

Sát Đạo mở ra như đóa sen đen trong ngực.

Nuốt đi, nó nói. Ngươi sẽ trả thù hộ họ.

Tần Mạc cắn lưỡi. Máu tươi tràn ra, át mùi tro trong miệng. Hắn nhớ Tô Vãn từng đẩy tay hắn khỏi một ấm trà quá nóng, mắng hắn không phải cái gì nóng cũng cần cầm thay người khác. Nàng không ở đây. Ký ức ấy không cho đáp án. Nhưng nó giữ lại một sự thật: đau của người khác không tự biến thành quyền của hắn.

Hắn để oán cắn.

Liễu Không nhìn tay hắn, mắt trầm xuống. “Đau thì rút.”

Tần Mạc lắc đầu.

“Đừng làm vẻ chịu thay chúng sinh. Ta ghét kiểu đó.”

Lần này Tần Mạc nhìn hắn.

Liễu Không nói tiếp, giọng thấp hơn: “Giữ áo vì tro cần nguội, không phải vì ngươi cần đau cho đẹp. Đủ nguội thì rút.”

Câu ấy đâm trúng chỗ lệch. Tần Mạc nhìn tro dưới áo vá. Màu đỏ đang tắt dần. Hắn đếm hơi thở của Liễu Không, đếm tiếng gậy Hạ Quý run trên đất, đếm đến khi Bùi Sách gõ cào than hai cái.

“Đủ.”

Tần Mạc rút tay.

Da trên mu bàn tay trái nổi những dấu đỏ li ti, như bị răng trẻ con cắn. Không sâu, nhưng nóng. Chu Bình kéo tay hắn xem, mặt đen hơn cả than.

Một người đàn ông đang giữ tro bên cạnh nhìn thấy vết cắn, lập tức kéo con mình lùi ra sau. Đứa trẻ không hiểu, cứ hỏi nhỏ vì sao tay người kia có răng. Người đàn ông không đáp. Hắn chỉ giấu bàn tay con vào trong áo, như sợ oán nóng nhảy từ da Tần Mạc sang người nhà mình. Tần Mạc thấy hết. Một cái giá không chỉ nằm trên da; nó còn nằm trong cách người khác quyết định đứng xa thêm nửa bước.

Hắn không trách. Nếu hắn là người cha ấy, có lẽ hắn cũng kéo con lùi.

Bùi Sách nhìn vết cắn, lấy than gạch một dấu nhỏ cạnh luống tro vừa dập. “Ghi lại. Oán ở đây còn nóng, không phải ai đến gần cũng chịu được.” Người coi sổ cau mày, nhưng vẫn chép.

Nét than đen và run.

Rất thật.

“Không chữa nhanh,” Tần Mạc nói trước.

“Ta chưa nói.”

“Mặt ngươi nói.”

“Mặt ta còn muốn đạp ngươi.” Chu Bình lấy khăn sạch quấn quanh cổ tay hắn, động tác mạnh nhưng không chạm vào vết cắn. “Ngươi vừa mới học xong ở góc rửa bát, đừng bắt ta nhắc lại.”

A Yên đứng xa, nhỏ giọng hỏi: “Oán có răng thật à?”

Hạ Quý trả lời, giọng khàn nhưng rõ hơn trước: “Có. Nhưng cắn xong cũng mệt.”

Mấy người quanh bờ bật ra một tiếng cười ngắn. Tiếng cười ấy rất yếu, bị khói bóp méo, nhưng đủ để vai Hạ Quý bớt run.

Liễu Không nhấc áo vá lên. Mặt áo cháy thêm vài lỗ nhỏ, miếng vá cũ bong chỉ. Dưới lớp vải, tro đã lắng. Không còn đỏ dữ. Nhưng giữa nền tro có một nét than đen chưa tắt, cong như nửa chữ. Bùi Sách quỳ xuống nhìn, cào than dừng trên không.

Người coi sổ hỏi: “Tên Hạ Nhậm?”

Bùi Sách lắc đầu. “Không phải. Nét này nằm dưới áo khác.”

Hạ Quý căng người. “Đừng viết bừa.”

“Ta biết.” Bùi Sách nhìn Tần Mạc, rồi nhìn Liễu Không. “Nửa nét thôi.”

Tần Mạc cúi xuống. Nửa nét ấy có thể là rất nhiều tên. Nếu hắn nuốt oán còn sót, có lẽ sẽ thấy phần còn lại. Sát Đạo im lặng, không cần dụ nữa; sự im lặng của nó còn nguy hiểm hơn lời nói.

Liễu Không đặt áo vá cháy lỗ lên vai. “Nửa nét không đủ kết tội người sống.”

Chu Bình lập tức ghi lại câu ấy vào sổ. “Nửa nét không đủ kết tội.”

Bùi Sách dùng khay đất úp quanh phần tro có nét, không đụng vào nó. “Để bàn than nguội. Ai có đối chứng thì tới.”

Từ Khởi mở bản đồ. Vệt than trên giấy kéo từ Bến Tro sang một dấu nhỏ như que gãy. “Bàn than nguội ở chỗ nào?”

Bùi Sách chỉ về phía sau bờ, nơi các khay tro đã qua đêm được đặt trên giá đá. “Qua đó. Nhưng đi nhẹ. Tro nguội cũng có tên.”

Tần Mạc đứng dậy. Tay trái đau, tay phải bỏng, trong miệng còn vị máu. Hắn chưa mạnh hơn. Không có cửa nào mở vì hắn chịu đau. Chỉ có một luống tro được giữ khỏi bay, một tên Hạ Nhậm được ghi cùng điều hắn ghét, và một nửa nét nằm lại chờ người có quyền nhận nó.

Liễu Không bước cạnh hắn, áo vá ướt dính vào vai. “Ngươi không nuốt hôm nay.”

Tần Mạc đáp: “Hôm nay thôi.”

“Vậy giữ hôm nay.”

Câu ấy giống lời Bùi Sách, nhưng từ miệng Liễu Không lại có mùi khói và nước tro. Tần Mạc nhìn bàn than nguội phía trước. Nửa nét tên nằm đó, nhỏ đến mức chỉ cần một người nóng vội là đủ biến nó thành án sai. Hắn bước đi chậm hơn, để cơn đói trong ngực tiếp tục cào, và để nửa nét kia vẫn chỉ là nửa nét cho đến khi có người tự mang phần còn lại tới.