tinbc tinbc

Chương 245: Áo cháy không phải thanh y

Mảnh áo xanh xám nằm trong khay tro, mép vải co lại như lá bị sương muối cắn. Lửa vừa rút, tro còn đỏ lấm tấm bên dưới. Mùi dầu bếp cũ, mùi tóc cháy và mùi than ướt bốc lên làm mắt người cay. Bùi Sách giữ cào than chắn ngang, còn bà già lao tới từ sau lò đứng thở dốc, hai tay ôm ngực như sợ chỉ chậm một nhịp thì mảnh áo kia sẽ bị người khác đặt tên.

“Của con dâu ta,” bà nói khàn. “Đừng ai gọi bậy.”

Tần Mạc đứng cách khay tro ba bước. Ba bước ấy không xa, nhưng trong mắt hắn mảnh xanh đã kéo cả một khoảng đời cũ về sát cổ họng. Hắn nhớ vạt thanh y trong mưa, nhớ máu thấm vào sợi vải, nhớ bàn tay Tô Vãn từng kéo áo lại vì không thích ai nhìn mình như nhìn một vật hiếm. Ký ức đến quá nhanh. Nếu hắn thở mạnh, nó sẽ biến mảnh áo trước mặt thành một dấu hiệu.

Chu Bình mở sổ, giọng rất thấp: “Nhìn mép thêu.”

Tần Mạc nhìn. Mép mảnh áo có đường chỉ hoa lựu màu nâu sẫm. Một sợi tóc bạc mắc ở chỗ vải cháy chưa hết. Vải không có mùi máu cũ của Trấn Hồn Đài. Không có hơi lạnh của thanh y. Nó có mùi người nấu bếp, mùi dầu rẻ và khói nhà nghèo.

Bùi mẫu nghe Chu Bình nói, mắt lập tức sắc lên. “Mép thêu do nó tự học. Xấu nhưng bền. Ai nhìn một cái rồi bảo giống áo người khác, ta lấy kẹp than gõ răng người đó.”

Bùi Sách ho khan. “Nương, người này là…”

“Ma cũng có răng.”

A Yên ở phía sau rụt cổ, rồi thì thào với Từ Khởi: “Bà ấy dữ thật.”

Từ Khởi ôm bản đồ sát ngực. “Ở đây không dữ thì áo vào hũ hết.”

Người coi sổ bước tới, tay cầm bút, vẻ mặt khó xử. “Màu xanh phải ghi riêng. Từ khi có chiếu truy ma, đồ xanh cháy không hết đều phải đối chiếu.”

Bùi mẫu quay phắt lại. “Đối chiếu với ai? Con dâu ta chết vì ho than, không chết vì làm thánh nữ nhà ai.”

Người coi sổ mím môi. “Lệ mới. Sợ có người giấu vật cấm trong áo nghèo.”

Câu ấy không hoàn toàn vô lý. Tần Mạc biết có kẻ sẽ làm vậy. Hắn cũng biết lệ mới ấy nếu rơi vào tay người thích sạch, mọi mảnh xanh nhà nghèo đều có thể thành cớ để lục tên, giữ tro, trừ công. Phật Đài không chỉ có lòng lạnh. Nó có nỗi sợ thật, rồi dùng nỗi sợ ấy viết thành cột mục rộng hơn người.

Một tiểu lại áo xám từ bàn đối chiếu chạy tới, tay ôm hộp gỗ nhỏ. Trong hộp có mấy thẻ màu: xanh sẫm, xanh nhạt, xanh pha tro, xanh cấm tế. Mỗi thẻ được buộc một mảnh vải mẫu, dưới vải ghi dòng chữ sạch sẽ. Hắn quỳ xuống cạnh khay tro, định lấy que bạc gạt mảnh áo của Lý Hòe ra riêng.

Bùi mẫu giơ kẹp than chắn lại. “Động thử xem.”

Tiểu lại nuốt nước bọt. “Bà ơi, con chỉ đối màu. Nếu không đối, lát nữa người trên hỏi, con chịu phạt.”

“Con dâu ta chịu khói mười năm, ngươi chịu phạt một buổi thì chết à?”

“Không chết.” Tiểu lại đỏ mặt, nhưng vẫn không rút que. “Nhưng nếu thật là vật cấm, cả lò bị khóa. Tối nay áo người khác không được đốt.”

Những người đang xếp hàng lập tức xôn xao. Một người ôm áo cha siết tay. Một phụ nhân nhìn mặt trời, môi trắng bệch. Bùi mẫu nghe thấy, kẹp than trong tay run mạnh hơn. Bà không muốn nhường áo, nhưng cũng không muốn cả hàng người bị khóa vì mình.

Tần Mạc thấy cái khó ấy rơi xuống rất thật. Nếu hắn chém bàn đối chiếu, người xếp hàng sẽ hả một nhịp rồi tối nay mất lò. Nếu hắn để họ đối màu tùy ý, áo Lý Hòe sẽ thành vật chứng trước khi thành áo người chết. Không có lựa chọn nào sạch.

Chu Bình kéo sổ ra trước mặt tiểu lại. “Đối tại chỗ. Không mang áo đi. Ghi từng mắt nhìn.”

Tiểu lại chớp mắt. “Lệ không nói vậy.”

“Lệ có cấm không?”

“Không… nhưng…”

“Vậy ghi. Mắt Bùi mẫu nhìn. Mắt Bùi Sách nhìn. Mắt người coi sổ nhìn. Mắt ta nhìn.” Chu Bình dừng lại một chút rồi thêm, “Mắt Tần Mạc nhìn, nhưng không ghi tên hắn vào phần bảo chứng.”

Bùi mẫu quay sang Tần Mạc. “Vì sao không ghi?”

Tần Mạc đáp: “Tên ta làm áo ngươi nguy hơn.”

Bà nhìn hắn thêm một nhịp, như cân xem câu ấy là thật hay né. Sau cùng bà hạ kẹp than xuống một chút. “Đối tại chỗ.”

Tiểu lại đặt từng thẻ màu cạnh mảnh áo. Màu xanh pha tro gần nhất. Màu cấm tế sáng hơn, lạnh hơn, như cố sạch hơn đời. Mảnh áo Lý Hòe xỉn vì dầu, khói và nhiều lần giặt không sạch. Nó không giống một vật được giấu để làm phép. Nó giống một người đã mặc nó đi qua bếp nghèo quá lâu.

Tần Mạc nhìn thẻ màu cấm tế, rồi nhìn mảnh áo thật. Trong đầu hắn, thanh y của Tô Vãn không nằm yên như mẫu vải trong hộp. Nó từng bị nàng kéo lệch, từng dính mưa, từng bị nàng dùng tay che lại khi không muốn ai nhìn vết máu. Nếu hắn cần một bảng màu để nhận ra nàng, hắn đã đánh mất nàng từ trước khi tìm thấy. Nghĩ vậy không làm hắn bớt đau, nhưng làm tay hắn bớt muốn vươn ra.

Màu giống nhau vẫn có thể thuộc về hai đời hoàn toàn khác.

Điều ấy khó.

Bùi mẫu giật lấy kẹp than sắt. Đầu kẹp đã đỏ vì đặt gần lửa. Bà cầm bằng vải ướt quấn tay, khớp ngón nổi lên. “Ghi tên nó trước.”

“Tên con dâu?” người coi sổ hỏi.

“Bùi Hòe.”

Bùi Sách nhíu mày. “Nương, chị ấy họ Lý.”

Bùi mẫu trừng mắt. “Nó vào nhà ta mười năm, bị khói lò làm ho đến chết, lúc sống ngươi gọi chị dâu, lúc ghi sổ lại bắt nó đứng ngoài họ à?”

Bùi Sách câm miệng. Người coi sổ chờ.

Bùi mẫu thở mạnh, cơn giận tụt xuống thành mệt. “Ghi Lý Hòe, vợ Bùi Thừa. Ghi cả hai. Nó không phải cái áo xanh.”

Tần Mạc nghe câu cuối, ngực bị kéo một cái rất sâu.

Nó không phải cái áo xanh.

Tô Vãn cũng không phải thanh y. Nàng mặc thanh y, từng ghét nó, từng kéo vạt áo che vết thương, từng dùng nó lau tay khi lỡ dính bột, từng ngồi bên hiên vá một đường chỉ lệch. Sau khi nàng bị luân hồi nuốt đi, hắn giữ thanh y như giữ chứng nàng từng sống. Nhưng càng đi, hắn càng thấy mình dễ biến mọi màu xanh thành nàng hơn cả những kẻ đã từng xem nàng là tế phẩm.

Sát Đạo trong ngực thì thầm rất nhẹ. Kiểm một chút thôi. Dùng thanh y thật áp vào. Nếu không phải, sẽ biết. Nếu phải, sẽ không bỏ lỡ.

Tần Mạc đặt tay trái lên sổ của Chu Bình. Không lấy thanh y. Không gọi tên nàng. Không kiểm bằng đau của mình.

“Áo của Lý Hòe,” hắn nói.

Bùi mẫu vẫn nhìn hắn.

Hắn nói lại, chậm hơn: “Không phải thanh y. Là áo của Lý Hòe.”

Bùi mẫu siết kẹp than, mắt đỏ nhưng chưa tin hẳn. “Ngươi nói được lúc này. Lát nữa thấy khói giống nữa thì sao?”

“Lại nói.”

“Nếu nói không ra?”

Chu Bình chen vào: “Ta đá hắn.”

A Yên lập tức phụ họa: “Ta cũng đá.”

Bùi mẫu nhìn hai người, miệng mím chặt. Có lẽ bà muốn cười mà không cười nổi. “Được. Ghi thêm: có người làm chứng không phải vật cấm.”

Người coi sổ nhìn Tần Mạc, hơi sợ. “Tên người làm chứng?”

Chu Bình hừ một tiếng. “Ghi Chu Bình giữ sổ. Đừng ghi hắn. Ghi hắn xong các ngươi lại biến áo người ta thành án ma.”

Tần Mạc nhìn Chu Bình. Chu Bình không nhìn lại. Y còn giận chuyện mất chữ ở Miếu Câm, nhưng vẫn biết lúc nào tên Tần Mạc không nên rơi vào sổ của người nghèo. Sự chăm sóc ấy không mềm; nó cộc, gắt, và vì thế càng làm Tần Mạc khó thở.

Người coi sổ ghi tên Chu Bình. Bùi Sách cào tro ra xa một chút để lửa không liếm thêm mảnh vải. Bùi mẫu quỳ xuống, dùng kẹp than sắt kẹp mép áo. Tay bà run. Mảnh vải rất nhẹ, nhưng vì tro còn nóng, chỉ cần run lệch là cháy nốt.

Tần Mạc tiến nửa bước.

Bùi mẫu lập tức quát: “Đừng giành!”

Hắn dừng.

“Ta không chết. Tay ta còn cầm được.” Bà cắn răng, kẹp mảnh áo lên khỏi tro. Đầu kẹp rung bần bật. Mùi vải cháy bốc lên đậm hơn. Một chấm lửa nhỏ bám ở góc áo.

Bùi Sách muốn đỡ, cũng bị bà liếc cho đứng im. Người đứng quanh lò im lặng theo. Đây không phải việc lớn trong mắt trời đất. Chỉ là một bà già tự gắp mảnh áo con dâu khỏi tro. Nhưng cả xóm than dường như biết nếu ai cướp mất động tác ấy, Lý Hòe sẽ lại thành một món đồ được người khác xử lý hộ.

Bùi mẫu đặt mảnh áo lên khay đất sạch. Chấm lửa vẫn đỏ. Bà định thổi, nhưng ho sặc. Bùi Sách đưa bát nước tới. Bà không nhận. Mắt bà tìm quanh, dừng trên Tần Mạc.

“Ngươi,” bà nói. “Không dùng phép. Thổi nhẹ. Nếu nó cháy hết, ta mắng ngươi ba ngày.”

Tần Mạc cúi xuống. Hắn thổi một hơi rất nhỏ, như thổi bụi khỏi một chữ chưa khô. Chấm lửa run lên rồi tắt. Tro không bùng. Mảnh xanh xám nằm im trên khay, mép cháy cuộn lại, không biến thành dấu, không đáp lại hắn.

Bùi mẫu nhìn rất lâu. “Thấy chưa. Áo người nghèo thôi. Không phải thứ trời đất gì.”

Tần Mạc đáp: “Thấy.”

“Đọc tên nó.”

“Lý Hòe.”

“Đọc cả họ chồng.”

“Lý Hòe, vợ Bùi Thừa.”

“Đọc cả việc nó ghét.”

Bùi Sách hoảng: “Nương…”

Bùi mẫu mặc kệ. “Nó ghét ai bảo nó may xấu.”

Tần Mạc nhìn đường thêu hoa lựu lệch. “Lý Hòe ghét ai bảo nàng may xấu.”

Bùi mẫu rốt cuộc bật ra một tiếng như cười, nhưng vỡ ngay thành ho. “Nó may xấu thật.”

Bùi Sách cúi đầu, vai run. Có thể là khóc. Có thể là cười. Người coi sổ lặng lẽ thêm một dòng nhỏ bên mép: hoa lựu lệch, người nhà nhận.

Tần Mạc thấy dòng ấy, không biết vì sao mắt mình cay hơn khói. Một người được giữ lại bằng cái ghét rất nhỏ. Không phải công đức, không phải vật cấm, không phải manh mối luân hồi. Chỉ là nàng may xấu, và có người nhớ nàng ghét bị nói thế.

Sát Đạo im lâu, rồi lại cựa. Nó không hiểu những chi tiết nhỏ này dùng để làm gì. Không dùng để tăng cảnh giới, không mở dòng sâu, không chém được ai. Nhưng chính vì không dùng được, Tần Mạc càng phải giữ. Nếu một ngày hắn chỉ còn nhận ra oán nào ăn được, tên nào mở cửa được, màu nào giống Tô Vãn, hắn sẽ không còn là người có tư cách gặp nàng trong bất cứ kiếp nào.

Một đứa trẻ nhặt cúc áo từ rìa lò đưa cho Bùi mẫu. “Cúc này của áo Lý thẩm không?”

Bùi mẫu lau mắt bằng mu bàn tay đen. “Không. Áo nó nghèo tới mức không có cúc đẹp vậy.”

Đứa trẻ thất vọng. “Vậy của ai?”

Bùi Sách lấy cúc áo, đặt vào khay chưa rõ tên. “Chờ người nhận. Không có người nhận thì ghi cúc lẻ, không ném vào hũ.”

Người coi sổ thở dài. “Ngươi muốn ghi cả cái lò vào sổ phụ à?”

“Nếu cái lò từng mặc áo thì ghi.”

Vài người bật cười. Tiếng cười ngắn, sặc trong khói, nhưng làm lò đốt áo nghèo bớt giống miệng một con thú ăn vải.

Bùi mẫu bọc mảnh áo Lý Hòe bằng vải thô. “Phần này ta giữ. Phần tro còn lại đưa vào hũ đèn. Nó lúc sống cũng hay chửi rồi vẫn múc cháo cho người khác. Ta không tiếc dầu đèn. Ta chỉ ghét ai lấy hết tên nó.”

Người coi sổ lần này ghi nhanh hơn. Bùi Sách rải một vạch than trước khay của Lý Hòe, đánh dấu đã nhận tên. Từ Khởi nhìn vạch than, rồi nhìn bản đồ. “Vệt trên bản đồ cũng giống vạch này.”

Chu Bình hỏi: “Dẫn đi đâu?”

“Ra bờ Bến Tro. Chỗ tro mới chưa nguội.” Từ Khởi nuốt nước bọt. “Có người đang giữ áo vá dập lửa. Hình như là vị tăng hôm trước.”

“Liễu Không,” Tần Mạc nói.

Tên ấy vừa ra, bên bờ lò có tiếng vải ướt xèo lên. Một tăng nhân áo vá bước qua khói, tay cầm thùng nước tro, nửa vạt áo bị cháy sém. Liễu Không nhìn Tần Mạc, rồi nhìn khay áo Lý Hòe.

“Nhận nhầm không?” tăng nhân hỏi.

Bùi mẫu chống kẹp than xuống đất. “Hắn vừa nói không.”

Liễu Không gật. “Vậy tốt. Tro mới bên kia giữ oán nóng. Nếu hắn nhận nhầm ở đó, không chỉ áo cháy.”

Tần Mạc nhìn mảnh xanh xám đã nằm yên trong vải thô. Nó không bùng, không sáng, không mở một con đường nào. Nó lắng xuống thành áo của Lý Hòe, người may hoa lựu lệch và ghét bị chê.

Hắn quay về phía bờ Bến Tro. Cơn đói trong Kim Đan vẫn chưa tan, nhưng lúc này trong miệng hắn có một câu để tự giữ: giống màu không phải là người. Và người đã khuất không phải vật để hắn mượn đau mà đi tiếp.