Chương 243: Mất một chữ gọi bạn
Lối ra Miếu Câm không sáng hơn lối vào. Nó chỉ khô hơn. Gió luồn qua khe đá mang mùi than cũ, mực tro và lá thuốc phơi từ Độ Sinh Viện phía trên. Tần Mạc đi sau A Nhẫn, tay trái còn vệt mực xám của Mẫn nương, tay phải đau dưới lớp vải bỏng. Thẻ tre của hắn được ông già lưng còng cầm trong tay, hòn đá nhỏ vẫn đè lên mặt sau.
Chu Bình đứng ở bậc thứ ba, đúng chỗ bị chặn lúc nãy. Y không ngồi, dù bên cạnh có ghế thấp. Một tay ôm sổ tên, một tay cầm nửa miếng bánh khô đã bị bẻ vụn. Thấy Tần Mạc bước ra, y thở phào rất nhanh rồi lập tức làm mặt khó chịu, như sợ ai nhìn ra mình vừa lo.
“Còn biết đường lên không?” Chu Bình hỏi.
Tần Mạc gật.
“Nói thử.”
Tần Mạc nhìn y. Miệng mở ra, âm đầu đã có: “Chu…”
Phần sau biến mất.
Không phải hắn quên người trước mặt là ai. Hắn biết dáng đứng ấy, biết vết mực trên ngón cái y, biết kiểu y giấu lo bằng câu mắng. Hắn biết người này từng kéo hắn khỏi rất nhiều chỗ tối bằng bánh khô, kim châm, và miệng lưỡi khó nghe. Nhưng chữ kia, chữ hắn cần để gọi trọn tên bạn, như bị ai đặt một tấm vải ướt lên đầu lưỡi. Hắn tìm không thấy.
Chu Bình nhìn hắn. “Lại.”
“Chu…” Tần Mạc thử lần nữa. Cổ họng hắn khựng lại. Không đau như bị kiếm đâm. Chính vì không đau nên càng đáng sợ.
Mặt Chu Bình trắng đi trong một nhịp. Rồi y nổi giận.
“Đừng có nhìn ta như ta chết rồi.” Y đập sổ vào ngực Tần Mạc, không mạnh nhưng rất thật. “Mất thì nói mất. Đừng làm cái vẻ chịu tội cao thâm ấy. Ta còn đứng đây.”
Tần Mạc cúi mắt xuống sổ. Trang đang mở là trang tên bạn. Dòng đầu viết Chu Bình, nét chữ của chính hắn, nhưng chữ thứ hai trong mắt hắn nhòe như bị nước xoa. Hắn chạm vào trang giấy, không dám dùng linh lực hong khô. Giấy không ướt. Chỉ có hắn đọc không ra.
Ông già lưng còng gõ móng tay lên thẻ tre.
A Nhẫn nhận thẻ, lật mặt sau cho hắn xem. Vệt mờ bị hòn đá đè lúc trước đã thành một nét cong ngắn, không phải chữ hoàn chỉnh. Nàng viết trên ván sáp: mượn một chữ gọi gần.
Chu Bình đọc, cười khan. “Hay thật. Vào đó hỏi người không nói, ra đây mất chữ gọi người nói nhiều nhất.”
A Nhẫn nhìn y.
“Ta biết, không được nói nhiều.” Chu Bình bực bội xua tay. “Nhưng ta bị mất tên, ta có quyền nói.”
Tần Mạc muốn xin lỗi. Hai chữ xin lỗi rất dễ. Dễ đến mức hắn thấy chúng không đủ. Hắn viết lên mặt sổ bằng đầu ngón tay sạch, không để lại mực: ta mất chữ.
Chu Bình nhìn dấu tay vô hình ấy, tức hơn. “Ta thấy. Không cần ngươi viết như đang khắc bia.”
A Yên từ đầu hành lang chạy tới, ôm chuồn chuồn tre, thấy mặt hai người thì dừng lại. “Hắn quên tên ngươi hả?”
Chu Bình quay đầu. “Không quên hết.”
“Quên nửa nào?”
“Nửa nghe dễ chịu hơn.”
A Yên nhìn Tần Mạc, rồi rất nghiêm túc nói: “Vậy tạm gọi Chu Cọc được không? Hắn đứng như cọc.”
Chu Bình nghiến răng. “Ngươi im.”
Không khí căng đến mức ấy lại bị một câu trẻ con làm lệch đi. Tần Mạc suýt cười, nhưng cười lúc này sẽ như lấy nhẹ đi nỗi sợ của Chu Bình. Hắn giữ mặt yên.
Ông già lưng còng đặt trước mặt họ một khay gỗ. Trên khay có bảy thẻ nhỏ: tên mình, tên người đi cùng, tên người đang giận, tên người đã mất, tên không được gọi, tên tự nhận, tên trả sau. Mỗi thẻ có dấu tay khác nhau ở mép. Đây không phải hình phạt riêng cho Tần Mạc. Rất nhiều người ra khỏi Miếu Câm từng phải ngồi ở bậc này để biết mình đã để lại chữ nào.
Một phụ nhân áo vá đang ngồi ở góc bậc, tay ôm giỏ thuốc. Nàng nhìn khay thẻ trước mặt mình, môi mấp máy mãi mới bật ra được hai chữ “con lớn”, còn tên đứa bé trong giỏ thì không gọi được. Đứa bé không hiểu, cứ với tay kéo dây áo mẹ. Phụ nhân bật khóc ngay, nhưng không ai trong hành lang xúm lại dỗ bằng lời. A Nhẫn lấy thẻ tên trả sau đặt vào lòng nàng, rồi chỉ về phía bếp thuốc. Nữ tu coi sổ viết một dòng cho nàng giữ: hôm nay về cho con uống thuốc trước, tối quay lại trả chữ.
Phụ nhân ôm giỏ đứng lên, vừa khóc vừa cúi đầu với A Nhẫn. Đứa bé cười vì tưởng mẹ chơi trò giấu tên. Tiếng cười ấy làm Chu Bình mím môi. Tần Mạc nhìn cảnh đó, lòng lạnh đi. Mất một chữ không phải dấu hiệu đẹp của việc vào sâu. Nó có thể làm một người mẹ không gọi được con đúng lúc uống thuốc. Nó có thể làm người đứng cạnh tưởng mình bị bỏ.
Chu Bình thấy hắn nhìn phụ nhân, lập tức gõ sổ vào tay hắn lần nữa.
“Đừng nhìn sang chuyện người khác để trốn chuyện của ta.”
Tần Mạc cúi đầu.
“Ta biết ngươi đang nghĩ gì,” Chu Bình nói. “Rằng cái giá này lớn, rằng người thường cũng chịu, rằng ngươi nên nhịn. Đúng hết. Nhưng ta vẫn giận. Hai việc đó không đánh nhau.”
Tần Mạc dùng đầu ngón tay giữ mép sổ. Nếu nói được trọn tên bạn lúc này, hắn đã gọi. Nhưng chữ ấy vẫn kẹt sau âm đầu. Hắn chỉ gật một cái, rất chậm.
Chu Bình nhìn khay. “Làm thế nào?”
A Nhẫn chỉ vào thẻ tên người đang giận, rồi chỉ vào Chu Bình.
“Ta giận thật.” Chu Bình cầm thẻ lên. “Nhưng ta không muốn thành ổ khóa cho hắn mở.”
A Nhẫn gật, như câu ấy mới đúng chỗ. Nàng đẩy thẻ tên tự nhận sang bên cạnh, rồi chỉ xuống cuối hành lang.
Tiếng chân ướt vang lên từ lối nước cũ. Từ Khởi xuất hiện với bản đồ bọc vải dầu ôm trước ngực. Mặt hắn vẫn xanh vì những ngày ở bến, tóc dính vào trán, ống quần còn bùn. Nhìn thấy Tần Mạc, hắn dừng lại rất nhanh. Nhìn thấy Chu Bình nổi giận, hắn lại muốn lùi.
Chu Bình quắc mắt. “Lùi cái gì? Tới đây.”
Từ Khởi nuốt nước bọt, bước tới. “Ta không vào miếu. Ta chỉ đem bản đồ Thành Hoàng sửa lại. Chỗ Bến Tro hiện rõ hơn.”
Hắn nói xong mới nhận ra mọi người đang nhìn mình. “Sao?”
A Yên nhanh nhảu: “Tần Mạc quên nửa tên Chu Cọc.”
“Ta bảo ngươi im!” Chu Bình gắt.
Từ Khởi ôm bản đồ chặt hơn. Hắn nhìn Tần Mạc, ánh mắt lẫn sợ và một chút thương hại vụng về. “Quên tên người sống thì phiền lắm.”
Chu Bình cười lạnh. “Cảm ơn ngươi nhắc.”
Từ Khởi đỏ mặt. “Ta không có ý đó. Ta… ta từng bị gọi nhầm. Từ Đại, Từ Nhị, thằng cầm diều. Nghe nhiều rồi. Người khác gọi sai, lâu ngày mình cũng thấy tên đúng như đi mượn.”
Câu ấy làm Chu Bình im đi một nhịp.
A Nhẫn đẩy thẻ tên tự nhận tới trước Từ Khởi. Nàng không ép. Chỉ đặt ở đó.
Từ Khởi nhìn thẻ rất lâu. “Ta phải tự gọi?”
Ông già lưng còng gật.
“Để trả chữ cho hắn?”
A Nhẫn lắc đầu. Nàng chỉ vào Từ Khởi trước, rồi mới chỉ vào Tần Mạc.
Từ Khởi hiểu chậm, nhưng hiểu. Không phải hắn tự gọi để cứu Tần Mạc. Hắn tự gọi vì tên hắn vốn cần đứng lại sau bao lần bị người khác dùng sai. Nếu chữ của Tần Mạc trở về, đó là việc theo sau, không phải lý do chính.
Từ Khởi đặt bản đồ xuống khay. Bàn tay hắn run. Hắn nhìn Chu Bình, rồi nhìn Tần Mạc. “Ta là Từ Khởi.”
Không có gì xảy ra.
Hắn hít sâu hơn. “Không phải Từ Đại. Không phải thằng giữ diều. Không phải người chết hụt ở bến. Ta là Từ Khởi. Từ trong họ Từ. Khởi trong đứng dậy, nhưng ta không phải ngày nào cũng đứng được.”
A Yên nhỏ giọng: “Câu sau nghe thật.”
Từ Khởi lườm nó, mặt đỏ tới tai. “Thật thì sao?”
Chu Bình bỗng bật cười một tiếng ngắn. Cười xong y quay mặt đi, như không muốn ai thấy mắt mình cũng đỏ. Tần Mạc nhìn bạn, thử tìm chữ kia lần nữa.
“Chu…” Hắn dừng. Lần này tấm vải ướt trên đầu lưỡi mỏng hơn. Hắn nhìn Từ Khởi, nhìn tấm thẻ tên tự nhận, rồi nhìn lại người đang giận trước mặt. “Chu Bình.”
Chữ trở về không ồn ào. Không có đèn sáng. Không có cửa mở. Chỉ có một âm bình thường rơi xuống giữa hành lang khô, làm Chu Bình nhắm mắt lại một nhịp rất ngắn.
Mở mắt ra, y đá nhẹ vào ống chân Tần Mạc. “Nhớ rồi thì đừng gọi như đọc văn tế.”
Tần Mạc cúi đầu. “Chu Bình.”
“Nghe rồi.”
“Ta sợ.”
Chu Bình đang định mắng tiếp thì nghẹn lại. Y nhìn hắn, miệng mở ra rồi khép lại. “Sợ thì nói sợ. Đừng để tới lúc mất mới làm vẻ đáng thương.”
“Ừ.”
“Cũng đừng nghĩ mất một chữ của ta là đủ trả giá cho đường của ngươi.” Chu Bình chọc ngón tay vào ngực hắn. “Ta không phải đồng tiền lẻ để ngươi bỏ vào cửa miếu.”
Tần Mạc nhận câu ấy vào người. Nó đau đúng chỗ hơn mọi lời phán. “Ta biết.”
“Không, ngươi hay quên. Ghi đi.”
Tần Mạc nhìn sổ. Trang Chu Bình đã rõ lại, nét mực nằm yên. Hắn lấy bút, nhưng chưa viết. “Viết gì?”
Chu Bình đáp ngay: “Chu Bình còn sống, đang giận. Không được dùng làm phí qua cửa.”
A Yên bụm miệng cười. Từ Khởi cũng cúi đầu, vai run lên. Chu Bình trừng cả hai, nhưng tai y đỏ.
Tần Mạc viết đúng câu ấy. Từng nét chậm, không sửa cho đẹp. Khi viết đến chữ giận, tay hắn khựng. Chu Bình không chỉ là neo nhân tính, không chỉ là người giữ sổ, không chỉ là bạn đứng ngoài cửa. Y là người có quyền nổi giận vì bị mất tên, có quyền không dịu xuống ngay chỉ vì hắn đã khổ.
Nét mực khô dần. A Nhẫn nhìn dòng chữ, gật một cái.
Từ Khởi lúc này mới mở bản đồ bọc vải dầu. Bản đồ cũ từng chỉ ba hướng thấp: Miếu Câm, Bến Tro, Vãng Sinh Trạm. Nay cạnh hướng Bến Tro có thêm một vệt than kéo dài về phía xóm đốt áo ngoài chân Phật Đài. Vệt ấy không phải nét vẽ của Từ Khởi. Nó giống bụi tự bám vào giấy, lau không sạch.
“Ta không tự vẽ,” Từ Khởi nói vội. “Sau khi ta gọi tên mình ở bậc ngoài, than tự hiện. Thành Hoàng miếu bên kia cũng có dấu như vậy. Nếu đi trước hoàng hôn, còn kịp thấy lò tắt.”
Chu Bình nhíu mày. “Ngươi theo à?”
Từ Khởi ôm bản đồ lại, lắc đầu rất nhanh, rồi lại dừng. “Ta… ta đưa tới cổng thôi. Bến Tro có nhà họ Bùi từng cho ta ngủ nhờ. Ta nợ họ một cái bản đồ khô.”
“Sợ thì nói sợ,” Chu Bình nói.
Từ Khởi mím môi. “Sợ. Nhưng bản đồ là của ta. Ta tự đưa.”
A Nhẫn đặt thẻ tên tự nhận lại vào khay. Nàng nhìn Tần Mạc. Không viết gì thêm. Nhưng hắn hiểu: người khác tự gọi tên mình không phải để hắn cảm động rồi chiếm lấy hướng đi. Họ có đời họ, nợ họ, sự sợ của họ. Hắn chỉ được đi cùng phần họ cho phép.
Ông già lưng còng lấy hòn đá khỏi thẻ tre của Tần Mạc. Vệt mờ trên mặt sau tan dần, chỉ còn một vết nước nhạt. Ông đưa thẻ lại cho hắn, rồi chỉ lên miệng mình, chỉ sang Chu Bình, cuối cùng đặt ngón tay lên tim.
Tần Mạc nói, lần này không vội: “Chu Bình.”
Chu Bình thở ra. “Ừ.”
“Ta còn sợ.”
“Biết rồi.” Y nhét nửa miếng bánh khô còn lại vào tay hắn. “Nhai đi. Sợ mà đói thì càng ngu.”
Tần Mạc nhận bánh. Vụn bánh cứng cọ vào răng, rất đời, rất không giống một nghi thức trả chữ. Chính vì vậy hắn thấy ngực mình đỡ trống hơn. Một chữ đã trở về, nhưng vết mất nó không biến mất. Nó nằm lại như vệt mực tro trên tay hắn, để nhắc rằng đường xuống càng sâu, người gần hắn càng dễ bị kéo vào giá.
A Yên nhặt chuồn chuồn tre trên ghế, chạy theo Từ Khởi xem bản đồ. Thiện Quả từ đầu hành lang gọi nhỏ rằng bếp phụ sắp khóa nồi. Người phơi khăn bắt đầu thu dây. Phật Đài vẫn vận hành bằng vô số việc nhỏ, không vì một chữ trở về mà dừng lại.
Tần Mạc nhìn về phía cuối đường. Mùi than cũ rõ hơn. Không phải màu thanh y, không phải dấu nàng, chỉ là tro của người khác đang chờ được gọi đúng tên. Hắn gấp sổ lại, để trang Chu Bình nằm trong lòng bàn tay một nhịp trước khi trao lại cho bạn giữ.
Chu Bình nhận sổ, vẫn giận, nhưng không tránh tay hắn nữa.
Từ Khởi đứng dưới bậc, ôm bản đồ ướt, tự nói thêm một lần rất nhỏ: “Ta là Từ Khởi.”
Chữ Bình trong miệng Tần Mạc nằm yên. Hắn bước xuống bậc, mang theo tiếng tự gọi ấy, nửa miếng bánh khô và hướng Bến Tro đang hiện bằng bụi than trên bản đồ. Sau lưng, Miếu Câm khép cửa không tiếng, như chưa từng lấy gì của hắn, nhưng hắn biết một chữ vừa trở về không có nghĩa là lần sau sẽ còn nguyên.