tinbc tinbc

Chương 241: Miếu Câm dưới phòng im lặng

Cầu thang sau kệ khăn bệnh sốt hẹp đến mức vai Tần Mạc gần chạm hai vách. Đá dưới chân ẩm, cạnh bậc mòn lõm vì nhiều năm có người đi xuống rất chậm. Trên đầu hắn, tiếng mõ của phòng im lặng truyền qua nền gỗ thành từng tiếng đục, như ai gõ vào thùng rỗng. A Nhẫn cầm đèn dầu đi trước, ánh lửa thấp chỉ soi được cổ tay nàng và vòng chỉ trắng đã ngả màu tro.

Chu Bình bị chặn ở bậc thứ ba.

Người chặn không phải tăng nhân giữ giới, mà là một ông già lưng còng ngồi cạnh hốc tường, trước mặt đặt khay gỗ đựng thẻ tay. Ông già không nói. Một nửa cổ họng lộ vết sẹo cũ, mỗi lần thở đều rít nhẹ. Ông dùng móng tay gõ vào tấm bảng bên cạnh.

Trên bảng viết: một người hỏi, một người giữ cửa.

Chu Bình nhìn Tần Mạc. “Ta ở đây.”

Tần Mạc gật.

“Nếu ngươi lên mà gọi sai tên ta,” Chu Bình nói tiếp, giọng thấp hơn thường ngày, “ta đập ngươi trước rồi hỏi sau.”

A Nhẫn quay lại, lắc đầu với Chu Bình. Nàng chỉ vào miệng mình, rồi chỉ xuống cầu thang.

Chu Bình hiểu ra, cắn chữ cuối lại. “Được. Xuống đó không nói.”

Tần Mạc bước thêm một bậc. Tay phải dưới lớp vải bỏng đau âm ỉ; tay trái giữ chiếc khăn có nút trắng. Hắn tưởng im lặng chỉ là không mở miệng. Nhưng khi ánh đèn của A Nhẫn chạm tới cánh cửa dưới cùng, hắn biết mình đã nghĩ quá dễ.

Cánh cửa không có khóa. Nó làm bằng gỗ đen, mặt cửa gắn một tấm bảng tay khắc đầy dấu lòng bàn tay. Dấu già có đường nứt như ruộng hạn, dấu trẻ nhỏ chỉ bằng nửa bàn tay hắn, dấu tay thiếu ngón, dấu tay bị khắc lại nhiều lần vì gỗ mòn. Không có tượng Phật, không có chữ vàng. Chỉ có bàn tay, từng bàn tay một, đặt lên cửa như người sống tự chống vào bóng tối.

Ông già lưng còng đưa tới một thẻ tre. Trên thẻ viết bằng nét run: đặt tay mở cửa. nói một chữ, để lại một chữ. không biết chữ nào.

Tần Mạc đọc xong, cổ họng khô đi.

A Nhẫn đặt chiếc đèn lên bậc đá, xòe bàn tay mình lên một ô trống nhỏ ở mép bảng. Vòng chỉ trắng trên cổ tay nàng chạm vào gỗ. Cửa không động. Nàng nghiêng đầu nhìn hắn, không giục.

Tần Mạc đưa tay trái lên, rồi dừng lại. Bàn tay ấy đã từng giật thẻ khóa, bóp nát lệnh bài, kéo người khỏi nước, cũng từng suýt lấy hơi thở của người khác làm đường. Đặt tay lên cửa nghe rất nhẹ. Nhưng năm ngón tay hắn cứ muốn khép lại thành nắm.

A Nhẫn không chạm vào da hắn. Nàng dùng que than trong tay gõ nhẹ lên đốt ngón tay hắn, từng đốt một, như nhắc một cánh cửa cần bàn tay mở chứ không cần nắm đấm.

Hắn xòe tay.

Trong đầu, giọng Tô Vãn bỗng vang lên, rất gần: “Tần Mạc, mở chậm thôi.”

Không phải nàng. Hắn biết ngay. Đó là ký ức của hắn bị nơi này kéo lên, một buổi xưa nàng đứng trước cánh cửa phòng thuốc bị kẹt, bắt hắn đừng đá văng chỉ vì bản lề gỉ. Nhưng biết là ký ức không làm nó bớt đau. Âm của tên nàng đã bật lên tận cổ.

Tần Mạc cắn đầu lưỡi. Máu tan ra, mặn và ấm.

Cửa gỗ nhận bàn tay hắn. Không có ánh sáng lạ. Không có tiếng chuông. Chỉ có một hơi lạnh chạy qua lòng bàn tay, như gỗ đang nhớ đường chỉ tay hắn rồi đặt nó cạnh những bàn tay khác.

Cánh cửa mở vào trong.

Miếu Câm nằm thấp hơn phòng im lặng một tầng đất. Trần nhà chống bằng xà gỗ đen, vài khe hẹp lộ bụi rơi từ bên trên. Mỗi khi trên kia có người đổi chân, bụi rắc xuống như tro mịn. Dọc hai vách là những bảng gỗ nhỏ treo bằng dây gai, trên mỗi bảng khắc một dấu tay và vài nét ký hiệu. Có bảng có tên, có bảng chỉ có ngày, có bảng trống chữ nhưng vết tay in rất sâu. Đèn dầu đặt sát nền, ánh sáng thấp khiến bóng người cụt lại ở đầu gối.

Người trong miếu nhìn Tần Mạc, rồi nhìn A Nhẫn. Không ai hỏi hắn là ai. Sự im lặng ở đây không mềm. Nó có lề, có thứ tự, có người bị giành lượt cũng nhíu mày như ở bất cứ nơi đông nào.

Một thiếu niên cụt hai ngón tay đang lau bảng tay bằng vải ẩm. Nó thấy Tần Mạc đứng chắn lối, cau mặt chỉ xuống nền. Tần Mạc lùi một bước. Thiếu niên đi qua, vai cố không chạm vào hắn. Khi tới chỗ A Nhẫn, nó giơ hai ngón còn lại thành một dấu rất nhanh.

A Nhẫn đáp bằng cách bấm ngón cái vào lòng bàn tay.

Tần Mạc không hiểu. Hắn gần như quay sang Thiện Quả để hỏi, rồi nhớ Thiện Quả không được xuống. Hắn chỉ đứng yên, để phần không hiểu ấy nằm lại trong miệng.

Ông già lưng còng từ trên đi xuống sau cùng, kéo theo một sợi dây chuông không có quả chuông. Ông gắn thẻ tre của Tần Mạc lên móc, rồi chỉ vào một chậu nước tro cạnh cửa. A Nhẫn nhúng que than vào nước, viết lên nền đá trước mặt hắn: nghe bằng mắt.

Chữ ướt sáng lên rồi mờ dần.

Nghe bằng mắt. Tần Mạc nhìn quanh. Một bà cụ chờ lượt không gọi người giữ miếu; bà chỉ đặt cái túi vải xuống đúng ô của mình. Một đứa trẻ ngồi cạnh mẹ gõ ba cái vào thành bát, liền có người đưa nước. Một nam nhân mặt sẹo muốn chen lên, nhưng thiếu niên cụt ngón chỉ vào bảng thứ tự; nam nhân bực đến đỏ cổ, cuối cùng vẫn lùi lại. Không ai nói một chữ, nhưng nơi này không hề vắng tiếng. Tiếng nằm ở tay áo kéo nhẹ, ở móng gõ vào gỗ, ở hơi thở dừng lại trước một dấu tay cũ.

Sát Đạo trong ngực Tần Mạc ghét sự im ấy. Nó quen với oán hận có tiếng, máu có mùi, kẻ địch có mặt. Ở đây, mọi thứ vụn và thấp: một ô đứng, một lượt chờ, một dấu tay bị lau nhầm. Nó thì thầm rằng chỉ cần phá luật câm, mọi người sẽ buộc phải nhìn hắn, buộc phải trả lời.

Tần Mạc ép tay trái vào chiếc khăn có nút trắng. Nút chỉ cộm dưới lòng bàn tay. Hắn nhớ câu A Nhẫn viết: không mượn tên để mở. Không mượn tiếng để thắng. Không mượn im lặng của người khác làm nền cho cơn đau mình.

A Nhẫn dẫn hắn đến bảng tay ở vách đông. Bảng này không treo cao như những bảng khác mà đặt trên bệ thấp. Nhiều dấu tay trẻ con chồng lên nhau, cạnh đó là các ký hiệu đơn giản: một vòng tròn, hai vạch ngang, hình cái bát, hình giọt nước. Một tấm thẻ mới bị đặt lệch, khiến dây gai xoắn lại. A Nhẫn chỉ vào thẻ, rồi đưa mắt hỏi hắn.

Tần Mạc nhìn rất lâu. Nếu hắn dùng linh lực, một nhịp là xong. Nếu hắn tự sửa, thẻ sẽ ngay ngắn. Nhưng hắn không biết tấm thẻ ấy thuộc về ai, không biết người đặt lệch có muốn sửa không. Hắn quay đầu tìm chủ thẻ.

Thiếu niên cụt ngón đang nhìn hắn.

Tần Mạc chỉ vào thẻ, rồi chỉ vào thiếu niên. Động tác vụng đến mức A Nhẫn nhìn thêm một nhịp. Thiếu niên do dự, sau đó gật. Nó bước tới tự tháo dây, nhưng hai ngón thiếu khiến nút gai cứ trượt. Tần Mạc nâng mép thẻ lên thấp hơn tay nó, không chạm vào nút. Thiếu niên liếc hắn, khó chịu vì bị nhìn thấy vụng, nhưng không đẩy hắn ra.

Nút cuối cùng cũng mở. Thiếu niên treo lại thẻ đúng chỗ, rồi lấy móng tay gõ một cái vào vách.

A Nhẫn viết trên nền: được.

Một chữ ngắn. Không khen. Không tha tội. Chỉ xác nhận việc trước mặt đã xong.

Tần Mạc thấy vai mình chùng xuống. Hắn đã quen với những cửa mở bằng máu, bằng quyền, bằng chịu đau lớn. Một chữ “được” sau một cái thẻ treo đúng lại làm hắn lúng túng hơn.

Ngay sau đó, một nữ tu trung niên bưng hộp bảng mới đi vào từ cửa hông. Bà không mặc áo sáng của nội đàn, chỉ là áo nâu vá vai, trên cổ tay có vết dây gai hằn lâu ngày. Bà đặt hộp xuống trước một bà lão ngồi cạnh vách tây, lấy ra tấm bảng tay mới được bào nhẵn.

Bà lão nhìn tấm bảng, lắc đầu.

Nữ tu chỉ vào bảng cũ của bà lão. Mặt gỗ ấy mòn đến mức dấu tay gần như thành một vệt lõm không còn rõ ngón. Dây treo sắp đứt. Nếu nhìn bằng mắt của người quản việc, thay bảng là hợp lý.

Bà lão vẫn lắc đầu. Bàn tay nhăn nheo của bà đặt lên bảng cũ, chậm chạp miết qua chỗ lõm. Miệng bà mấp máy nhưng không ra âm. Bà nhìn quanh, tìm người hiểu mình.

Tần Mạc tiến nửa bước theo bản năng. A Nhẫn đưa que than chắn trước chân hắn.

Hắn dừng lại.

Thiếu niên cụt ngón đi tới, nhìn bà lão, rồi đặt hai ngón còn lại lên vệt lõm cũ. Bà lão gật thật mạnh. Thiếu niên quay sang nữ tu, lấy que khắc vẽ trên mép bảng mới một vết cong y hệt vết mòn của bảng cũ, rồi chỉ vào dây gai, chỉ vào lỗ treo.

Nữ tu hiểu ra. Bà không thay bảng. Bà chỉ thay dây.

Bà lão thở ra, bàn tay vẫn giữ bảng cũ như giữ một cái tên không ai đọc được nữa. Khi dây mới buộc xong, bà tự treo lại bảng của mình. Bảng cũ lệch đi một chút. A Nhẫn không sửa. Thiếu niên cũng không sửa. Tần Mạc nhìn cái lệch ấy, cổ họng nghẹn lại vì suýt nữa hắn đã định giúp nó ngay ngắn.

Ở nơi này, ngay ngắn có khi là một cách làm mất người.

Ở sâu trong miếu, có người bật khóc nhưng không thành tiếng. Âm ấy chỉ là hơi đứt giữa cổ. Tần Mạc quay sang. Một người đàn bà tóc rối ôm áo trẻ sơ sinh ngồi trước bát mực tro. Miệng nàng mở ra rồi khép lại, cổ họng không có âm nào theo ra. Trên áo trẻ không có nút cổ, chỉ có một sợi chỉ đỏ buộc sai chỗ.

A Nhẫn chưa đưa hắn tới đó. Nàng đặt tay lên cánh tay hắn, nhẹ đến mức gần như không chạm, rồi lắc đầu. Chưa đến lượt.

Chưa đến lượt. Ba chữ ấy không được nói ra mà nặng như đá. Tần Mạc đứng cách người đàn bà năm bước, nghe ký ức Tô Vãn trong đầu lại gõ vào một cánh cửa cũ.

“Mở chậm thôi.”

Hắn nhắm mắt một nhịp rồi mở ra. Nếu nói ra tên nàng ở đây, hắn không biết mình sẽ để lại chữ nào. Có thể là một chữ vô dụng. Có thể là chữ dùng để gọi Chu Bình. Có thể là một chữ người khác cần hắn giữ. Luật này không cần dọa lớn. Chính chỗ không biết mới làm người ta sợ.

Ông già lưng còng đi tới trước bệ thấp cuối miếu. Trên bệ đặt một bảng tay lớn hơn tất cả những bảng còn lại, mặt gỗ mòn lõm ở giữa. Ông đặt lòng bàn tay sẹo của mình lên bảng, rồi nhìn A Nhẫn.

A Nhẫn đặt tay lên cạnh phải.

Tần Mạc hiểu mình phải đặt tay lên cạnh trái. Hắn bước tới. Nắm tay lại muốn khép. Cơn đau bỏng ở tay phải bỗng giật mạnh, như nhắc hắn vừa mới học xong cách một vết thương không được chữa nhanh. Hắn dùng tay trái, xòe năm ngón, đặt thấp hơn tay A Nhẫn và ông già.

Lần này bảng gỗ rung nhẹ.

Một đường khe hiện ra sau bệ, không tối hơn phần còn lại, chỉ thấp hơn, sâu hơn. Mùi mực tro từ bên trong đưa lên rõ hơn, lẫn với mùi sữa cũ trên áo trẻ. Người đàn bà ôm áo ngẩng đầu. Đôi mắt nàng đỏ nhưng khô, như đã khóc hết phần có thể khóc thành nước.

A Nhẫn rút tay trước. Nàng quay sang Tần Mạc, viết lên ván sáp nhỏ treo ở thắt lưng: vào trong, tay thấp.

Tần Mạc gật. Không nói.

Ông già lưng còng tháo thẻ tre của hắn khỏi móc, lật mặt sau ra. Trên đó đã xuất hiện một vệt mờ, không thành chữ. Ông già nhìn vệt ấy rất lâu rồi giấu vào tay áo. Tần Mạc thấy, nhưng không hỏi. Có lẽ chữ bị mượn đã bắt đầu được chọn. Có lẽ chỉ là nước tro thấm. Miếu Câm không cho hắn câu trả lời dễ.

Trước khi bước qua khe cửa, hắn quay đầu nhìn lên cầu thang. Bên trên không thấy Chu Bình, chỉ nghe một tiếng ho rất nhỏ bị đất nuốt mất. Hắn muốn gọi một tiếng để bạn biết mình còn tỉnh. Âm đầu vừa động, A Nhẫn đã nhìn hắn.

Tần Mạc khép miệng.

Hắn đặt bàn tay mở lên mép cửa, không nắm, không đẩy mạnh. Cánh cửa bên trong nhích ra bằng sức rất nhẹ, như chỉ cần người trước mặt đừng dùng bạo lực là đủ.

Phía sau cửa, người đàn bà câm ôm áo trẻ sơ sinh đang chờ trước bát mực tro. Nàng không nhìn Tần Mạc như nhìn một ma tu. Nàng nhìn tay hắn, nhìn tay mình, rồi đặt chiếc áo nhỏ không nút cổ lên bệ đá thấp.

Tần Mạc bước vào sau A Nhẫn, giữ im lặng đến mức máu ở đầu lưỡi đã tan hết vẫn không dám nuốt mạnh. Cửa câm khép lại sau lưng hắn, mở bằng bàn tay không nắm, và để lại sau cánh cửa ấy tất cả những lời hắn tưởng mình có quyền hỏi.