Chương 240: Ni cô câm chỉ đường
Hành lang phơi khăn nằm sau góc rửa bát, hẹp hơn Tần Mạc tưởng. Hai bên tường đóng đầy móc tre, dây gai giăng thấp, khăn trắng khăn nâu chen nhau nhỏ nước xuống nền đá. Gió đêm chui qua cửa song, mang mùi xà phòng rẻ, lá thuốc phơi và một chút cháo khê còn bám trên tay áo hắn. Tay phải hắn đã được quấn vải, mỗi bước đi làm vết bỏng dưới lớp thuốc mỡ giật lên rất nhỏ.
A Nhẫn đi trước hắn ba bước. Nàng thấp hơn Thiện Quả một cái đầu, áo nâu xắn gọn tới khuỷu tay, cổ tay có vòng chỉ trắng đã sờn. Chiếc khăn người đàn ông đưa được nàng vắt lên cánh tay trái, khô, sạch, gấp vuông như một vật có chủ chứ không phải thứ ai ném đâu cũng được.
Tần Mạc mở miệng định hỏi.
A Nhẫn quay lại ngay. Nàng không cau mày, chỉ đưa hai ngón tay đặt lên môi mình, rồi đặt xuống lòng bàn tay. Hỏi bằng miệng ở chỗ này không phải sai hẳn, nhưng là quá nhanh. Hắn hiểu được nửa phần, nuốt câu “ngươi tên là gì” xuống.
Thiện Quả theo sau, nhỏ giọng: “Ở đây nhiều người nghe không được, nói không được, hoặc vừa khóc xong không muốn nghe ai hỏi. Nàng quản hành lang này.”
“Quản?” Chu Bình đứng ở đầu hành lang, ôm sổ tên dưới áo. “Không thấy ghi bảng.”
Thiện Quả hơi ngượng. “Không phải chức. Là việc.”
A Nhẫn kéo một tấm bảng gỗ treo sau cột ra. Trên bảng có những vạch ngang, dấu tay, nút dây và mấy chữ nhỏ viết chen vào nhau: số khăn sạch, số khăn ướt, số khăn bệnh sốt, số khăn không hỏi tên. Nét chữ không đẹp, nhưng chỗ nào cần phân biệt thì cắt rất rõ. Nàng chỉ vào cột cuối, rồi chỉ vào Tần Mạc.
Tần Mạc nhìn một lúc. “Khăn không hỏi tên?”
Nàng gật.
Chu Bình nhíu mày. “Không hỏi tên người dùng khăn, hay không hỏi tên khăn?”
A Nhẫn cầm que than nhỏ dưới bảng, viết trên miếng gỗ mỏng: người chưa muốn cho.
Nàng viết xong liền đưa que than cho Tần Mạc, như để hắn tự nhìn chữ ấy thêm một nhịp. Tần Mạc không cầm. Tay phải đau, tay trái đang giữ khăn, nhưng lý do thật không nằm ở đó. Hắn sợ mình vừa cầm than đã muốn viết thêm tên người khác vào nơi nàng chỉ mới cho nhìn.
Ở cuối hành lang, một sa di trẻ ôm chồng khăn đi tới, chân đá phải móc gỗ rơi. Khăn nghiêng, suýt đổ. A Nhẫn bước nhanh tới đỡ cạnh dưới. Sa di thở hắt ra.
“May quá, A…” Nó dừng lại, liếc Tần Mạc, rồi đổi giọng. “Sư tỷ, thầy trên phòng im lặng hỏi khi nào xong. Nội đàn có khách.”
A Nhẫn đặt chồng khăn xuống bàn. Nàng đưa ngón tay chỉ vào ba chiếc khăn bị gấp sai, rồi chỉ vào thau nước sạch. Sa di nhăn mặt.
“Lại giặt lại? Chỉ dính nền một chút.”
Nàng nhấc một chiếc khăn lên, để mép khăn chạm vào cổ tay mình, rồi chỉ sang dãy phòng bệnh. Sa di hiểu ra, mặt đỏ lên.
“Người sốt. Được, ta giặt.”
Nó ôm khăn đi, vừa đi vừa lẩm bẩm: “Câm mà mắt còn dữ hơn Mạnh bà tử.”
Tần Mạc nhìn A Nhẫn. Nàng nghe thấy. Nàng chỉ cúi xuống nhặt móc gỗ, đặt lại đúng khe. Không phải nhẫn nhịn vì yếu. Là nàng còn việc phải làm, không muốn bỏ việc để đuổi theo một câu xấu.
A Yên từ đâu ló đầu vào, ôm chuồn chuồn tre trước ngực. “Ta giúp gấp khăn được không?”
A Nhẫn nhìn tay nó.
A Yên lập tức giấu tay ra sau lưng. “Ta rửa rồi.”
Nàng chỉ vào móng tay nó. Trong kẽ móng còn đen vì tro bếp.
“Một chút thôi,” A Yên chống chế. “Tro cũng sạch mà.”
Thiện Quả bật cười, rồi tự che miệng. A Nhẫn không cười. Nàng đưa cho A Yên một chậu nước, một mảnh xà phòng nhỏ và chiếc bàn chải cũ. A Yên nhìn Tần Mạc cầu cứu. Tần Mạc đáp: “Ta cũng rửa sai.”
“Ngươi không cứu ta được lần nào cho đàng hoàng.” A Yên tức tối đặt chuồn chuồn lên kệ, cúi xuống chà móng tay.
Không khí hành lang vì vậy bớt căng đi một chút. Người phơi khăn vẫn nhìn Tần Mạc bằng nhiều kiểu mắt: sợ, tò mò, ghét, và một hai cái nhìn muốn tránh mà không có chỗ tránh. Hắn đứng lệch sang bên để không chắn lối. Việc đứng lệch ấy nhỏ, nhưng tay áo hắn vẫn chạm vào một dây khăn. A Nhẫn bước tới, không đẩy hắn, chỉ cầm mép khăn kiểm lại xem có dính thuốc mỡ từ tay hắn không.
“Ta chạm bẩn?” hắn hỏi.
Nàng lắc đầu, rồi chỉ vào khoảng trống giữa người hắn và dây phơi. Chưa bẩn, nhưng quá gần.
Tần Mạc lùi thêm nửa bước. “Đã hiểu.”
Ở chiếc bàn thấp giữa hành lang có một khăn trắng khác với các khăn còn lại. Trên mặt khăn thêu một dấu bàn tay bằng chỉ đen. Đường thêu vụng, chỗ dày chỗ mỏng, ngón út hơi lệch. Vải cũ đến mức mép đã mềm, nhưng dấu bàn tay được vá đi vá lại nhiều lần. Tần Mạc chỉ nhìn một cái đã nhớ đến Tô Vãn ngồi bên cửa sổ cũ, vá tay áo hắn lệch một hàng chỉ rồi còn cứng miệng nói lệch mới chắc.
Ký ức tới không xin phép. Nó mang mùi nắng, mùi sợi vải rẻ và vẻ mặt Tô Vãn khi nàng giả vờ không biết mình vá xấu. Tần Mạc đứng im. Hắn đã quá quen với việc đau riêng của mình phóng to mọi vật nhỏ thành dấu hiệu. Một đường chỉ lệch cũng có thể dụ hắn nghĩ tới nàng, rồi muốn hỏi sâu hơn, muốn kéo gần hơn, muốn biến đồ của người khác thành cửa cho mình.
A Nhẫn đặt bàn tay lên chiếc khăn thêu dấu tay.
Tần Mạc lập tức cụp mắt xuống. “Ta không chạm.”
Nàng gật, nhưng chưa rời tay.
Thiện Quả nói nhỏ: “Khăn đó của nàng. Ngày mới vào Độ Sinh Viện, nàng không nói được, cũng không chịu viết tên. Một bà phơi khăn cũ lấy tro bếp in tay nàng lên vải, bảo ít nhất đồ của nàng phải có dấu của nàng. Sau bà ấy mất, nàng thêu lại dấu tay.”
A Nhẫn quay đầu nhìn Thiện Quả.
Thiện Quả khựng lại. “Ta… ta nói nhiều?”
Nàng không giận dữ. Chỉ lấy que than, viết trên miếng gỗ: việc của ta, để ta cho.
Thiện Quả cúi đầu rất nhanh. “Xin lỗi.”
Tần Mạc thấy câu xin lỗi ấy rơi xuống nhẹ, nhưng không tan. Nó nằm lại trên bàn thấp, cạnh khăn thêu dấu tay, làm mọi người phải nhìn việc mình vừa làm: kể đời một người chỉ vì nghĩ mình đang giúp.
A Nhẫn lau chữ trên gỗ đi. Nàng viết lại chậm hơn, từng nét có lực: Nhẫn.
Không phải người khác gọi. Không phải chức việc. Không phải “đứa câm”. Nàng tự viết tên mình, rồi đẩy miếng gỗ tới trước mặt Tần Mạc.
Tần Mạc nhìn chữ ấy lâu hơn một câu hỏi thường cần. “Tần Mạc.”
A Nhẫn nhìn hắn như muốn nói nàng biết rồi. Nhưng nàng vẫn nhấc que than, viết dưới tên nàng hai chữ rất nhỏ: đã biết.
Chu Bình ho khẽ. “Nàng còn biết ngươi rửa bát xấu.”
A Yên ở chậu nước ngẩng phắt lên. “Cái này ai cũng biết.”
Tần Mạc không cãi. Trong một khoảnh khắc, hắn gần như quên mình đang đứng ở Phật Đài. Hành lang phơi khăn có gió lạnh, có người sợ hắn, có thủ tục chia khăn theo bệnh, nhưng cũng có tiếng trẻ con chê hắn rửa xấu và một ni cô câm tự viết tên mình. Cái thật của nơi này làm cơn ghét của hắn khó có hình.
Rồi sổ phụ được mang tới.
Người mang sổ là sa di lúc nãy, tay áo ướt tới khuỷu. Nó đặt sổ lên bàn, giọng nhỏ hơn trước. “Phòng im lặng thiếu ba khăn. Nội quy ghi người không phát âm được tính vào mục tĩnh tu, không tính mục bệnh. Nếu lấy từ cột bệnh, cuối ngày lại thiếu.”
Thiện Quả nhăn mặt. “Người không nói được thì cũng lạnh, cũng sốt.”
“Ta chỉ đọc sổ.”
Chu Bình nhìn Tần Mạc. Tần Mạc không bước lên. Hắn nhìn A Nhẫn trước.
A Nhẫn mở sổ. Những dòng trong đó sạch hơn bảng gỗ của nàng rất nhiều. Nét mực đều, cột thẳng, mục rõ: tĩnh tu, bệnh sốt, vết thương, trẻ nhỏ, vô danh. Tên của A Nhẫn không nằm ở cột tên người. Nó bị ghi thành nữ tĩnh khẩu, khăn riêng một. Không sai hoàn toàn, cũng chẳng đúng như người.
A Nhẫn đặt ngón tay lên dòng ấy. Móng tay nàng cắt rất sát, đầu ngón hơi đỏ vì giặt nước lạnh. Nàng không xé sổ, không đòi ai bị phạt. Nàng chỉ viết trên miếng gỗ: khăn riêng không phải ơn thêm.
Sa di mím môi. “Nhưng nếu sửa mục, cuối tháng công đức phòng im lặng hụt.”
A Yên còn đang chà móng cũng ngẩng đầu. “Hụt thì người im lặng bớt im à?”
“Không phải vậy.” Sa di đỏ mặt. “Hụt thì dầu đèn bị cắt.”
Câu ấy làm hành lang lặng xuống. Đây là chỗ Phật Đài làm người ta khó ghét gọn: một dòng mục lạnh có thể làm sai tên người, nhưng nếu xé bừa, dầu đèn của phòng im lặng thật sự bị cắt. Người ở đó thật sự cần đèn.
Tần Mạc cảm thấy Sát Đạo cựa trong ngực, đưa ra một lời rất sạch: sửa sổ bằng lực, ép kho dầu không dám cắt, dùng sợ hãi đổi lấy đúng tên. Cách ấy nhanh, có lý, và sẽ làm đôi mắt sa di trước mặt biến thành một thứ khác.
Hắn ép hơi xuống. “Có cách nào sửa mà không cắt dầu?”
Sa di nhìn hắn như không ngờ ma tu lại hỏi câu chậm như vậy. “Phải thêm dấu tay của người nhận vào sổ phụ. Không phải tên. Dấu tay thì được tính là vật dùng, không đổi mục.”
“Ai đặt lệ đó?”
“Không biết. Lâu rồi.”
Chu Bình lật sổ tên của mình, cười nhạt. “Lệ cũ đôi khi cứu người khỏi lệ mới. Nghe quen ghê.”
A Nhẫn kéo chiếc khăn thêu dấu tay lại gần, nhưng không đặt lên sổ. Nàng lấy một mảnh vải vụn khác, nhúng vào nước tro nhạt, rồi ấn bàn tay mình lên đó. Dấu tay hiện ra méo hơn đường thêu, ngón út thật còn lệch hơn. Nàng đưa mảnh vải cho sa di.
Sa di nhận bằng hai tay. Lần này nó không gọi nàng là câm. “Ta sẽ kẹp vào sổ phụ.”
A Nhẫn giữ mảnh vải thêm một nhịp, chưa buông. Nàng chỉ vào dòng nữ tĩnh khẩu, rồi chỉ vào miếng gỗ có chữ Nhẫn.
Sa di hiểu, lí nhí: “Ta sửa bên cạnh. Không xóa dòng cũ được ngay, nhưng thêm tên bên cạnh được.”
Nàng buông mảnh vải.
Tần Mạc nhìn động tác ấy. Buông không phải mất. Có lúc buông là để thứ của mình đi vào một nơi lạnh, nhưng đi với dấu do chính mình đặt lên. Lời Phật Đài từng dùng chữ buông để ép người đau lui lại. A Nhẫn dùng một cái buông rất nhỏ để giữ tên mình khỏi bị mục lạnh nuốt hết. Hai cái buông không giống nhau.
Khi hắn rửa tay xong, A Nhẫn đã lấy từ dưới bàn ra một tấm ván mỏng phủ lớp sáp cũ. Nàng dùng que than vẽ sơ đồ: hành lang phơi khăn, phòng im lặng, bậc thang sau vách, một khoảng trống dưới nền. Thiện Quả nhìn một lúc rồi biến sắc.
“Miếu Câm ở dưới phòng im lặng?”
A Nhẫn gật.
“Ta tưởng nó ngoài tường sau, chỗ tháp chuông bỏ.”
Nàng lắc đầu, gạch một đường ngang qua hình tháp chuông, rồi gõ vào hình phòng im lặng ba cái.
Chu Bình hạ giọng. “Nằm trong Phật Đài, nhưng ghi như chỗ ngoài?”
Sa di ôm sổ phụ chưa đi, đáp thay rất khẽ: “Không phải ngoài. Cũng không phải trong nội đàn. Ai hỏi thì bảo là chỗ tĩnh tu. Người không cần biết sẽ không biết.”
“Người nào là không cần?” Chu Bình hỏi.
Sa di cúi mặt. “Người hỏi to.”
Câu ấy không có ác ý rõ ràng, nhưng lạnh. Tần Mạc nhìn sơ đồ than trên ván sáp. Miếu Câm không phải hang tối của tà đạo. Nó nằm dưới căn phòng Phật Đài dùng để dạy người đau ngồi yên một nén hương. Trên là im lặng được gọi là tu. Dưới là những cái tên không phát ra tiếng, dấu tay thay lời, và rất có thể là nơi mọi câu hỏi bị đẩy xuống khi không tiện ghi ở sổ sáng.
Tần Mạc hỏi: “Muốn xuống phải làm gì?”
A Nhẫn giơ một ngón tay, đặt lên môi.
“Không nói?”
Nàng lắc đầu. Nàng chỉ vào miệng hắn, rồi chỉ vào ngực hắn, cuối cùng chỉ vào sổ Chu Bình đang ôm.
Chu Bình đoán: “Không gọi tên người khác thay mình?”
A Nhẫn gật một nửa, rồi viết thêm: không mượn tên để mở.
Tần Mạc hiểu. Không gọi Tô Vãn. Không dùng tên nàng, ký ức nàng, thanh y, hay nỗi đau của hắn làm vật gõ cửa. Nếu bước xuống, hắn bước bằng câu hỏi của chính mình và bằng những dấu tay người ở đây tự cho. Đó là điều hắn đã biết từ lâu, nhưng mỗi nơi lại bắt hắn trả một phần khác để biết thật.
Tay phải hắn đau âm ỉ. Sát Đạo trong ngực đói vì không có oán để nuốt, không có kẻ đáng giết để chém, chỉ có khăn ướt, sổ phụ và những người không muốn bị hỏi thay. Cơn đói ấy khó chịu hơn khi đối thủ không đứng thành hình.
A Nhẫn đưa cho hắn chiếc khăn khô ban đầu. Trên mép khăn, nàng dùng chỉ trắng buộc một nút nhỏ. Rồi nàng chỉ vào nút ấy, chỉ vào mắt hắn, sau đó chỉ vào cầu thang trong sơ đồ.
Thiện Quả dịch chậm: “Nhớ nút này. Gặp cửa dưới, đưa khăn ra. Nhưng… không được nói nàng dẫn?”
A Nhẫn gật.
“Vì sao?” Tần Mạc hỏi.
Nàng nhìn hắn. Lần này nàng không viết ngay. Nàng quay sang dãy khăn, chỉnh lại một chiếc lệch, nhặt móc gỗ rơi, đặt chậu nước bẩn sang mép để người sau khỏi vấp. Đến khi mọi việc nhỏ ấy xong, nàng mới viết lên ván sáp: ta dẫn vì ta muốn, không vì ngươi cần một người câm làm chìa.
Tần Mạc đọc từng chữ. Câu ấy làm hắn xấu hổ đến mức bàn tay bỏng cũng không che được. Hắn đã không định biến nàng thành chìa, nhưng đời hắn đã quá lâu quen nhìn mọi dấu hiệu như một cửa. Người câm, khăn tay, đường ngầm, tên bị giấu, tất cả đều có thể bị cơn đau của hắn kéo thành công cụ nếu hắn đi quá nhanh.
Hắn cúi đầu. “Ta nhớ.”
A Nhẫn nhìn hắn một lúc, rồi dùng que than gõ nhẹ vào hai chữ ta nhớ. Nàng lắc đầu.
Chu Bình ở bên cạnh thở ra. “Nàng bảo nhớ không đủ.”
Tần Mạc đổi lời. “Ta sẽ chờ ngươi đi trước. Ngươi dừng, ta dừng. Ngươi không cho hỏi, ta không hỏi.”
A Nhẫn lại nhìn hắn. Lần này nàng gật.
Ở cuối hành lang, tiếng mõ từ phòng im lặng vang xuống, chậm và rỗng. Không ai giục nữa. Sa di ôm sổ phụ đi trước, A Yên ôm chuồn chuồn nép sang một bên, Thiện Quả cúi nhặt chiếc móc cuối cùng treo lại lên dây. Chu Bình buộc sổ tên chặt hơn dưới áo.
A Nhẫn cầm chiếc khăn thêu dấu bàn tay của mình, không đưa cho ai. Nàng chỉ lấy khăn khô có nút trắng đặt vào tay trái Tần Mạc. Ngón tay nàng chạm rất khẽ vào vải, không chạm da hắn. Ranh giới ấy rõ ràng đến mức hắn thấy dễ thở hơn.
Nàng bước tới cuối hành lang, đẩy tấm ván che sau kệ khăn bệnh sốt. Sau ván là một khe cầu thang hẹp, đi xuống dưới phòng im lặng. Mùi dưới đó không phải mùi hầm mộ, mà là mùi sáp đèn, vải cũ và nước tro. Những mùi rất người.
Trước khi xuống, A Nhẫn quay lại, lấy que than viết một dòng cuối trên ván sáp rồi dựng nó dựa vào tường.
Xuống đó, đừng nói thay người không nói.
Tần Mạc nhìn dòng chữ cho đến khi nét than như ăn vào mắt. Hắn không đáp bằng lời. Hắn chỉ lùi nửa bước, để A Nhẫn bước xuống trước, để chiếc khăn thêu dấu bàn tay biến mất khỏi ánh đèn trước hắn.
Cầu thang tối mở ra dưới chân. Tần Mạc đi theo sau nàng, tay trái giữ khăn có nút trắng, tay phải đau dưới lớp vải, trong miệng không có tên Tô Vãn để gọi. Chỉ có tiếng bước chân rất nhẹ của một người tự viết tên mình dẫn hắn xuống nơi im lặng giữ những cái tên chưa từng được phép vang lên.