Chương 239: Bỏng tay không được chữa nhanh
Góc rửa bát nằm cuối hành lang bệnh, thấp hơn nền chính hai bậc. Nước bẩn chảy theo rãnh đá ra hố vôi, bọt cháo đục bám quanh miệng rãnh, mùi tro bếp, gừng và thuốc đắng trộn với nhau thành một thứ mùi không ai muốn hít lâu. Tần Mạc ngồi trên ghế gỗ thấp, bàn tay phải ngâm trong chậu nước nguội. Vết bỏng trên mu bàn tay đỏ lên, vài chỗ đã phồng. Nước chạm vào da đau rát như kim mảnh. Sát Đạo trong ngực cứ nhấc đầu rồi bị hắn ép xuống.
Mạnh bà tử tới với túi thuốc cũ vắt ngang vai, tóc bạc kẹp bằng trâm sắt, mặt nhăn như giấy phơi nắng. Bà nhìn tay hắn trước, nhìn mặt hắn sau.
“Linh lực đâu?”
Tần Mạc đáp: “Chưa dùng.”
“Muốn dùng không?”
“Muốn.”
“Tốt. Còn biết nói thật.”
Bà ngồi xổm xuống, nhấc tay hắn khỏi nước một chút rồi thả lại. Tần Mạc cắn răng. A Yên đứng xa xa, ôm chuồn chuồn, mặt nhăn như chính nó bị bỏng. Đứa trẻ câm vừa nhặt muỗng gỗ nóng ngồi cạnh rổ bát, mắt nhìn tay hắn rất nhanh rồi cúi xuống.
Mạnh bà tử nói: “Không chữa nhanh.”
Thiện Quả hỏi: “Không bôi thuốc luôn sao?”
“Bôi. Nhưng không dùng linh lực ép da liền. Bỏng nóng phải học nguội. Ép liền, hơi nóng bị nhốt dưới da, đêm nay hắn đau gấp đôi rồi lại tưởng mình bị trời hành.”
Đặng Nhu đứng ở bậc trên, nói: “Hắn hay tưởng vậy thật.”
Tần Mạc không cãi. Đau làm lời trong miệng ngắn lại. Hắn từng quen giấu đau bằng một tiếng ừ, giấu sợ bằng một cái gật, giấu cả ý muốn nuốt xuống dưới mặt lạnh. Nhưng ở góc rửa bát, một tiếng ừ không giữ được tay khỏi tự tìm đường tắt. Hắn nhìn vết phồng trên mu bàn tay, nhớ một ngày rất cũ Tô Vãn từng bị nước trà làm đỏ đầu ngón tay. Nàng không khóc, chỉ thổi hai hơi rồi mắng cái ấm không có mắt. Lúc ấy hắn đã thấy buồn cười. Bây giờ ký ức ấy không phải dấu nàng ở đâu, cũng không phải chìa khóa gọi người; nó chỉ khiến hắn nhớ rằng đau nhỏ cũng cần được nhận đúng tên. Hắn nói rõ hơn: “Ta sẽ không dùng linh lực chữa nhanh.”
Mạnh bà tử hừ. “Nói cho ai nghe?”
“Cho tay ta nghe.”
“Tay ngươi nghe kém lắm.”
Bà lấy thuốc mỡ màu xám, bôi rất mỏng quanh mép bỏng, chừa phần phồng lại. “Chỗ này không chọc. Không bóc. Không làm mặt chịu chết. Đau thì nói đau, nhưng nói xong vẫn rửa bát nếu còn làm được.”
A Yên lập tức phản đối: “Tay hắn bỏng rồi còn rửa?”
Mạnh bà tử nhìn nó. “Bát bẩn thấy hắn bỏng thì tự sạch à?”
“Không. Nhưng…”
“Nhưng người lớn bị đau trông đáng thương? Đáng thương xong trẻ bệnh ăn bằng bát nào?”
A Yên bị hỏi cứng họng. Đứa trẻ câm bên rổ bát nhặt một cái bát nứt ra riêng, đặt sang trái. Nó làm việc chậm, không phát ra tiếng.
Tần Mạc rút tay khỏi nước. Mạnh bà tử quấn một lớp vải mỏng quanh lòng bàn tay, để mu bàn tay hở. “Dùng tay trái nhiều hơn. Tay phải chỉ giữ. Nếu đau quá thì đổi người. Không được tự biến mình thành cột chống trời ở góc rửa bát.”
Thiện Quả đưa tới rổ bát đầu tiên. Bát dính cháo khê, mép có vệt thuốc, đáy vài cái khắc tên. Muỗng gỗ nóng từ hành lang cũng được đặt cạnh, đầu muỗng còn ấm. Tần Mạc cầm muỗng bằng tay trái, suýt làm rơi vì không quen. Đứa trẻ câm nhìn thấy, lặng lẽ đẩy một miếng vải lót tới.
Tần Mạc nhận miếng vải. “Cảm ơn.”
Đứa trẻ câm lắc đầu rất nhanh, như sợ hai chữ ấy biến thành thứ phải đáp lại. Nó chỉ vào rổ bát, rồi chỉ vào chậu nước. Thiện Quả nói khẽ: “Nó bảo rửa đi.”
Tần Mạc rửa.
Việc rửa bát bằng tay bỏng không anh hùng chút nào. Nó chậm, vụng, dễ cáu. Bát trơn vì cháo. Tro cọ vào kẽ tay. Mỗi lần nước ấm chạm gần vết bỏng, da hắn giật lên. Sát Đạo đưa ra một cách khác: hút hơi nóng, khóa đau, làm tay cứng như sắt. Hắn để đau ở lại. Đau ở lại làm hắn nghe được tiếng bát cọ nhau, tiếng người bệnh gọi nước, tiếng bà Ngụy mắng ai đó múc quá đầy. Nếu khóa đau, mọi tiếng ấy sẽ xa đi.
Ở Phật Đài, bát cũng có lệ riêng. Bát của người sốt đặt bên trái, sau khi rửa phải tráng nước gừng nhạt. Bát của trẻ lở miệng không được dùng tro mạnh, vì mép bát còn vương vị tro sẽ làm trẻ khóc. Bát của người già mất răng phải giữ chiếc muỗng đầu tròn, không được đổi sang muỗng đầu bẹt. Những điều ấy không viết bằng chữ vàng, chỉ khắc bằng vết xước ở đáy bát, bằng dây rơm buộc ở quai, bằng thói quen của người đưa cháo.
Tần Mạc rửa sai ngay từ rổ thứ hai.
Hắn lấy tro chà mép một cái bát nhỏ. Đứa trẻ câm lập tức đặt tay lên cổ tay hắn. Nó không mạnh, nhưng động tác dứt khoát. Hắn dừng lại. Nàng chỉ vào hai chấm đỏ rất nhỏ ở đáy bát, rồi há miệng, dùng ngón tay chỉ vào môi mình.
Thiện Quả nhìn qua. “Bát của đứa lở miệng. Không dùng tro.”
Tần Mạc nhìn vết tro mình vừa quệt. “Rửa lại bằng gì?”
Đứa trẻ câm kéo một gáo nước vo gạo ở cạnh chân Mạnh bà tử tới. Nước đục, mùi chua nhẹ. Nàng đưa cho hắn một miếng vải mềm hơn, rồi chỉ vào mép bát. Không trách, không giảng. Chỉ sửa.
“Ta tưởng sạch là được,” Tần Mạc nói.
Mạnh bà tử không ngẩng đầu. “Người đau miệng ăn sạch kiểu ngươi thì khóc cả đêm.”
A Yên chen vào: “Khóc thì ngươi nghe không?”
Tần Mạc rửa lại mép bát bằng nước vo gạo. “Nghe được thì phải nghe.”
“Nếu nó không khóc to?”
“Vậy hỏi người ngồi cạnh.”
A Yên cân nhắc, rồi nói: “Cũng được. Nhưng hỏi nhỏ thôi, người đau miệng ghét bị nhìn.”
Đứa trẻ câm gõ nhẹ móng tay lên thành chậu, như đồng ý. Âm thanh rất nhỏ. Tần Mạc gần như bỏ sót. Hắn cúi xuống rửa chậm hơn. Cái chậm này không phải làm ra vẻ nhẫn nhục. Nó là cách để một chiếc bát không biến người dùng thành một mục chung chung gọi là bệnh nhân.
Một người phụ việc trẻ thấy hắn rửa chậm, sốt ruột bước tới. “Đưa ta làm cho.”
Mạnh bà tử chặn lại. “Phần hắn thì để hắn làm.”
“Nhưng bát chờ.”
“Chờ được. Còn nếu không chờ, ngươi lấy rổ khác. Đừng lấy cớ nhanh để cướp việc rồi lát nữa bảo hắn không biết rửa.”
Người phụ việc đỏ mặt, lấy rổ khác. Tần Mạc nhìn Mạnh bà tử. Bà không bênh hắn để hắn đẹp. Bà chỉ giữ cho việc này không bị cướp mất ý nghĩa vì mọi người sốt ruột.
Sau đó tới lượt nước nóng. Một sa di trẻ bưng ấm đồng xuống, vừa đi vừa thổi phù phù vì quai ấm bọc vải đã ướt. “Tráng nhanh cho kịp giờ thuốc,” nó nói. “Thầy trên kia thúc.”
Mạnh bà tử hỏi: “Thúc bằng miệng hay bằng chân?”
“Bằng mõ.”
“Mõ thì để nó thúc. Tay người không phải gỗ.”
Sa di trẻ đặt ấm xuống, nhìn Tần Mạc một cái, rồi nhìn vết bỏng. “Để con tráng. Hắn chạm nước nóng lại phồng.”
“Con muốn giúp hắn hay muốn khỏi nhìn hắn run?”
Sa di trẻ bị hỏi trúng, môi mím lại. “Cả hai.”
“Vậy nói cả hai.”
Nó quay sang Tần Mạc, miễn cưỡng nói: “Ta nhìn ngươi run thì khó chịu. Ta cũng sợ ngươi làm chậm giờ thuốc. Nhưng ta không muốn tay ngươi hỏng thêm.”
Lời ấy không đẹp, nhưng vì không đẹp nên thật. Tần Mạc đẩy nửa chồng bát đã rửa sạch sang cho nó. “Ngươi tráng. Ta lau đáy và trả đúng dấu.”
Sa di trẻ ngẩn ra. “Ngươi không giành à?”
“Tay ta đang run.”
A Yên lập tức ngẩng đầu. “Ngươi vừa nhận à?”
“Ừ.”
“Nhận nghe kỳ ghê.”
Mạnh bà tử cười khẩy. “Kỳ nhưng đỡ phiền hơn ngã cả chồng bát.”
Sa di trẻ bưng bát tráng nước nóng. Hơi nước bốc lên, lùa vào mắt Tần Mạc cay xè. Hắn đứng tránh nửa bước, không dùng khí xua hơi. Nửa bước ấy khiến một bà lão ngồi chờ thuốc ở bậc cửa nhìn hắn lâu hơn. Bà lão ôm túi vải thêu hoa lựu đã sờn, hỏi rất khẽ: “Ma cũng biết tránh nóng à?”
Đặng Nhu định đáp chua, nhưng Tần Mạc nói trước: “Biết. Tránh chậm hơn người khác.”
Bà lão nhìn tay hắn. “Vậy còn đau?”
“Còn.”
“Tốt.” Bà ôm túi chặt hơn. “Không đau thì đáng sợ quá.”
Câu ấy làm góc rửa bát lặng đi một nhịp. Không ai mắng bà lão. Bà nói ra phần nhiều người giấu. Tần Mạc gật đầu, tiếp tục lau đáy bát. Trên đáy một chiếc bát có khắc hình hoa lựu rất vụng. Hắn đặt nó riêng, hỏi Thiện Quả bằng mắt. Thiện Quả chỉ về phía bà lão. Hắn đưa bát qua.
Bà lão nhận, lau lại mép bằng tay áo của mình rồi mới gật. “Cái này của ta. Nếu mất, thuốc đắng hơn.”
“Bát đổi vị thuốc?”
“Không. Người già khó chịu thôi.”
Tần Mạc im một lát. “Đã nhớ.”
Bà lão không cảm ơn. Bà quay mặt đi như sợ mình vừa nói quá nhiều.
A Yên ngồi xổm cạnh rãnh nước, chống cằm. “Ngươi rửa xấu.”
“Ừ.”
“Phải nói rửa lại.”
“Ta rửa lại.”
“Bỏng tay có được mắng người làm đổ cháo không?”
Tần Mạc nghĩ tới người đàn ông run tay. “Được mắng phần làm đổ. Không được mắng phần sợ.”
A Yên suy nghĩ, rồi gật. “Khó nhưng được.”
Đứa trẻ câm nhìn A Yên, khóe mắt cong lên rất nhẹ. Đó có lẽ là cười. Không tiếng, không cần ai dịch.
Giữa buổi, Tần Mạc nhầm một bát khắc tên. Bát của Lục phụ bị đặt vào chồng bát chung. Đứa trẻ câm phát hiện, kéo tay áo Thiện Quả, chỉ vào đáy bát. Thiện Quả nhìn tên khắc, mặt đổi sắc.
“Cái này phải trả đúng giường.”
Tần Mạc đặt bát xuống. “Ta sai.”
Mạnh bà tử hỏi: “Sai vì tay đau hay vì mắt vội?”
“Mắt vội.”
“Vậy đau không được làm cớ.”
“Ừ. Mắt ta vội.”
Thiện Quả ghi vào danh sách: bát tên bị đặt nhầm, đã sửa. A Yên nhìn dòng đó, nói bát cũng có tên, người lớn thật phiền. Mạnh bà tử đáp phiền nên mới sống lâu. Câu ấy không đúng hẳn, nhưng ở góc rửa bát không ai có sức cãi.
Đến gần xế, có một đợt gió từ sân phơi thuốc lùa xuống. Mùi hoàng liên, lá tía tô và vải ẩm phủ lên mùi cháo khê. Đứa trẻ câm đứng dậy thu mấy khăn vừa rơi khỏi dây, nhanh đến mức vòng chỉ trắng ở cổ tay chỉ lóe một cái. Một khăn rơi xuống rãnh nước bẩn. A Yên định nhặt giúp, nhưng nàng lắc đầu, chỉ vào tay bẩn của A Yên rồi chỉ vào chậu sạch. A Yên bĩu môi.
“Ta chỉ muốn giúp.”
Nàng đặt tay lên ngực mình, rồi chỉ xuống chiếc khăn dơ, cuối cùng chỉ vào thau riêng ở góc.
Thiện Quả dịch không chắc lắm: “Nàng bảo… việc của nàng?”
Đứa trẻ câm gật. Lần này gật mạnh.
Mạnh bà tử nói: “A Nhẫn không thích ai thấy nàng không nói được là lao vào làm thay. Muốn giúp thì hỏi bằng mắt trước.”
A Yên đỏ tai. “Ta đâu có thương hại.”
A Nhẫn nhìn nó. Nàng lấy ngón tay vẽ trên nền nước đọng một dấu tròn, rồi gạch một đường ngang qua. A Yên ngó một hồi, lẩm bẩm: “Không tin.”
A Nhẫn lại gật.
“Được rồi, ta hơi thương hại. Một chút thôi.” A Yên đưa ngón út ra. “Lần sau ta hỏi trước.”
A Nhẫn nhìn ngón út, không móc. Nàng chỉ vào rổ bát của A Yên đang ngồi chắn đường.
A Yên ôm chuồn chuồn đứng bật dậy. “Biết rồi, biết rồi, tránh đường cũng là giúp.”
Tần Mạc nhìn cảnh ấy, tay vẫn lau đáy bát. A Nhẫn không cần ai làm thay phần đời của nàng. Sự im lặng của nàng không phải chỗ trống để người khác nhét lòng tốt vào. Hắn ghi điều đó bằng mắt, không ghi vào sổ.
Tần Mạc rửa tiếp tới khi tay trái mỏi. Tay phải chỉ giữ bát cũng run. Vết bỏng đập theo nhịp tim. Mồ hôi chảy xuống thái dương, rơi vào chậu nước. Hắn muốn đứng dậy. Muốn dùng một chút khí làm khô tay, muốn để da liền, muốn bước qua ngày này nhanh hơn.
Chu Bình đứng cuối hành lang, không tới gần. “Còn nhớ thẻ gỗ không?”
“Nhớ.”
“Nói.”
Tần Mạc thở ra. “Đưa cháo, không dùng khí, không ghi công, không đổi cửa.”
“Rửa bát cũng trong đó.”
“Ừ. Rửa bát cũng trong đó.”
Mạnh bà tử liếc Chu Bình. “Ngươi nói ít mà độc.”
Chu Bình đáp: “Học từ người già.”
“Ta chưa già tới mức nhận học trò.”
Đặng Nhu ở trên bậc nghe được, cười thành tiếng. Góc rửa bát bớt căng một chút. Tần Mạc cầm muỗng gỗ nóng đã nguội đi nhiều, dùng mép muỗng cạo cháo khê trên bát. Vật ấy là cái móc sang đau của hắn, nhưng cũng chỉ là muỗng. Nếu hắn cứ nhìn nó như pháp khí thử tâm, bát sẽ không sạch.
Một lúc sau, người đàn ông làm đổ cháo đi tới. Hắn cầm cái khăn khô, đứng ở bậc trên rất lâu mới dám xuống.
“Vợ ta bảo đem,” hắn nói, đưa khăn ra. “Không phải trả nợ. Nàng bảo khăn này hút nước tốt.”
Mạnh bà tử giật khăn xem, gật. “Dùng được.”
Người đàn ông nhìn Tần Mạc. “Ta vẫn sợ.”
Tần Mạc đáp: “Ừ.”
“Nhưng ta làm đổ là lỗi ta.”
“Ừ.”
“Ngươi đừng ừ như cái mõ.”
A Yên cười phá lên. Ngay cả đứa trẻ câm cũng cúi đầu, vai run nhẹ. Tần Mạc nhìn người đàn ông, lần này nói rõ: “Ta nghe. Ngươi sợ là việc của ngươi. Cháo đổ là lỗi của ngươi. Khăn này là của vợ ngươi.”
Người đàn ông thở ra. “Đúng. Nàng nói nếu ngươi cảm ơn ta thì không cho.”
“Ta không cảm ơn ngươi. Ta cảm ơn khăn được dùng đúng.”
“Câu này kỳ.”
“Ta biết.”
Hắn đặt khăn xuống rồi đi. Không hòa giải đẹp. Nhưng một chiếc khăn đã đổi tay mà không biến thành ơn sạch.
Cuối ngày, rổ bát cuối cùng cũng cạn. Tay Tần Mạc run tới mức không cầm chắc muỗng. Mạnh bà tử lấy lại muỗng gỗ, kiểm từng ngón tay hắn. Vết bỏng phồng to hơn, nhưng không vỡ. Bà bôi thêm thuốc, quấn vải lỏng.
“Đêm nay đau. Không dùng linh lực. Nếu sốt, gọi ta. Nếu lén chữa, ta cắt thuốc.”
“Ngươi biết ta lén?”
“Người lén chữa thường sáng hôm sau làm mặt không đau. Ta ghét mặt đó.”
Tần Mạc cúi đầu. “Ta không lén.”
Mạnh bà tử không tin hẳn, nhưng cũng không ép hắn thề. Bà quay sang đứa trẻ câm. “A Nhẫn, đưa khăn phơi qua hành lang. Đừng để hắn cầm đồ ướt nữa.”
Đứa trẻ câm, không, ni cô câm rất trẻ, đứng dậy từ góc rổ bát. Tần Mạc lúc này mới thấy áo nâu của nàng không phải áo bệnh nhân. Nàng nhỏ người, đầu cạo sạch, cổ tay đeo một vòng chỉ trắng. Nàng cầm chiếc khăn khô người đàn ông mang tới, gấp lại, rồi đưa cho Tần Mạc bằng hai tay.
Hắn suýt hỏi tên, nhưng Mạnh bà tử vừa gọi rồi. A Nhẫn nhìn hắn, lắc đầu rất nhẹ, như biết câu hỏi đang tới và không muốn nó ra bằng miệng hắn. Nàng chỉ vào khăn, rồi chỉ về hành lang phơi khăn sau góc rửa bát.
Thiện Quả nói: “Nàng bảo đi theo.”
Tần Mạc nhận khăn bằng tay trái. Tay phải đau, nhưng không còn đòi biến mất ngay. Phía sau, chậu nước rửa bát đục ngầu, muỗng gỗ nóng đã nguội, và những bát sạch được úp thành hàng. Không có cửa nào mở. Nhưng một người không nói đã đưa cho hắn chiếc khăn và một hướng đi, bằng cách không cần biến lòng thương thành lời.