tinbc tinbc

Chương 238: Một ngày làm người đưa cháo

Bếp phụ Phật Đài thức dậy trước chuông sớm. Trời còn xám, sân đá ướt, hơi cháo bốc lên từ ba nồi lớn đặt trên bếp gạch thấp. Mùi gạo khê, gừng giã, rau úa được nhặt lại từ hôm qua và tro ẩm quấn vào nhau. Tần Mạc đứng ở cửa bếp với thẻ gỗ khắc hình khay cháo. Mép thẻ còn dính bột gạo khô. Hắn đã định gạt sạch, rồi nhớ dấu bếp không phải bụi vô nghĩa. Vậy là hắn để nguyên.

Thiện Quả cầm danh sách dãy bệnh, mắt thâm vì thiếu ngủ. Bà Ngụy đứng sau nồi, tay cầm muôi gỗ nứt đã buộc lại bằng sợi dây của Chu Bình. Bà liếc Tần Mạc.

“Đến đúng giờ. Chưa đủ tốt.”

Tần Mạc đáp: “Ta biết.”

“Biết thì rửa tay. Rửa xong nghe việc. Nghe xong làm. Làm xong bị mắng. Bị mắng xong đừng đứng đó hóa đá.”

Đặng Nhu đứng ngoài hiên, nghe tới đó thì nói: “Bà nói hộ hết đời hắn rồi.”

Bà Ngụy không quay đầu. “Đời hắn dài, ta chỉ nói buổi sáng.”

Khay gỗ đưa cháo được đặt trước mặt Tần Mạc. Nó cũ, mép cong, đáy ám dầu, hai bên tay cầm bị mài bóng vì người bê quá nhiều lần. Trên khay có bốn lỗ giữ bát, mỗi lỗ lót vòng rơm. Thiện Quả chỉ từng chỗ: bát đặc cho người sốt lâu, bát loãng cho người vừa nôn, bát không gừng cho trẻ ho, bát thêm muối cho người mất sức.

“Không dùng khí giữ khay,” Thiện Quả nói.

“Ừ.”

Chu Bình đứng cuối hành lang, sổ khép trong tay. “Tròn.”

Tần Mạc nhìn khay gỗ. “Ta không dùng khí giữ khay.”

Bà Ngụy múc bát đầu tiên. Cháo nóng làm hơi nước táp vào cổ tay hắn. Khay gỗ truyền nhiệt chậm nhưng lì, như một lời cảnh báo chưa đủ đau ngay để người ta bỏ xuống. Tần Mạc nâng khay. Cổ tay hắn quen kiếm, quen pháp quyết, quen cắt đường trong trận; khay cháo làm cổ tay ấy vụng đi bằng cách rất nhục.

Dãy bệnh nằm sau bếp phụ, một hành lang dài có mái thấp. Người bệnh nằm trên giường tre, thân nhân ngồi dưới đất, bát thuốc đặt sát chân tường. Người thấy Tần Mạc đi vào thì phản ứng không giống nhau. Có người kéo chăn lên, có người nhìn khay, có người nhìn chiếu truy ma còn treo xa ngoài sân như muốn đo xem khoảng cách có đủ báo chuông không.

Thiện Quả đi bên cạnh, đọc tên giường. “Giường ba, bát loãng. Hỏi trước.”

Tần Mạc dừng trước giường ba. Người bệnh là một ông già gầy, mắt vàng vì sốt. Con dâu ông nhìn Tần Mạc rồi nhìn Thiện Quả.

“Đổi người đưa được không?”

Thiện Quả đáp: “Được.”

Tần Mạc lùi nửa bước. Khay nóng ép vào tay hắn. Một sa di khác chạy tới nhận bát, đưa cho người con dâu. Nàng bưng bát bằng cả hai tay, không xin lỗi. Ông già húp được hai ngụm rồi ho. Công việc đi tiếp. Không có ai giải thích cho Tần Mạc rằng nàng không ghét hắn. Nàng không cần giải thích. Quyền đổi người đưa đã được nói rõ.

Giường năm là A Tước, đứa trẻ từng chui dưới gầm giường vì bị gọi nhầm thuốc. Nó thấy Tần Mạc thì reo lên: “Người áo xám!”

Mẹ nó lập tức bịt miệng. “Không được gọi to.”

A Tước lầm bầm sau bàn tay mẹ: “Nhưng hắn không ăn người.”

Tần Mạc đặt bát không gừng lên ghế thấp, không đưa thẳng. “Tự lấy khi muốn.”

A Tước hỏi: “Ngươi sợ mẹ ta à?”

“Mẹ ngươi có quyền sợ.”

Đứa trẻ suy nghĩ, rồi rất nghiêm túc: “Vậy ta có quyền đói.”

Mẹ nó bật cười dù còn căng. Nàng lấy bát. Bát không đổ. Thiện Quả ghi một dấu nhỏ vào danh sách: tự nhận sau khi đặt ghế. Tần Mạc thấy mỗi động tác đều có thể biến thành thủ tục, và thủ tục ấy nếu viết sai sẽ lại thành dây. Hắn đi chậm hơn.

Đến giường tám, chuyện hỏng. Người nằm là một thiếu niên vừa tỉnh sau sốt, còn mê. Thân nhân của hắn đã ra kho thuốc. Thiện Quả bảo chờ. Tần Mạc đứng chờ với khay nóng. Sát Đạo trong ngực khẽ cười: dùng khí giữ một chút, ai biết? Không phải để khoe. Chỉ để cháo khỏi nguội, tay khỏi bỏng, người bệnh khỏi đợi.

Khay gỗ nóng dần. Da tay hắn đỏ lên. Hắn không dùng khí.

Một phụ nữ từ giường bên cạnh nhìn thấy, khó chịu nói: “Đặt xuống đi, ngươi làm mặt chịu khổ cho ai xem?”

Tần Mạc lập tức đặt khay xuống bệ đá.

Bà Ngụy từ xa vọng tới: “Nghe được câu hay thì nhớ! Bếp ghét nhất loại bê khay như bê thiên mệnh.”

Hành lang cười rộ rồi tắt. Tần Mạc nhìn bàn tay đỏ của mình. Hắn không cố chịu để người khác mắc nợ. Việc ấy tưởng nhỏ mà khó, vì hắn quá quen để đau trên tay thay cho lời giải thích.

Giường mười hai là Lục phụ. Lục Y Y ngồi cạnh, mắt vẫn đỏ nhưng tỉnh hơn hôm qua. Thấy Tần Mạc bê bát, nàng nhướng mày.

“Dầu của ngươi đổi nghề đưa cháo rồi à?”

“Không đổi gì.”

“Tốt. Đặt đó. Cha ta tự uống được.”

Lục phụ ho khan. “Ta chưa tự ngồi dậy.”

“Vậy con đỡ. Không nhờ hắn.”

Tần Mạc đặt bát lên bàn thấp. Lục phụ nhìn hắn, rồi nói: “Cảm ơn bát cháo.”

Y Y lập tức cau mày. “Cha.”

“Ta cảm ơn bát cháo, không cảm ơn dây nợ.”

Bà Ngụy đi ngang, nghe thấy thì gật. “Câu này dùng được.”

Tần Mạc không biết đáp sao. Cuối cùng chỉ nói: “Cháo còn nóng.”

Y Y cầm bát, thổi một cái rất mạnh, làm cháo gợn ra mép. Lục phụ mắng nàng thổi như dập lửa. Trong tiếng mắng ấy, bát cháo thoát khỏi cái bóng của hắn, trở lại là bát cháo của một cha con đang sống.

Sau dãy của Lục phụ là góc trẻ cần dấu úp. Thiện Quả hạ giọng trước khi tới gần. “Mộc San ở giường mười bốn. Không gọi tên to. Đặt bát lên khay phụ có vải xanh, gõ một cái vào cạnh ghế rồi lùi.”

Tần Mạc nhìn danh sách. Trên đó không viết tên rõ, chỉ có một dấu úp nhỏ và dòng cháo loãng, không gừng. Hắn bê bát tới, gõ một cái vào cạnh ghế. Đứa trẻ trong chăn động đậy nhưng không ló mặt. Một bàn tay nhỏ thò ra, kéo bát vào. Người chăm bên cạnh gật với Thiện Quả, không nhìn Tần Mạc.

A Yên không biết từ đâu chui tới, vừa bị Diệu Trì sai đem khăn, thấy cảnh đó thì định gọi bạn. Thiện Quả đưa tay chặn. A Yên phồng má, nhưng nhớ lời ở kho bệnh án nên không gọi. Nó chỉ đặt một mảnh vỏ quýt khô lên ghế, cách bát cháo một khoảng. Bàn tay trong chăn thò ra lần nữa, lấy vỏ quýt trước rồi mới kéo bát.

Tần Mạc nhìn hành động ấy lâu hơn một nhịp. Có người muốn tên mình to hơn bệnh. Có người chỉ muốn được ăn mà không bị gọi. Cùng là đưa cháo, tay hắn phải học hai cách đứng khác nhau.

Giường mười bảy không có bệnh nhân trên giường. Người bệnh là một thiếu phụ đang ngồi dưới đất, lưng tựa tường, nhất quyết không nằm vì bảo nằm xuống là người khác nhìn mình như sắp chết. Bát của nàng là cháo đặc, thêm muối. Tần Mạc đặt lên ghế, nàng lại đẩy ghế ra.

“Đưa tận tay.”

Thiện Quả nhíu mày. “Ngươi chắc?”

Nàng nhìn Tần Mạc. “Ta sợ, nhưng tay ta run. Nếu đổ, người lau là ta. Hôm nay ta không còn sức lau.”

Tần Mạc nâng bát bằng hai tay, đưa tới trước mặt nàng rồi dừng, chờ nàng chủ động chạm vào mép bát. Nàng đặt tay lên, run thật. Cháo sóng sánh. Hắn không giữ bằng khí, chỉ hạ thấp bát để nếu đổ thì đổ vào khay, không vào người nàng.

“Ngươi run còn hơn ta,” nàng nói.

“Một chút.”

“Tốt. Người không run làm ta sợ hơn.”

Nàng nhận bát. Khi húp ngụm đầu, muối làm nàng nhăn mặt nhưng không trả. Thiện Quả ghi: nhận tận tay, người nhận yêu cầu, có sợ. Ghi một dòng như vậy tốn mực hơn nhiều so với ghi đã phát, nhưng nếu không ghi, ngày sau người khác sẽ nói nàng bị ép nhận từ ma tu.

Tới khoang cuối hành lang, bát trên khay bị sai. Danh sách ghi không gừng, nhưng bát lại có mùi gừng. Thiện Quả phát hiện trước khi đưa, mặt lập tức xấu đi. Sa di múc cháo phía sau cãi rằng bát không gừng đã hết, người bệnh ho lạnh uống chút gừng cũng được. Từ bếp, bà Ngụy ném một cái khăn vào lưng hắn.

“Cũng được thì sao còn ghi không gừng?”

Sa di cúi đầu. “Con sợ chậm.”

“Chậm bị mắng. Sai có thể làm người ta ho máu. Chọn đi.”

Tần Mạc đứng giữ khay, nhìn một bát cháo trở thành bài học không ai muốn học. Hắn có thể dùng linh lực tách hơi gừng ra. Ý nghĩ đó lóe lên rất nhanh. Rất hữu dụng. Rất sai.

Hắn nói: “Đổi bát.”

Sa di nhìn hắn như không ngờ ma tu lại chọn cách khiến cả hàng chờ thêm. Thiện Quả gạch một dòng trên danh sách: sai bát, đổi. Người bệnh chờ lâu hơn, thân nhân bực hơn, nhưng bát mới đúng. Khi bưng tới, người bệnh húp được nửa bát mà không ho. Không ai cảm ơn. Bà Ngụy chỉ quát sa di rửa lại muôi. Tần Mạc thấy chuyện đúng đôi khi không có gì đẹp ngoài việc người bệnh bớt ho.

Gần giữa ngày, mưa tạt qua khe mái làm sàn hành lang trơn. Tần Mạc vừa đặt xong bát cho một người cụt chân thì nghe tiếng trẻ khóc phía sau. A Tước làm rơi thìa, cúi nhặt, suýt va vào khay của hắn. Tần Mạc xoay người tránh, khay nghiêng. Hai bát cháo chao lên. Sát Đạo trong ngực lập tức dựng thẳng, chỉ cần một ý nghĩ để bát đứng yên giữa không.

Hắn không dùng. Cháo tràn ra khay, bỏng nhẹ qua vòng rơm, nhưng không đổ xuống trẻ. Thiện Quả đỡ lấy một góc khay, thở phào rồi mắng A Tước. A Tước khóc to hơn. Tần Mạc muốn nói không sao, nhưng bà Ngụy ở xa đã quát trước: “Có sao! Lau khay, đổi cháo, đi chậm lại!”

A Tước vừa khóc vừa lau khay bằng khăn, nước mắt rơi vào chính vệt cháo mình làm đổ. Tần Mạc đứng chờ. Chờ một đứa trẻ lau lỗi của nó khó hơn tự lau giúp. Nhưng nếu hắn lau ngay, nó sẽ chỉ nhớ ma tu cúi xuống, không nhớ chân mình chạy quá nhanh bên khay nóng.

Buổi trưa, khay gỗ bắt đầu bỏng thật. Dù lót rơm, tay cầm vẫn hấp hơi nóng từ những lượt cháo liên tiếp. Thiện Quả bảo đổi người một lúc. Tần Mạc nhìn danh sách còn dài, định nói không cần. Chu Bình ở cuối hành lang đóng sổ một cái rất nhẹ.

Hắn nuốt câu lại. “Đổi.”

Thiện Quả nhìn hắn như vừa bớt một việc phải mắng. Sa di phụ bếp nhận khay, đi ba giường. Trong lúc nghỉ, Tần Mạc đứng bên tường, tay đỏ, không chữa. A Yên chạy qua đưa cho hắn một mảnh vỏ quýt.

“Ngửi đi. Đỡ làm mặt chịu đau.”

“Ai dạy ngươi?”

“Ta tự biết.”

Đứa trẻ chạy mất trước khi Diệu Trì bắt lại. Vỏ quýt khô thơm đắng. Tần Mạc cầm nó, nhớ chữ “nhẹ hơn” đã khắc hôm trước. Một vật nhỏ như vậy cũng biết kéo hắn khỏi kiểu đau muốn được nhìn thấy.

Cuối lượt chiều, một người đàn ông ở giường cuối nhìn thấy hắn thì nổi giận. “Đừng để ma tu đưa cho vợ ta.”

Thiện Quả hỏi: “Đổi người?”

“Không. Đuổi hắn đi.”

Không khí hành lang căng lên. Người vợ nằm trên giường mở mắt, giọng yếu: “Ta đói.”

Người đàn ông đỏ mặt. “Ta biết.”

“Vậy lấy bát.”

“Nhưng hắn…”

“Hắn đặt xuống, ngươi lấy. Ngươi còn cãi, cháo nguội.”

Tần Mạc đặt bát lên ghế thấp, lùi khỏi tầm tay. Người đàn ông đứng bất động, vừa ghét vừa biết vợ mình đúng. Cuối cùng hắn bước tới lấy bát, nhưng vì tay run, bát nghiêng. Cháo nóng đổ lên mu bàn tay Tần Mạc đang chưa kịp rút hết.

Đau bật lên trắng mắt.

Sát Đạo lập tức cuộn tới, muốn đẩy hơi nóng ra, muốn khóa da lại, muốn làm vết bỏng biến mất trước khi ai thấy. Tần Mạc ép tay xuống bên hông, không dùng linh lực. Người đàn ông tái mặt.

“Ta… ta không cố ý.”

Người vợ yếu ớt mắng: “Ngươi cãi tới cãi lui rồi làm đổ. Xin lỗi đi.”

Người đàn ông nhìn Tần Mạc, môi mấp máy. “Xin lỗi. Ta sợ.”

Tần Mạc đau đến giọng khàn. “Ta biết.”

“Không phải của ngươi biết là xong.” Người vợ ho một tiếng. “Nói lại.”

Người đàn ông nhắm mắt. “Ta sợ ngươi. Ta làm đổ cháo. Xin lỗi.”

Tần Mạc gật. Không tha lớn. Không giảng. Chỉ nhận một câu đủ rõ.

Thiện Quả bước tới xem tay hắn, sắc mặt đổi. “Bỏng rồi.”

Bà Ngụy từ cuối hành lang quát: “Không chữa nhanh! Mang xuống góc rửa bát, ngâm nước nguội, gọi Mạnh bà tử.”

A Yên chạy tới, nhìn bàn tay đỏ phồng, mặt trắng ra. Một chiếc muỗng gỗ nóng rơi khỏi khay lúc mọi người xô lại. Đứa trẻ câm ngồi ở giường bên, từ đầu đến giờ không nói, bò xuống nhặt muỗng bằng góc áo. Nó đặt muỗng lên ghế thấp trước mặt Tần Mạc, rồi nhìn hắn rất nhanh, như sợ bị hỏi tên.

Tần Mạc không hỏi.

Đứa trẻ câm chỉ vào tay hắn, rồi chỉ xuống cuối hành lang nơi góc rửa bát có chậu nước lớn. Động tác nhỏ, dứt khoát. Thiện Quả nói khẽ: “Nó bảo đi.”

Tần Mạc ôm bàn tay bỏng, bước theo hướng đứa trẻ chỉ. Phía sau, người vợ vẫn bắt chồng lau cháo đổ trước khi ăn. Bát mới được múc lại. Công việc tiếp tục. Một ngày làm người đưa cháo không mở cửa trong, nhưng nó để lại trên tay hắn một vết nóng không được phép biến mất quá nhanh.