Chương 237: Sổ tên không qua cửa
Bậc cửa trong không cao. Chỉ ba bậc đá xám, hai cánh cửa gỗ cũ, một dây niêm vàng buộc ngang tay nắm. Chính vì không cao, nó càng khó chịu. Tần Mạc từng thấy tháp trận, đàn thẩm, bến nước mở nửa, những nơi chỉ nhìn đã biết mình phải trả giá. Cửa này lại giống cửa nhà kho sau bếp, nơi người ta đặt một cái khay đá trắng và nói bằng giọng rất bình thường rằng muốn đi qua thì để sổ xuống.
Chu Bình ôm sổ tên trước ngực. Không ai cần nhắc hắn. Từ lúc thấy khay đá, bàn tay hắn đã khép lại trên bìa sổ. Mép sổ cũ, dây buộc từng được thay bằng sợi chỉ xám ở hiên buông tay. Trên đó có mùi mồ hôi, thuốc, mưa, giấy tang, cháo khê, và chút vỏ quýt A Yên dúi vào một lần rồi lấy lại. Nó không giống pháp bảo. Nó giống một thứ đã đi quá lâu trong tay người sợ quên.
Huệ Giác đứng cạnh dây niêm vàng. “Điều kiện cửa trong vẫn như trước. Giao sổ tên để niêm. Câu hỏi vào sâu không được kéo riêng bằng tên người sống, người chết, người đã vào dòng.”
Chu Bình hỏi ngay: “Niêm bao lâu?”
“Tới khi câu hỏi ra khỏi cửa.”
“Trong lúc đó, nếu hắn gọi sai?”
“Không có sổ để gọi.”
“Nếu hắn quên?”
“Cửa cho là sạch.”
Chu Bình cười một tiếng rất ngắn, nghe còn tệ hơn giận. “Sạch kiểu đó để làm gì?”
Triệu Lư đứng sau chiếu truy ma vừa treo, mặt vẫn mệt. “Cửa không trả lời câu đó. Cửa chỉ xét điều kiện.”
Đặng Nhu nhìn khay đá. “Đặt sổ vào đó là nó khóa?”
Huệ Giác gật. “Dây niêm vàng chỉ khóa cách dùng sổ, không đốt, không xóa.”
Vân Nương ôm bảng tên úp, nói khẽ: “Không xóa cũng có nhiều kiểu mất.”
Không ai phản bác. Câu ấy đi qua bậc cửa trong như gió qua vết nứt.
Tần Mạc nhìn sổ trong tay Chu Bình. Bên trong có tên Tô Vãn, tên Chu Bình, A Khê, A Lạc, Trần thị, Tào Nhị, Từ Khởi, Sầm Cẩn, người bán giấy tang, A Yên, Mộc San dấu úp, và những dòng chưa biết. Có cả những người hắn không thích nhớ: người sợ hắn, người mắng hắn, người từng nhận ơn rồi lùi xa. Sổ không làm hắn sạch. Nó làm hắn không được quên mình đã đi qua ai.
Sát Đạo trong ngực thì thầm rất mềm. Giao đi. Tên là dây. Không dây thì vào sâu hơn. Muốn tìm nàng thì phải bỏ những tiếng ồn thấp này lại.
Lý lẽ ấy gần giống lời Phật Đài đến mức Tần Mạc thấy lạnh. Sát Đạo và cửa trong, một bên đen một bên vàng, cùng nói một câu bằng hai giọng: bỏ người nhỏ lại để đi sâu. Nếu hắn chỉ nghe chữ sâu, hắn sẽ tưởng mình đang tiến lên.
Chu Bình nhìn hắn. “Ngươi đang nghe nó.”
“Ừ.”
“Nó nói gì?”
“Giao sổ.”
Chu Bình ôm sổ chặt hơn. “Thế thì càng không giao.”
A Yên đứng sau Diệu Trì, không hiểu hết nhưng vẫn nói: “Sổ có tên con không?”
Chu Bình đáp: “Có.”
“Vậy không cho khóa. Con còn cần mắng.”
Diệu Trì kéo nó lại, nhưng lần này không mắng. Mộc San không có mặt; tấm thẻ úp của nó vẫn nằm trong sổ Chu Bình. Tần Mạc nghĩ nếu sổ bị niêm, tên úp ấy sẽ im theo. Người không muốn nói trước người lạ lại bị một cánh cửa làm im thêm lần nữa. Cửa gọi đó là sạch. Nhưng sạch cho ai?
Huệ Giác không thúc. Ông để im lặng kéo dài tới khi gió làm dây niêm vàng chạm vào cửa gỗ. Tiếng chạm rất nhỏ, giống móng tay gõ lên hộp rỗng.
Tần Mạc hỏi: “Nếu giao sổ, ta được hỏi gì?”
“Một câu sâu hơn hồ sen. Không bảo đảm có đáp.”
“Nếu không giao?”
“Đứng ngoài.”
“Bao lâu?”
“Tới khi ngươi có cách hỏi không kéo sổ theo.”
Đặng Nhu bật cười khô. “Nói như bảo người đói học no mà không ăn.”
Huệ Giác nhìn nàng. “Có thể.”
“Ngươi thừa nhận nghe vô lý à?”
“Nhiều điều kiện đúng vẫn vô lý với người đang đau. Không thừa nhận thì thành lừa.”
Tần Mạc nhìn ông. Huệ Giác không né sự tàn nhẫn của cửa. Điều đó không làm cửa bớt tàn nhẫn. Nó chỉ làm hắn khó dùng cơn giận để đập ngay.
Chu Bình mở sổ. “Đọc vài tên trước khi quyết.”
Triệu Lư nhíu mày. “Trước cửa trong, đọc tên riêng có thể làm câu hỏi nặng hơn.”
Chu Bình đáp: “Đúng. Cho nó nặng.”
Hắn đọc tên Tô Vãn trước. Tần Mạc nhắm mắt. Tên ấy không biến thành ánh sáng, không mở cửa, không làm dây niêm rung. Nó chỉ đứng trong miệng bạn hắn, được đọc như tên một người, không phải vật chứng.
Chu Bình đọc tiếp tên mình, rồi A Khê, A Lạc, Trần thị, Tào Nhị, Từ Khởi, Sầm Cẩn, A Yên, Mộc San dấu úp. Đến Mộc San, hắn không đọc to họ tên, chỉ nói “dấu úp còn trong sổ”. Diệu Trì gật. A Yên cũng hiếm hoi không chen.
Mỗi tên làm bậc cửa trong có vẻ thấp hơn, nhưng đường qua lại nặng hơn. Tần Mạc hiểu vì sao cửa muốn niêm sổ. Một câu hỏi chỉ mang theo một người yêu đã đủ đau. Một câu hỏi mang theo cả những người từng bị hắn làm phiền, từng được hắn giúp, từng sợ hắn, từng không muốn nói, sẽ không còn bay nhanh được.
Triệu Lư lấy từ khay đá trắng ra một sổ mẫu mỏng. Trong đó không có tên thật, chỉ có vài dòng giả dùng để thử cửa: người bệnh, người cho dầu, người sợ, người chưa biết. Hắn đặt sổ mẫu xuống khay, kéo dây niêm vàng chạm nhẹ lên bìa.
Dây vàng không sáng. Nó chỉ thấm xuống giấy như nước vào vải. Những dòng chữ trong sổ mẫu nhạt đi, không mất hẳn, nhưng khi Triệu Lư mở miệng đọc, âm thanh bị gãy giữa chừng. Hắn đọc “người bệnh” thành một hơi thở không rõ. Đọc “người sợ” thì cổ họng khựng lại như bị ai đặt tay lên.
A Yên sợ đến mức ôm chuồn chuồn sát ngực. “Nó làm câm chữ?”
Triệu Lư gỡ dây ra. “Làm chữ không kéo theo câu hỏi. Cửa gọi vậy là sạch.”
Vân Nương lập tức ôm bảng tên úp sát hơn. “Nếu bảng của ta đặt vào đó, tên úp có còn quyền úp không?”
Huệ Giác đáp: “Không. Niêm không phân biệt úp vì bảo vệ hay úp vì giấu.”
“Vậy nó ngu.”
Không ai mắng Vân Nương vô lễ. Huệ Giác chỉ nói: “Cửa có nhiều chỗ ngu.”
Đặng Nhu bật cười một tiếng không vui. “Cuối cùng cũng nghe được câu thật.”
Chu Bình nhìn sổ mẫu, mặt trắng hơn. “Nếu sổ của ta niêm, ta còn nhớ tên trong đầu.”
Huệ Giác đáp: “Ngươi nhớ, nhưng không dùng được để chặn hắn trong cửa. Cửa sẽ coi mọi tên ngoài câu hỏi là nhiễu.”
“Bạn ta mà thành nhiễu?”
“Trong mắt cửa, đúng.”
Tần Mạc nghe đến đó thì chậm rãi đặt tay lên vai Chu Bình. Không phải để lấy sổ. Chỉ để bạn hắn biết hắn đã nghe. Nếu bước qua bằng cách biến Chu Bình, A Yên, Mộc San, những tên úp, những người chưa biết thành nhiễu, hắn sẽ vào sâu hơn với một thứ rỗng đáng sợ. Rỗng ấy có thể sạch. Nhưng đó không còn là hắn.
Huệ Giác nói: “Cửa sợ chính điều đó.”
Tần Mạc mở mắt. “Sợ ta kéo họ?”
“Sợ ngươi dùng họ để chứng minh mình được quyền kéo nàng. Sổ tên có thể giữ ngươi là người. Cũng có thể thành triều thần cho nỗi đau của ngươi, nếu ngươi bắt mọi tên quỳ trước một tên.”
Câu ấy đâm trúng. Tần Mạc nhìn sổ. Hắn đã nhiều lần đặt tên Tô Vãn lên trên mọi tên khác trong lòng, dù miệng đọc người khác trước. Có lúc hắn cứu người vì họ là người. Có lúc hắn cứu người để khỏi thấy mình không xứng tìm nàng. Hai thứ ấy không phải lúc nào tách ra được.
“Vậy niêm sổ là cách của các ngươi?” hắn hỏi.
“Là cách của cửa.”
“Còn cách của ngươi?”
Huệ Giác chống gậy trúc. “Ta không đủ quyền sửa cửa bằng một câu. Ta chỉ đủ quyền chỉ một lối chậm hơn.”
Chu Bình lập tức cảnh giác. “Lối gì?”
“Một ngày làm người đưa cháo, không dùng khí, không dùng tên, không ghi công, không hỏi sâu. Nếu hết ngày mà sổ vẫn ở tay người giữ sổ, còn người hỏi không dùng việc ấy để đổi cửa, ta mở một khe đối thoại khác.”
A Yên hỏi: “Đưa cháo thôi mà mở cửa à?”
Bà Ngụy không có mặt, nhưng Đặng Nhu lập tức đáp theo giọng bà: “Đưa cháo mà đổ thì mở cái đầu ngươi.”
A Yên cười khúc khích. Không khí căng trên bậc cửa nứt ra một đường rất mỏng.
Tần Mạc nhìn Huệ Giác. “Một ngày đưa cháo chứng minh gì?”
“Không chứng minh ngươi trong sạch. Chỉ xem ngươi có thể làm việc phàm phu mà không biến nó thành bậc thang không.”
“Nếu ta làm được?”
“Vẫn không được vào cửa trong ngay.”
Đặng Nhu trợn mắt. “Vậy làm để làm gì?”
Huệ Giác nhìn hàng thẻ vàng rung trên dây. “Để bớt nói dối với chính mình.”
Tần Mạc im. Câu trả lời không hấp dẫn. Không có thưởng rõ, không có cửa mở lớn, không có tin về Tô Vãn. Chỉ một ngày đưa cháo, bị người nhận sợ, bị bỏng tay, bị mắng, rồi có thể vẫn đứng ngoài. Một lối chậm đến mức Sát Đạo trong ngực chán ghét.
Chính sự chán ghét ấy làm hắn thấy lối này có thật.
Chu Bình khép sổ lại. “Ta không giao sổ.”
Huệ Giác hỏi: “Ngươi quyết thay hắn?”
Chu Bình nhìn Tần Mạc. “Không. Ta giữ phần ta được giao. Sổ này có tên ta, tên người khác, tên người không có mặt. Nếu hắn muốn giao, hắn phải hỏi từng người trong đó. Hỏi được không?”
Tần Mạc không đáp. Hỏi Tô Vãn thế nào? Hỏi Tào Nhị đã tan thế nào? Hỏi Mộc San đang trốn người lạ thế nào? Hỏi A Lạc, người từng sợ hắn che búp bê, thế nào? Không thể. Vậy hắn không có quyền giao.
Hắn nói: “Không giao.”
Dây niêm vàng rung nhẹ. Cửa trong không mở. Không có phẫn nộ, không có trừng phạt. Chỉ là hai cánh gỗ cũ im lìm trước mặt hắn.
A Yên thất vọng ra mặt. “Không mở gì hết à?”
Triệu Lư đáp: “Không mở.”
“Vậy lúc nãy nói lâu vậy làm gì?”
Đặng Nhu xoa đầu nó. “Để người lớn không giả vờ mình bị cửa hiểu lầm.”
Tần Mạc nhìn cánh cửa đóng. Đúng. Hắn không bị hiểu lầm. Hắn bị từ chối vì đã chọn giữ sổ. Lần này, từ chối không phải oan. Nó là cái giá.
Huệ Giác lấy từ tay áo ra một thẻ gỗ nhỏ, đưa cho Thiện Quả vừa chạy tới từ lối phụ. Thiện Quả thở hổn hển, áo ướt mồ hôi, rõ ràng bị gọi gấp từ bếp phụ. Trên tay người ấy còn dính bột gạo.
“Ngày mai trước giờ ngọ,” Huệ Giác nói. “Bếp phụ thiếu người đưa cháo tới dãy bệnh. Hắn làm một ngày. Ngươi coi.”
Thiện Quả nhìn Tần Mạc, rồi nhìn chiếu truy ma treo bên cửa, sắc mặt rất khó xử. “Người nhận cháo có quyền đổi người đưa không?”
“Có.”
“Nếu họ hất cháo?”
“Tay hắn tự chịu. Không dùng linh lực chữa nhanh.”
Thiện Quả nuốt nước bọt. “Bà Ngụy sẽ mắng.”
Đặng Nhu nói: “Thế mới đúng quy trình.”
Thiện Quả vẫn chưa nhận thẻ ngay. Người ấy nhìn Chu Bình. “Sổ của ngươi giữ ngoài hành lang. Nếu hắn làm việc tốt rồi quay sang nhìn cửa, ngươi nhắc. Nếu hắn quên bát của ai vì nghe tiếng trong cửa, ngươi đóng sổ.”
Chu Bình đáp: “Ta biết.”
“Biết cũng mệt.”
“Ừ.”
Thiện Quả lúc này mới nhận thẻ gỗ từ Huệ Giác, như nhận thêm một nồi cháo dễ đổ. “Ta coi việc, không coi lòng. Lòng hắn lệch thì các ngươi tự kéo.”
Tần Mạc nói: “Được.”
Tần Mạc nhận thẻ gỗ. Thẻ không có chữ công, chỉ có một vết khắc hình khay cháo và giờ giao. Vật ấy nhẹ, nhưng nhẹ kiểu một ngày dài đang đợi.
Mép thẻ còn dính bột gạo khô. Hắn dùng móng tay gạt ra, rồi dừng vì nhớ đó không phải bụi vô nghĩa; nó là dấu bếp.
Chu Bình nhét sổ vào trong áo. “Ta đi cùng.”
Huệ Giác lắc đầu. “Ngươi đứng cuối hành lang. Hắn đưa. Ngươi đóng sổ nếu hắn dùng việc đó làm lý do hỏi cửa.”
Chu Bình nhìn Tần Mạc. “Nghe chưa?”
“Nghe.”
“Tròn.”
Tần Mạc cầm thẻ khay cháo, nhìn dây niêm vàng không được dùng tới. “Ta không giao sổ. Ta đứng ngoài. Ngày mai ta đưa cháo, không dùng khí, không ghi công, không đổi cửa.”
A Yên gật như kiểm bài. “Còn không ăn đầu gối.”
“Không ăn đầu gối.”
Lần này nhiều người cười hơn. Cửa trong vẫn đóng. Chiếu truy ma vẫn treo. Sổ tên vẫn trong áo Chu Bình. Không thứ gì được giải quyết sạch. Nhưng Tần Mạc cảm thấy một điều rất nhỏ đã đứng đúng chỗ: có những cánh cửa không mở, và người ta vẫn phải chọn không bán người trong sổ để bước qua.
Khi rời bậc cửa, hắn không quay lại nhìn dây niêm vàng. Nếu nhìn lâu, hắn sẽ lại tưởng có một cách buộc nó quanh tay mình mà không làm đau ai. Phía dưới lối phụ, mùi cháo khê từ bếp phụ bay lên rất nhạt. Ngày mai, một khay gỗ bỏng tay đang chờ hắn, tầm thường và khó hơn phá một trận pháp rất nhiều.