tinbc tinbc

Chương 236: Không ai nợ hắn sạch

Sân cửa trong rộng hơn nhà đối chất, nhưng không dễ thở hơn. Nền đá được quét sạch, sạch đến mức vết bùn trên giày người nghèo hiện rõ như lỗi. Hai bên sân treo chuông nhỏ, dây chuông buộc thẻ vàng, mỗi thẻ ghi một điều kiện vào cửa. Gió thổi qua, thẻ va nhau leng keng, nghe mềm hơn tiếng khóa nhưng vẫn là khóa. Ở giữa sân, một giá gỗ dựng chiếu truy ma đã rách mép. Mép phải của chiếu cháy sém, có chỗ bị mưa làm loang, nhưng dấu đỏ ở cuối vẫn còn nguyên. Tần Mạc vừa bước tới, dấu đỏ ấy nóng lên một nhịp như nhận ra hắn.

Triệu Lư là người giữ chiếu. Hắn mặc áo xám của ngoại đàn, không phải tăng bào, lưng đeo ống tre đựng bút, tay trái có vết chai do kéo chuông quá nhiều. Trước khi đọc, hắn dùng khăn lau mép chiếu rách, lau rất nhẹ để không làm mất nét chữ.

Đặng Nhu nhìn động tác ấy, lạnh giọng: “Ngươi lau nó như lau đồ quý.”

Triệu Lư không ngẩng lên. “Đồ nguy hiểm càng phải lau rõ. Mờ một nét, người sau tha hồ bịa thêm.”

Câu đáp làm nàng im một nhịp. Không phải vì thuyết phục hoàn toàn, mà vì nó không giống lời kẻ muốn bắt người cho tiện.

Huệ Giác đứng phía sau, gậy trúc đặt ngang cánh tay. Chu Bình ở bên cạnh Tần Mạc, sổ đã mở nhưng trang úp xuống. Vân Nương ôm bảng tên úp, A Tuệ giữ hộp tim đèn, Trầm nương đứng rất xa với giấy tên chồng, A Yên thì bị Diệu Trì bắt đứng sau người lớn nhưng vẫn cố thò đầu ra nhìn chiếu.

Triệu Lư nói: “Phiên đối chất dưới mái dột đã ghi. Nhưng chiếu truy ma không vì lời tốt mà tự rách.”

A Yên hỏi ngay: “Vì sao? Giấy cũng biết cứng đầu à?”

Diệu Trì kéo nó lại. “Đừng chen.”

Triệu Lư nhìn đứa trẻ, đáp nghiêm túc: “Vì chiếu này không phải chỉ ghi hắn đã làm gì. Nó còn ghi người khác đang được phép sợ hắn thế nào.”

Tần Mạc nghe câu ấy, ngực chậm lại. Người khác được phép sợ hắn. Câu đó đã đi theo hắn từ bếp cháo, lều đèn, sân thuốc, hồ sen. Nhưng đặt lên chiếu truy ma, nó trở thành thứ có thể khóa cửa.

Triệu Lư mở chiếu. Giọng hắn không to, nhưng sân cửa trong có cách đẩy âm đi rất xa.

“Tần Mạc, tán tu cũ Thương Lan. Bị nghi phá Trấn Hồn Đài, mang vật cấm, nhiễu Luân Hồi Giám, đoạt hồn lực, làm loạn thẩm đàn, bị nhiều nơi ghi là Nghịch Chủng. Người chứa ma khí và dấu Sát Đạo. Người gặp phải được quyền báo chuông, lùi tránh, từ chối đứng chung lối nếu thấy nguy.”

Đến đoạn Trấn Hồn Đài, Tần Mạc cảm thấy thanh y trong tay áo nặng xuống. Chiếu không đọc Tô Vãn là người. Nó đọc nàng như vụ án. Cổ họng hắn nghẹn đến mức Sát Đạo trong ngực cũng im một hơi, như chờ xem hắn có xé chiếu không.

Chu Bình đặt một ngón tay lên sổ. Không nói.

Triệu Lư đọc tiếp: “Ghi chú ngoại đàn: người này đã nhiều lần giúp phàm nhân qua bếp cháo, lều đèn, phòng sổ, Độ Sinh Viện, hồ sen. Các việc ấy không hủy quyền sợ của người khác. Các việc ấy cũng không được dùng làm công đổi cửa.”

Đặng Nhu thở ra rất mạnh. “Câu sau nghe được.”

Triệu Lư cuộn nửa chiếu lại. “Nghe được không có nghĩa dễ chịu.”

Vân Nương bước lên trước. “Nếu chiếu còn hiệu lực, khách quán ta sau này có quyền đuổi hắn không?”

“Có,” Triệu Lư đáp.

Tần Mạc nhìn nàng. Vân Nương không né ánh mắt hắn, nhưng bàn tay ôm bảng tên úp siết chặt.

“Ta không nói sẽ đuổi,” nàng nói. “Ta chỉ cần biết mình được quyền.”

“Ngươi được quyền.”

Tần Mạc cúi đầu. “Ta nghe.”

A Tuệ hỏi: “Nếu hắn đứng gần hồ, ta được đuổi trước khi hắn chạm nước?”

“Được.”

“Nếu hắn chưa làm gì?”

“Nếu ngươi có lý do từ việc trước, được. Nhưng phải ghi lý do, không được mượn chiếu để đuổi người mình ghét.”

A Tuệ gật. “Ta ghi được.”

Trầm nương đứng xa xa, giọng khàn: “Nếu ta không sợ hắn thì sao?”

Triệu Lư nhìn nàng. “Ngươi không bắt buộc phải sợ.”

“Nếu người khác bảo ta vô ơn vì không sợ?”

“Họ sai. Chiếu cho quyền sợ, không bắt ai diễn sợ.”

Sân im một nhịp. Đó là lần đầu chiếu truy ma nghe như một vật có thể bảo vệ cả người không sợ. Tần Mạc ghét sự phức tạp ấy. Nếu chiếu chỉ ác, hắn đã xé nó trong lòng mấy lần. Nhưng Triệu Lư đang đọc nó như một thứ vừa có thể hại hắn, vừa có thể giữ người yếu khỏi bị ép đứng gần hắn để tỏ ra cao thượng.

A Yên không chịu nổi im lặng. “Vậy con có quyền vừa sợ vừa bắt hắn rửa đầu gối nhẹ hơn không?”

Triệu Lư nhìn nó rất lâu. “Có. Nhưng đừng đưa đầu gối cho người mình sợ nếu có người khác rửa được.”

“Nếu không có?”

“Thì nói rõ mình sợ.”

“Nếu người đó buồn?”

Triệu Lư liếc Tần Mạc. “Người lớn tự giữ buồn của mình.”

A Yên rất hài lòng. “Câu này ngắn.”

Chu Bình ghi lại ngay.

Một người đàn ông trong đám đông nhân lúc ấy bước lên, tay cầm thẻ cháo bị bẻ góc. Tần Mạc nhớ hắn mang máng: người này từng đứng ở bếp cháo, lùi rất xa nhưng vẫn nhận phần cho mẹ. Hắn chỉ vào chiếu truy ma, giọng vội vàng.

“Vậy ta được quyền yêu cầu hắn rời khỏi mọi hàng phát cháo chứ? Có hắn đứng đó, mẹ ta ăn không yên.”

Bà cụ đi cùng hắn kéo tay áo con trai. “Ta ăn yên. Ngươi đừng lấy ta làm cớ.”

Người đàn ông đỏ mặt. “Mẹ sợ mà.”

“Ta sợ nóng bỏng lưỡi hơn.”

Một vài tiếng cười bật ra rồi tắt. Triệu Lư không cười. Hắn hỏi người đàn ông: “Ngươi muốn dùng chiếu để giữ khoảng cách, hay muốn dùng chiếu để đẩy người khác khỏi phần cháo?”

Người đàn ông lúng túng. “Khác nhau à?”

“Khác. Khoảng cách là ngươi đứng xa mà vẫn để người khác nhận phần. Đẩy khỏi phần cháo là lấy sợ của mình làm quyền cắt phần sống của người khác.”

Người đàn ông nhìn Tần Mạc, rồi nhìn mẹ. “Ta chỉ… ta không muốn phiền.”

Bà cụ gõ thẻ cháo lên tay hắn. “Phiền thì nói phiền, đừng nói ta sợ thay ngươi.”

Triệu Lư ghi vào mép chiếu phụ: quyền sợ không được mượn miệng người khác. Chữ nhỏ, nhưng hắn viết rất rõ. Tần Mạc nhìn dòng ấy mà ngực nhẹ đi một chút rồi nặng lại ngay. Ngay cả quyền sợ cũng có thể bị người khác cướp để dùng. Nếu vậy, nỗi đau của hắn càng không được cướp quyền của Tô Vãn.

Người đàn ông cúi đầu lùi xuống. Khi đi ngang Tần Mạc, hắn không xin lỗi. Hắn chỉ nói rất nhỏ: “Ta vẫn không muốn đứng gần ngươi.”

Tần Mạc đáp: “Được.”

Bà cụ phía sau nói chen: “Nhưng nếu ta làm rơi bát, nhặt giúp cũng được. Đừng làm mặt như nhặt bát là cứu đời.”

Đặng Nhu quay đi cười. A Yên lập tức học câu ấy, bị Diệu Trì bịt miệng lần nữa.

Tần Mạc đứng giữa sân sạch, nghe từng quyền sợ được đặt xuống như những viên đá. Mỗi viên không nặng bằng kiếm, nhưng cộng lại thành một con đường hắn phải đi chậm. Hắn đã từng muốn người được cứu tin mình ngay, vì như vậy nỗi đau của hắn có một chỗ đứng đỡ nhục hơn. Bây giờ, sau bao nhiêu bát cháo, thẻ sổ, đèn tắt, hắn phải thừa nhận: người được cứu không nợ hắn lòng tin sạch.

Huệ Giác hỏi: “Ngươi có lời với chiếu?”

Tần Mạc nhìn mép chiếu rách. Ở đó có một vệt sửa cũ, có lẽ do mưa làm mất chữ nên người ta viết bù bằng mực khác màu. Vết sửa ấy xấu, giống vết xám trên thẻ A Yên. Hắn chậm rãi nói: “Chiếu này có lời sai.”

Triệu Lư gật. “Có.”

Đám đông xôn xao. Đặng Nhu nhướng mày. A Yên há miệng, bị Diệu Trì bịt lại.

Tần Mạc nhìn Triệu Lư. “Ngươi biết?”

“Ta biết có lời chưa xét đủ. Ta không có quyền hủy.”

“Vậy ngươi vẫn đọc?”

“Nếu không đọc, người khác sẽ đọc lén phần họ thích. Ta đọc hết, kể cả ghi chú tốt và quyền sợ.”

Tần Mạc muốn giận. Cơn giận lên rất nhanh, rồi bị chính câu kia giữ lại. Không đọc chiếu không làm chiếu biến mất. Giống không nhìn vết xám không làm nợ hết dây. Triệu Lư không tha cho hắn, nhưng cũng không để người khác dùng bóng tối của chữ để bóp méo thêm.

“Tên Tô Vãn ở đâu trong chiếu?” Tần Mạc hỏi.

Triệu Lư im một nhịp. “Trong bản gốc Thái Huyền, nàng là vật chứng bị hại.”

Sát Đạo bùng lên như lửa gặp dầu. Cả sân cửa trong lạnh đi. Chuông nhỏ hai bên tự rung một tiếng. A Yên rụt vào sau Diệu Trì. A Tuệ ôm hộp tim đèn sát ngực.

Chu Bình đóng sổ cái cạch.

Âm thanh ấy kéo Tần Mạc lại trước khi ma khí tràn ra. Hắn nhìn xuống tay mình. Móng tay đã cắm vào lòng bàn tay, nhưng chưa chảy máu.

Triệu Lư không lùi. Mặt hắn tái đi, nhưng hắn vẫn nói tiếp: “Trong ghi chú ngoại đàn, Huệ Tâm đã thêm: thanh y không phải người, tên Tô Vãn không được dùng làm chìa, người bị gọi là vật chứng có quyền không bị gọi thay. Dòng ấy chưa được bản gốc chấp nhận.”

Tần Mạc thở ra từng chút. Giận vẫn còn. Đau vẫn còn. Nhưng bên cạnh dòng ghê tởm kia có một dòng khác, nhỏ hơn, yếu hơn, chưa được chấp nhận. Nếu hắn xé chiếu bây giờ, cả dòng nhỏ ấy cũng cháy.

Hắn nói khàn: “Đọc dòng đó.”

Triệu Lư đọc lại. Giọng hắn lần này thấp hơn, như sợ làm tổn thương một người không có mặt: “Thanh y không phải người. Tên Tô Vãn không được dùng làm chìa. Người bị gọi là vật chứng có quyền không bị gọi thay.”

Không ai nói gì. Ngay cả A Yên cũng im.

Tần Mạc cúi đầu rất chậm. “Ghi ta nghe được dòng sai và dòng sửa. Dòng sai chưa tha. Dòng sửa chưa đủ. Ta không xé chiếu vì dòng sửa còn ở đó.”

Chu Bình mở sổ lại, viết. Tay hắn run một chút. Không ai nhắc.

Đặng Nhu nói nhỏ: “Lần này hắn không làm khó người giữ chiếu.”

Triệu Lư nghe thấy, cười mệt. “Người giữ chiếu cũng sợ muốn chết.”

“Sợ thì nói sợ.”

“Ta sợ muốn chết,” Triệu Lư nói ngay.

A Yên thò đầu ra. “Ngắn. Dễ nhớ.”

Tiếng cười rất nhẹ lan qua sân, không xóa căng thẳng, chỉ đặt một khe thở vào giữa.

Triệu Lư lấy từ ống tre ra ba chiếc ghim gỗ. “Lời đối chất không tự dính vào chiếu. Ai vừa nói, tự chọn một dòng ghim lên mép phụ.”

Vân Nương chọn dòng ba khách bỏ trọ chưa tự nhận tên. A Tuệ chọn dòng đã lùi, vẫn đáng sợ. Trầm nương đứng lâu trước hai chữ chưa biết, rồi tự tay ghim nó lên thấp hơn những dòng khác, như sợ gió đọc quá to. Đặng Nhu không chọn dòng nói nàng tốt, mà chọn dòng nàng từng dùng hắn làm tường chắn. A Yên muốn ghim câu không ăn đầu gối, bị Diệu Trì gõ đầu, cuối cùng chọn dòng được quyền mắng người lấy ơn bắt ngoan.

Triệu Lư đưa ghim cuối cho Chu Bình. “Ngươi?”

Chu Bình nhìn Tần Mạc, rồi nhìn chiếu. “Người giữ sổ cũng có thể yếu.”

Ghim đâm qua giấy kêu một tiếng khô. Mép chiếu truy ma lập tức nặng hơn, không còn chỉ là lời truy bắt. Nó cũng không thành lời tha. Nó giống một áo cũ vá bằng nhiều mảnh không cùng màu: vẫn xấu, nhưng ai nhìn gần cũng biết có người đã cố không để một màu che hết.

Tần Mạc không được chọn dòng cho mình. Huệ Giác chỉ bảo hắn đứng nhìn. Đứng nhìn người khác ghim phần họ thấy về hắn lên mép chiếu khó hơn tự viết một lời thề. Nếu tự viết, hắn sẽ biết dùng lực nào. Còn ở đây, mỗi chiếc ghim đi xuống bằng tay người khác.

Triệu Lư cuộn chiếu lại, nhưng không cất. Hắn treo nó sang một bên cửa trong, mép rách hướng ra ngoài. “Lời tốt ở mái dột không hủy chiếu. Chiếu cũng không hủy lời tốt. Cả hai cùng treo. Ai vào cửa trong phải chịu nhìn cả hai.”

Huệ Giác gật. “Đủ để tới bậc cửa.”

Tần Mạc nhìn cánh cửa trong. Nó không lớn. Hai cánh gỗ cũ, giữa buộc một dây niêm vàng rủ xuống như sợi nắng khô. Trên bậc trước cửa đặt một khay đá trắng. Trong khay không có đèn, không có nước, chỉ có một khoảng trống vừa đủ đặt sổ.

Chu Bình nhìn khay, sắc mặt đổi.

Triệu Lư đọc điều kiện tiếp theo, giọng đã khàn: “Người muốn hỏi sâu qua cửa trong phải giao sổ tên để niêm. Sổ không niêm thì câu hỏi còn kéo riêng, cửa không nhận.”

Tất cả lời chứng vừa rồi như bị gió đẩy lùi. Tần Mạc quay sang Chu Bình. Bạn hắn ôm sổ vào ngực, lần này không che giấu.

Huệ Giác nói: “Đây không còn là chiếu truy ma. Đây là cửa.”

Tần Mạc nhìn dây niêm vàng. Sau bao nhiêu người nói sợ, nói chưa biết, nói không vào, Phật Đài vẫn đặt tay lên sổ tên. Hắn nghe Sát Đạo trong ngực cười lần nữa, nhưng lần này tiếng cười có vẻ chờ đợi. Nếu cửa muốn lấy sổ, hắn sẽ phải chọn bằng phần người còn lại của mình, không phải bằng cơn giận.