tinbc tinbc

Chương 232: Xóa không sạch

Phòng sao sổ nằm sau sân phơi thuốc, cửa thấp, nền rắc tro mịn để hút ẩm. Vừa bước vào, Tần Mạc đã nghe tiếng dao tre cạo giấy: soạt, dừng, soạt, dừng, như có ai đang gọt một vết thương không dám mạnh tay. Trên bàn dài đặt những hòn đá chặn giấy, lọ hồ nấu bằng bột gạo, bút cùn, dây phơi thẻ, và một chén nhỏ đựng vụn giấy đã cạo ra. Không ai vứt vụn ấy xuống đất. Từng mảnh trắng xám được gom lại như tro của chữ.

Từ Độ giữ dầu đi trước, ôm sổ công đức như ôm nồi thuốc sắp trào. Người trực phòng sao sổ cũng tên Từ Độ, lớn tuổi hơn, vai cong, mắt hẹp, mọi người gọi là Từ Độ lớn để khỏi lẫn. Từ Độ lớn đang cạo một dòng sai trên thẻ thuốc của người khác. Hắn không ngẩng đầu khi khách vào.

“Đừng đứng gần bàn. Hơi người làm giấy cong.”

Từ Độ giữ dầu nhăn mặt. “Sư huynh, ta đem việc khó.”

“Ngươi đem việc dễ bao giờ chưa?”

“Có.”

“Việc nào?”

“Hôm qua ta chỉ xin thêm ba thẻ trống.”

Từ Độ lớn cuối cùng ngẩng lên. “Ngươi gọi đó là dễ vì người bị ta mắng không phải ngươi.”

A Yên đứng sau Chu Bình, ôm chuồn chuồn tre lệch và vỏ quýt khắc một vạch. Nó nghe hai người cãi thì bớt sợ, ló đầu ra nhìn dao tre cùn trên bàn. Dao không sắc, đầu mòn, cán bọc vải cũ. Chính vì cùn nên nó không cắt phăng giấy; nó chỉ bào từng lớp mỏng, để người cầm dao phải chịu lâu với lỗi của mình.

Từ Độ giữ dầu mở sổ tới dòng của A Yên. Tên Tần Mạc đã được sửa thành người áo xám qua đường ở một chỗ, nhưng trong mục trợ công của vết thương đầu gối vẫn còn dấu cũ. Nếu giữ nguyên, A Yên lớn lên có thể bị nhắc rằng từng nhận chữa từ ma tu. Nếu xóa hẳn, vết thương hôm đó giống như chưa từng có người rửa, chưa từng có người phải chịu trách nếu nhiễm lại.

Từ Độ lớn đọc xong, liếc Tần Mạc. “Ngươi muốn sạch?”

Tần Mạc đáp: “Ta muốn nàng không nợ ta.”

“Hai câu đó không giống nhau.”

A Yên xen vào: “Ta muốn mắng hắn nếu hắn rửa đau.”

Từ Độ lớn nhìn nó. “Mắng thì cứ mắng. Sổ không bịt miệng ngươi.”

“Có. Người lớn hay lấy sổ ra bảo con phải ngoan.”

Từ Độ lớn cứng mặt. Hắn nhìn Từ Độ giữ dầu, như muốn hỏi đứa trẻ này ai dạy cãi. Từ Độ giữ dầu nhìn sang Đặng Nhu. Đặng Nhu nhìn trời, rất vô tội.

Từ Độ lớn kéo ghế thấp ra. “Ngồi. Không phải ngươi.” Hắn chỉ A Yên. “Ngươi đứng cạnh ta xem. Dòng của ngươi, mắt ngươi phải nhìn.”

A Yên lập tức bước tới, rồi khựng vì nhìn thấy Tần Mạc vẫn đứng ở cửa. Nó quay lại hỏi: “Ngươi không xem à?”

Tần Mạc nhìn vạch nước trên nền, nơi người bị truy ma được yêu cầu đứng ngoài. “Ta xem từ đây.”

“Xa thế thấy gì?”

“Thấy đủ phần ta được thấy.”

A Yên không hài lòng lắm, nhưng Diệu Trì ở phía sau gật. Trong phòng sao sổ, nhìn cũng là một loại chạm. Không phải dòng nào người mạnh muốn soi kỹ là được soi.

Từ Độ lớn đặt dao tre cùn lên dòng chữ. “Có ba cách. Một, để nguyên. Dây nợ còn đó. Hai, cạo sạch. Đối chứng mất, sau này ai cũng có thể nói Độ Sinh Viện bịa việc chữa. Ba, cạo nửa, ghi vết sửa. Xấu, phiền, dễ bị người thích sạch ghét.”

A Yên hỏi: “Cách nào ít bị mắng nhất?”

“Để nguyên.”

“Vậy không chọn.”

Từ Độ lớn nhếch miệng. “Có tiền đồ bị mắng.”

Chu Bình đặt sổ xuống đầu bàn phụ, không chen tay vào. “Cạo nửa nghĩa là gì?”

Từ Độ lớn lấy một thẻ hỏng làm mẫu. Hắn cạo chữ trên mặt thẻ tới khi mực nhạt đi thành một vệt xám, không còn đọc thành tên, nhưng vẫn nhìn thấy từng có chữ ở đó. Sau đó hắn dùng mực nhạt ghi bên cạnh: trợ thủ qua đường, không lập ơn riêng, đối chứng giữ tại Độ Sinh Viện.

“Vết này ai nhìn cũng biết từng sửa,” hắn nói. “Người muốn sạch sẽ ghét. Người muốn giấu càng ghét. Nhưng người bị gọi nợ có chỗ chỉ vào mà nói: đã sửa.”

Tần Mạc nhìn vệt xám trên thẻ hỏng. Nó giống một vết sẹo nhỏ. Không đẹp, không trả lại làn da cũ. Nhưng nó không nói dối rằng dao chưa từng chạm vào.

Sát Đạo trong ngực hắn khẽ động. Nó không đói máu ở đây; nó đói sự gọn. Một luồng ma khí mỏng có thể bóc chữ cũ khỏi sổ mà không để lại xơ giấy, sạch đến mức mọi người phải thừa nhận hắn làm tốt hơn dao tre. Sạch hơn, nhanh hơn, ít làm A Yên chờ hơn. Những lý do ấy nghe tử tế đến đáng sợ.

Chu Bình nhìn hắn từ đầu bàn. “Đừng làm.”

Tần Mạc chưa hề nâng tay.

Bạn hắn nói tiếp: “Mặt ngươi vừa định.”

Đặng Nhu cười khẽ. “Mặt hắn lúc định làm việc ngu dễ nhận lắm.”

A Yên lập tức quay lại nhìn. “Ngươi lại muốn dùng ma khí à?”

“Một nhịp,” Tần Mạc nói thật.

Nó ôm chuồn chuồn tre chặt hơn. “Không được. Ma khí có mùi không?”

“Có người ngửi thấy.”

“Vậy thẻ của ta sẽ có mùi ngươi. Không cần.”

Câu ấy chạm trúng hơn mọi lời cảnh giới. Tần Mạc lùi thêm nửa bước, để vai chạm vào khung cửa thấp. Hắn muốn giúp, nhưng nếu giúp bằng cách khiến đồ của A Yên mang hơi hắn, vậy không khác gì đổi tên nợ thành mùi nợ.

Từ Độ lớn cầm dao lên. “Đứa trẻ nói rõ hơn người lớn. Bắt đầu.”

Cạo một dòng mất lâu hơn Tần Mạc tưởng. Dao tre đi qua giấy, mỗi lần chỉ lấy đi một lớp mực. A Yên đứng sát bàn, ban đầu còn nghểnh cổ, sau mỏi chân phải chống tay lên ghế. Từ Độ lớn không cho nó bỏ đi. “Dòng của ngươi. Chán cũng phải biết người ta sửa nó thế nào.”

“Tay ngươi chậm,” A Yên phàn nàn.

“Tay nhanh thì rách.”

“Rách thì dán.”

“Dán thì dày. Dày thì thẻ kẹt. Kẹt thì người phát thuốc mắng. Người phát thuốc mắng thì ngươi lại bảo người lớn khó tính.”

A Yên nghĩ một lát. “Vậy chậm đi.”

Từ Độ lớn hừ một tiếng, nhưng tay thật sự chậm hơn.

Ngoài cửa, một phụ nữ chờ sửa tên chồng mất kiên nhẫn, hỏi có phải vì ma tu tới nên mọi người được ưu tiên không. Giọng nàng không ác, chỉ mệt và sợ bị bỏ lượt. Tần Mạc quay sang định nhường đường, nhưng Từ Độ lớn nói mà không ngẩng đầu.

“Lượt nàng sau dòng này. Ma tu không chen. Nếu nàng sợ hắn, đứng bên kia vách.”

Người phụ nữ ôm giấy lùi sang vách. Lùi xong, nàng vẫn nhìn dao tre. “Ta không sợ hắn. Ta sợ hết giờ sao sổ.”

Đặng Nhu nói: “Sợ đó đúng hơn.”

Người phụ nữ không cười, nhưng vai bớt căng. Tần Mạc ghi nhận điều ấy. Người ta không phải lúc nào cũng sợ hắn vì hắn là ma. Có khi họ sợ một người mang theo bi kịch lớn sẽ nuốt mất phần việc nhỏ của họ.

Từ Độ lớn cạo tới giữa dòng thì giấy xơ lên. Hắn dừng lại, lấy đầu kim gạt một sợi giấy rất nhỏ. A Yên nín thở theo. Tần Mạc cũng nín. Một sợi xơ mỏng đến mức gió thở mạnh có thể làm nó gãy, nhưng nếu gãy, vết sửa sẽ thành lỗ.

Từ Độ lớn chìa tay sang bên. “Hồ.”

Từ Độ giữ dầu vội đưa nhầm lọ mực. Từ Độ lớn mắng: “Ngươi giữ dầu lâu nên mắt cũng trơn à?”

“Hai lọ giống nhau.”

“Một lọ đen, một lọ trắng.”

“Trong phòng tối.”

“Vậy đem mắt ra phơi nắng.”

A Yên bật cười. Từ Độ giữ dầu đỏ mặt, đổi đúng lọ hồ. Cảnh mắng qua mắng lại rất vụn, nhưng nhờ nó, Tần Mạc thấy phòng sao sổ không phải nơi luật chết. Nó có người cáu, người nhầm, người cười, người sợ hết giờ. Chính vì sống như vậy, một dòng sai trong sổ mới đau.

Khi vết xơ được dán xuống, Từ Độ lớn bảo A Yên thổi nhẹ. Nó chu môi thổi mạnh quá, hồ loang ra. Từ Độ lớn kéo thẻ lại, mặt tối sầm.

“Nhẹ là nhẹ, không phải gọi bão.”

A Yên giật mình, mắt đỏ lên. Diệu Trì bước tới một bước, nhưng Tần Mạc thấy nàng dừng lại. Nếu lúc nào cũng có người cứu khỏi bị mắng, đứa trẻ sẽ không biết tay mình có thể làm hỏng thẻ của mình.

A Yên mím môi. “Ta thổi lại được không?”

“Đợi khô một nhịp.”

“Một nhịp là bao lâu?”

“Tới khi ngươi hết muốn sửa ngay.”

A Yên tức đến mức muốn cãi, nhưng rồi nhìn vệt hồ loang, nó im. Tần Mạc hiểu cảm giác ấy quá rõ. Muốn sửa ngay thường là cách làm hỏng thêm. Nhiều năm qua, hắn đã sống bằng cái muốn sửa ngay ấy, từ Trấn Hồn Đài tới bến nước cạn, từ bóng áo xanh tới từng dòng sổ nhỏ.

Tô Vãn trở về trong ký ức bằng một vạt áo vá lệch. Nàng từng vá tay áo hắn bằng chỉ khác màu, không giấu vết rách. Hắn hỏi sao không vá cho kín. Nàng bảo kín quá thì lần sau rách lại ngay chỗ đó mà không ai biết. Lúc ấy hắn trêu nàng keo kiệt chỉ. Nàng ném cuộn chỉ vào hắn, mắng hắn không hiểu đồ dùng phải được sống tiếp với cả vết cũ.

Hắn nhìn vết xám trên thẻ A Yên. Ký ức ấy không cho hắn quyền chạm vào sổ. Nó chỉ khiến hắn chịu được vết xấu hơn một chút.

Cuối cùng dòng cũ nhạt đủ. Từ Độ lớn ghi dòng mới bên cạnh. Hắn không viết “Tần Mạc”, cũng không viết “ma tu”, chỉ viết: người áo xám qua đường, rửa vết trầy bằng tay thường, không lập ơn riêng, đối chứng giữ lại để truy trách nếu vết thương xấu đi. Chữ rất nhỏ nhưng rõ.

A Yên đọc chậm từng chữ. Đến “truy trách”, nó hỏi nghĩa là gì.

Diệu Trì đáp: “Nếu đầu gối ngươi hỏng, còn biết tìm ai hỏi.”

“Vậy hắn vẫn dính vào đầu gối ta?”

Từ Độ lớn đặt dao xuống. “Dính vào việc đã làm. Không dính vào cổ ngươi.”

A Yên suy nghĩ lâu. “Được. Cổ con không dính.”

Người phụ nữ chờ sửa tên chồng bỗng nói: “Cổ người nghèo dễ dính lắm.”

Không ai đáp. Câu ấy tự rơi xuống phòng, nằm cạnh chén vụn giấy.

Tần Mạc nhìn chén vụn. “Vụn cạo dùng làm gì?”

Từ Độ lớn đậy chén lại. “Đốt cuối ngày, tro rắc vào hồ sen tĩnh. Vết sửa nào cũng phải qua nước một lần, để xem có nổi chữ cũ không.”

“Nếu nổi?”

“Thì sửa chưa xong. Nếu chìm quá sạch, cũng chưa xong.”

A Yên nhăn mặt. “Sao cái gì cũng chưa xong?”

Từ Độ lớn nhìn nó, lần này giọng bớt gắt. “Vì người chưa xong.”

Câu ấy không giống lời giảng. Nó giống tiếng thở của một người đã cạo quá nhiều dòng muốn được xong mà không được. Tần Mạc cầm thẻ không nhận trong tay áo, thấy cạnh thẻ cấn vào da. Hắn cũng chưa xong. Nỗi nhớ chưa xong. Cơn giận chưa xong. Cả quyền tìm Tô Vãn cũng chưa xong, vì nàng chưa tự nói.

Khi thẻ của A Yên được treo lại, vết xám nằm ngay dưới dấu cánh lệch. Không đẹp. Nhưng A Yên nhìn nó rồi gật. “Nếu ai bảo con nợ người áo xám, con chỉ vết này được không?”

Từ Độ lớn đáp: “Được.”

“Nếu họ không nghe?”

Đặng Nhu nói: “Gọi ta.”

Từ Độ lớn liếc nàng. “Gọi phòng sao sổ trước.”

“Phòng sao sổ mắng chậm.”

“Mắng đúng chậm hơn mắng sướng miệng.”

Đặng Nhu nhướng mày, nhưng không phản bác được ngay. Chu Bình ghi cả câu đó vào sổ. Tần Mạc nhìn bạn mình viết, lòng lặng đi một chút. Có những lời hắn cần nhớ không phải vì chúng đẹp, mà vì chúng làm chậm tay hắn.

Đến lượt người phụ nữ sửa tên chồng, Tần Mạc tự bước ra khỏi cửa để nàng đỡ sợ hết giờ. Nàng đi qua, không cảm ơn. Khi gần tới bàn, nàng quay lại hỏi rất nhỏ: “Vết trắng chỉ tới hồ thật à?”

Từ Độ lớn đáp: “Ừ. Hồ sen tĩnh sau viện. Nhưng đừng tin hồ nói gì quá nhanh.”

“Ta chỉ muốn nó nói chồng ta không trách ta.”

“Vậy càng phải coi chừng.”

Người phụ nữ ôm giấy sát ngực. Tần Mạc nghe câu ấy, cổ họng khô đi. Hắn cũng chỉ muốn một nơi nói Tô Vãn không trách hắn, không quên hắn, không rời hắn vì nàng tự muốn. Một hồ phản điều muốn nghe sẽ nguy hiểm hơn mọi lời phán lạnh.

Từ Độ lớn gom vụn giấy từ dòng A Yên, bỏ vào chén riêng. “Ngươi đem sang hồ,” hắn nói với Tần Mạc. “Không phải để hỏi. Để nhìn vết sửa qua nước.”

A Yên lập tức phản đối: “Đó là vụn thẻ của con.”

“Vậy ngươi đi cùng,” Từ Độ lớn nói. “Nhưng không được thả chuồn chuồn vào hồ.”

“Vì sao?”

“Hồ thích trả lời điều người ta muốn nghe. Chuồn chuồn của ngươi muốn bay, nó sẽ tưởng cả hồ phải bay theo.”

A Yên ôm chuồn chuồn lại, nghi ngờ nhưng nghe lời.

Tần Mạc nhận chén vụn giấy bằng hai tay. Vật trong chén nhẹ hơn một nhúm tro, nhưng hắn cầm như cầm một chứng cứ sống. Sau lưng, dao tre cùn lại vang lên trên dòng của người khác. Trước mặt, lối sang hồ sen tĩnh có mùi nước đọng và hương đèn rẻ tiền. Hắn không có thêm tin về Tô Vãn. Chỉ có một vết xám vừa học được cách tồn tại mà không biến thành dây.