tinbc tinbc

Chương 230: Tên trẻ trong mục công đức

Kho bệnh án của Độ Sinh Viện thấp hơn sân một bậc, khô hơn phòng sổ nhưng nặng mùi tre cũ. Thẻ bệnh án được treo thành từng dãy bằng dây gai, dưới mỗi dãy đặt một chậu tro để hút ẩm. Gió lọt qua khe vách làm thẻ va vào nhau lách tách, nghe như nhiều hàm răng nhỏ đang rét. A Yên kéo Tần Mạc tới trước dãy thẻ trẻ sốt, đầu gối vừa băng vẫn nhảy cà nhắc, tay còn ôm con chuồn chuồn tre lệch. Một cánh chuồn chuồn cao, một cánh thấp, bụng buộc chỉ đỏ quá chặt nên nó không bay thẳng nổi.

“Tên con ở đây,” A Yên nói, chỉ vào thẻ của mình. “Ngươi nhìn đi.”

Tần Mạc cúi xuống. Trên thẻ, tên A Yên bị viết ở góc trái, nhỏ hơn dòng “thuốc hạ sốt hai phần, cháo thêm, dầu đèn nửa vạch”. Dưới cùng có mục công đức treo Độ Sinh Viện. Chữ nào cũng đúng, nhưng khi đặt cạnh nhau, đứa trẻ trước mặt nhỏ đi như chỉ còn là chỗ tiêu hao thuốc.

A Yên hỏi: “Tên con có nhỏ hơn số thuốc không?”

“Có.”

“Vậy sai.”

Diệu Trì đứng sau lưng nó, tay cầm bó thẻ mới, mệt mỏi nói: “Sai một nửa. Nếu không ghi thuốc đủ lớn, người sắc nhầm, ngươi lại sốt.”

“Con sốt là con. Thuốc là thuốc. Sao thuốc được to hơn con?”

Sa di giữ kho, người vừa gọi nhầm Tiểu Đàm thành ho đỏ, cúi đầu rất thấp. “Ta sẽ sửa dãy ho đỏ trước.”

A Yên quay phắt sang. “Không chỉ ho đỏ. Tên nào cũng phải to.”

“To hết thì thẻ không đủ chỗ.”

“Làm thẻ to.”

“Tre không đủ.”

“Chặt tre.”

Diệu Trì nhìn Tần Mạc như muốn nói thấy chưa. Tần Mạc im. Một câu chặt tre từ miệng trẻ con nghe đơn giản. Từ tay hắn, nó có thể thành một cơn bão ma khí chém cả rừng. Ở Phật Đài, cả câu nói ngây thơ cũng phải đi qua kho, dây, người chép, chỗ phơi, và nỗi sợ vật bị nhiễm.

Chu Bình ngồi xuống cạnh thùng thẻ hỏng. “A Yên, nếu tên to hơn nhưng thuốc bị che, ngươi uống nhầm thì sao?”

“Vậy viết cả hai to.”

“Thẻ vẫn không đủ.”

A Yên cau mày, suy nghĩ rất nghiêm. “Vậy bệnh viết xấu đi. Tên viết đẹp.”

Đặng Nhu vỗ tay một cái. “Ta thích cách này.”

Diệu Trì trừng nàng. “Ngươi thích thì ngươi chép một trăm thẻ.”

Đặng Nhu lập tức nhìn chỗ khác. “Ta thích vừa thôi.”

Tần Mạc cầm thẻ trống đã mài mép từ sân viện. Mép vẫn hơi gợn, nhưng không cắt tay. Hắn đặt cạnh thẻ A Yên. “Có thể chia hai mặt không?”

Sa di giữ kho ngẩng lên. “Một mặt treo ra ngoài để đọc nhanh. Mặt sau sát dây, lật lên mất thời gian.”

“Lật mất bao lâu?”

“Một hơi.”

“Một hơi cứu được gì?”

Diệu Trì đáp thay: “Có khi cứu được việc không đổ thuốc sai vào miệng trẻ co giật. Có khi chẳng cứu được gì. Nhưng một hơi của người giữ kho không giống một hơi của người cầm kiếm. Chúng ta tính từng hơi vì cả ngày chỉ có bấy nhiêu tay.”

Tần Mạc nhận câu ấy. Hắn đã bị nhiều nơi dùng chữ thiếu tay để che tội. Nhưng ở kho này, thiếu tay hiện ra bằng móng tay nứt của Diệu Trì, mắt đỏ của sa di, và những thẻ tre phơi chưa khô. Không thể chém một câu là xong.

A Yên chán nghe người lớn tính, bèn cắm chuồn chuồn tre lên khe thẻ của mình. Nó lệch sang trái, làm thẻ nghiêng theo. Sa di hoảng hốt định lấy xuống.

“Không được gắn đồ chơi lên thẻ bệnh án.”

“Nó không phải đồ chơi. Nó là dấu bay lệch.”

“Dấu gì?”

“Dấu để biết thẻ của con không bị treo nhầm.”

Diệu Trì nhíu mày. “Ngày mai đứa nào cũng treo đồ, kho thành chợ.”

A Yên ôm thẻ. “Vậy đứa nào cũng tìm được tên mình nhanh hơn.”

Câu nói làm sa di im. Tần Mạc nhìn con chuồn chuồn lệch. Ký ức về Tô Vãn đến rất nhẹ: nàng từng ngồi dưới cửa sổ Thương Lan sửa một con chuồn chuồn tre cho A Khê, cánh cũng lệch như vậy. A Khê cứ khóc vì nó bay nghiêng. Tô Vãn không làm nó bay thẳng hẳn; nàng chỉ nới sợi chỉ đỏ, bảo nghiêng một chút thì mới biết nó là của mình. Lúc ấy Tần Mạc cười nàng chiều trẻ con. Nàng đáp trẻ con lớn lên nhanh, đồ lệch của chúng không giữ thì sau này muốn tìm cũng chẳng nhớ lệch phía nào.

Hắn nhắm mắt một nhịp rồi mở ra. Chuồn chuồn trước mặt không phải dấu của nàng. A Yên không phải bóng của ai. Ký ức chỉ được ở lại nếu làm hắn nhìn đứa trẻ này rõ hơn.

“Có thể dùng dấu riêng,” hắn nói. “Không phải đồ chơi treo ngoài. Một vết khắc nhỏ ở mép thẻ.”

Diệu Trì nhìn hắn. “Khắc gì?”

A Yên giơ chuồn chuồn. “Chuồn chuồn.”

“Khắc chuồn chuồn lên một trăm thẻ thì tay người chép gãy.”

“Chỉ thẻ của con thôi.”

Sa di giữ kho lí nhí: “Nếu chỉ mình nó có, đứa khác lại cãi.”

Chu Bình gõ bút lên sổ. “Vậy mỗi đứa có một dấu đơn giản. Chấm, gạch, vòng, lá, cánh. Không thay tên, chỉ giúp tìm thẻ. Dấu do trẻ tự chọn, người giữ kho ghi đối chiếu.”

Diệu Trì im lặng lâu hơn thường lệ. A Yên nhìn nàng không chớp. Bên ngoài kho, Tiểu Đàm ho một tiếng, A Tước lập tức hét không phải thuốc của mình. Sa di đỏ mặt, muốn chui vào chậu tro.

Cuối cùng Diệu Trì lấy dao khắc nhỏ ra. “Thử một dãy. Nếu loạn, ta mắng cả ba người.”

“Ba người nào?” Đặng Nhu hỏi.

“Người nghĩ, người ghi, người khiến trẻ cãi to hơn.”

A Yên chỉ Tần Mạc, Chu Bình, rồi tự chỉ mình. “Đủ ba.”

Diệu Trì nhướng mày. “Biết nhận tội thì tốt.”

Con chuồn chuồn được tháo khỏi thẻ. A Yên không để Tần Mạc khắc. Nó yêu cầu tự cầm dao, nhưng Diệu Trì không cho. Sau một hồi mặc cả, Chu Bình vẽ một dấu cánh lệch bằng mực nhạt, A Yên ấn ngón tay lên xác nhận, sa di khắc theo nét đó. Dấu khắc xấu, cánh lệch quá nhiều, nhìn giống lá rách hơn chuồn chuồn. A Yên nhìn một lúc rồi tuyên bố được, vì của nó vốn bay xấu.

Tần Mạc đứng bên cạnh giữ thẻ, lực tay nhẹ đến mức chính hắn thấy lạ. Hắn từng giữ kiếm, giữ hồn, giữ dây thiên mệnh. Bây giờ hắn giữ một thẻ tre để một vết khắc xấu không làm nứt tên trẻ con. Việc ấy không cao thượng. Nó chỉ cần tay ổn.

Khi dấu khắc xong, Diệu Trì bảo A Yên đọc lại thẻ. Nó đọc tên mình rất to, đọc số thuốc nhỏ hơn, đọc mục công đức thì vấp.

“Công đức treo Độ Sinh Viện,” sa di nhắc.

A Yên hỏi: “Công đức treo là treo ở đâu?”

“Trên sổ công đức.”

“Có nặng không?”

“Không phải treo bằng tay.”

“Vậy treo kiểu gì?”

Sa di bí. Diệu Trì đóng hộp dao lại, nói công đức là phần người khác nhớ viện đã cứu nó, để sau này có dầu, thuốc, cháo cho trẻ khác. A Yên nghe chăm chú, nhưng càng nghe càng cau mày.

“Nếu con lớn lên quên thì sao?”

Câu hỏi nhỏ làm kho bệnh án im. Tần Mạc nhìn Diệu Trì. Diệu Trì không đáp ngay. Chu Bình dừng bút. Đặng Nhu cũng thôi đùa.

Sa di nói theo lệ: “Ơn cứu phải nhớ.”

A Yên hỏi lại: “Nhớ kiểu nào? Ngày nào cũng nhớ à? Nếu con nhớ mẹ con hơn thì sao? Nếu con lớn lên đi bán bánh, quên tên người sắc thuốc thì đèn của người đó tắt à?”

Không ai cười. Câu hỏi của trẻ con đâm xuyên qua lớp chữ dễ hơn mọi lời vấn đạo. Tần Mạc nhớ A Lạc từng sợ hắn dù được cứu. Nhớ Trần thị ký lời giả để giữ con sống. Nhớ chính hắn nhiều lần muốn người được cứu đứng về phía mình để đỡ đau. Ơn cứu nếu buộc quá chặt sẽ thành dây, mà dây đẹp vẫn là dây.

Diệu Trì ngồi xuống trước mặt A Yên. “Ngươi có thể quên tên ta.”

A Yên chớp mắt. “Thật?”

“Thật. Nhưng nếu sau này gặp một đứa trẻ trầy đầu gối, đừng cười nó khóc.”

“Vậy là nhớ à?”

“Một kiểu.”

Sa di giữ kho không nhịn được: “Nhưng sổ vẫn ghi công đức.”

Diệu Trì nhìn cậu. “Sổ ghi việc viện đã dùng thuốc. Không được ghi rằng đứa trẻ phải cúi đầu cả đời.”

Sa di mím môi. “Trên mẫu cũ có dòng báo ân.”

“Gạch.”

“Gạch sẽ bị hỏi.”

“Ta trả lời.”

Tần Mạc nhìn Diệu Trì. Một lần nữa, người trong Phật Đài không phá cả hệ thống. Nàng chỉ gạch một dòng trên mẫu cũ và nhận phần bị hỏi. Nhỏ đến mức trời không động. Nhưng với A Yên, có thể đó là khác biệt giữa lớn lên thành người và lớn lên thành món nợ biết đi.

A Yên ôm chuồn chuồn tre, bỗng chìa cho Tần Mạc. “Ngươi sửa cánh được không?”

Tần Mạc nhìn con chuồn chuồn. Tay hắn gần như tự động muốn nới sợi chỉ đỏ theo ký ức. Hắn dừng lại. “Ta biết một người từng sửa giỏi hơn.”

“Người đó đâu?”

“Ở rất xa.”

“Vậy ngươi sửa tạm.”

Hắn bật cười rất nhẹ, gần như không thành tiếng. “Được. Sửa tạm.”

Hắn không làm nó bay thẳng. Chỉ nới sợi chỉ để cánh thấp không cứa vào bụng tre. A Yên cầm lên thử, chuồn chuồn vẫn nghiêng. Nó gật đầu hài lòng.

“Còn lệch. Tốt.”

Tần Mạc trả lại. Ký ức Tô Vãn đứng sau động tác ấy, nhưng không che mất A Yên. Lần này hắn nhớ nàng bằng cách không lấy mất cái lệch của đứa trẻ khác.

Cuối ngày, dãy thẻ đầu tiên có thêm dấu riêng. Tiểu Đàm chọn một chấm tròn vì không muốn ho đỏ nữa. A Tước chọn hai vạch vì nó bảo một vạch buồn. A Yên chọn cánh lệch. Sa di giữ kho viết đối chiếu đến mỏi tay, vừa viết vừa lẩm bẩm mai chắc chắn bị mắng. Diệu Trì bảo bị mắng thì uống nước trước cho khỏi khàn.

Đến một thẻ gần cuối, đứa trẻ tên Mộc San không chịu chọn dấu. Nó ngồi trên thùng tro, hai tay giấu trong áo, mắt nhìn xuống chân. Sa di giục, A Yên cũng giục, nhưng nó chỉ lắc đầu. Diệu Trì ngồi xuống ngang mặt nó.

“Không thích dấu nào?”

Mộc San nói rất nhỏ: “Có dấu thì cha con tìm được.”

Không khí trong kho bệnh án đổi hẳn. A Yên ngậm miệng. Sa di đang cầm dao khắc cũng hạ tay. Diệu Trì không hỏi ngay cha nó là ai, càng không bảo cha tìm con là chuyện tốt. Nàng chỉ kéo thẻ của Mộc San xuống, úp mặt chữ vào lòng bàn tay mình.

“Vậy thẻ của ngươi không khắc dấu ngoài. Chỉ ghi dấu úp trong sổ đối chiếu, người phát thuốc biết, người ngoài không biết.”

Mộc San vẫn không ngẩng đầu. “Sau này con quên dấu thì sao?”

“Ngươi được quyền quên. Người giữ kho phải nhớ.”

Sa di khó xử. “Nhưng nếu đổi ca…”

Diệu Trì nhìn cậu. “Thì bàn giao. Đừng bắt trẻ nhớ thay người lớn.”

Tần Mạc nghe câu đó mà ngực chậm đi một nhịp. Có những đứa trẻ muốn tên to hơn bệnh; cũng có đứa cần tên mình không bị gọi quá to. Tự do không phải một mẫu thẻ rộng hơn rồi áp lên tất cả. Nếu hắn tìm Tô Vãn bằng một ý niệm duy nhất, hắn cũng có thể biến điều mình gọi là tôn trọng thành một chiếc khuôn mới.

A Yên rón rén đưa chuồn chuồn tre cho Mộc San xem. “Ngươi không cần khắc. Nhưng nếu muốn mượn bay lệch một lát thì được.”

Mộc San liếc chuồn chuồn, rồi đẩy lại. “Nó kêu không?”

“Không.”

“Vậy được.”

Nó cầm chuồn chuồn một nhịp rất ngắn, trả lại ngay như sợ cầm lâu sẽ thành dấu của mình. A Yên lần đầu không cãi, chỉ nhận về. Diệu Trì ghi vào sổ đối chiếu: Mộc San, dấu úp, không gọi trước người lạ. Dòng chữ ấy chiếm nhiều chỗ hơn mọi dấu còn lại. Sa di nhìn mà nhăn mặt, nhưng vẫn chừa đủ khoảng.

A Yên nhìn dòng đó, nhỏ giọng hỏi vậy cánh lệch của mình có làm người khác phải lệch theo không. Diệu Trì đáp nếu nó bắt người khác lệch theo thì sẽ bị mắng. A Yên ôm chuồn chuồn, nghiêm túc nói vậy mắng trước cũng được.

Khi họ rời kho bệnh án, A Yên chạy theo tới cửa. “Người áo xám.”

Tần Mạc quay lại.

“Nếu con quên ơn, con có thành người xấu không?”

Tần Mạc không trả lời ngay. Câu này không nên do hắn đáp. Nhưng A Yên nhìn hắn như nhìn người vừa rửa đầu gối mình, không phải ma tu hay ân nhân lớn.

“Nếu quên để khỏi bị trói, không xấu,” hắn nói. “Nếu quên người khác cũng đau, mới xấu.”

A Yên suy nghĩ, rồi nhét chuồn chuồn vào thắt lưng. “Khó nhớ quá.”

Đặng Nhu đi ngang qua, nói: “Khó thì ghi lên vỏ quýt. Trẻ con nhớ mùi nhanh hơn nhớ lời.”

Diệu Trì nhìn sang sân phơi thuốc, nơi vỏ quýt khô đang được xếp thành từng mẹt nhỏ để làm thuốc dẫn. “Vừa hay. Qua đó phơi lại đống vỏ quýt bị mưa hắt. Và nói chuyện ơn cứu với cha Lục, hắn đang sợ con mình bị buộc nợ đến già.”

Tần Mạc bước ra sân phơi thuốc. Sau lưng, thẻ của A Yên va nhẹ vào dây, tiếng lách tách lần này có thêm một vết khắc lệch để tìm về.