tinbc tinbc

Chương 229: Độ Sinh Viện nhận trẻ nghèo

Chân Nhiên dẫn Tần Mạc qua lối có mái thấp, tay ôm rổ vải bẩn Liễu Không vừa thay ra. Độ Sinh Viện không nằm sau cánh cổng lớn nào. Nó mở ra bằng một sân gạch ướt, ba dãy giường tre, một giếng nước có ròng rọc kêu cót két, và tiếng trẻ con khóc, cười, cãi nhau lẫn với tiếng ho. Trên dây phơi giữa sân, áo trẻ vá chằng vá đụp nhỏ như cờ tang bị thu bé lại. Mùi thuốc sắc từ nhà sau bay ra, đắng đến mức đứa trẻ đang ăn cháo cũng nhăn mặt như mình bị uống thuốc. Tần Mạc dừng dưới mái, thẻ không nhận cọ nhẹ vào mép sổ Chu Bình, không còn chạm tới lớp vải thanh y.

Chân Nhiên quay lại, nuốt nước bọt. “Ở đây… xin đừng dùng khí.”

Đặng Nhu nói ngay: “Ngươi đã nói câu đó với ma tu bao nhiêu lần rồi?”

“Hôm nay là lần thứ ba.”

“Hai lần trước hắn nghe chưa?”

Chân Nhiên liếc Tần Mạc. “Nghe, nhưng mặt khó tin.”

Tần Mạc đáp: “Lần này cũng nghe.”

Chu Bình khép sổ một cái cạch. “Tròn câu.”

“Ta sẽ không dùng khí ở Độ Sinh Viện nếu chưa được cho phép.”

Chân Nhiên thở ra. Rõ ràng cậu không yên tâm hơn bao nhiêu, nhưng có một câu để bám vẫn hơn không.

Người giữ thuốc trong viện là một ni cô thấp bé tên Diệu Trì, mặt tròn, giọng sắc như dao cắt vải. Nàng đang đứng trước kho thuốc, một tay cầm chùm chìa, một tay giữ cổ áo một đứa trẻ vừa lén nhón kẹo thuốc. Thấy Chân Nhiên, nàng quát trước khi chào.

“Rổ vải bẩn để sau giếng, không để cạnh thẻ bệnh án. Lần trước ai để cạnh thẻ làm một tấm mốc, ta còn chưa tìm được người mắng.”

Chân Nhiên lí nhí: “Là con.”

“Tốt. Hôm nay tìm được rồi.”

Đứa trẻ bị giữ cổ áo nhân lúc nàng quay đầu định chạy, bị Diệu Trì túm lại không cần nhìn. Tần Mạc thấy động tác ấy nhanh nhưng không dùng linh lực, chỉ là thói quen của người bắt trẻ nghịch quá nhiều lần.

Diệu Trì nhìn Tần Mạc. Ánh mắt nàng đi qua mặt, tay, thẻ, băng chân, rồi dừng ở vị trí hắn đứng cách trẻ con bao xa.

“Người áo xám đứng ngoài vạch nước. Trẻ ở đây sợ nhanh, quên cũng nhanh, nhưng người lớn ghi sợ lâu.”

“Ta đứng ngoài.”

“Đứng ngoài mà mắt cứ như muốn chữa cả sân thì cũng làm người ta mệt. Muốn giúp thì bưng nước.”

Nàng chỉ vào giếng. Tần Mạc đi tới, nhưng một bé gái ở gần đó ôm thẻ tre bệnh án chạy ngang, trượt chân trên gạch ướt. Hắn đưa tay. Động tác dừng lại giữa chừng vì nhớ lời Chân Nhiên. Bé gái tự ngã vào rổ lá thuốc, làm lá bay tung tóe. Nó không khóc ngay, mà nhìn hắn trước, như chờ xem ma tu có nổi giận không.

Diệu Trì mắng nó: “A Yên, thẻ bệnh án không phải diều.”

Bé gái tên A Yên ôm đầu gối, cãi: “Con đâu có bay. Gạch trơn.”

“Gạch trơn thì đi chậm.”

“Đi chậm thì Từ Độ lấy mất kẹo thuốc.”

“Kẹo thuốc là thuốc.”

“Thuốc ngọt thì là kẹo.”

Đặng Nhu bật cười. Diệu Trì trừng mắt với cả nàng, rồi cúi xuống xem đầu gối A Yên. Da đầu gối trầy một mảng nhỏ, máu rịn qua bụi gạch. Tần Mạc thấy vết thương, Sát Đạo trong ngực chẳng buồn động. Vết nhỏ quá, đời thường quá. Nhưng chính vì nhỏ, hắn mới không biết đặt tay thế nào cho đúng.

Diệu Trì nhìn hắn. “Biết rửa vết trầy không?”

“Biết.”

“Bằng tay thường?”

“Biết.”

“Vậy lại đây. A Yên, ngươi có cho hắn rửa không?”

A Yên nhìn Tần Mạc từ đầu đến chân. “Hắn là ma tu à?”

Diệu Trì đáp tỉnh bơ: “Là người áo xám đang bị rất nhiều người gọi là ma tu.”

“Khác nhau à?”

“Hôm nay khác. Đầu gối ngươi chảy máu, cần người rửa. Nếu hắn làm đau thì ngươi mắng.”

A Yên suy nghĩ rất lâu, rồi chìa chân ra. “Được. Nhưng không được ăn đầu gối con.”

Tần Mạc cầm chậu nước sạch, ngồi xuống thấp hơn nàng. “Không ăn.”

“Nói thiếu.”

Chu Bình quay đi cười. Tần Mạc nhìn A Yên, nói lại: “Ta không ăn đầu gối ngươi.”

A Yên gật, rất nghiêm túc.

Vết thương nhỏ nhưng bẩn. Cát gạch dính vào da, phải rửa chậm. A Yên xuýt xoa, mấy lần muốn rụt chân. Tần Mạc giữ cổ chân nàng bằng hai ngón tay, đủ để không giật, không đủ để nàng thấy bị khóa. Hắn nhớ Tô Vãn từng rửa tay cho A Khê sau khi hái thuốc bị gai cào; nàng luôn thổi trước khi chạm nước, dù nước không nóng. Khi đó hắn thấy thừa. Bây giờ, trước đầu gối trầy của A Yên, hắn cúi xuống thổi nhẹ một cái để đứa trẻ biết nước sắp chạm.

A Yên lập tức nói: “Ngươi thổi làm gì? Nước đâu có nóng.”

Tần Mạc khựng.

Diệu Trì ở bên cạnh không ngẩng đầu. “Người lớn hay làm mấy chuyện thừa để tay mình đỡ run.”

A Yên hiểu sai, nhìn Tần Mạc với vẻ thương hại. “Ngươi run à?”

“Một chút.”

“Vậy rửa tiếp. Run ít thôi.”

Hắn rửa tiếp. Cả sân Độ Sinh Viện không dừng lại vì cảnh ấy. Có trẻ tranh nhau áo khô, có người sắc thuốc đếm nhầm, có Chân Nhiên bị Diệu Trì sai phơi lại rổ vải. Viện cứu người không cần im lặng để một ma tu làm việc nhỏ. Điều đó khiến Tần Mạc thấy dễ thở hơn. Hắn chỉ là một đôi tay đang rửa đầu gối trầy.

Khi băng xong, Diệu Trì đưa thẻ bệnh án của A Yên cho Chu Bình xem. Thẻ tre mỏng, mép bị cắn một dấu răng, trên đó viết: A Yên, nữ, bảy tuổi, số thuốc ba phần, cháo thêm hai bát, dầu đèn nửa vạch, công đức treo Độ Sinh Viện.

Chu Bình cau mày. “Tên nàng nhỏ hơn số thuốc.”

“Vì thẻ tre hẹp,” Diệu Trì nói.

A Yên chen vào: “Vì người viết mắt kém. Tên con đáng ra to hơn.”

Diệu Trì gõ nhẹ lên đầu nó. “Lát nữa tự nói với người viết.”

Tần Mạc nhìn dòng công đức treo. “Treo cho ai?”

Diệu Trì đóng thẻ lại. “Cho viện. Cho kho thuốc. Cho người cúng dầu. Cho người giữ trẻ. Cho rất nhiều người. Nếu ngươi hỏi theo luật, đáp án dài hơn thẻ.”

“Nếu hỏi theo người?”

“Theo người thì trước mặt ngươi là A Yên vừa trầy đầu gối và muốn kẹo thuốc.”

A Yên lập tức nói: “Muốn thật.”

Đứa trẻ bị Diệu Trì giữ cổ áo lúc đầu hét từ xa: “Kẹo thuốc đắng sau ngọt trước!”

“Ngậm thuốc còn kén trật tự,” Diệu Trì mắng, nhưng tay vẫn lấy một viên nhỏ bẻ đôi, đưa nửa viên cho A Yên sau khi nàng chịu uống nước đắng. Cái tốt ở đây có vị rất cụ thể: nửa viên kẹo thuốc, một bát cháo thêm, một đầu gối sạch. Cái lạnh cũng cụ thể không kém: tất cả đều bị viết thành số trên thẻ tre.

Tần Mạc đi bưng nước như đã được sai. Giếng sâu, dây ròng rọc xơ, thùng gỗ nặng vì ngấm nước. Hắn có thể kéo một lần đầy thùng bằng khí, nhưng Chân Nhiên đứng cạnh đếm từng nhịp kéo bằng tay. “Đừng giật. Dây đứt thì trưa nay trẻ không có nước rửa.”

“Ta biết.”

“Biết rồi vẫn phải chậm.”

Hắn kéo chậm. Dây cứa vào lòng bàn tay. Vết đau nhỏ, nhưng đủ kéo hắn khỏi những câu hỏi quá lớn. Một bé trai ngồi gần giếng nhìn hắn, hỏi người áo xám có phải làm việc chuộc tội không. Tần Mạc suy nghĩ rồi đáp có một phần. Bé trai hỏi phần còn lại là gì. Hắn nói là bưng nước vì nước đang thiếu.

Bé trai gật như hiểu, thật ra chắc chỉ thích câu sau hơn câu trước.

Diệu Trì đem một chồng thẻ bệnh án mới ra sân, phơi cạnh áo trẻ. Trên mỗi thẻ có tên, tuổi, bệnh, số thuốc, số cháo, người chịu trách. Tần Mạc thấy nhiều tên nhỏ hơn bệnh. Hắn không nói ngay. Sau phòng sổ và bàn cân, hắn đã học rằng câu hỏi vội có thể giẫm lên người đang làm việc. Hắn bưng nước tới bể trước, đổ đúng vạch Diệu Trì chỉ, rồi mới quay lại.

“Có thể viết tên to hơn không?”

Diệu Trì nhìn hắn. “Có. Thì bớt chỗ ghi thuốc.”

“Thêm thẻ?”

“Thêm thẻ thì thêm tre, thêm mực, thêm người chép, thêm chỗ phơi. Ngươi có thể chém ra tre không?”

“Có.”

“Tre chém bằng ma khí, ai dám treo thẻ trẻ lên đó?”

Tần Mạc im. Diệu Trì thở dài, giọng bớt sắc hơn một chút.

“Không phải ta thích tên nhỏ. Ta chỉ giữ cho thẻ đủ thứ người sau cần đọc. Khi trẻ sốt, người sắc thuốc nhìn số thuốc trước. Khi trẻ bị lạc, người tìm nhìn tên trước. Thẻ nào cũng thiếu chỗ. Chúng ta chọn sai mỗi ngày, rồi sửa từng chút.”

Như để chứng minh lời nàng, bên dãy giường tre bỗng có tiếng gọi loạn. Một sa di ôm khay thuốc chạy ra, miệng gọi “đứa ho đỏ đâu rồi”. Ba đứa trẻ quay đầu cùng lúc. Một đứa sợ thuốc chui xuống gầm giường, một đứa tưởng mình bị gọi nên khóc trước, còn đứa thật sự ho đỏ vẫn ngồi sau chum nước, mặt tái vì không biết có phải mình bị mắng không.

Diệu Trì quát: “Tên!”

Sa di khựng lại. “Con… con quên.”

“Quên thì xem thẻ.”

“Thẻ ướt, chữ bệnh còn, tên nhòe.”

Câu ấy làm cả sân im một nhịp. A Yên lập tức chống nạnh, như bắt được bằng chứng lớn. “Đấy! Con đã bảo tên phải to.”

Sa di đỏ bừng mặt. Đứa trẻ dưới gầm giường vẫn không chịu chui ra. Diệu Trì hít sâu, rõ ràng muốn mắng tất cả nhưng sợ mắng làm trẻ hoảng hơn. Tần Mạc nhìn ba đứa trẻ, không biết đứa nào là “ho đỏ”. Hắn có thể dùng linh giác phân biệt hơi bệnh trong một nhịp. Nhưng vậy thì lần sau sa di vẫn gọi bằng bệnh, vì luôn có kẻ mạnh sửa hộ.

Chu Bình hỏi đứa ngồi sau chum nước: “Ngươi tên gì?”

Nó lí nhí: “Tiểu Đàm.”

“Có thích bị gọi ho đỏ không?”

Nó lắc đầu nhanh đến mức ho thêm.

Chu Bình quay sang sa di. “Gọi lại.”

Sa di nhìn Diệu Trì. Nàng không cứu hắn khỏi xấu hổ. Hắn cúi xuống, giọng nhỏ nhưng rõ: “Tiểu Đàm, tới uống thuốc.”

Đứa trẻ dưới gầm giường thò đầu ra trước. “Không phải con?”

“Không phải,” sa di nói. Rồi như nhớ ra, hắn hỏi: “Ngươi tên gì?”

“A Tước.”

“A Tước, lát nữa mới tới ngươi.”

A Tước bò ra, phủi bụi, vẻ mặt vừa nhẹ nhõm vừa tiếc vì không được chú ý. Cả sân thở lại. A Yên nhìn Tần Mạc, nói như kết luận một vụ kiện: “Tên nhỏ làm người ta uống nhầm thuốc.”

Tần Mạc đáp: “Ừ.”

“Ngươi ghi vào sổ chưa?”

Chu Bình giơ bút. “Đang ghi.”

Diệu Trì nhìn dòng chữ của Chu Bình, rồi cầm dao tre cạo mép một thẻ trống rộng hơn. “Được. Từ mai thẻ ho đỏ viết tên trước, bệnh sau. Nếu kho thuốc mắng thiếu chỗ, ta mắng lại.”

Nàng đưa cho hắn một thẻ trống. “Muốn giúp thì mài mép thẻ. Đừng viết hộ.”

Hắn ngồi xuống mài mép thẻ bằng đá nhám. A Yên ngồi bên cạnh, ôm đầu gối băng mới, quan sát như giám khảo. “Ngươi mài xấu.”

“Ừ.”

“Ngươi phải nói: ta mài lại.”

“Ta mài lại.”

Nó hài lòng. “Người áo xám học được.”

Chu Bình ghi câu ấy, nét bút nhẹ đến mức gần như cười. Tần Mạc không sửa cách gọi. Liễu Không đã dặn trẻ con nhìn màu áo trước. Hôm nay hắn không cần biến mình thành ma hay ân nhân trong miệng một đứa trẻ vừa trầy đầu gối.

Cuối buổi, Diệu Trì gom thẻ khô vào hộp. A Yên lén nhét chuồn chuồn tre lệch dưới thẻ của mình, bị nàng bắt được. Con chuồn chuồn làm bằng hai mảnh tre mỏng, một cánh cao một cánh thấp, bụng buộc chỉ đỏ. A Yên nói nó bay lệch nên phải nằm cạnh thẻ để thẻ khỏi bay sai. Diệu Trì định mắng, rồi nhìn Tần Mạc một cái như nhớ ra hắn vừa biết rửa vết thương bằng tay thường.

“Để tới mai,” nàng nói. “Nhưng nếu mất, tự khóc.”

A Yên ôm thẻ bệnh án, quay sang Tần Mạc. “Người áo xám, mai ngươi còn ở đây không?”

“Không biết.”

“Nếu còn, nhớ đem nước. Đừng đem ma khí.”

“Ừ. Ta nhớ.”

Nó chạy đi, đầu gối băng trắng nhảy từng bước nhỏ, làm Diệu Trì quát chậm lại. Tần Mạc nhìn theo, thấy thẻ tre bệnh án đập vào lưng nó như một cái đuôi cứng. Đứa trẻ được cứu thật. Tên nó cũng đang bị buộc vào số thuốc thật. Hai điều cùng chạy dưới sân ướt, không tách ra được.

Chân Nhiên chỉ về kho bệnh án phía sau viện. “Thẻ mới phơi xong phải nhập kho. A Yên hay cãi chuyện tên mình nhỏ. Nếu ngươi muốn hỏi tiếp, qua đó nghe nàng cãi với người ghi.”

Đặng Nhu phủi tay áo. “Trẻ con cãi tên mình, nghe đáng tin hơn người lớn giảng nhiều.”

Tần Mạc cầm thẻ trống đã mài xong, mép vẫn còn một chỗ xước. Hắn đưa lại cho Diệu Trì. Nàng sờ mép thẻ, chê còn gợn, rồi vẫn bỏ vào chồng dùng được. Một việc chưa hoàn hảo cũng có thể đỡ đứt tay người sau. Tần Mạc theo Chân Nhiên đi về kho bệnh án, sau lưng còn tiếng A Yên gọi một đứa khác rằng người áo xám rửa đầu gối không ăn người.