Chương 228: Người giảng độ không lạnh
Giảng đường nhỏ sau hiên gió không có bục cao. Nền lát gạch cũ, chỗ nứt nhét giẻ để trẻ khỏi vấp, cửa sổ buộc bằng dây thuốc khô, góc phòng đặt ba chậu nước đã đục màu máu loãng. Mùi ở đây không giống điện Phật: thuốc bẩn, áo ướt, mồ hôi sốt, vải cháy qua lửa để sát trùng, và một chút hương trầm quá yếu để che hết những thứ kia. Liễu Không ngồi giữa nền, áo tăng vá nhiều mảng, một mảng trên vai còn dính vệt máu khô chưa giặt ra. Người ấy đang buộc vết thương cho một đứa trẻ, miệng mắng nó đừng gãi, tay lại nhẹ đến mức đứa trẻ chỉ khóc vì tức.
“Ngươi qua được hiên, chưa qua cửa,” Liễu Không nói với Tần Mạc mà không ngẩng đầu. “Đứng đó. Đừng để bóng ngươi đè lên đứa nhỏ.”
Tần Mạc dịch sang bên.
Đứa trẻ được băng tay lập tức hỏi: “Hắn là ma tu à?”
Liễu Không đáp: “Ừ.”
“Ma tu có ăn trẻ con không?”
“Ta chưa thấy. Nhưng trẻ con hỏi nhiều quá thì sư phụ cũng muốn đem phơi ngoài sân.”
Đứa trẻ nín nửa nhịp rồi cười, nước mắt còn dính trên má. Không ai trong phòng giả vờ không nghe chữ ma tu. Họ chỉ quá bận với thuốc, sốt và bát nước để biến sợ hãi thành một màn lớn. Chính sự bận ấy làm Tần Mạc đứng yên được.
Liễu Không ném một cuộn vải cho Chu Bình. “Giữ mép. Tay ngươi sạch hơn hắn.”
Chu Bình bắt lấy. “Tay ta cũng vừa dính bùn.”
“Bùn đường ít ra không bị chiếu truy ma ghi sẵn.”
Đặng Nhu ngồi xuống cạnh cửa, kéo con mình tránh gió. “Ngươi nói khó nghe mà mặt hiền, người ta khó mắng lại.”
Liễu Không cười khan. “Vậy mắng thử.”
“Để lát nữa. Ta xem thuốc ngươi có thật không đã.”
Thuốc của Liễu Không thật, nhưng không đẹp. Nó được nghiền trong bát sứ mẻ, màu nâu xanh, mùi đắng hắc. Một phụ nữ trẻ nhìn bát thuốc, nghi ngờ hỏi sao thuốc Phật Đài lại bẩn như bùn rãnh. Liễu Không đưa bát tới mũi nàng.
“Bùn rãnh không đắt thế này đâu.”
Nàng muốn cười mà không dám. Đứa trẻ bị thương nhân lúc đó thò tay định gãi. Liễu Không không nhìn cũng gõ đúng mu bàn tay nó.
“Gãi nữa thì ngươi tự giảng độ cho cái mủ của mình.”
Tần Mạc nhìn bàn tay ấy. Nó không sạch, nhưng biết việc. Móng tay cắt ngắn, kẽ tay dính thuốc, vết kim cũ ở ngón trỏ chưa liền. Người này nếu nói về độ sinh, ít nhất đã từng chạm vào da thịt người sống trước khi nói.
Liễu Không bảo Tần Mạc bưng chậu nước bẩn ra ngoài. “Đổ vào hố vôi. Không đổ xuống rãnh. Rãnh chảy qua bếp cháo.”
Tần Mạc bưng chậu. Nước trong chậu ấm và tanh, nổi mấy sợi chỉ máu. Sát Đạo trong ngực khẽ đói. Máu bệnh, oán mệt, hơi đau của mười mấy người nằm trong một chậu nước thấp. Nó không phải hồn nguyên vẹn, cũng không phải sức mạnh lớn, nhưng với thân thể đang thiếu hơi của hắn, thứ gì có đau đều có thể bị biến thành nhiên liệu nếu hắn muốn.
Hắn đổ nước vào hố vôi. Bọt trắng sủi lên, mùi tanh bị vôi cắn đứt. Liễu Không đứng ở cửa nhìn.
“Muốn nuốt không?”
Chu Bình lập tức nhìn Tần Mạc.
Tần Mạc đặt chậu xuống. “Có một nhịp.”
Đứa trẻ bị băng tay ngẩng đầu. Người trong phòng im lại.
Liễu Không gật, như nghe một câu không bất ngờ. “Nói ra đỡ hơn làm ra. Vào rửa chậu.”
Không có lời khen. Không có lời lên án lớn. Chỉ có chậu phải rửa. Tần Mạc bước vào, dùng tro cọ lòng chậu đến khi ngón tay đau. Đặng Nhu nhìn một lúc rồi nói nhỏ với con: “Thấy chưa, ai cũng có việc bẩn. Đừng tưởng ma tu là khỏi rửa chậu.”
Đứa trẻ hỏi: “Vậy phật cũng rửa chậu à?”
Liễu Không đáp: “Phật ta chưa gặp. Ta rửa.”
Một vài người bật cười, tiếng cười vướng mùi thuốc nhưng vẫn là tiếng cười.
Khi chậu sạch, Liễu Không mới chỉ vào chiếu trước mặt. “Ngồi. Ngươi muốn nghe giảng độ thì nghe trong lúc ta thay thuốc. Ta không có giờ bày hương.”
Tần Mạc ngồi xuống mép chiếu, không ngồi giữa. Liễu Không kéo áo vá trên vai xuống để băng lại một vết rách của chính mình. Vệt máu khô ở mảng áo cũ dính vào da, kéo ra làm người ấy nhăn mặt. Chu Bình định giúp, Liễu Không lắc đầu.
“Vết của ta, để ta tự chửi.”
“Ngươi bị sao?” Chu Bình hỏi.
“Một người bệnh tưởng ta giữ thuốc của con hắn, cầm dao rạch. Hắn sai nửa. Ta đúng nửa. Thuốc thật sự không đủ.”
Câu ấy làm giảng đường lặng đi. Liễu Không không dùng vết thương để chứng minh mình từ bi. Người ấy nói nó như nói một cái nồi nứt: có lỗi của người cầm dao, có lỗi của kho thuốc thiếu, có lỗi của chính hắn vì không giải thích kịp. Không sạch, không gọn.
Tần Mạc nhìn vệt máu khô trên áo vá. “Vậy ngươi vẫn bảo người đau buông?”
Liễu Không xé một dải vải bằng răng. “Ta bảo người đau nhìn tay mình đang nắm gì. Không phải câu nào có chữ buông cũng giống nhau.”
“Nếu tay ấy nắm người mình thương?”
“Người mình thương còn nắm lại không?”
Câu hỏi rơi xuống giữa nền gạch cũ. Đứa trẻ bị thương không hiểu, vẫn nhìn qua nhìn lại vì thấy người lớn bỗng im. Chu Bình đặt sổ xuống đùi. Đặng Nhu thôi châm chọc.
Tần Mạc nghe trong lòng có tiếng nước sâu. Tô Vãn có nắm lại không? Nàng đã nhập luân hồi. Có thể nàng có tay khác, tên khác, đời khác. Có thể nàng đã không còn nhớ bàn tay hắn. Có thể nàng vẫn đau ở một nơi hắn chưa chạm tới. Không câu nào cho hắn quyền trả lời thay nàng.
“Ta không biết,” hắn nói.
Liễu Không buộc vải quanh vai mình. “Vậy đừng nói như biết.”
Giận dữ bật lên trong ngực Tần Mạc. “Nếu ngươi mất người ngươi thương, ngươi cũng nói vậy?”
Liễu Không nhìn hắn. Lần đầu, ánh mắt người ấy rời khỏi vết thương và đặt thẳng lên mặt hắn. “Chưa chắc. Có khi ta gào còn xấu hơn ngươi.”
Tần Mạc khựng lại.
“Nhưng ta gào xấu không làm lời sai thành đúng,” Liễu Không nói tiếp. “Người đã vào dòng không phải thuyền buộc ở bờ cho người sống kéo ngược mỗi khi đau.”
Tần Mạc siết tay. Sát Đạo lập tức cuộn lên, không phải vì có oán để nuốt, mà vì có một lời đúng khiến hắn muốn đập nát nơi nói ra. Hắn nhìn vệt máu khô trên áo Liễu Không, nhìn chậu vừa rửa, nhìn đứa trẻ đang cố không gãi. Nếu người trước mặt ngồi trên điện cao, tay sạch, hắn có thể ghét dễ hơn. Nhưng Liễu Không vừa giữ một đứa trẻ khỏi nhiễm trùng, vừa nhận mình chưa chắc làm được điều mình nói. Cái đúng ấy không lạnh. Nó nóng, bẩn, và khó chém.
Một người mẹ bế bé trai sốt cao chen vào đúng lúc ấy. Mặt đứa bé đỏ bừng, cổ tay nổi mẩn, trên áo còn dính cháo khê. Người mẹ nhìn thấy Tần Mạc ngồi gần chiếu thì khựng lại, ôm con sát hơn.
“Ta không để hắn chạm vào con ta,” nàng nói trước khi Liễu Không kịp hỏi.
Tần Mạc đứng dậy định lùi. Liễu Không phất tay. “Lùi thì lùi, đừng làm như nàng xúc phạm ngươi. Con nàng đang nóng.”
Tần Mạc lùi tới bên cửa.
Liễu Không chỉ Đặng Nhu. “Ngươi giữ vai đứa bé. Chu Bình giữ đèn. Ma tu đứng đó cầm chậu sạch, nếu người mẹ đồng ý thì đưa chậu, không đồng ý thì đặt xuống đất.”
Người mẹ cắn môi. “Đặt xuống đất.”
Tần Mạc đặt chậu xuống đất, đẩy bằng hai ngón tay cho tới mép chiếu, rồi rút tay về. Không ai khen hắn biết điều. Người mẹ cũng không xin lỗi. Đứa bé mê man gọi nước. Liễu Không dùng mảnh áo vá dính máu khô của mình lót dưới cổ tay nó, lấy kim chích một nốt mủ nhỏ. Máu lẫn dịch chảy vào chậu. Mùi tanh bật lên.
Sát Đạo trong ngực Tần Mạc đói thêm một nhịp. Hắn nhìn ra sân, đếm tiếng chuông hiên để khỏi nhìn chậu. Một, hai, ba. Tiếng thứ tư không kêu vì gió đổi hướng.
Người mẹ thấy hắn quay mặt đi, giọng bớt căng một chút. “Hắn sợ máu à?”
Đặng Nhu đáp thay: “Sợ mình không sợ.”
Liễu Không không ngẩng đầu, nhưng khóe miệng động rất khẽ. “Câu này đáng tiền thuốc.”
Người mẹ không hiểu hết, cũng không cần hiểu. Nàng chỉ thấy Tần Mạc không chạm vào con mình, thuốc được bôi, băng được buộc, và đứa bé thở dịu hơn một chút. Trước khi đi, nàng nhặt chậu dưới đất, đưa cho Tần Mạc nhưng vẫn không để tay chạm tay.
“Rửa,” nàng nói.
Tần Mạc nhận bằng cách giữ mép chậu phía dưới. “Ừ.”
“Đừng ừ như đại gia.”
“Ta rửa.”
Lần này đứa bé mở mắt, lẩm bẩm: “Người áo xám rửa chậu.”
Liễu Không gõ nhẹ lên trán nó. “Nhớ thuốc, đừng nhớ mỗi người rửa chậu.”
Tô Vãn từng nói với hắn một câu gần giống, nhưng mềm hơn. Nàng bảo nếu một ngày nàng đi qua cầu trước, đừng kéo nàng chỉ vì sợ đi sau. Hắn lúc ấy cười, bảo nàng nói chuyện như bà lão nghe kể ma. Nàng ném hạt đậu vào trán hắn. Ký ức ấy không dịu như mọi lần. Nó có tiếng hạt đậu chạm trán, có vẻ bực của nàng, có sự sống riêng không chịu làm biểu tượng cho nỗi đau của hắn.
Tô Vãn từng nói với hắn một câu gần giống, nhưng mềm hơn. Nàng bảo nếu một ngày nàng đi qua cầu trước, đừng kéo nàng chỉ vì sợ đi sau. Hắn lúc ấy cười, bảo nàng nói chuyện như bà lão nghe kể ma. Nàng ném hạt đậu vào trán hắn. Ký ức ấy không dịu như mọi lần. Nó có tiếng hạt đậu chạm trán, có vẻ bực của nàng, có sự sống riêng không chịu làm biểu tượng cho nỗi đau của hắn.
Liễu Không kéo một bé gái khác tới thay thuốc ở chân. Bé gái khóc vì sợ thuốc, không phải vì đau. Người ấy đưa cho nó một mảnh gỗ nhỏ.
“Cắn đi. Nhưng đừng cắn lưỡi.”
Bé gái hỏi: “Cắn xong có hết đau không?”
“Không. Nhưng miệng bận thì ít chửi ta hơn.”
Nó vừa khóc vừa cắn, chửi vẫn lọt qua kẽ răng. Liễu Không để mặc, chỉ làm nhanh hơn. Mỗi động tác của người ấy đều có thói quen lâu năm: rửa, thấm, bôi, buộc, ghi tên thuốc, hỏi ai đưa đứa bé về. Giảng độ trong miệng hắn bị cắt vụn bởi những việc ấy. Cũng nhờ bị cắt, nó không bay lên thành lời trơn tru.
Tần Mạc hỏi: “Nếu nàng không muốn quay lại, ta phải làm gì?”
Chu Bình nhìn hắn rất nhanh. Đây là câu hỏi hắn đã để lại ở Vãng Sinh Trạm, nhưng lần này nó không nói với nước. Nó nói với một người đang buộc thuốc bẩn.
Liễu Không không đáp ngay. Người ấy buộc xong chân bé gái, bắt nó tự đứng thử. Nó đứng được hai nhịp rồi ngã vào mẹ, vừa khóc vừa mắng thuốc hôi. Liễu Không chờ tiếng mắng qua mới nói.
“Trước hết, đừng lấy câu nếu ấy làm cái cớ khỏi tìm.”
Tần Mạc ngẩng lên.
“Người ngoài thích khuyên ngươi buông vì họ sợ ngươi làm loạn. Ta không khuyên dễ vậy. Ngươi muốn tìm thì cứ tìm. Nhưng mỗi bước tìm phải để lại đường cho nàng nói không. Ngươi hỏi trời, hỏi phật, hỏi thần, cuối cùng cũng phải hỏi nàng. Không ai ở đây được đáp thay.”
Tần Mạc im rất lâu.
Liễu Không ném cuộn vải dính máu khô vào chậu riêng. “Nghe không vừa tai thì cứ ghét ta. Ghét cũng được. Đừng ghét thay nàng.”
Đặng Nhu lẩm bẩm: “Người này miệng đúng là không rảnh.”
Chu Bình ghi chậm, nét bút đè xuống giấy. Tần Mạc nhìn dòng chữ thành hình: tìm nhưng chừa đường cho nàng nói không. Dòng ấy làm tay hắn đau như vừa cầm lưỡi dao ngược. Nó không đưa hắn gần Tô Vãn hơn theo cách hắn muốn. Nó chỉ đặt trước mặt hắn một giới hạn mới, sạch đến tàn nhẫn nhưng không vô tình.
Ngoài sân, chuông hiên buông tay kêu một tiếng vì gió. Liễu Không đứng dậy, vỗ bụi thuốc trên áo vá. Mảng máu khô trên vai chưa giặt sạch, nhưng được băng lại bằng vải mới.
“Độ Sinh Viện ở phía sau,” người ấy nói. “Nơi đó nhận trẻ nghèo, người bệnh nhỏ, người bị bỏ lại ngoài bảng lớn. Ngươi muốn biết Phật Đài độ phàm phu ra sao thì nhìn ở đó. Đừng chỉ nhìn ta nói.”
“Ngươi dẫn?”
“Ta còn thay thuốc.”
Liễu Không gọi một sa di đang ôm rổ vải bẩn. “Chân Nhiên, đưa họ qua sân viện. Đi đường có mái, người này bị mưa lâu quá trông càng giống ma.”
Sa di tên Chân Nhiên nhìn Tần Mạc, sợ nhưng vẫn gật. Đứa trẻ bị băng tay lúc đầu vẫy vẫy cánh tay mới buộc, bị Liễu Không gõ ngay vì vẫy quá mạnh.
“Đi đi,” Liễu Không nói với Tần Mạc. “Nếu gặp trẻ gọi ngươi là người áo xám, đừng sửa nó thành ma hay ân nhân. Trẻ con nhìn màu áo trước.”
Tần Mạc bước ra khỏi giảng đường. Mùi thuốc bẩn vẫn bám theo hắn, cùng câu nói không ai được đáp thay nàng. Hắn không thấy nhẹ hơn. Nhưng lần đầu, lời từ một tăng nhân không biến Tô Vãn thành bài học để hắn phải nuốt xuống. Nó trả nàng về phía câu trả lời của chính nàng, và chính vì thế, nó làm đường đi tiếp khó hơn.