Chương 227: Cửa buông tay
Cửa buông tay không có cánh cửa. Nó là một hiên gió trắng nằm giữa tường nhận khổ và sân trong, chỉ có hai cột gỗ bạc màu, một dây chuông xơ treo thấp, và những sợi chỉ cũ buộc đầy quanh lan can. Gió đi qua đây lạnh hơn ngoài sân, không vì linh lực, mà vì mái hiên hở bốn phía. Ai bước tới cũng phải dùng một tay giữ áo, một tay giữ vật mình không muốn rơi. Tần Mạc đứng trước bậc đá, nghe dây chuông xơ cọ vào cột kêu khàn khàn. Tiếng ấy không giống tiếng gọi cửa. Nó giống tiếng một người mỏi tay vẫn chưa dám buông.
Quảng Từ giữ hiên. Người ấy mặc áo tăng vá khuỷu, mặt trẻ hơn giọng nói, hai bàn tay chai vì kéo dây chuông cho người khác. Trên tay Quảng Từ có nhiều vết đỏ do chỉ cứa, không được băng kỹ. Thấy Tần Mạc, người ấy không nhắc chiếu truy ma trước. Hắn đang buộc lại dây cho một bà cụ, dây xơ đến mức kéo mạnh là đứt.
“Đừng kéo bằng sợ,” Quảng Từ nói với bà cụ. “Sợ làm tay mạnh quá.”
Bà cụ mắng: “Không sợ thì ta tới đây làm gì?”
“Vậy kéo bằng sợ một nửa thôi. Nửa còn lại để nghe chuông.”
Bà cụ hừ, nhưng tay nhẹ hơn. Chuông kêu một tiếng nhỏ. Nàng đặt xuống một túi vải trong có ba viên đá trắng. Không ai hỏi đá ấy là gì. Quảng Từ chỉ ghi: buông ba viên đá đã mang từ mộ cũ, giữ tên người mộ lại trong sổ. Bà cụ khóc rất nhanh, rồi lau mặt như sợ người khác nhìn thấy.
Đặng Nhu đứng cạnh Tần Mạc, thấp giọng: “Nghe giống chỗ bắt người ta bỏ đồ.”
Quảng Từ nghe được. “Không bắt bỏ. Bắt nói rõ tay đang nắm gì.”
“Nói rồi có phải bỏ không?”
“Có thứ phải bỏ. Có thứ chỉ phải thôi dùng nó đập người khác.”
Đặng Nhu nhìn Tần Mạc. “Câu này đáng ghi cho hắn.”
Chu Bình đã mở sổ.
Quảng Từ đặt một thẻ tre trước mặt Tần Mạc. “Muốn qua hiên này, mỗi người nói một thứ hôm nay có thể buông. Không cần buông thứ đau nhất. Nói dối thì chuông câm.”
“Nếu không có gì buông?”
“Thì đứng ở đây cho gió hỏi tiếp.”
Tần Mạc nhìn qua hiên. Sau lớp gió trắng là một sân nhỏ có giảng đường thấp, nơi tiếng tụng kinh không đều vọng ra. Hắn biết nơi ấy là lối tới người giảng độ mà Sầm Viễn đã nhắc. Nhưng giữa hắn và lối đó là dây chuông xơ, cùng một câu nghe đơn giản đến đáng ghét.
Người đứng trước hắn là Lý Phục, thợ vá nồi ở tường nhận khổ. Hắn cầm hai dải giấy đã khô, một dải ghi lời vợ lúc sốt, một dải ghi lời mình đứng dưới mưa. Quảng Từ hỏi hắn buông gì. Lý Phục cau có hồi lâu.
“Ta buông… thôi ép lời nàng lúc sốt thành lời tỉnh.”
Quảng Từ nhìn hắn. “Nói lại như người nhà ngươi nghe được.”
Lý Phục đỏ mặt. “Ta không lấy câu nàng nói lúc sốt để cãi nàng lúc tỉnh nữa.”
Chuông kêu. Không trong, nhưng có tiếng. Lý Phục thở phào như vừa nâng một nồi thủng khỏi bếp. Hắn vẫn giữ hai dải giấy, không bỏ. Cửa không lấy giấy của hắn, chỉ lấy cách hắn dùng chúng để thắng vợ.
Một thiếu niên kéo mẹ bệnh tới, nói muốn buông phần thuốc đắng. Mẹ hắn từ xe gỗ mắng ngay: “Buông thuốc là buông ta xuống đất à?” Thiếu niên nghẹn. Quảng Từ không cười, cũng không mắng. Người ấy hỏi hắn thật sự muốn buông gì.
“Ta…” Thiếu niên nhìn bát thuốc trong tay, mắt đỏ. “Ta buông việc bắt nàng uống mà không nói ta sợ.”
Bà mẹ quay mặt đi. “Nói sợ thì thuốc bớt đắng chắc?”
“Không.”
“Vậy nói nhanh rồi đưa đây.”
Chuông kêu lớn hơn lần trước. Thiếu niên đưa bát thuốc, tay vẫn run, nhưng lần này không giấu run. Tần Mạc nhìn cảnh ấy, ngực bị kéo một đường lạ. Có những thứ người ta tưởng mình đang nắm vì thương, thật ra đang nắm để khỏi thừa nhận mình sợ.
Người thương nhân cúng dầu ở bàn cân cũng tới hiên. Hắn đổi sang áo ngoài sạch hơn, nhưng vệt dầu trên cổ tay vẫn chưa rửa hết. Trong tay hắn là một đồng bạc lớn, mặt bạc khắc tên họ Hà. Hắn đặt đồng bạc lên khay trước mặt Quảng Từ.
“Ta buông vật này.”
Quảng Từ không chạm vào bạc. “Vật này đang nắm tay ngươi à?”
Thương nhân cau mày. “Ta tự nguyện bỏ tiền.”
“Ở bàn cân ngươi vừa không nỡ viết tên nhỏ. Bây giờ bỏ đồng bạc lớn để qua cửa, thứ ngươi buông là bạc hay là vẻ mặt bị người nghèo nhìn thấy?”
Mặt thương nhân đỏ lên. Người xếp hàng sau lưng lập tức im, vì ai cũng nhận ra câu hỏi ấy đắt hơn đồng bạc. Thương nhân định cầm bạc lại, rồi thấy như vậy càng khó coi. Hắn đứng kẹt giữa lấy và bỏ, tay treo trên không trung.
Bà cụ từng buông ba viên đá bỗng nói: “Nếu tiếc thì cầm về. Cửa này không thiếu bạc bằng thiếu câu thật.”
Thương nhân nhìn bà, môi mím chặt. Một lúc sau, hắn cất đồng bạc vào tay áo, lấy từ trong túi ra tờ giấy phản đối chưa ký ở bàn cân. Tờ giấy đã bị vò, góc còn dính dầu. Hắn đặt nó xuống.
“Ta buông việc giả vờ mình không giận khi tên ta viết nhỏ.”
Quảng Từ hỏi: “Giận ai?”
“Giận người giữ cân. Giận người nghèo. Giận cả ta vì biết mình giận chuyện xấu hổ.”
Dây chuông xơ kêu một tiếng ngắn, không lớn nhưng rõ. Thương nhân nhắm mắt như bị ai vả nhẹ. Quảng Từ đẩy tờ giấy lại cho hắn.
“Giữ lấy. Lần sau muốn tên to, đem giấy này ra đọc trước.”
Thương nhân cầm giấy, bước qua hiên mà không nhìn ai. Đặng Nhu chép miệng: “Cửa này ác miệng hơn ta tưởng.”
Quảng Từ đáp: “Cửa không nói. Người qua tự nghe.”
Đồng bạc vẫn nằm trong tay áo thương nhân, nặng nguyên như trước. Nhưng cách hắn cầm tay áo đã khác: không ép sát ngực nữa, chỉ giữ cho khỏi rơi. Tần Mạc nhìn ra sự khác biệt nhỏ ấy. Có thứ không cần mất đi mới thôi làm chủ bàn tay người cầm.
Đến lượt người phụ nữ câm từ tường nhận khổ. Nàng không có tiếng để nói. Đứa con định dịch, nhưng Quảng Từ lắc đầu.
“Để nàng tự làm.”
Người phụ nữ câm cởi mảnh vải trẻ con khỏi cổ tay. Nàng không đặt xuống. Nàng buộc nó vào lan can, rồi chạm tay lên nút buộc, giữ một lúc rất lâu. Sau đó nàng buông tay. Mảnh vải vẫn ở đó, không bị ném đi, không bị gió cuốn. Đứa trẻ khóc, hỏi có phải mẹ bỏ em không. Người phụ nữ câm ôm con, lắc đầu mãi. Quảng Từ ghi: buông việc giữ mảnh vải trong tay cả ngày, không buông đứa trẻ khỏi tên.
Tần Mạc nghe câu ấy và thấy tay mình lạnh. Thanh y trong tay áo đột nhiên nặng hơn mọi lúc. Hắn cũng đã cầm một mảnh vải quá lâu. Nhưng nếu ai bảo hắn buông Tô Vãn, hắn sẽ không bước thêm một bước.
Chu Bình đứng sát hơn. “Đừng nói câu đẹp.”
“Ta biết.”
“Càng đến chỗ này càng phải nói xấu một chút cũng được.”
Đặng Nhu nói chen: “Nói thật là được. Xấu hay đẹp để người khác chê.”
Quảng Từ chờ. Người ấy không giục, nhưng gió dưới hiên giục thay. Dây chuông xơ cứ cọ vào cột. Mỗi tiếng cọ làm Tần Mạc nhớ đến dây thiên mệnh từng siết quanh Trấn Hồn Đài, nhớ thanh y nhuốm máu, nhớ câu cuối mơ hồ của Tô Vãn về việc đừng nhận nhầm. Tất cả như những bàn tay níu cổ tay hắn.
Hắn đặt thẻ không nhận lên lòng bàn tay. “Ta không buông nàng.”
Không ai nói gì. Vài người sau hàng hít vào, có lẽ tưởng chuông sẽ câm, cửa sẽ đóng, hoặc Quảng Từ sẽ giảng một đoạn từ bi quen thuộc. Quảng Từ chỉ hỏi: “Nàng là ai trong câu này?”
Tần Mạc nhìn người ấy. Câu hỏi làm hắn khó chịu.
Chu Bình khẽ nói: “Trả lời đi.”
“Tô Vãn.”
Tên ấy đi qua hiên gió trắng không tạo dị tượng. Không có bóng áo xanh, không có dòng nước, không có tiếng gọi lại. Chỉ có một sợi chỉ cũ trên lan can bị gió thổi rung.
Quảng Từ hỏi tiếp: “Vậy hôm nay ngươi buông gì?”
Tần Mạc nắm thẻ không nhận, rồi chậm rãi rút tay khỏi chỗ cất thanh y. Hắn không lấy thanh y ra. Không phải vì xấu hổ, mà vì nơi này không có quyền nhìn vật chứng của nàng để ép hắn diễn lòng đau. Hắn chỉ tháo một nút dây nhỏ buộc thẻ không nhận với lớp vải bọc thanh y. Nút ấy do chính hắn buộc sau Vãng Sinh Trạm, để mỗi lần cầm thẻ đều nhớ không nhận nhầm. Ý ban đầu đúng. Nhưng dây buộc ấy cũng làm thẻ và thanh y dính vào nhau như một chìa khóa.
“Ta buông quyền dùng thanh y làm đường mở,” hắn nói.
Chu Bình thở ra rất chậm.
Quảng Từ nhìn nút dây trong tay hắn. “Không buông người?”
“Không.”
“Không buông nhớ?”
“Không.”
“Không buông tìm?”
Tần Mạc im một nhịp. Sát Đạo trong ngực chờ câu trả lời như chờ máu. Nếu hắn nói không, nó sẽ vui, vì tìm có thể thành cướp rất dễ. Nếu hắn nói có, hắn sẽ thấy mình phản bội.
Cuối cùng hắn đáp: “Không buông tìm. Nhưng buông việc lấy nàng làm vật chứng để mọi cửa phải mở cho ta.”
Dây chuông xơ im trong một hơi dài. Dài đến mức người phía sau bắt đầu bất an. Rồi nó kêu. Tiếng chuông khàn, thấp, không trong bằng tiếng chuông Phật Đài ngoài điện, nhưng thật như một cổ họng đã mỏi vẫn nói được. Quảng Từ gật.
“Qua được hiên này. Không qua được cửa trong.”
Đặng Nhu lập tức cau mày. “Khác gì nhau?”
“Khác nhiều. Hiên này chỉ hỏi tay ngươi có đang bóp chết thứ ngươi thương không. Cửa trong hỏi ngươi có chịu để thứ ngươi thương đi khỏi ngươi không.”
Tần Mạc nhìn Quảng Từ. “Ngươi muốn ta nói chịu?”
“Ta muốn ngươi đừng nói dối.” Quảng Từ kéo dây chuông về chỗ cũ. “Nếu nói chịu hôm nay để được vào, ngày mai ngươi sẽ hận cả cửa lẫn nàng.”
Câu ấy không lạnh. Chính vì không lạnh, nó đâm sâu hơn. Tần Mạc ghét những lời đúng không đứng về phía hắn, nhưng hắn không thể phủ nhận Quảng Từ vừa giữ hắn khỏi một lời nói dối có vẻ cao thượng.
Một cơn gió mạnh thổi qua hiên, làm mảnh vải của người phụ nữ câm đập vào lan can. Đứa trẻ định đưa tay giữ, mẹ nó lắc đầu. Mảnh vải đập thêm mấy lần rồi đứng yên. Tần Mạc nhìn động tác ấy mà hiểu: buông không phải quay mặt đi. Có khi chỉ là để vật mình thương chịu gió mà không giật nó lại ngay.
Ký ức Tô Vãn trở về bằng một việc rất nhỏ. Nàng từng kéo hắn khỏi một đám đông ở Thương Lan, tay nàng lạnh nhưng không siết. Khi hắn hỏi vì sao không kéo mạnh, nàng đáp người bị kéo mạnh sẽ tưởng mình không còn chân. Hắn lúc ấy cười, nói nàng nghĩ quá nhiều. Bây giờ hắn đứng dưới hiên gió, hiểu nàng đã nghĩ thay hắn những điều hắn không biết mình cần.
Quảng Từ đưa cho hắn một sợi chỉ xám mới. “Buộc thẻ với thẻ. Đừng buộc với thanh y.”
Tần Mạc nhận. “Buộc vào đâu?”
“Vào mép sổ của Chu Bình, nếu hắn cho.”
Chu Bình nhìn sợi chỉ, rồi nhìn hắn. “Cho. Nhưng nếu ngươi dùng sổ ta làm chìa, ta đập.”
“Ừ.”
“Nói tròn.”
“Nếu ta dùng sổ ngươi làm chìa, ngươi cứ đập.”
Chu Bình hài lòng buộc sợi chỉ vào mép sổ. Nút buộc xấu, không đều, nhưng nằm riêng với lớp vải thanh y. Tần Mạc cảm thấy một khoảng trống nhỏ xuất hiện trong tay áo. Nó không làm hắn nhẹ đi. Nó làm hắn biết mình vừa mất một lối tắt.
Phía sau hiên, một sa di chạy tới báo người giảng độ ở giảng đường nhỏ đang đợi. Quảng Từ bảo chờ. Sa di lo lắng nói Liễu Không còn phải thay thuốc cho mười ba người, không đợi lâu được.
“Vậy hắn sẽ vừa giảng vừa thay thuốc,” Quảng Từ đáp. “Miệng hắn rảnh, tay hắn thì không.”
Đặng Nhu nghe tên Liễu Không, nhướng mày. “Người giảng độ mà bận thay thuốc?”
Quảng Từ nhìn nàng. “Người chỉ rảnh miệng thì đừng nghe lâu.”
Câu ấy làm Tần Mạc nhớ tới quá nhiều đại điện sạch sẽ, nơi người ta nói về độ sinh bằng tay không dính bùn. Hắn bước qua hiên. Gió trắng lùi sau lưng, dây chuông xơ vẫn kêu khàn. Thanh y còn trong tay áo hắn, không ít đi một sợi. Nhưng lần đầu tiên từ sau Vãng Sinh Trạm, thẻ không nhận không còn chạm vào lớp vải ấy mỗi khi hắn bước.
Ở cuối sân nhỏ, giảng đường thấp mở cửa. Mùi thuốc bẩn và máu khô bay ra trước tiếng kinh. Một tăng nhân áo vá đang ngồi giữa nền, vừa buộc vết thương cho một đứa trẻ vừa mắng nó đừng gãi. Người ấy ngẩng đầu nhìn Tần Mạc, ánh mắt không lạnh, cũng không hiền đến rỗng.
“Qua được cửa buông tay rồi à?” Liễu Không hỏi.
Tần Mạc đáp: “Qua hiên.”
Liễu Không cười, kéo chặt nút vải trên tay đứa trẻ. “Biết phân biệt thế thì còn cứu được vài câu.”