tinbc tinbc

Chương 225: Một nhà không đủ dầu

Lều đèn nhỏ nằm sát hành lang bệnh, vách vải mỏng đến mức mỗi cơn ho bên trong đều làm ánh lửa rung. Không khí ở đây đặc hơn phòng sổ: mùi dầu mè khét, mùi thuốc sắc cháy đáy, mùi khăn ướt đắp trán người sốt, và mùi sợ hãi của thân nhân ngồi quá lâu không dám ngủ. Lục Y Y ôm lọ dầu nứt chạy vào trước, chân trần dính bùn từ phòng sổ. Nàng không giống người đi xin phước. Mắt nàng đỏ, tóc bết trên má, tay ôm lọ dầu như ôm cổ một người sắp trượt xuống nước.

“Cha ta ở đèn thứ mười bảy,” nàng nói với người giữ kho dầu. “Đèn vừa thấp xuống. Ngươi bảo ghi rồi mới bù, ta đã đi ghi. Bù đi.”

Người giữ kho là một nam nhân gầy, tên Từ Độ, vai áo toàn vệt dầu cũ. Hắn cầm que đo bấc, mặt mệt đến mức không còn sức làm vẻ nghiêm. Sau lưng hắn, ba dãy đèn đặt trong hốc gỗ, mỗi ngọn buộc một thẻ bệnh. Có đèn cao, có đèn chỉ còn một chấm vàng run rẩy. Đèn thứ mười bảy thấp thật, lửa co lại như đầu ngón tay lạnh.

Từ Độ nhìn lọ dầu nứt trong tay Y Y. “Phần ghi của cha ngươi chưa được kho đóng dấu.”

“Huệ Tâm bảo đủ để chờ bù.”

“Chờ bù khác với bù ngay.”

“Cha ta chờ không nổi.”

Giọng nàng vỡ ở chữ cuối, nhưng không mềm. Nàng đưa lọ dầu lên sát mặt hắn như muốn bắt hắn ngửi thấy hơi thở cha mình trong đó. Từ Độ lùi nửa bước, không vì khinh, mà vì quá nhiều người nhà bệnh từng đưa những vật như vậy tới trước mặt hắn.

Tần Mạc dừng ở cửa lều. Huệ Tâm đã dặn hắn không quyết thay. Chu Bình đứng bên cạnh, tay đặt lên sổ nhưng không mở. Đặng Nhu kéo con lùi khỏi bậc, rồi nói với Y Y bằng giọng không nặng không nhẹ: “Khóc thì khóc, nhưng nói rõ. Đèn nào sẽ tối nếu cha ngươi được rót?”

Y Y quay phắt lại. “Ta không cần ngươi dạy ta thương người khác.”

“Ta đâu dạy. Ta hỏi để lát nữa ngươi khỏi bị người ta lấy câu đó đánh ngược.”

Y Y cắn môi. Nàng nhìn Từ Độ. “Đèn nào?”

Từ Độ cúi xuống bảng dầu. “Đèn hai mươi ba của bà Tề ho máu. Đèn hai mươi chín của đứa trẻ sốt co giật. Nếu lấy dầu dự phòng rót cho cha ngươi, hai đèn ấy phải hạ bấc xuống nửa vạch tới giờ đổi kho.”

Lều im đi. Tiếng ho trong vách bỗng rõ đến xấu hổ. Y Y ôm lọ dầu nứt chặt hơn, nhưng không còn xông tới. Nàng nhìn về hốc thứ mười bảy. Sau lớp vải, cha nàng ho một tiếng ngắn rồi nín, như người bệnh cũng sợ mình làm con gái khó xử.

Tần Mạc thấy Sát Đạo trong ngực nhấc đầu. Chỉ cần một tia lửa đen nhỏ, đèn thứ mười bảy có thể cháy suốt đêm. Không cần dầu của ai, không cần hạ bấc của đứa trẻ, không cần nghe một cô gái run đến mức giận cả người muốn giúp. Nhưng ánh lửa ấy sẽ mang hơi hắn. Người trong lều sẽ nhớ ma tu thắp đèn bệnh, rồi mỗi lần đèn rung sẽ hỏi phải trả gì.

“Không dùng khí,” Chu Bình nói rất khẽ.

“Ta biết.”

“Nói rõ hơn.”

Tần Mạc nhìn đèn thứ mười bảy. “Ta không dùng khí của ta thay dầu của họ.”

Từ Độ nghe thấy, liếc hắn. “Ngươi có phần dầu giữ thẻ qua đêm.”

Đặng Nhu lập tức nhìn sang. “Phần đó làm gì?”

“Thẻ không nhận phải giữ ẩm bằng dầu loãng. Qua cửa sau, thẻ nứt thì không xét tiếp. Lệ như vậy.”

Tần Mạc lấy chiếc đĩa nhỏ được phát từ bàn cân ra. Trong đĩa chỉ có một chấm dầu bằng móng tay, mỏng đến mức nghiêng nhẹ là trượt. Hắn đặt lên bàn giữa lều.

“Dùng phần này.”

Y Y không nhận. Nàng nhìn đĩa dầu như nhìn một cái bẫy. “Ngươi muốn cha ta nợ ngươi?”

“Không.”

“Ai cũng nói không trước.”

Tần Mạc không đáp ngay. Nếu hắn nói nhiều, lời sẽ giống biện hộ. Nếu hắn im, nàng càng có lý do sợ. Cuối cùng hắn đẩy đĩa dầu sang Từ Độ, không đẩy sang nàng.

“Ghi rõ. Dầu này không đổi câu hỏi, không đổi đường, không đổi ơn. Nếu dùng được thì dùng. Nếu không, trả lại.”

Y Y vẫn nhìn hắn. “Vì sao?”

Hắn nghĩ tới Tô Vãn rất bất ngờ. Không phải dáng nàng chết dưới đài, mà là một đêm gió ở Thương Lan, nàng ngồi vá tim đèn bằng sợi áo cũ. Khi ấy hắn hỏi sao không lấy tim đèn mới. Nàng nói tim mới để cho người không còn áo mà xé. Hắn khi đó chỉ nhớ lửa sáng hơn. Bây giờ mới nhớ tay nàng đã lạnh vì ngồi quá lâu bên chậu dầu.

“Vì có người từng dạy ta,” hắn nói. “Dầu giữ đèn, không giữ mặt mũi của người cho.”

Y Y cau mày, như câu ấy vẫn quá đẹp để tin. “Nàng còn sống không?”

Không ai trong lều động đậy. Chu Bình hít vào rất khẽ.

Tần Mạc nhìn đèn thứ mười bảy. “Ta không biết nàng đang ở đâu.”

Y Y không xin lỗi vì đã hỏi trúng vết thương. Nàng không có sức cho lễ phép. Nàng chỉ quay sang Từ Độ. “Ghi như hắn nói. Rồi rót.”

Từ Độ cầm bút. “Nếu ghi không đổi ơn, kho sẽ hỏi vì sao nhận.”

“Thì ghi ta nhận vì cha ta sắp tắt. Họ hỏi nữa thì bảo ta mắng.”

Đặng Nhu bật ra một tiếng cười ngắn. “Câu này được. Ghi đi, đừng sửa cho hiền.”

Từ Độ viết thật. Nét chữ hắn xấu vì tay dính dầu: Lục Y Y nhận phần dầu thẻ của Tần Mạc; không lập ơn riêng; dùng giữ đèn cha qua giờ đổi kho; người nhận mắng nếu bị hỏi. Viết đến chữ mắng, hắn dừng một nhịp như không tin mình đang ghi vậy vào sổ Phật Đài. Y Y giật bút, tự thêm một nét gạch dưới chữ mắng, rồi trả bút.

Đĩa dầu nhỏ được đổ vào lọ nứt. Dầu chảy xuống đáy nghe không thành tiếng. Từ Độ lấy que tre khuấy rất nhẹ, rồi dùng muỗng đồng múc một giọt rót vào đèn thứ mười bảy. Lửa run lên, cao hơn nửa tấc. Sau vách vải, cha Y Y thở ra một hơi dài, không hẳn dễ chịu, nhưng còn hơi.

Y Y ngồi phịch xuống cạnh hốc đèn. Nàng không cảm ơn Tần Mạc. Nàng cũng không nhìn hắn. Hai tay nàng vẫn giữ lọ dầu nứt, như sợ chỉ cần buông ra thì lệ sẽ đổi ý. Một lát sau, nàng mắng cha mình qua vách: “Đã bảo đừng ho mạnh. Dầu nghe thấy nó sợ.”

Từ Độ đang hạ bấc hai đèn khác, nghe vậy suýt làm rơi que đo. Đặng Nhu quay mặt đi để cười. Ngay cả Chu Bình cũng cúi đầu. Câu nói ngốc nghếch ấy làm lều đèn có hơi người trở lại. Tần Mạc đứng ở cửa, bỗng thấy cổ họng đau hơn lúc nghe lý lẽ lạnh. Trước Trấn Hồn Đài, hắn đã có quá ít cơ hội nói những câu ngu để giữ một người ở lại.

Đèn hai mươi ba và hai mươi chín thấp xuống như Từ Độ đã nói. Người nhà của bà Tề bước tới trước. Đó là một thanh niên áo vá, mặt hốc hác vì thức. Hắn nhìn Y Y, nhìn đèn cha nàng, rồi hỏi Từ Độ giờ đổi kho còn bao lâu.

“Nửa canh.”

“Nửa canh mà mẹ ta ho máu thì sao?”

Y Y đứng bật dậy. “Ta trả dầu lại.”

Cha nàng phía sau vách ho một tiếng, yếu đến mức câu ấy như dao tự cắt vào nàng. Từ Độ nhắm mắt. Hắn cũng không biết chia thế nào cho sạch.

Tần Mạc đặt tay lên mép bàn, nhưng không nói. Hắn không có quyền biến đau của người này thành câu trả lời cho người kia. Người thanh niên nhìn hắn, trong mắt có sợ lẫn giận.

“Ngươi đừng nhìn như sắp thay trời xử.”

Tần Mạc rút tay về. “Ta không xử.”

“Tốt. Vì ngươi không biết mẹ ta ho từ đêm nào.”

“Ta không biết.”

Câu đáp ngắn làm người kia khựng lại. Hắn có lẽ đã chuẩn bị để nghe một lời cao thượng hơn, rồi cãi lại. Không có lời đó, cơn giận của hắn mất chỗ bám, nhưng nỗi lo vẫn còn. Từ Độ nhân lúc ấy lấy bảng dầu phụ ra, lật tới phần ghi thẻ thiếu. Hắn chỉ một dòng.

“Đèn hai mươi ba có nửa giọt bù từ kho thuốc. Nếu ngươi chịu ký nhận lấy phần thuốc đắng thay canh tối, ta giữ bấc mẹ ngươi thêm một vạch.”

Thanh niên nhìn dòng đó như nhìn một cái thòng lọng nhỏ. “Thuốc đắng thì mẹ ta nôn.”

“Ta không nói dễ uống.”

Y Y ôm lọ dầu, môi run. “Ta chia lại nửa giọt.”

Bà Tề sau vách bỗng gõ vào thành giường ba cái. Thanh niên quay phắt vào. Giọng bà già vọng ra khàn như giấy rách: “Không chia. Nó còn cha. Ta còn nửa canh mắng con ta uống thuốc.”

“Mẹ!”

“Ký đi. Đừng đứng đó làm người tốt, lạnh chân.”

Lều đèn bật ra vài tiếng cười nghẹn. Thanh niên che mặt một nhịp, rồi ký nhận thuốc đắng. Từ Độ điều bấc. Không ai thắng. Nhưng ba ngọn đèn đều chưa tắt.

Tần Mạc nhìn cảnh ấy và hiểu vì sao Phật Đài đáng giận hơn một tông môn chỉ biết ăn thịt người. Ở đây có những người thật sự kéo nhau qua nửa canh, từng giọt, từng vạch, từng câu mắng. Chính vì vậy, khi một bàn tay phía trên biến tất cả thành cột công đức lạnh, vết thương sâu hơn. Không thể chém ngang mà không làm đổ những đèn người thấp đang giữ bằng móng tay.

Từ Độ đưa lại chiếc đĩa trống cho Tần Mạc. “Thẻ ngươi qua đêm sẽ khô.”

“Khô thì sao?”

“Qua cửa sau dễ bị bắt xét lại.”

“Cứ xét.”

“Ngươi nói như người chưa từng bị lệ giữ ngoài mưa.”

Chu Bình chen vào: “Hắn bị rồi. Chỉ là vẫn nói ngu.”

Từ Độ nhìn Chu Bình, rồi nhìn Tần Mạc, cuối cùng lấy từ tay áo ra một mảnh vải dầu nhỏ. “Bọc thẻ bằng cái này. Không tính dầu, tính rác kho. Rác kho không sinh công.”

Tần Mạc nhận mảnh vải. “Vì sao giúp?”

Từ Độ đáp: “Vì nếu thẻ khô, ngươi bị giữ lại đây, ta phải nghe thêm người ta cãi. Ta mệt rồi.”

Lời ấy thật đến mức Đặng Nhu gật đầu trước. Tần Mạc bọc thẻ lại. Không phải ân lớn. Chỉ là một người mệt không muốn thêm rắc rối, và rắc rối ấy vừa giữ cho thẻ không nứt. Nhân gian thường sống bằng những lý do không đẹp như vậy.

Đêm xuống, đèn thứ mười bảy ổn hơn nhưng không sáng hẳn. Y Y tựa lưng vào vách, mắt vẫn mở. Nàng dùng que trúc vét chút dầu còn dính ở cổ lọ nứt, bôi lên bấc phụ nhỏ như bôi thuốc lên vết thương. Cha nàng hỏi qua vách: “Con còn đó không?”

“Không còn thì ai mắng ngươi?”

“Đừng mắng người giữ kho nữa.”

“Hắn đáng mắng một nửa.”

Từ Độ nghe thấy, thở dài. “Một nửa cũng được. Ghi vậy khó lắm.”

Y Y cuối cùng nhìn sang Tần Mạc. “Dầu của ngươi, ta trả không nổi.”

“Không trả cho ta.”

“Ta biết. Trả cho đèn nào?”

Tần Mạc không đáp được. Chu Bình nói thay rất khẽ: “Một ngày nào đó thấy ai sắp tắt mà ngươi còn nửa giọt, thì nhớ hôm nay.”

Y Y ôm lọ dầu nứt, không hứa. Nàng chỉ gật một cái rất nhỏ. Không hứa cũng tốt. Lời hứa khi người nhà còn nằm sau vách dễ thành dây siết cổ.

Một giọt dầu rớt xuống nền lúc nàng xoay người. Y Y lập tức ngồi xổm lau bằng góc áo, lau xong lại tiếc vì góc áo hút mất dầu. Từ Độ bảo bỏ đi, nền bẩn rồi. Nàng trừng mắt: “Bẩn cũng là dầu.” Nàng vắt góc áo vào chén tro, lấy phần còn dính bôi lên bấc phụ. Cả lều nhìn nàng làm một việc vừa buồn cười vừa đau lòng. Tần Mạc muốn nói không cần đến thế, rồi nuốt lời lại. Nàng cần được tiếc giọt dầu của cha mình, không cần ai thay nàng rộng lượng.

Chu Bình ghi thêm dòng dầu rớt nền cũng tính. Từ Độ nhìn dòng ấy, mệt mỏi nói sau này sổ sẽ rối. Chu Bình đáp rối còn hơn sạch mà thiếu người. Lần này Từ Độ không cãi.

Gần cuối canh, đèn thứ mười bảy bất ngờ hạ xuống. Không phải tắt, nhưng bóng lửa rút thấp, kéo bóng người trên vách thành một hành lang dài không tiếng. Trong khoảnh khắc ấy, vách vải phía sau hốc đèn hiện ra một mảng tối giống cánh cửa câm, không có mặt người, không có tiếng gọi, chỉ có một khoảng trống bắt người ta nín thở.

Tần Mạc đứng thẳng. Tên Tô Vãn suýt bật khỏi cổ họng, không vì thấy nàng, mà vì khoảng tối ấy quá giống một nơi không cho người đau lên tiếng. Hắn cắn đầu lưỡi, vị máu nhạt lan ra. Chu Bình đặt tay lên sổ. Y Y không biết hắn đang chống gì, vẫn quát cha mình đừng ngủ gục trong lúc đèn dọa người.

Từ Độ nhìn bóng tối trên vách, sắc mặt thay đổi. “Đó không phải bóng lều.”

Huệ Tâm từ cửa phòng sổ chạy tới, tay còn dính mực. Nàng nhìn mảng tối, rồi nhìn những giọt dầu còn lại trong lọ nứt.

“Tường nhận khổ ngoài sân bị mưa rửa,” nàng nói. “Có lời chưa kịp ghi trôi xuống đường câm.”

Phục Sinh xuất hiện sau nàng, vẻ mệt trên mặt đã chuyển thành nghiêm. “Đừng ai gọi tên vào bóng đó.”

Tần Mạc buông thẻ không nhận trong tay áo. Thẻ nằm yên. Bóng câm trên vách không trả lời, nhưng đèn thứ mười bảy vẫn cháy, nhỏ và bướng, như một người chưa chịu bị ghi xong.