tinbc tinbc

Chương 221: Đường trở lại Phật Đài

Quan đạo sau chợ tang không đón Tần Mạc bằng ánh sáng sạch. Cờ tiếp dẫn trắng bị mưa làm xệ, vệt bánh xe lún ngang cổ chân, và mùi khoai luộc trộn khói hương chen vào nhau trước cả khi tiếng chuông Phật Đài kịp ngân hết. Chu Bình đi bên trái hắn, tay vẫn giữ mép sổ nơi Khâu Đinh từng đánh dấu đoạn tối trong mắt. Đặng Nhu kéo con đi phía sau, Từ Khởi vác rổ hương thuê, A Sả ôm đôi guốc lót lá sả. Cả đoàn bị ép đi cùng những người nghèo khác, không ai có dáng hành hương đẹp. Thiện Quả đứng ở đầu lối, áo nâu ướt vai, tay cầm thẻ kiểm màu xám. Người ấy nhìn Tần Mạc rất lâu rồi nhìn xuống chân băng của hắn, như cân xem một kẻ bị gọi là ma có chịu đi chậm bằng người đói hay không.

Thiện Quả nói việc cần làm rất thẳng: dẫn đoàn nghèo vào lối phụ trước khi cổng tiếp dẫn đóng. Nhưng thứ chặn trước mặt cũng thẳng không kém: Phật Đài vừa mở trạm nghe tin Vãng Sinh Trạm rung, người có chiếu truy ma không được đi lối riêng. Không có tiếng quát lớn, chỉ có hàng người bị chia bằng dây gai, trẻ con ôm bát, người già giữ phiếu cháo, và mấy sa di thấp bé chạy đi chạy lại như kiến trước mưa. Tần Mạc đưa tay chạm thẻ không nhận trong tay áo. Vật ấy không mở đường. Nó chỉ nhắc hắn rằng nhận nhầm, đi tắt, hay tự cho mình quyền đứng riêng đều có giá trả bằng người khác.

Thiện Quả đặt thẻ không nhận lên một tấm vải đã vá ba màu. Người quanh quan đạo sau chợ tang không nhìn nó như pháp bảo; họ nhìn như nhìn thứ quyết định mình có phải đứng thêm dưới mưa không. Một bà cụ hỏi giá, đứa trẻ hỏi có đau tay không, còn sa di phụ việc quên lau mép bàn nên bị Thiện Quả kéo lại. Tần Mạc thấy trật tự ở đây có hơi người vì nó vướng víu: tay này ghi, tay kia đỡ bát, người kia chịu trách nếu dây thẻ mất.

Khi hắn phải đẩy xe gạo cát qua dốc bùn, Sát Đạo không gầm lên mà rủ hắn bỏ qua phần vụng. Nó bảo chỉ cần một luồng khí mỏng là bánh xe qua dốc, nồi cháo nóng đều, đèn khỏi tắt, cân khỏi lệch. Đặng Nhu nhìn thẳng vào thẻ không nhận: “Làm việc nhỏ mà cũng muốn trời nghe tiếng à?” Chu Bình không bênh hắn. Hắn cúi xuống làm lại từ đầu, để bùn và mồ hôi chứng minh việc này không phải một màn chịu khổ đẹp mắt.

Thiện Quả sửa từng động tác của hắn. Đặt chân thấp hơn. Giữ cổ tay đừng căng. Đừng để người bên cạnh phải né vì ma tu làm quá mạnh. Tần Mạc nghe mà mặt nóng lên. Ký ức Tô Vãn từng bắt hắn đi cuối hàng phát bánh vì người đến muộn thường xấu hổ hơn người đến sớm trở về đúng lúc hắn muốn đi nhanh. Nàng khi sống thường nhìn thấy cái vội của hắn trước khi hắn tự nhận. Nhớ phần ấy của nàng không dịu, nhưng giữ được tay hắn khỏi biến lòng tốt thành sức ép.

Một người trong hàng cãi vì phần mình bị đo sai. Người ấy không cần biết Tần Mạc đang học gì; người ấy chỉ cần phần đúng. Cảnh trước mặt lập tức rời khỏi hắn. Thiện Quả phải cân lại, sa di phải ghi lại, Chu Bình phải chừa chỗ trong sổ cho một lời sửa rất xấu chữ. Ngay bên thẻ không nhận, Phật Đài cứu người thật, nhưng người thật cứ nói chen làm mọi mục ghi sẵn phải nhăn lại.

Ở quan đạo sau chợ tang, việc kiểm thẻ không đi theo một hàng thẳng. Người có thẻ gãy phải đứng gần cột, người bế trẻ sốt được đưa vào bóng mái, người có nợ hương bị gọi riêng sang bàn phụ. Thiện Quả nhớ vài khuôn mặt nhưng không nhớ đủ tên, nên cứ hỏi lại bằng giọng thấp. Một người đàn ông bực vì bị hỏi hai lần. Thiện Quả xin lỗi, rồi hỏi lần thứ ba. Tần Mạc nhìn cảnh ấy và thấy sự tử tế ở đây không mềm mại; nó mệt, lặp, dễ sai, và phải chịu bị mắng. Chính vì thế nó thật hơn những lời phổ độ tròn trịa hắn từng nghe ngoài cổng lớn.

Một sa di mang tới bát nước rửa tay, đặt cạnh thẻ không nhận. Tần Mạc theo thói quen định nhường cho người sau, nhưng Đặng Nhu cản: “Rửa đi. Tay bẩn đụng vào đồ người khác cũng là thất lễ.” Hắn rửa. Nước chuyển màu xám vì bùn đường và tro chợ tang. Đứa trẻ của Đặng Nhu nhìn bàn tay hắn, hỏi nhỏ ma tu cũng có đường chỉ tay à. Mẹ nó bịt miệng, nhưng Tần Mạc đáp có. Đứa bé hỏi vậy đường nào dẫn tới người chết. Không ai cười. Thiện Quả cúi xuống thay chậu nước khác, làm như không nghe, nhưng vai người ấy chậm lại một nhịp.

Khi hắn đẩy xe gạo cát qua dốc bùn, một người phía sau cứ nhìn chỗ băng chân của hắn. Người ấy không thương; ánh mắt giống đang đo xem ma tu đau có giống người thường không. Tần Mạc để mặc. Cơn đau ở chân, đoạn tối trong mắt, vết lưỡi cắn, và túi gạo cát trong tay áo làm thân thể hắn đầy những lời nhắc vụn. Không lời nhắc nào trả lời Tô Vãn. Chúng chỉ ngăn hắn biến mọi thứ quanh mình thành tiếng vọng của nàng. Ở Phật Đài, có lẽ hình phạt đầu tiên là phải có thân thể trước khi có câu hỏi.

Cuối hàng, một bà cụ lấy nhầm thẻ của người khác. Bà không cố ý; mắt bà mờ, tay run, thẻ nào cũng có dây xám giống nhau. Người mất thẻ nổi giận, mắng bà già rồi còn tham. Thiện Quả không bênh ai ngay. Người ấy bắt cả hai đọc lại đồ trong tay nải để nhận thẻ: một túi muối, một miếng vải bọc thuốc, một chiếc lược gãy. Tần Mạc đứng nhìn hai người nghèo chứng minh mình là mình bằng những thứ rẻ tiền. Thanh y trong tay áo hắn bỗng nặng. Nếu một ngày nàng có đời khác, nàng cũng sẽ có những vật rẻ tiền không liên quan đến hắn.

Đến khi việc nhỏ ấy xong ở quan đạo sau chợ tang, trời đã xám hơn. Không ai nhớ câu tranh cãi đầu tiên bắt đầu từ đâu, nhưng ai cũng nhớ chiếc lược gãy thuộc về ai. Chu Bình ghi nó vào sổ phụ theo lời bà cụ, rồi hỏi có cần ghi tên con dâu bà không. Bà cụ bảo chưa, con dâu còn giận, để nó tự ghi khi hết giận. Tần Mạc nghe câu ấy mà ngực nhói. Người sống còn giận thì tên vẫn phải chừa chỗ. Người đã vào dòng càng không thể bị hắn vội vàng ghi kín bằng nỗi nhớ của mình.

Thiện Quả hỏi thẻ không nhận có cần buộc thêm tên Tô Vãn để khỏi lạc đoàn không. Hỏi xong chính hắn cũng biết sai, nhưng thương người thường vụng như vậy. Tần Mạc nhìn dây thẻ ướt bùn ở quan đạo sau chợ tang, nhớ Tô Vãn từng bắt hắn đi cuối hàng phát bánh vì người đến muộn thường xấu hổ hơn người đến sớm. Hắn bảo tên nàng không dùng để bảo lãnh cho lối đi của hắn. Câu đáp làm Thiện Quả đỏ mặt, còn Chu Bình thở ra rất khẽ.

Thiện Quả ghi phần việc bằng nét mực run vì giấy bị mưa ăn. Tần Mạc nhìn chữ ‘đi cuối đoàn’ nằm cạnh vệt bùn bánh xe, nhớ những bản án Thái Huyền từng thẳng hàng đến lạnh người. Ở quan đạo sau chợ tang, một dòng xấu ít nhất còn giữ được hơi thở người kéo xe. Chu Bình không bình phẩm; hắn chỉ hỏi tên đứa trẻ ngủ gục trên vai mẹ là gì, rồi ghi riêng để lần sau không gọi bằng màu áo.

Cổng phụ hỏi thẻ công đức hiện ra khi người kiểm thẻ kéo dây gai thấp xuống cho một bà cụ bước qua. Cổng không mở rộng vì hắn, cũng không vì nỗi đau của hắn. Nó mở vì xe gạo đã qua dốc, vì đoàn nghèo còn phải vào trước tối. Tần Mạc cất thẻ không nhận, nghe tiếng bánh gỗ sau lưng và hiểu một lối phụ đôi khi thật hơn mọi cánh cửa lớn.

Sau phần việc, Thiện Quả không cho Tần Mạc rời ngay. Người ấy bắt hắn ngồi cạnh bàn phụ, nghe ba người phía sau khiếu lại phần của mình. Một người bảo thẻ bị đọc sai quê. Một người bảo con mình được cháo ít hơn. Một người chỉ muốn đổi chỗ vì đứng cạnh hắn quá sợ. Tần Mạc nghe cả ba. Việc cuối làm hắn khó chịu nhất, nhưng Thiện Quả vẫn đổi chỗ cho người ấy. Không ai bắt kẻ sợ phải tỏ ra rộng lượng để ma tu dễ chịu. Tần Mạc học điều đó trong tiếng thẻ tre cọ vào nhau.

Chu Bình ghi thêm một dòng về chuyện đổi chỗ. Hắn ghi chậm, như sợ chữ mình nghiêng về phía bạn. Tần Mạc nhìn thấy và không sửa. Một người được quyền sợ hắn nghĩa là hắn không thể dùng việc mình đang chịu khổ để đòi người khác tin. Thẻ không nhận nằm giữa bàn, im lặng như một vật chứng không đứng về ai. Phật Đài có thể lạnh, nhưng trong cái lạnh đó vẫn có những thủ tục bảo vệ người sợ khỏi phải diễn cảnh biết ơn. Điều ấy làm Tần Mạc vừa đỡ giận vừa khó thở hơn.

Lúc sắp rời quan đạo sau chợ tang, một người phụ việc đem sổ tới xin Thiện Quả đóng dấu nhanh để kịp đổi ca. Thiện Quả nhìn một lượt rồi trả lại vì thiếu dấu tay của người nhận phần. Người phụ việc than người ấy đi rồi. Đặng Nhu bảo đi rồi thì đuổi theo, chân ngươi chưa gãy. Câu nói làm vài người cười, nhưng người phụ việc thật sự chạy đi. Một lát sau hắn kéo được người nhận phần quay lại, cả hai đều cáu. Dấu tay in xuống giấy trong tiếng thở hổn hển. Tần Mạc nhìn một thủ tục phiền phức vừa cứu một tên khỏi bị ghi hộ.

Chu Bình hỏi hắn đang nghĩ gì sau việc ở quan đạo sau chợ tang. Tần Mạc đáp đang nghĩ nếu năm xưa có ai bắt Thương Lan chạy đi tìm dấu tay của Tô Vãn trước khi đặt nàng lên đài, có lẽ mọi thứ đã khác. Nói xong hắn biết câu ấy vô ích. Không ai chạy kịp về quá khứ. Chu Bình không an ủi, chỉ viết thêm vào sổ: dấu tay trước khi ghi hộ. Dòng chữ ấy nhỏ, nhưng Tần Mạc thấy nó nặng hơn một lời thề lớn.

Trước khi dấu kế tiếp hiện rõ ở quan đạo sau chợ tang, Tần Mạc cúi buộc lại mép băng chân. Nút buộc bị ướt nên trượt hai lần. Một sa di nhỏ đưa cho hắn đoạn dây khô, rồi sợ hãi rụt tay. Hắn để dây nằm trên bậc, chờ đứa nhỏ tự lùi rồi mới lấy. Việc chờ ấy ngắn, nhưng làm cả hai đỡ phải giả vờ không sợ.

Ở cuối dốc, một bánh xe cứu tế rơi mất chốt. Thiện Quả lục mãi không thấy, đành lấy que tre vót tạm. Tần Mạc giữ trục xe cho hắn vót, lực ở tay phải đều đến mức người đứng cạnh quên sợ một thoáng. Rồi que gãy. Cả đoàn thở dài. Hắn không nổi giận, cũng không dùng khí ép trục đứng yên. Hắn cúi xuống tìm que khác trong bùn, để nước lạnh ngấm qua băng chân. Một bà cụ đưa cây trâm gỗ đã nứt, bảo dùng tạm rồi lát trả. Hắn nhận, hỏi tên bà trước khi cầm.

Khi đoàn qua cổng phụ, người kiểm thẻ bảo Tần Mạc đứng lại để trả trâm gỗ cho bà cụ. Bà cụ nhận trâm, lau bùn bằng vạt áo, rồi hỏi hắn có biết đi cuối đoàn mệt thế nào chưa. Hắn đáp biết một chút. Bà bảo một chút thì lần sau đừng nói như người hiểu hết. Câu ấy đi theo hắn qua vạch cổng còn lâu hơn tiếng chuông tiếp dẫn.

Chu Bình không hỏi về Tô Vãn trên đoạn đường này. Bạn hắn chỉ đọc tên những người vừa mượn tay hắn: bà cụ có trâm gỗ, đứa trẻ ngủ gục, người đẩy xe gạo. Tần Mạc nghe từng tên, để câu hỏi riêng chậm lại sau tiếng bánh xe. Phía trước, cổng phụ bắt đầu xét thẻ công đức.

Thiện Quả bắt hắn đi cuối đoàn không phải vì ghét. Người cuối phải đỡ xe khi bánh trượt, nhường nước khi bát thiếu, và nghe hết tiếng người phía trước than chân đau. Tần Mạc từng quen đi đầu để phá đường. Đi cuối làm hắn thấy từng vết bùn người khác để lại, từng chỗ họ né vì sợ trượt, từng túi gạo bị buộc lệch. Một đứa trẻ ngủ gục trên vai mẹ, đầu đập vào thẻ không nhận treo trước ngực hắn. Người mẹ giật mình xin lỗi, rồi nhận ra mình đang xin lỗi ma tu, mặt lập tức trắng đi. Tần Mạc chỉ dịch thẻ ra xa đầu đứa trẻ. Không ai nói gì thêm.

Đến dốc đá, xe gạo cát lún sâu. Sát Đạo trong hắn muốn nâng cả xe lên bằng một nhịp. Thiện Quả đưa cho hắn một thanh gỗ chèn bánh. Thanh gỗ có nhiều vết tay, chứng tỏ đã qua nhiều người vụng. Hắn chèn sai, xe trượt thêm nửa tấc, Đặng Nhu chửi ngay. Hắn chèn lại. Lần thứ ba bánh mới qua. Một việc nhỏ mất nhiều hơi như vậy, nhưng đoàn sau vỗ tay rất khẽ. Không phải vỗ cho hắn. Họ vỗ vì xe qua thì họ có thể qua. Tần Mạc thích sự phân biệt ấy.