tinbc tinbc

Chương 217: Người giữ sổ đóng sổ

Đến gần sáng, sương từ mặt nước bò lên bờ Vãng Sinh Trạm như một đàn rắn mỏng. Chu Bình ngồi trên bậc khô nhất mà vẫn ướt đến đầu gối. Cuốn sổ tên nằm trên đùi hắn, dây buộc quấn quanh cổ tay ba vòng. Hắn chưa ngủ. Tần Mạc biết điều đó không phải vì thấy mắt bạn mình mở, mà vì mỗi lần nước dưới trạm gõ, ngón cái Chu Bình lại đè lên bìa sổ đúng chỗ. Người giữ sổ học rất nhanh, nhanh đến mức đáng thương. Khâu Đinh đã đi thay mực, Mạnh bà tử ra lều bệnh đòi củi, Đặng Nhu đưa con về tránh mưa. Chỉ còn vài người chờ lượt, vài cây hương tàn, và tiếng gió thổi qua hành lang thẻ trống.

Tần Mạc đứng cách Chu Bình ba bước. Bàn chân vừa băng đau âm ỉ. Hắn không dùng linh lực nên mọi cảm giác đều đi thẳng vào xương. Bên dưới, những lỗ thẻ trống đã im sau hàng chữ máu không thay tên. Nhưng sự im lặng này không yên. Nó giống khoảng nín thở của người sắp gọi. Chu Bình bỗng nói: “Nếu lát nữa ta đóng sổ, ngươi đừng nhìn ta như kẻ phản bội.” Tần Mạc quay sang. Bạn hắn vẫn nhìn mặt nước. “Ta sẽ cố.” Câu đáp thật đến mức Chu Bình bật cười khô. “Cố nghe đã thấy không đáng tin.” Họ từng trêu nhau bằng những câu nhẹ hơn nhiều. Bây giờ một câu đùa cũng phải đi qua sổ tên, ma khí, và nỗi sợ bạn mình có thể không quay lại.

Tiếng gọi vang lên lúc đèn dầu cuối cùng phụt tắt. Không phải từ hành lang, cũng không phải từ nước. Nó đến từ phía sau tai Tần Mạc, rất gần, rất quen. “Tần Mạc.” Hai chữ ấy mềm, hơi khàn ở cuối, giống cách Tô Vãn từng gọi hắn khi giận mà không muốn người khác nghe. Toàn thân hắn cứng lại. Chu Bình lập tức đặt tay lên sổ. Từ Khởi ở cột xa ngẩng phắt đầu. Bà bán hương vừa quay lại lấy rổ bỏ quên, nghe tiếng mà rơi mất một nén hương. Tiếng gọi không lặp ngay. Nó chờ. Chính khoảng chờ đó làm nó giống người sống hơn mọi bóng áo từng hiện trên nước. Tần Mạc cảm thấy chân đau biến mất. Đó mới là điều đáng sợ.

“Đừng đáp.” Chu Bình nói. Giọng hắn không lớn, nhưng cắt vào tiếng sương. Tần Mạc không đáp. Hắn cũng không quay đầu. Mồ hôi lạnh rịn dưới gáy. Tiếng gọi lại đến, lần này xa hơn một chút: “Ngươi vẫn chậm như vậy.” Câu ấy không phải lời tình. Nó là một lời chê rất đời, đúng kiểu Tô Vãn từng nói khi hắn lúng túng nhóm bếp. Tần Mạc nhắm mắt. Ký ức thật lập tức nổi lên: nàng ngồi xổm bên bếp, tay áo buộc cao, má dính than, miệng chê hắn thổi lửa như người chưa từng đói. Ký ức ấy có mùi khói, có tiếng Chu Bình cười bên ngoài, có bát cháo suýt trào. Trạm đã mượn đúng một phần sống trong hắn, không cần nói dối nhiều.

Chu Bình kéo sổ lên ngực. “Nó không biết chuyện bánh nếp bị cháy cạnh.” Hắn nói. Tần Mạc mở mắt. Tiếng gọi im một nhịp. Chu Bình tiếp: “Nó không biết nàng từng ghét ngò trong cháo. Nó cũng không biết nàng từng lấy kim chọc tay ngươi vì ngươi giấu vết thương.” Bà bán hương nhìn hắn như nhìn kẻ điên vì dám nói chuyện riêng lúc trạm gọi. Nhưng Tần Mạc hiểu. Chu Bình đang ném những chi tiết sống ra ngoài, không phải để xác nhận, mà để xem tiếng gọi có dám sống tiếp với chúng không. Tiếng kia cười rất khẽ. “Chu Bình vẫn lắm miệng.” Câu đáp gần đúng. Gần đúng đến mức máu Tần Mạc lạnh đi.

“Đóng sổ.” Tần Mạc nói, nhưng chữ vừa ra đã méo. Chu Bình không làm ngay. Hắn nhìn thẳng bạn mình. “Ngươi tự nói lại.” Tần Mạc thấy giận. Trong một nhịp, hắn ghét Chu Bình vì bắt hắn nói thêm khi tiếng kia đang đứng sát tim. Hắn cũng biết nếu mình chỉ ra lệnh, Chu Bình sẽ thành tay hắn chặt chính tay mình, và về sau hắn có thể trách bạn. Vì vậy hắn cắn răng, từng chữ: “Nếu ta quay đầu khi người kia chưa tự cho tên, đóng sổ.” Chu Bình gật. Mặt hắn trắng như giấy. “Ta nghe.” Từ Khởi ở xa lẩm bẩm một câu chửi, nhưng không biết chửi ai. Có lẽ chửi cái cảnh người ta phải tự dạy bạn mình cách làm đau mình.

Tiếng gọi đổi cách. Nó không gọi Tần Mạc nữa. Nó gọi rất khẽ: “A Mạc.” Hắn gần như bước. Chỉ một âm ấy từng thuộc về nơi không ai khác nghe. Chu Bình đóng sổ. Âm thanh của bìa da đập xuống vang như cửa mộ. Trước mắt Tần Mạc tối sầm một đoạn. Không phải mù hẳn. Một phần hành lang trước mặt biến mất, bị cắt sạch như ai lấy dao cạo khỏi tầm nhìn. Hắn lảo đảo. Chu Bình bật dậy đỡ, rồi dừng vì sợ cái đỡ ấy cũng thành kéo. Tần Mạc tự chống tay lên cột, móng tay cào vào gỗ mục. Tiếng gọi phía sau tai rít lên, không còn giống Tô Vãn nữa. Nó vỡ thành hàng chục giọng nữ, già trẻ lẫn lộn, rồi rơi xuống nước.

Bà bán hương ngồi phịch xuống, miệng niệm tên mẹ mình. Từ Khởi mặt tái mét, nắm thẻ tre trước ngực. Khâu Đinh từ phòng mực chạy ra, nhìn sổ đóng và khoảng tối trước mắt Tần Mạc, lập tức hiểu chuyện. “Trạm mượn câu,” lão nói. “Không mượn người.” Câu giải thích đến quá muộn để dễ chịu. Tần Mạc cười khàn. “Nó mượn rất giỏi.” Khâu Đinh cúi đầu. “Vì câu của người sống để lại nhiều.” Chu Bình vẫn đứng trước mặt hắn, tay đặt trên dây buộc sổ, không dám thả. Hắn vừa cứu bạn mình bằng cách cắt đi một đoạn nhìn của bạn. Không có chiến công nào trên mặt hắn. Chỉ có vẻ một người vừa làm điều đúng mà vẫn muốn nôn.

Tần Mạc đưa tay về phía khoảng tối trước mắt. Ngón tay biến mất khi chạm vào rìa đoạn nhìn bị cắt. Hắn không thấy nửa bàn tay mình trong khoảnh khắc đó, nhưng cảm giác vẫn còn. Một cái giá kỳ lạ: mất thấy, không mất chạm. Chu Bình khàn giọng: “Ta xin lỗi.” Tần Mạc lắc đầu, rồi dừng vì động tác làm đầu choáng. “Đừng xin lỗi vì giữ lời ta.” Nói xong hắn mới nhận ra câu ấy không đủ. Nó giống thưởng cho người khác vì đã chịu làm dao. Hắn thêm, chậm hơn: “Ta giận. Nhưng giận không phải vì ngươi sai.” Chu Bình ngẩng lên. Mắt hắn đỏ. “Vậy cứ giận. Miễn đừng mở sổ bằng tay ngươi.”

Tô Vãn trong trí nhớ không biến mất sau tiếng gọi giả. Nàng trở lại bằng một cảnh khác, xấu hơn và thật hơn: nàng mắng hắn trước mặt A Khê vì hắn tự ý đem thuốc tốt cho nàng mà giấu người bệnh khác. Nàng khi ấy tức đến khóe mắt đỏ lên, nói nếu hắn thương nàng bằng cách làm người khác thiếu thuốc thì nàng thà khỏi bằng nước lã. Ký ức ấy không dịu dàng. Nó làm hắn đau, nhưng cũng cứu hắn khỏi tiếng “A Mạc” vừa rồi. Một kẻ chỉ mượn giọng quen thường chọn phần mềm nhất. Người thật từng làm hắn bẽ mặt, từng trái ý, từng có đạo lý riêng. Tần Mạc giữ lấy phần khó chịu ấy như giữ lưỡi dao cùn trong tay.

Khâu Đinh bảo đoạn nhìn bị cắt sẽ không tự về ngay. “Người giữ sổ đóng đúng lúc, nhưng trạm đã chạm vào câu riêng của ngươi. Phải trả bằng một phần nhìn.” Tần Mạc hỏi bao lâu. Lão lắc đầu. “Đến khi ngươi thôi dùng mắt tìm tiếng gọi đó trong mọi bóng nước.” Câu trả lời khiến hắn muốn đập cột. Hắn không đập. Bàn chân đau, ngực rỗng, tầm nhìn thiếu một khoảnh, tất cả cộng lại thành cơn giận không có nơi đặt. Chu Bình kéo ghế tới, lần này không hỏi. Tần Mạc ngồi xuống. Có lúc để người khác kéo ghế không phải yếu. Có lúc nó là cách thừa nhận mình vừa suýt quay đầu.

Để kiểm chứng, Khâu Đinh đặt ba vật trước mặt hắn: chuông đất của Tào Nhị, tờ giấy lệ của Đặng Nhu, và con thuyền giấy bẩn của Tứ Giấy giữ hộ. Tần Mạc nhìn được hai vật đầu. Con thuyền rơi đúng vào đoạn tối, biến mất khỏi mắt hắn. Tứ Giấy kêu lên vì sợ mất vật, rồi tự thấy mình ngớ ngẩn khi con thuyền vẫn nằm trên bàn. Chu Bình nhấc nó sang bên trái. Hình ảnh hiện lại: giấy vàng sẫm, nếp gấp méo, vết mật kẹo đen. Tần Mạc thở ra. Một đoạn nhìn mất đi khiến cả trạm phải di chuyển vật cho hắn. Giá của hắn bắt đầu ảnh hưởng tới người khác theo cách vụn vặt, phiền phức, không anh hùng chút nào.

Bà bán hương là người phát hiện dấu mới. Ở bờ bên kia, nơi sương vừa tan khỏi mặt nước, có một vệt tường thấp hiện ra. Không mái, không cửa, chỉ một nền miếu bị câm bởi rêu và nước. Trên tường không treo chuông, nhưng bóng một cái mõ không âm lắc rất chậm. Khâu Đinh nhìn theo, sắc mặt khó đoán. “Miếu Câm.” Từ Khởi hỏi ở đó có ai gọi bằng giọng người quen nữa không. Lão đáp: “Ở đó không ai được gọi lớn.” Chu Bình buộc sổ lại, tay vẫn run. Tần Mạc nhìn miếu bằng phần mắt còn lại, thấy khoảng tối thiếu vắng ngay giữa tầm nhìn. Hắn hiểu bờ bên kia không hứa trả lời về Tô Vãn. Nó chỉ hứa sẽ lấy tiếp những thứ hắn quen dùng để gọi.

Khâu Đinh kiểm tra đoạn tối trong mắt hắn bằng một cây đèn dầu. Lão đưa đèn qua trái, qua phải, rồi đặt ngay giữa khoảng mất. Tần Mạc chỉ thấy ánh sáng tắt phụt, dù hơi nóng vẫn chạm má. “Đừng tự lái đường hẹp.” Lão nói. Tần Mạc cười nhạt: “Ta còn có tai.” Chu Bình chen vào: “Tai ngươi vừa suýt hại ngươi.” Câu ấy đâm đúng nên cả hai đều im. Khâu Đinh đưa cây đèn cho Từ Khởi cầm, bảo hắn đứng vào chỗ tối để Tần Mạc tập nhận người bằng tiếng bước chân thật, không phải tiếng gọi mượn. Từ Khởi mắng lão sai việc, nhưng vẫn đi. Bước chân hắn bì bõm, khó chịu, có thật.

Tần Mạc nhắm mắt một nhịp, nghe Từ Khởi bước, nghe Chu Bình thở, nghe bà bán hương gõ rổ, nghe Khâu Đinh cào bút vào thẻ. Không tiếng nào giống Tô Vãn. Cũng không tiếng nào cần giống. Mỗi người có nhịp riêng, bực bội riêng, việc riêng. Tiếng gọi giả ban nãy đáng sợ vì nó lấy một phần riêng của nàng trong hắn rồi làm phẳng nó thành lời dụ. Nếu hắn chỉ nhớ nàng bằng những câu mềm, hắn đã giúp cái bẫy làm nốt phần còn lại. Nghĩ vậy, hắn tự ép mình nhớ cả những lần Tô Vãn làm hắn tức đến bỏ đi. Nhớ đủ khó hơn nhớ đẹp.

Trước khi đi, Tần Mạc đứng lại trước Chu Bình. Hắn không cảm ơn. Cảm ơn lúc này quá mỏng so với việc vừa xảy ra. Hắn chỉ đưa tay ra. Chu Bình nhìn bàn tay ấy một lúc rồi đặt dây buộc sổ vào lòng bàn tay hắn, không giao sổ, chỉ cho chạm dây. Dây thô ráp, ấm vì cổ tay Chu Bình. “Ta giữ,” Chu Bình nói. “Nhưng ta không giữ thay ngươi mãi được.” Tần Mạc gật. Đoạn tối trong mắt làm cái gật ấy lệch, nhưng hắn không sửa. Một người giữ sổ vừa đóng sổ trước tiếng gọi giống Tô Vãn. Nếu Tần Mạc còn muốn đi tiếp, hắn phải chấp nhận rằng có những cánh cửa được bạn mình đóng lại bằng tay run.

Từ Khởi đợi hai người nói xong mới ném tới một hòn sỏi. Hòn sỏi rơi đúng vào khoảng tối, biến mất khỏi mắt Tần Mạc rồi nảy trúng chân ghế. “Thấy chưa?” Từ Khởi hỏi. Tần Mạc lắc đầu. “Vậy mai gặp áo xanh cũng đừng nói thấy.” Câu châm chọc ấy làm Chu Bình cau mày, nhưng Tần Mạc giữ lại. Nó thô, khó nghe, và đúng. Một người không ưa hắn vừa cho hắn một phép thử giản dị hơn mọi pháp khí. Nếu vật rơi vào chỗ mình không thấy, đừng bịa rằng mình thấy. Câu ấy về sau có lẽ sẽ cứu nhiều người khỏi nỗi nhớ của hắn.

Chu Bình cúi lấy hòn sỏi lên, đặt vào túi áo Tần Mạc. “Giữ làm vật thử mắt.” Từ Khởi lập tức đòi tiền sỏi. Bà bán hương mắng hắn bần tiện tới mức bán cả đá. Từ Khởi đáp đá của trạm cũng có lệ, ai biết sau này cần. Câu cãi vô lý ấy lại khiến mọi người nhớ hòn sỏi vừa làm được việc gì. Tần Mạc không trả tiền, nhưng ghi trong lòng rằng một vật tầm thường có thể giúp hắn biết mình đang không thấy. Với kẻ đi tìm dấu người thương trong nước, biết chỗ không thấy có khi quan trọng hơn thấy thêm một bóng mơ hồ.

Khâu Đinh lấy mực bùn đánh một chấm nhỏ lên mép sổ của Chu Bình, ngay vị trí hòn sỏi biến mất khỏi mắt Tần Mạc. “Đừng để đoạn tối thành chuyện riêng của hắn,” lão nói. “Người đi cùng phải biết nó nằm đâu.” Chu Bình nhìn chấm mực, vẻ mặt nặng đi. Tần Mạc định nói không cần, rồi nuốt xuống. Cái không cần của hắn thường đẩy người khác ra khỏi chỗ họ có quyền biết. Nếu đoạn tối có thể khiến hắn nhận nhầm, người giữ sổ phải được biết nó rộng bao nhiêu. Đây không phải yếu đuối. Đây là phòng người khác khỏi bị nỗi đau của hắn giẫm qua.