tinbc tinbc

Chương 216: Máu không làm vật dẫn

Mạnh bà tử không đợi Tần Mạc đồng ý. Bà kéo chiếc ghế mục dưới bàn ghi danh ra, lấy gậy gõ vào chân ghế cho rơi bớt bùn, rồi chỉ xuống. “Ngồi.”

Tần Mạc nhìn bậc đá sau mái hiên. Bậc thứ năm chìm dưới nước một gang, phẳng và tối như miếng sắt nguội. Trên mặt nước có một hàng chữ bùn tụ rồi tan: máu sau không thay tên trước. Những chữ ấy không dọa, không sáng, không có uy nghi. Chúng giống lời nhắc được viết quá nhiều lần đến mòn, vì người đến muộn luôn nghĩ nỗi đau của mình có thể bù cho thứ đã mất.

Chu Bình kéo ghế sát hơn. “Ngồi đi. Ghế còn chưa gãy.”

Tần Mạc ngồi. Ghế lập tức kêu rắc một tiếng.

Chu Bình nhìn Mạnh bà tử. “Chưa gãy hẳn.”

“Miệng còn nói được là còn khỏe.” Bà già y tu đáp, rồi giật từ tay Khâu Đinh một dải băng vải cũ. Mép băng dính thuốc đen, mùi lá ngải và khói bếp. “Chân.”

Tần Mạc đưa chân ra. Vết rách dưới lòng bàn chân đã khép ngoài da nhưng còn đỏ ở mép. Mạnh bà tử nhìn một cái, mặt tối xuống. “Ngươi đi bằng cái gì đây? Ý chí à?”

Hồ Sẹo ngồi xa ôm quả cân, không nhịn được: “Ý chí có cân được không?”

Bà bán hương đáp: “Cân chắc lệch. Nhìn mặt là biết.”

Vài người cười. Tần Mạc không cười, nhưng vai bớt căng. Những câu chọc vụn giữ hắn ở lại mặt đất, trước khi bậc đá kéo hắn vào một kiểu thử khác.

Mạnh bà tử quấn băng quanh cổ chân hắn. Bà quấn chặt đến mức Tần Mạc hít vào. “Không dùng linh lực. Không dùng ma khí. Không dùng cái vẻ mặt muốn chết thay người khác.”

Chu Bình cúi đầu ho. Phan Tứ quay mặt đi, miệng méo vì nhịn cười.

Mạnh bà tử nghe thấy. Bà không quay đầu mà nói: “Cười đi. Lát nữa tới lượt ngươi rửa băng.”

Phan Tứ lập tức nghiêm mặt. “Ta phải hong giấy.”

“Giấy của người chết sợ nước, băng của người sống không sợ chắc?”

“Ta không biết rửa.”

“Nước biết. Tay ngươi chỉ cần đừng lười.”

Hồ Sẹo cười khùng khục. Phan Tứ trừng hắn. “Ngươi cũng rửa.”

“Ta què.”

“Tay ngươi què à?”

Mạnh bà tử gõ gậy một cái. “Tốt. Hai đứa rửa chung. Cãi ít, vò nhiều.”

Vài người bật cười thật. Cái cười ấy không xua hết lạnh, nhưng làm bậc thứ năm bớt giống nơi xử tội một mình Tần Mạc. Mạnh bà tử luôn làm vậy: kéo việc lớn xuống thành việc phải có người giặt, người phơi, người trả củi. Bà không cho bất cứ ai đứng quá lâu trong dáng vẻ bi tráng, kể cả kẻ bị gọi là ma, kể cả người bán giấy đang cố giấu tay run.

Tần Mạc nói: “Ta chỉ xuống bậc.”

“Ngươi hay chỉ lắm.” Mạnh bà tử thắt nút băng. “Chỉ hỏi một câu. Chỉ mở một lối. Chỉ nhỏ một giọt máu. Người bệnh ngoài lều cũng chỉ xin thêm bát cháo. Cái chỉ của ngươi nặng hơn cái chỉ của họ, biết chưa?”

Không ai nói chen. Mưa gõ lên mái mục. Đứa con của Đặng Nhu ho ở ngoài hiên, rồi bị mẹ vỗ lưng. Tần Mạc nghe tiếng ho ấy và thấy chữ “chỉ” của mình bỗng nằm cạnh những chữ “chỉ” khác: một bát cháo, một chỗ đặt hương, một tờ giấy không ướt, một dấu sắc không bị nuốt. Trước những thứ ấy, một giọt máu của hắn không còn nhẹ.

Khâu Đinh giải thích lệ. “Bậc này thử vết máu sau. Trạm từng nhận một lần. Người đến muộn nhỏ máu thay vật bị mất. Về sau ba mươi bảy tên đều dính mùi người đó. Con cháu gọi nhà mình, nước cứ trả về mặt kẻ nhỏ máu.”

Phan Tứ rùng mình. “Làm phúc cũng bị nhớ dai thế à?”

Mạnh bà tử quay sang. “Đó không phải làm phúc.”

“Thì… giúp.” Hắn chống chế, nhỏ giọng hơn. “Người ta thiếu đồ mà.”

“Sốt ruột muốn việc tốt mang mùi mình.” Bà nói. “Cái đó hay mặc áo giúp.”

Phan Tứ câm miệng. Hồ Sẹo gãi vết sẹo trên má, không biết nghĩ tới quả cân của mình hay nghĩ tới những lần cân lệch rồi tự gọi là tiện cho khách.

Chu Bình đưa sổ cho Mạnh bà tử. Bà không nhận. “Sổ của hắn, ngươi giữ. Đừng đưa thêm một thứ để hắn tưởng ai cũng gánh hộ.”

Chu Bình khựng lại, rồi kéo sổ về. Tần Mạc nhìn bạn mình. Dưới mắt Chu Bình có quầng mệt, vai gầy đi từ lúc rời Thái Huyền. Hắn không phải cái khóa được sinh ra để giữ Tần Mạc. Hắn là người sống, đang đau, đang sợ, đang bị buộc phải đứng giữa bạn cũ và những người chỉ muốn tên mình khỏi bị nuốt. Nhận ra điều đó lúc này muộn đến đáng xấu hổ. Tần Mạc mở miệng, định nói một câu xin lỗi. Nhưng xin lỗi ở đây có thể lại đặt lên Chu Bình một việc phải đáp. Hắn nuốt xuống.

“Đừng bày mặt như ăn phải thuốc đắng.” Chu Bình nói, mắt vẫn nhìn sổ. “Ta tự đi theo. Có mắng thì mắng sau.”

Tần Mạc nhìn hắn.

“Sau là sau.” Chu Bình bổ sung ngay. “Đừng hỏi lúc nào. Ta chưa nghĩ ra.”

Câu ấy vụng, bực, và vì thế làm cổ họng Tần Mạc dịu hơn một chút.

Hắn bước xuống bậc thứ năm.

Nước lạnh cắt vào bàn chân. Dải băng lập tức sẫm lại. Vì không dùng linh lực, vết rách dưới lòng bàn chân bị đá cọ mở từng đường. Đau không dữ dội, chỉ dai và thật. Máu nổi lên thành vài đốm đỏ, nhưng những đốm ấy không chìm. Dòng chữ trên mặt nước đẩy chúng ra xa như đẩy rác. Máu bị từ chối.

Tần Mạc đứng yên. Một cảm giác nhục nhã rất nhỏ, rất lạ dâng lên. Hắn từng bị phán là ma, từng bị kiếm luật xuyên ngực, từng nuốt thứ không nên nuốt để sống. Vậy mà một bậc đá thấp không nhận máu hắn lại khiến hắn khó chịu. Nó không xem đau của hắn là chìa khóa. Nó cũng không sợ hắn đủ để đổi lệ.

Sát Đạo trong ngực khẽ nóng. Nó không cần gầm. Nó chỉ nhắc hắn rằng bậc đá này yếu, Khâu Đinh già, Mạnh bà tử là y tu phàm giữa mưa, trạm này mục đến mức một quyền cũng sập. Một chút lực có thể ép nước nhận. Một vết thương lớn hơn có thể che vết thương nhỏ.

Mạnh bà tử gõ gậy xuống nước. “Nói thứ ngươi định thay bằng máu.”

Tần Mạc đáp: “Tên của người không còn vật.”

“Đẹp quá. Nói lại.”

Hắn im.

Bà già chờ. Không giục. Không thương hại.

Tần Mạc nhìn những đốm máu bị đẩy ra. “Ta muốn thay sự chậm bằng máu.”

Bậc đá rung nhẹ.

“Nữa.”

“Ta muốn khỏi nghe từng người một.” Câu này ra khỏi miệng khó hơn. Phan Tứ ngẩng đầu. Hồ Sẹo ngừng lau quả cân. “Ta muốn mở nhanh, vì nếu chậm… ta sợ dấu nàng mất.”

Trạm im xuống. Không ai hỏi nàng là ai. Không cần.

Mạnh bà tử thở ra, lần đầu trong tiếng thở có chút mỏi. “Sợ là việc của ngươi. Đừng bắt tên người khác chạy theo cái sợ ấy.”

Chu Bình cúi đầu rất thấp. Đặng Nhu đứng ngoài hiên, tay đặt trên vai con, nhìn Tần Mạc không chớp. Người bán giấy ôm sổ nợ, vẻ mặt như muốn nói gì rồi sợ nói sai. Những ánh mắt ấy không buộc tội bằng lời. Chúng chỉ đứng đó, khiến Tần Mạc không thể biến nỗi sợ của mình thành chuyện duy nhất có thật.

Mạnh bà tử tháo nửa dải băng còn lại, đưa cho Đặng Nhu. “Ngươi buộc.”

Đặng Nhu cau mày. “Ta? Tay ta vụng.”

“Vụng thì buộc vụng.”

“Hắn chảy máu, bà để ta buộc hỏng à?”

“Hắn vừa giữ hũ tro cho ngươi. Giờ ngươi buộc cho hắn, để hắn nhớ người đau khác cũng có tay.”

Đặng Nhu chửi khẽ một tiếng, nhưng vẫn bước xuống. Nàng quỳ bên bậc, kéo chân Tần Mạc lên một chút. Bàn tay nàng lạnh, thô vì giặt áo và vá mái. Nút băng đầu tiên quá lỏng. Mạnh bà tử gõ gậy. Đặng Nhu cáu: “Biết rồi.” Nút thứ hai quá chặt, Tần Mạc hít vào.

“Đừng rên trong bụng.” Đặng Nhu nói. “Người sống không phải sổ, không tự biết ngươi đau dòng nào.”

“Đau?” nàng hỏi.

“Đau.”

“Vậy nhớ.” Nàng không an ủi. “Lần sau muốn nhỏ máu thay ai, nhớ có người buộc lại cũng đau tay.”

Tần Mạc gật. Đặng Nhu liếc hắn. “Nhớ bằng miệng thì dễ lắm.”

Chu Bình bật cười rất khẽ. Tần Mạc không phản bác.

Bậc đá rung lần nữa. Dòng chữ máu sau không thay tên trước tan đi, tụ thành hàng mới: chân người sống không bước qua lệ người chết. Khâu Đinh vội ghi lại. Phan Tứ hỏi nếu bán giấy mà bước qua vũng lệ có tính không, bị bà bán hương bảo câm mồm khi chữ còn ướt. Tiếng cãi nhỏ làm trạm thở lại.

Một người đàn ông trong hàng chờ bỗng giơ tay, rồi rụt xuống. Mạnh bà tử nhìn thấy. “Nói.”

Hắn lúng túng. “Nếu… nếu máu không làm vật dẫn, tóc thì sao? Vợ ta còn giữ tóc con. Nó mất từ nhỏ.”

Khâu Đinh chưa kịp đáp, Đặng Nhu đã quay sang: “Tóc ai giữ?”

“Vợ ta.”

“Thế bảo vợ ngươi hỏi. Ngươi đừng ôm tóc người ta đi làm người tốt.”

Người đàn ông đỏ mặt. “Ta là cha nó.”

“Mẹ nó cũng là mẹ nó.” Đặng Nhu buộc xong nút băng, giọng vẫn gắt. “Đừng tranh đau như tranh chỗ khô.”

Mạnh bà tử gật một cái rất nhỏ. Khâu Đinh ghi thêm bên mép sổ: vật của người sống nào thì miệng người đó hỏi trước. Tần Mạc nhìn dòng ấy. Nó không chỉ dành cho người đàn ông kia. Nó dành cho hắn. Thanh y trong tay hắn là vật còn lại của Tô Vãn, nhưng không phải mọi câu hỏi về nàng đều được phép đi qua miệng hắn. Có những điều, dù hắn đau đến đâu, cũng không thể tự phong mình thành người đại diện.

Tần Mạc bước khỏi bậc. Không dùng linh lực, bước ấy làm lòng bàn chân như bị xé. Chu Bình định đỡ, rồi dừng. Tần Mạc bám vào mép bàn, tự kéo mình lên. Hắn không oai. Hắn chỉ không ngã. Có lẽ cái giá đúng nhiều khi nhỏ như vậy: không đủ để thành truyền thuyết, chỉ đủ để từng bước sau biết mình từng bị ngăn.

Mạnh bà tử bôi thuốc đen lên băng. “Thuốc này vay của lều bệnh. Mai trả củi.”

Tần Mạc gật.

Bà già nhướng mắt. “Không phải gật như người nghe mưa. Trả bằng tay thường.”

Chu Bình mở sổ, viết ngay. Lần này không che. Tần Mạc nhìn dòng trả củi cho lều bệnh nằm dưới những tên hắn đã ghi. Một việc nhỏ như chẻ củi bỗng nặng hơn một lời thề. Hắn không thích cảm giác ấy, nhưng không đẩy nó ra. Nếu muốn hỏi phàm phu, trước hết phải để nợ phàm phu kéo chậm chân mình.

Mạnh bà tử chưa xong. Bà sai Phan Tứ kéo tới một bó củi ướt từ lều ngoài. “Chẻ một khúc.”

Phan Tứ trợn mắt. “Chân hắn vừa băng.”

“Miệng ngươi vừa thương người đấy à?” bà hỏi.

“Ta… ta tiếc củi. Chẻ hỏng phí.”

“Vậy đứng nhìn.”

Tần Mạc cầm chiếc rìu cùn. Cú đầu tiên trượt, nước bùn bắn lên áo. Đứa trẻ của Đặng Nhu cười khúc khích rồi bị mẹ bịt miệng. Cú thứ hai chỉ làm củi nứt một vệt mỏng. Hắn từng phá trận tâm, từng cắn nát luật trắng để sống, giờ đứng trước một khúc củi ướt mà phải học đặt lưỡi rìu đúng thớ.

Chu Bình muốn xoay khúc củi giúp. Mạnh bà tử gõ gậy vào mũi giày hắn. “Để hắn nhìn.”

Chu Bình rụt chân. “Ta chỉ định…”

“Ngươi cũng hay chỉ.”

Bà bán hương cười thành tiếng. Chu Bình đỏ mặt, lùi lại.

Tần Mạc chẻ đến cú thứ năm mới tách được gỗ. Bên trong củi ẩm có mùi chua của mùa mưa. Mạnh bà tử nhặt hai nửa lên, đưa cho người lều bệnh. “Mai thêm ba khúc như thế.”

“Ba?” Phan Tứ buột miệng. “Một khúc đã lâu vậy.”

Mạnh bà tử nhìn hắn. “Ngươi chẻ hộ?”

Phan Tứ lập tức ôm sổ. “Ta phải hong giấy.”

“Vậy đừng đếm mồ hôi người khác.”

Tần Mạc thở không đều, không phải vì mệt, mà vì một việc nhỏ vừa bắt hắn nhận nhịp của vật. Gỗ có thớ. Tên có lệ. Người có miệng. Máu của hắn không được quyền nhảy qua tất cả chỉ vì hắn đang đau.

Phan Tứ ngồi bên chậu nước, vò dải băng đã thay ra. Hắn vò quá mạnh, thuốc đen bắn lên mặt. Hồ Sẹo cười, bị hắn hất nước vào chân.

“Nhẹ tay.” Mạnh bà tử nói.

Phan Tứ bực: “Bẩn thì phải vò mạnh.”

“Bẩn của vải khác bẩn của nồi. Vò mạnh rách, mai lấy gì buộc?”

Phan Tứ nhìn dải băng, lần đầu như nhận ra một thứ cũ cũng có tuổi thọ. Hắn vò chậm lại, miệng vẫn lầm bầm: “Băng cũng khó hầu.”

Hồ Sẹo nhúng phần băng còn lại, nói như không để ai nghe: “Khó hầu mới còn tới giờ.”

Bà bán hương phơi băng lên dây, cắm thêm một nén hương gãy bên cạnh để xua mùi thuốc. Đặng Nhu kéo con tránh khói. Chu Bình ghi món củi vào sổ rồi thổi cho mực khô. Những việc nhỏ ấy diễn ra quanh Tần Mạc, không hỏi hắn có đồng ý trở thành trung tâm hay không. Chúng tự tồn tại. Chúng làm trạm cũ giống một nơi người sống đang cầm cự, hơn là một bậc thử được dựng ra cho riêng nỗi đau của hắn.

Khâu Đinh đặt bút xuống cạnh dòng chữ mới. Nước ở bậc thứ năm trong lại một chút, đủ nhìn thấy dưới đá có một vệt đỏ cũ không tan. Lão già cúi sát, mặt đổi sắc. “Không phải máu của ngươi.”

Mạnh bà tử cũng nhìn xuống. Bà không mắng nữa. Đầu gậy của bà chạm vào mặt nước, rất nhẹ.

Vệt đỏ dưới đá tự kéo thành một chữ không trọn, rồi tan trước khi ai đọc kịp.

Chuông đất của Tào Nhị trên bàn kêu một tiếng khô. Không phải gọi về phía trạm. Âm ấy hướng ra ngoài, về nơi nước thấp hơn, nơi tro thường đọng sau lũ.