Chương 207: Không nhận vệt áo
Vệt xanh nhạt đứng trong nước như một câu chưa viết hết.
Tần Mạc biết nó không thể thật sự đứng. Dưới khe chỉ có nước, thẻ tên, đá ngầm và những thứ bị mài lâu đến mất hình. Nhưng mắt hắn vẫn tự ghép thành một dáng người. Một vạt áo cúi xuống. Một cổ tay từng nâng bát cháo. Một bóng lưng từng đi qua hành lang Thương Lan mà không để ai thấy nàng dừng lại vì một đệ tử tạp dịch bị phạt quỳ.
“Không nhận,” Chu Bình nói.
Tần Mạc nghe. Hắn cũng biết. Nhưng biết là một chuyện, sống qua nhịp ấy là chuyện khác.
Vệt xanh lay động. Nước bên dưới không có gió, vậy mà mép sáng như bị ai vuốt phẳng. Một thẻ tên không chữ trôi sát qua nó rồi tan thành bột gỗ. Bột ấy tỏa ra, dệt thành một mùi rất nhẹ: mùi cơm nguội phơi dưới nắng.
Tần Mạc khép mắt lại ngay.
Người coi miếu đặt bút tre lên vai hắn. “Nhắm mắt quá ba nhịp cũng tính là tự dệt. Nhìn, nhưng không nhận.”
Hắn mở mắt. “Các ngươi thật tàn nhẫn.”
“Đúng,” người coi miếu nói. “Cửa này vốn để người đau biết mình đang đau ở đâu.”
Khâu Đinh chống lưng, cố ghi lại từng câu trên một mảnh gỗ vụn. Tay hắn run, mực bùn rơi lên vạt áo. Tào Ký khuyên hắn ngồi xuống, hắn lắc đầu. “Nếu chỉ người coi miếu ghi, sau này ai biết hắn có sửa không?”
Người coi miếu nghe thấy nhưng không cấm. Có lẽ hắn cũng hiểu một cửa tàn nhẫn muốn đáng tin phải chịu bị nhìn lại. Lý Ông cầm đèn mỡ cá, chiếu vào mảnh gỗ cho Khâu Đinh viết. Đèn tanh đến mức ông nhăn mặt, nhưng vẫn giữ.
Tần Mạc thấy cảnh đó trong khóe mắt. Một thần lại thấp từng sửa tên vì gạo, một người giữ miếu nửa mái, một ông lão tham nhang rẻ, giờ đứng quanh khe nước để xem hắn có nói sai không. Không ai trong họ sạch hẳn. Cũng không ai là đá lạnh. Điều ấy làm lựa chọn khó hơn: nếu hắn nhận nhầm, không chỉ trời phạt; những người lấm bùn này sẽ phải ghi một lỗi nữa vào sổ vốn đã quá nặng.
Chu Bình nổi cáu: “Nói như thuốc đắng thì được quyền đổ cả bình vào họng người ta à?”
Người coi miếu nhìn gã. “Cho nên mới chỉ mở nửa.”
Ông lái đò cầm sào, mũi sào run rất nhẹ. Tần Mạc nhận ra cả người coi bến cũng sợ. Không phải sợ hắn, mà sợ một người đang đau gọi sai trong nước. Nếu gọi sai, thuyền của họ, thẻ chứng của Sầm Cẩn, tên của những người đứng xem đều có thể bị kéo vào một đường bẩn hơn.
Bé giữ guốc ôm guốc sát ngực. “Nó giống áo thật à?”
Không ai đáp. Vì nếu đáp giống, sẽ thành một cái neo. Nếu đáp không giống, cũng là nói thay mắt Tần Mạc.
Từ Khởi cắn môi, bỗng hét lên: “Diều của ta màu gì?”
“Trắng bẩn,” Tần Mạc đáp, mắt vẫn nhìn khe.
“Đuôi vá bằng gì?”
“Giấy hương, áo tang, một góc bùn.”
“Tên ta?”
“Từ Khởi.”
“Tốt. Nhìn tiếp.”
Đứa trẻ không biết an ủi, chỉ biết đặt những thứ thật ở sau lưng hắn. Diều trắng bẩn. Giấy hương. Áo tang. Bùn. Những thứ ấy không đủ thay Tô Vãn, nhưng đủ nhắc rằng mặt đất vẫn còn cạnh cứng.
Vệt xanh trong nước tiến gần thêm một chút.
Lần này nó không chỉ giống áo. Nó giống một thói quen. Mép sáng bên trái hơi gập vào, như người mặc luôn kéo tay áo che vết kim đâm ở cổ tay. Tô Vãn từng có vết ấy, do một đêm ở Dược phong bị lấy máu để thử thể chất. Nàng không than. Sáng hôm sau còn lấy dải vải che lại, nói rằng nếu Chu Bình thấy sẽ làm ồn.
Tần Mạc nghe tiếng Chu Bình trong ký ức: “Làm ồn thì sao? Người ta chọc kim vào tay nàng!”
Tô Vãn khi đó chỉ cười. “Ngươi làm ồn, người bị phạt là Tần Mạc.”
Ký ức cũ sắc như kim. Nước dùng nó rất khéo. Nó không bịa một người hoàn toàn. Nó lấy điều thật, điều nhỏ, điều không ai ngoài họ để ý, rồi đẩy ra trước mắt hắn.
Sen đen trong ngực mở cánh.
Không cần gọi tên. Chỉ nhận trong lòng thôi. Chỉ cần thừa nhận: đó là nàng. Một phần thôi cũng được. Vệt này có nhân quả của nàng, nhận lấy nó, bến sẽ mở. Nếu sai, sau này sửa. Muốn sửa thì phải mạnh. Muốn mạnh thì phải đi sâu. Muốn đi sâu thì phải nắm lấy cơ hội.
Lý lẽ ấy không thô. Nó giống một người ngồi cạnh bàn, bày từng hạt gạo lên cân. Hạt nào cũng có vẻ đúng.
Tần Mạc siết tay trên đầu gối. Móng tay cắm vào vải, không dùng linh lực. Hắn cảm thấy hơi thở thiếu bắt đầu nóng lên. Không phải khỏi. Là Sát Đạo đang muốn lấp chỗ trống bằng thứ khác.
“Tần Mạc,” Chu Bình gọi.
Hắn không quay đầu.
“Ngươi đang đói.”
Một câu rất đời, đánh trúng hơn mọi kinh luật. Hắn đang đói. Đói hơi thở, đói đường đi, đói một bằng chứng rằng Tô Vãn không mất hút giữa vạn người. Đói đến mức nếu có ai đưa một chiếc áo xanh giả, hắn cũng muốn cắn.
Vệt xanh dừng trước một thẻ tên bị mài trắng. Trên thẻ không còn chữ. Nhưng nước quanh nó nổi lên hai hạt cơm, tròn, trắng, nhỏ như ký ức.
Tần Mạc nhớ một ngày Tô Vãn lén đưa cơm. Cơm khi đó nguội, hơi cứng. Nàng đã nhặt hai hạt cơm dính trên tay áo hắn, bỏ lại vào bát, rất nghiêm túc nói không được phí. Nàng sống trong cung phụng giả, nhưng một hạt cơm rơi vẫn làm nàng cúi xuống nhặt. Vì nàng biết thứ được gọi là cung phụng kia không thật sự thuộc về nàng.
Nước dưới bến không thể biết điều đó nếu không mượn từ hắn.
“Đó là ký ức của ta,” hắn nói khàn.
Người coi miếu lập tức hỏi: “Ngươi nhận gì?”
“Ta nhận đó là ký ức của ta.”
“Không nhận người?”
Tần Mạc nhìn vệt xanh. Cổ họng hắn đau đến mức mỗi chữ phải đi qua máu. “Không nhận người.”
Vệt xanh rung lên.
Đám đông sau lưng vang một hơi thở dài lẫn lộn: có người nhẹ nhõm, có người thất vọng. Thiếu phụ bế hũ tro cười lạnh. “Vậy bến mở để làm gì? Nhìn rồi không nhận, ai cũng về tay không.”
Một người bán giấy tang chen lên nửa bước, bị dây vải chặn lại. “Nếu hắn nhận, bến có mở sâu hơn không?”
Người coi miếu đáp: “Có thể.”
“Vậy cứ nhận đi rồi sửa sau. Nhà ta mất ba người ngoài lũ. Một lần mở sâu có khi thấy được đường họ qua đâu.”
Ông lái đò đập sào xuống đá. “Nhận sai không phải mở cửa kho. Là buộc dây vào cổ người khác.”
Người bán giấy tang đỏ mắt. “Cổ người khác ở đâu? Ta chỉ thấy cổ người sống bị nợ siết.”
Hồ Sẹo kéo hắn lùi lại. “Đừng lấy miệng mình đẩy người quỳ dưới nước. Muốn chửi thì chửi ta, ta quen.”
“Ngươi thì biết gì?”
“Biết bán thiếu gạo cho nhà ngươi ba lần.”
Người bán giấy tang nghẹn. Cơn giận không hết, chỉ bị một món nợ đời thường giữ lại. Tần Mạc nghe từng câu. Áp lực không đến từ thần minh nữa. Nó đến từ người sống đang cần một cơ hội, bất kể cơ hội ấy có làm hại ai dưới nước hay không.
Tần Mạc không trách nàng. Nếu hắn là nàng, hắn cũng sẽ ghét người quỳ trước cửa mà không dám kéo thứ có thể là đáp án.
Người coi miếu nói: “Nhận sai thì không phải tay không. Là tay dính.”
Thiếu phụ đáp: “Tay sạch không nuôi nổi người sống.”
Không ai cãi thắng câu ấy. Đặng Nhu đưa cho thiếu phụ nửa túi gạo nhỏ, mặt rất khó chịu. “Mai tới quầy nói nợ. Đừng chửi ở khe nước làm bến tưởng ngươi muốn hỏi.”
Thiếu phụ sững ra. “Ta không có gì thế.”
“Có cái hũ trong tay. Đủ ghi.”
Đặng Nhu nói xong quay đi ngay, như sợ lòng tốt bị ai nhìn lâu sẽ biến thành đồ đắt tiền. Chợ tang vẫn như vậy: không cứu nổi hết, nhưng thỉnh thoảng một nửa bát gạo được đẩy qua đúng lúc.
Vệt xanh trong nước sáng hơn.
Tần Mạc cảm thấy một lực kéo rất nhẹ chạm vào sợi nhân quả trong ngực. Thanh y nhuốm máu hắn giữ bấy lâu nóng lên dưới lớp áo. Nó không chỉ về phía vệt xanh. Nó run, như gặp gió lạ. Hắn biết nếu lúc này lấy thanh y ra, có lẽ nước sẽ phản ứng mạnh hơn. Có lẽ bến mở sâu hơn. Có lẽ hắn thấy thêm một thứ đủ làm mình phát điên.
Sen đen thì thầm: lấy ra.
Hắn không lấy.
Chu Bình thấy tay hắn không động, thở phào một nhịp rất khẽ. Nhưng người coi miếu thấy. Hắn hỏi: “Ngươi có vật dẫn khác?”
“Có.”
“Vì sao không dùng?”
“Vì chưa biết nước đang nhìn vật hay nhìn ta.”
Ông lái đò gật. “Câu này còn sống.”
Chu Bình thò tay vào áo Tần Mạc, không lấy thanh y ra, chỉ đặt lòng bàn tay chặn bên ngoài. “Vật ấy không phải chìa khóa.”
Tần Mạc khàn giọng: “Ta biết.”
“Nói rõ. Cho thứ trong người ngươi nghe.”
Sen đen cuộn lại, như bị gọi đúng tên nhưng không hiện hình. Tần Mạc nhìn vệt xanh, nói từng chữ: “Thanh y là chứng nàng từng sống, từng đau, từng đưa cơm, từng ghét bị người khác định giá. Không phải chìa khóa để ta cạy bến.”
Người coi miếu viết câu ấy rất chậm. “Ghi được?”
“Ghi.”
“Nếu sau này ngươi đổi ý?”
“Lấy dòng này đánh vào mặt ta.”
Chu Bình nói: “Ta nhớ phần đó.”
Từ Khởi ở ngoài vạch thêm vào: “Ta cũng nhớ.”
Bé giữ guốc giơ guốc lên. “Ta đánh bằng guốc nếu cần.”
Trong khoảnh khắc rất ngắn, Đặng Nhu bật cười. Tiếng cười ấy nhỏ, không đẹp, nhưng làm bầu không khí bớt nghẹt một chút. Rồi vệt xanh hạ thấp, tiếng chuông xa nổi lên, mọi người lại im.
Vệt xanh bỗng hạ thấp, như một người ngồi xuống bên nước. Những hạt cơm tan đi. Thay vào đó là tiếng chuông rất xa, giống chuông tang ngoài cửa Phật, lại giống chuông đất sứt của Tào Nhị. Tần Mạc nghe trong tiếng chuông một câu không thành lời: nếu ngươi không nhận, ta đi.
Hắn biết đó cũng có thể là hắn tự nói với mình.
Nếu không nhận, cơ hội này trôi.
Nếu nhận, có thể hắn sẽ mạnh hơn, có thể được sâu hơn, có thể chạm một mảnh sự thật. Nhưng nếu sai, một người nào đó trong luân hồi bị kéo lệch chỉ vì vạt áo giống nỗi nhớ của hắn.
Hắn nhớ lời cuối chưa bao giờ thật sự thành mệnh lệnh của Tô Vãn. Nàng không giao cho hắn một nhiệm vụ. Nàng chỉ để lại vết thương và một câu khiến hắn không ngủ được: đừng nhận nhầm.
Câu ấy không phải xiềng. Là phần người cuối cùng nàng đặt vào tay hắn.
Tần Mạc cúi đầu với vệt xanh, không phải bái, chỉ là nhận mình chưa có quyền.
“Nếu là nàng,” hắn nói rất khẽ, không gọi tên, “nàng cũng không nên bị ta nhận bằng một vạt màu.”
Người coi miếu hỏi: “Lời này ghi là gì?”
“Không nhận.”
“Nói rõ.”
Tần Mạc ngẩng lên. Mắt hắn đỏ, nhưng giọng đã vững hơn một chút. “Ta không nhận vệt áo là người ta tìm. Ta không kéo. Ta không dùng thanh y trong tay để ép nước trả lời.”
Vệt xanh run mạnh.
Khe nước hạ xuống một tấc. Tiếng thẻ tên va nhau dưới đáy vang lên như răng nghiến. Sen đen trong ngực đột ngột lạnh đi, không còn mềm. Gai của nó cắm vào chỗ hơi thở thiếu, đau sắc đến mức Tần Mạc suýt gập người.
Chu Bình bước nửa bước, rồi nhớ lệnh, dừng lại ngoài vạch. “Tần Mạc!”
“Đừng vào,” Tần Mạc nói.
Máu trào lên cổ họng. Hắn cắn răng, quay đầu nhổ vào bát tro người coi miếu đã đặt sẵn. Tro phủ lên vệt đỏ. Người coi miếu ghi ngay: máu sau không nhận, không dùng.
Từ Khởi nhìn máu, mặt trắng bệch. “Không nhận cũng chảy máu?”
Mạnh bà tử không có ở đây, nhưng giọng bà như còn trong tai Chu Bình: người đau hay làm việc ngu với lý do tốt. Chu Bình không vào vạch. Gã chỉ đặt sổ tên xuống đất, đẩy tới vừa đủ để Tần Mạc nhìn thấy trang đầu không mở. “Nhìn sổ, không đọc.”
Tần Mạc nhìn cuốn sổ. Bìa sổ cũ, mép giấy quăn, vết mực nhiều tay. Nó không sáng. Không đẹp. Nhưng nó là thứ hắn tự lập để nhớ người sống, không phải cửa nước đưa cho hắn để dụ.
Vệt xanh lùi xa.
Trong khoảnh khắc cuối trước khi nó chìm, Tần Mạc thấy mép sáng ấy nghiêng đi. Rất giống một người quay lưng. Rất giống. Đau đến mức hắn phải cắn môi.
Nhưng hắn vẫn không gọi.
Khe nước đóng xuống thêm một tấc. Người coi miếu đặt bút lên thẻ chứng của Sầm Cẩn, viết một dòng mới. Nét bút cào trên gỗ nghe khô và lạnh.
Chu Bình hỏi: “Ngươi ghi gì?”
Người coi miếu không giấu. “Người hỏi không nhận vệt áo. Bến sâu rút sớm.”
Thiếu phụ bế hũ tro bật khóc vì tức. Bà già áo liệm thở dài. Hồ Sẹo đá một hòn sỏi xuống chân mình rồi chửi đau. Từ Khởi nhìn Tần Mạc như muốn giận thay cả bến, nhưng không biết giận thế nào.
Sen đen trong ngực Tần Mạc cười lạnh lần nữa.
Không nhận nhầm cũng có giá.
Lần này, giá không chỉ rơi vào hắn.