tinbc tinbc

Chương 205: Tên bị quên lần hai

Từ Khởi không cho Tần Mạc rời gò ngay cả khi thẻ Thành Hoàng đã đưa tới. Nó bắt hắn đứng dưới cây gạo gãy đọc lại ba lần: Từ Khởi, Từ Đại, gió tốt. Lần thứ nhất Tần Mạc đọc được. Lần thứ hai hơi thở hụt giữa chữ Đại, phải dừng. Lần thứ ba, hắn đọc “Từ…” rồi cổ họng trống rỗng, như cái tên vừa bước qua một cánh cửa hẹp trong đầu và để lại sau lưng tiếng dây diều rung.

Từ Khởi nghe thấy khoảng trống ấy.

Mặt nó đổi từ giận sang trắng. “Lần nữa?”

Tần Mạc nắm chặt tay. Cây gạo gãy, diều, dây, đứa trẻ đo ba trượng, người lớn bịa, cha Từ Đại. Tất cả ở đó. Chữ Khởi lại mờ. Không mất hẳn. Chỉ như bị nước bến chạm vào, trôi khỏi đầu lưỡi.

“Một nhịp,” hắn nói.

“Hai nhịp rồi!” Từ Khởi hét. Con diều trên cao chao mạnh vì tay nó giật. “Ngươi nói tạm trả một nửa, giờ lại lấy lại!”

Chu Bình bước tới, nhưng Bành Lão kéo gã lại. “Để nó mắng.”

Từ Khởi ném cọc dây xuống đất, nhưng không buông dây chính. Nó vừa muốn đánh Tần Mạc, vừa không dám để diều rơi. Sự mắc kẹt ấy làm nước mắt nó rơi nhanh hơn. “Ta không phải tên nhỏ để ngươi quên cho tiện. Ta không phải dây đo của ngươi. Ta không phải người giúp ngươi đi bến.”

“Đúng,” Tần Mạc nói.

“Đừng đúng!”

Hắn im.

“Ta muốn ngươi giận lại,” Từ Khởi nói, giọng vỡ. “Ngươi cứ nhận sai làm ta giống đứa trẻ xấu vì còn giận.”

Tần Mạc nhìn nó. Trong khoảnh khắc ấy, hắn thật sự muốn giận. Giận hơi thở đã mất, giận thẻ Thành Hoàng, giận Sát Đạo, giận chính mình, giận một đứa trẻ bắt hắn đứng dưới gò khi bến sâu sắp mở. Nhưng giận Từ Khởi thì không đúng. Đứa trẻ này đang giữ phần bị mất của mình, và người lớn không được yêu cầu nó giữ đẹp.

“Ta không giận ngươi,” hắn nói. “Nhưng ta bực vì không giữ được tên ngươi.”

Từ Khởi thở gấp. “Bực với ai?”

“Với ta.”

“Vậy làm gì?”

Tần Mạc không có câu trả lời. Trả bằng diều rồi vẫn quên. Sửa sổ thì nó không cho. Đọc tên thì hụt. Dùng pháp lực càng sai. Chu Bình nhìn hắn, cũng không chen. Đây không phải chuyện bạn có thể chữa bằng một câu đùa.

Bé giữ guốc bỗng giơ tay. “Đừng đọc tên nó.”

Mọi người quay lại. Nó ôm đôi guốc, ngồi trên hòn đá phẳng. “Khi ta sợ mất guốc, càng ai hỏi guốc mẹ ngươi đâu, ta càng sợ. Để nó tự nói.”

Từ Khởi lau nước mắt bằng tay áo. “Ta đã tự nói.”

“Nói nữa. Nhưng không nói cho hắn. Nói cho diều.”

Bành Lão sờ cằm. “Cũng không ngu.”

Từ Khởi nhìn con diều. Nó hít một hơi, hét lên trời: “Ta là Từ Khởi! Khởi trong đứng dậy! Cha ta là Từ Đại! Ông ấy hứa diều lớn nhưng người sống còn lại làm diều nhỏ!”

Con diều chao, nhưng không rơi. Gió qua gò kéo tiếng hét đi xa. Người trong chợ quay lại nhìn. Một vài người cười, nhưng không cười nhạo. Có lẽ vì ai cũng đã quá mệt để coi tiếng trẻ con giữ tên là trò lạ.

Tần Mạc nghe. Không lặp. Không ghi. Chỉ nghe.

Tên trở lại trong đầu hắn, rõ hơn một chút. Không phải vì hắn kéo. Vì chủ của tên tự ném nó vào gió.

Từ Khởi quay lại. “Bây giờ nói.”

“Từ Khởi,” Tần Mạc nói.

“Chậm.”

“Từ Khởi.”

“Không được quên lần ba.”

“Ta sẽ cố.”

“Không. Ngươi sẽ kiểm mỗi sáng. Nếu quên, ngươi vá diều, quét gò, và trả gạo cho Đặng Nhu vì hồ dán.”

Đặng Nhu từ xa nói vọng: “Đúng.”

Chu Bình bật cười, rồi ho. “Nợ vận hành rất mượt.”

Tào Ký ghi vào sổ gò: người quên tên kiểm Từ Khởi mỗi sáng cho tới khi bến sâu qua. Từ Khởi nhìn dòng ấy, gật. “Ghi thêm: không được dùng chuyện lớn để quên.”

Tào Ký viết, nét bút dừng một nhịp ở chữ chuyện lớn. Hắn nhìn Tần Mạc như muốn hỏi. Tần Mạc gật. Dòng ấy được ghi.

Người coi miếu Thành Hoàng đứng ở rìa gò, chờ không giục. Khi mọi thứ tạm yên, hắn mới nói: “Bến sâu mở nửa chỉ tới canh hai.”

Từ Khởi cầm dây. “Hắn đi được. Nhưng mai quay lại.”

Người coi miếu nhìn đứa trẻ. “Ngươi không thuộc bến.”

“Ta thuộc gò. Gò ghi nợ hắn.”

Tào Ký giơ sổ làm chứng. Người coi miếu có vẻ muốn nói gì, rồi thôi. Có lẽ sau một ngày nhìn quá nhiều mục, hắn hiểu chợ tang tự sinh sổ của nó.

Tần Mạc ăn thêm nửa bát cháo cát trước khi đi. Đặng Nhu đứng nhìn hắn ăn, đảm bảo không đổ. “Ăn ngủ, không dùng nuốt. Đây là lời của Thành Hoàng, nhưng gạo của ta.”

“Ta nhớ.”

“Tên Từ Khởi?”

“Từ Khởi.”

“Tốt. Nợ gạo?”

“Đặng Nhu.”

“Cha ta?”

“Đặng Thạch.”

Nàng nhìn hắn lâu, rồi gật. “Tạm.”

Mạnh bà tử bắt gặp họ ở mép chợ như đã đứng đó từ lâu. Bà không hỏi Tần Mạc nữa, chỉ nhìn Chu Bình. “Ngươi đi theo làm gì?”

“Giữ sổ.”

“Chân ngươi run.”

“Sổ không biết đi.”

Bà giơ tay như muốn đánh, cuối cùng chỉ dúi vào ngực gã một gói thuốc bọc giấy dầu. “Nếu hắn ho ra máu, không cho nuốt lại. Nhổ vào tro. Nếu hắn mất tiếng, đừng ép gọi. Nếu hắn quên tên ngươi, trước hết ngươi ngồi xuống, không được nhào tới để hắn dùng hơi giữ ngươi.”

Chu Bình nghe đến câu cuối, mặt đổi. “Bà nghĩ hắn sẽ làm vậy?”

“Ta nghĩ người đau hay làm việc ngu với lý do tốt.” Mạnh bà tử nhìn Tần Mạc. “Ngươi cũng nghe.”

Tần Mạc gật.

“Không đủ. Nói bằng tiếng còn lại.”

“Nếu ho máu, nhổ vào tro. Mất tiếng thì không ép gọi. Quên tên ai, không dùng hơi giữ người đó.”

“Tốt. Đi rồi về trước khi canh hai tắt. Thành Hoàng mở nửa cửa, nhưng bệnh không biết nửa.”

Từ Khởi đứng sau lưng Bành Lão, nghe lén rất rõ. Nó nói: “Mai kiểm.”

“Mai kiểm,” Tần Mạc đáp.

Mạnh bà tử liếc đứa trẻ. “Kiểm ít thôi. Người giữ tên không phải người canh tù.”

Từ Khởi mím môi, không phục nhưng ghi nhớ. “Vậy sáng một lần, tối một lần.”

“Đủ.”

Chu Bình đi cùng, dù mặt gã đã xám đến mức Mạnh bà tử chỉ cần nhìn thấy sẽ đánh ngất. Gã cầm sổ tên, không trả. “Ta giữ tới khi qua bến.”

“Được.”

“Tên Từ Khởi?”

“Từ Khởi.”

“Tên ta?”

Tần Mạc nhìn gã. “Chu Bình.”

“Tốt. Nếu quên ta, ta tự đánh ngươi.”

Đường xuống Bến Hồn Cạn trong đêm khác hẳn ban ngày. Chợ tang sau lưng dần tắt tiếng. Miếu Nửa Mái còn một đèn. Miếu Hạ Lưu đóng cống một nửa, nước trong lạch Thành Hoàng chảy rất chậm. Trên đường, Ngô Bà đứng dưới mái phơi hương, chặn họ lại.

“Ta vẫn chưa chứng,” bà nói.

“Ta biết.”

“Nhưng nếu ngươi dưới bến thấy thẻ tên của người bán hương nào, đừng gọi. Người bán hương chết cũng cần yên.”

“Ta không gọi.”

“Đừng hứa kiểu dễ. Hứa khó.”

Tần Mạc hít vào, hụt một đoạn, rồi nói: “Nếu ta không chắc người đó muốn được gọi, ta không gọi.”

Ngô Bà gật. “Nghe còn lỗ hổng, nhưng đỡ hơn.”

Bé giữ guốc chạy tới đưa cho ông lái đò một lá sả. “Treo ở hố. Cho nước bớt mùi.”

Ông lái đò nhận lá sả như nhận sắc lệnh. “Bến nợ phần vò vẫn còn.”

“Biết thì tốt.”

Tần Mạc nhìn nó. “Ta đi.”

“Tên Từ Khởi?”

“Từ Khởi.”

“Tên ta?”

Nó hỏi xong, mọi người im. Nó chưa từng cho tên. Đây là một cái bẫy nhỏ hay một cách thử. Tần Mạc đáp: “Ngươi chưa cho.”

Cô bé hài lòng. “Đúng. Đừng tự đặt.”

Nó chạy về hiên. Chu Bình thở ra. “Đề thi càng ngày càng khó.”

Qua Miếu Hạ Lưu, họ bị giữ lại thêm một lần. Khâu Đinh ngồi trên ghế thấp, lưng quấn vải, trước mặt bày ba tấm bảng mới viết: không gọi tên dưới nước, không nhận bóng bằng ký ức, không hỏi thay người chết. Chữ của hắn nghiêng ngả vì đau lưng, nhưng nét cuối nào cũng cố đè mạnh.

“Bảng mới?” Chu Bình hỏi.

Khâu Đinh đáp: “Bến sâu mở nửa là chuyện hiếm. Người tới xem đông. Không ghi, lát nữa ai cũng bảo mình không biết.”

Quả thật hai bên lạch đã có người đứng. Người bán cá, thợ khiêng quan, bà già đan áo liệm, một thiếu phụ bế hũ tro, cả Hồ Sẹo cũng bỏ cân gạo chạy xuống. Không ai tới vì Tần Mạc. Họ tới vì nếu bến có thể hé, có lẽ một cái tên nhà họ từng bị mài cũng lướt qua.

Thiếu phụ bế hũ tro bước ra. “Nếu ta thấy thẻ chồng ta, ta chỉ hỏi hắn giấu tiền ở đâu được không?”

Ông lái đò lập tức nói: “Không.”

“Ta không gọi về. Ta chỉ hỏi tiền. Nhà còn nợ.”

Khâu Đinh chỉ bảng thứ ba. “Không hỏi thay người chết.”

Thiếu phụ cắn môi. “Người chết không trả nợ. Người sống trả.”

Đặng Nhu, không biết đi theo từ lúc nào, nói sau lưng: “Nói thì đúng, nhưng bến không phải sổ nợ nhà ngươi.”

“Vậy sổ nợ nhà ta ở đâu?” thiếu phụ hỏi lại. “Quan không ghi, miếu không biết, người chết im. Ta nuôi mẹ chồng bằng gì?”

Không ai đáp ngay. Câu ấy không sai. Nó chỉ không được phép dùng ở khe nước này. Tần Mạc nhìn hũ tro trong tay nàng, thấy móng tay nàng đen vì giặt thuê, thấy trên cổ tay có vết dây buộc lâu ngày. Nếu hắn gọi một thẻ nào đó giúp nàng, có thể nàng sống qua mùa. Cũng có thể hắn kéo một người chết đã qua nửa dòng trở lại vì một món tiền.

Sen đen trong ngực khẽ động, lý lẽ mềm như nước: một câu hỏi nhỏ cứu được một nhà, sao gọi là sai?

Tần Mạc hít vào, hụt giữa chừng. “Ta không hỏi thay.”

Thiếu phụ nhìn hắn với vẻ ghét rất thật. “Ngươi hỏi chuyện của ngươi thì được?”

“Chưa chắc được,” hắn nói.

Chu Bình nhìn hắn một cái. Câu trả lời ấy không làm thiếu phụ đỡ khổ, nhưng ít nhất không biến khổ của nàng thành lý do để hắn phá luật vừa nhận.

Tần Mạc đi xuống bậc. Mỗi bước, hơi thở hụt lại kéo ngực hắn. Hắn không dùng linh lực để bù. Cảm giác yếu làm hắn bực, làm sen đen trong ngực có chỗ thì thầm: chỉ cần nuốt một ít oán nước, hơi thở sẽ đầy; chỉ cần lấy một mảnh thần tính nhỏ, tên trẻ con sẽ không rơi nữa. Hắn không đáp. Không đáp cũng là một việc phải làm liên tục.

Bến sâu mở nửa nằm sau hố đá đã lấp, dưới phiến đá trắng nơi thuyền chứng mắc. Ông lái đò vén tấm ván, để lộ một khe nước đen hẹp. Người coi miếu đặt thẻ chứng Sầm Cẩn lên mép khe. Chữ trên thẻ sáng mờ: sợ, không tha, không nói thay.

“Nhìn thẻ nước mài,” người coi miếu nói. “Không gọi tên. Không hỏi nàng ở đâu. Không nhận vệt áo. Nếu thấy thứ giống ký ức của ngươi, đứng yên.”

Chu Bình đặt sổ tên vào tay Tần Mạc một nhịp, rồi lại giữ. “Nghe chưa?”

“Nghe.”

“Tên Từ Khởi?”

“Từ Khởi.”

“Được. Xuống.”

Tần Mạc quỳ trước khe nước. Không phải quỳ với trời. Quỳ vì khe quá thấp, người muốn nhìn phải hạ người xuống. Nước đen phản chiếu mặt hắn méo mó. Khi thẻ chứng chạm nước, khe mở ra một nửa. Dưới đó không phải dòng sâu của Luân Hồi Giám. Không rộng, không huyền ảo. Chỉ là vô số thẻ tên mỏng như vảy cá, bị nước mài đến mất nét, trôi qua trong bóng tối.

Thẻ đầu tiên lướt qua ngay sát mặt nước, chỉ còn chữ “Mai” và một nét họ bị mài mất. Bà già áo liệm phía sau nghẹn một tiếng, nhưng tự bịt miệng. Có lẽ nhà bà có một người tên Mai. Có lẽ rất nhiều nhà có. Một chữ không đủ để gọi ai, càng không đủ để kéo ai.

Thẻ thứ hai ghi “Tào…” rồi nước nuốt mất phần sau. Tần Mạc nghĩ tới Tào Nhị và cái chuông đất sứt trong túi. Tay hắn khẽ động. Chuông trong túi cũng rung một nhịp rất nhỏ, như nhắc rằng Tào Nhị đã có tên, có chuông, có đường của mình; không phải thẻ nào mang một chữ Tào cũng được hắn nhận.

“Đứng yên,” Chu Bình nói sau lưng.

“Ta đứng.”

“Tay ngươi không đứng.”

Tần Mạc đặt tay xuống đầu gối. Hơi thở thiếu làm ngực hắn muốn cúi sâu hơn, như chỉ cần gần nước thêm một tấc sẽ nhìn rõ nét chữ. Người coi miếu đặt đầu bút tre lên vai hắn, không mạnh nhưng lạnh. “Gần thêm là gọi.”

Thẻ thứ ba không có tên, chỉ có dấu nghề: một cái kim may, một vết than, nửa hình guốc. Những dấu ấy giống đời người hơn chữ. Chúng làm đám đông phía sau xôn xao vì ai cũng thấy một phần nhà mình. Thiếu phụ bế hũ tro khóc không thành tiếng. Đặng Nhu quay mặt đi, tay vẫn nắm túi gạo.

Tần Mạc bỗng hiểu vì sao bến này chỉ mở nửa. Mở hết, có lẽ người sống sẽ lao xuống không phải vì tham, mà vì đau quá. Mỗi thẻ tên bị mài đều giống một câu chưa kịp hỏi.

Tần Mạc hít vào, hụt ở giữa. Trong ngực, sen đen đói đến yên lặng.

Một vệt xanh nhạt lướt qua rất xa.

Không phải áo. Chưa chắc là áo.

Hắn nghe giọng mình trong đầu, rất khẽ: đừng nhận.

Nhưng tay hắn vẫn run.