Chương 202: Mẹ của tiếng khóc đêm
Sầm nương không bước xuống bến ngay. Nàng bắt người coi miếu đọc lại lời chứng trước sân, từng câu một, như kiểm đường may trên áo bọc trẻ. Chỗ nào người coi miếu định rút gọn, nàng sửa. Không phải “đứa trẻ bị ảnh hưởng”, mà là “con ta hụt thở một nhịp”. Không phải “Tần Mạc từng dừng tay”, mà là “hắn dừng sau khi ta đã sợ con chết”. Không phải “không cố ý hại”, mà là “ta không thấy hắn cố ý hại”. Mỗi chữ nàng giữ lại đều làm mặt Tần Mạc tái thêm một chút.
Chu Bình đứng cạnh dây đo ba trượng, không nói. Từ Khởi cầm đầu dây còn lại, rất nghiêm túc. Bé giữ guốc ngồi trên bậc chợ, ôm guốc có lá sả, nhìn Sầm nương bằng vẻ vừa kính vừa sợ. Ngô Bà phơi hương xa hơn, thỉnh thoảng lén nhìn rồi lại cúi đầu.
Người coi miếu sau cửa hỏi: “Vì sao ngươi giữ chữ hụt thở?”
Sầm nương đáp: “Vì nếu ghi nhẹ đi, lần sau người khác sẽ nói trẻ chỉ khóc nhỏ.”
“Vì sao giữ chữ không thấy hắn cố ý?”
“Vì ta không thấy. Ta ghét hắn, nhưng không bán ghét thành chứng.”
Khâu Đinh, được Tào Ký dìu tới vì nghe có lời chứng, lập tức thì thầm: “Câu này phải ghi ngoài sổ.”
Lý Ông gõ gậy vào chân hắn. “Ngươi nghiện ghi.”
“Nghiện đúng chỗ còn hơn quên.”
Sầm nương liếc bọn họ. “Đừng ghi ta thành người tốt.”
Khâu Đinh cúi đầu. “Ghi người giữ chữ.”
“Ghi mẹ của đứa trẻ hụt thở.”
Nàng nói rất bình tĩnh. Danh phận ấy đau, nhưng là điều nàng chọn đem tới. Tên riêng của nàng chưa chắc muốn bị chợ nhắc mãi. Người coi miếu hỏi tên để vào sổ chứng, nàng nói: Sầm Cẩn. Rồi lại nói thêm: “Ngoài sân gọi ta Sầm nương là đủ.”
Tần Mạc không nhìn vào khăn bọc đứa trẻ. Hắn nhìn thuyền giấy trên khay. Thuyền nhỏ, giấy vàng nhạt, trên mũi có một chấm mực Thành Hoàng, giữa thuyền đặt thẻ chứng vừa viết. Đuôi thuyền buộc sợi chỉ đỏ rất mảnh, không phải chỉ của cô bé guốc. Một cái thuyền mang lời của người sống sợ hắn. Nếu nó không qua, hắn không có quyền bắt nàng nói lại.
Ông lái đò kiểm nước. “Bến đã rút, nhưng hố đá mới lấp còn thở. Đừng thả gần đó.”
Người coi miếu nói: “Thuyền chứng phải qua lạch Thành Hoàng, không qua lạch tang thường.”
“Lạch đó cạn từ năm ngoái.”
“Cạn vì không có lời chứng đúng.”
Ông lái đò cười lạnh. “Miếu nào cũng thích nói nước nghe lời mình.”
Sầm nương chen vào: “Hai ông cãi xong chưa? Con ta ngủ không lâu.”
Ông lái đò câm. Người coi miếu cũng câm. Chu Bình nhìn Tần Mạc: “Nàng ấy hợp trị tất cả.”
Từ Khởi gật mạnh.
Đường xuống lạch Thành Hoàng nằm sau miếu sạch, khác với bến cạn đầy bùn. Nó là một rãnh đá hẹp chạy dưới tường, trên phủ những tấm ván có lỗ thoát nước. Khi mở ván, mùi nước cũ bốc lên, không tanh như Bến Hồn Cạn mà lạnh như tiền đồng. Dưới rãnh có rất nhiều thẻ gỗ nhỏ mắc hai bên, mỗi thẻ ghi một lời chứng từng được dùng: sợ trộm, sợ quan, sợ ma, sợ chồng, sợ con chết, sợ đói. Không lời nào đẹp.
Sầm nương dừng trước một thẻ ghi “sợ chồng”. Chữ trên đó bị nước mài mất nửa tên. “Người này qua chưa?”
Người coi miếu nhìn thẻ. “Qua một phần. Sau đó rút lời vì nhà chồng đem tiền tới.”
“Rút được?”
“Rút lời, nhưng sợ đã ghi thì không mất hẳn. Chỉ không dùng mở bến nữa.”
Sầm nương cười rất khẽ, không vui. “Vậy sợ cũng bị mua giảm.”
“Có thứ không mua được. Có thứ mua được vì người sống còn phải sống trong nhà đó.” Người coi miếu đóng lại một tấm ván lệch. “Ta nói để ngươi biết trước. Lời của ngươi vào đây rồi, sau này nếu muốn rút, không sạch như chưa từng nói.”
Sầm nương nhìn đứa trẻ trong khăn. “Ta không định rút. Nhưng ta muốn biết cửa các ngươi bẩn chỗ nào.”
“Biết rồi vẫn nói?”
“Không biết mới đáng sợ hơn.”
Tần Mạc đứng xa nghe từng chữ. Hắn không ngờ nàng còn kiểm cả cửa trước khi chứng. Nàng không chỉ là người mẹ bị hắn làm sợ. Nàng đang bảo vệ lời của mình khỏi bị biến thành bậc thang cho bất cứ ai, kể cả Thành Hoàng.
Sầm nương nhìn những thẻ đó, mặt hơi đổi. “Nhiều người sợ thế này mà vẫn phải tự đem tới?”
Người coi miếu đáp: “Thành Hoàng không bắt sợ thay. Ai không đem, sợ ở lại nhà họ.”
“Nói như đúng lắm.” Nàng ôm con. “Nhưng nếu nhà họ không có đường tới?”
Người coi miếu không đáp ngay. “Vậy sợ thành bệnh.”
Câu ấy làm mọi người im. Không phải vì hay. Vì quen.
Tần Mạc đứng trên vạch ba trượng, không xuống rãnh. Sầm nương đứng trước, người coi miếu cầm thuyền giấy, ông lái đò cầm sào nhỏ. Chu Bình và Từ Khởi giữ dây đo. Ngô Bà đứng xa hơn, rổ hương trước ngực. Đặng Nhu cũng tới, nói mình chỉ xem để biết nếu một ngày mẹ nàng sợ ai thì cửa này có đáng tin không.
Trước khi thả thuyền, người coi miếu đem ra một miếng son đỏ để Sầm nương ấn tay. Nàng nhìn màu son, rồi nhìn đứa trẻ trong khăn.
“Mùi này hắc.”
“Ấn chứng phải dùng son miếu.”
“Con ta vừa hết hụt hơi. Không đưa thứ hắc đến gần nó.”
Người coi miếu hơi nhíu mày. Trong thủ tục, son đỏ là dấu đẹp nhất: nhìn sạch, đóng lên giấy vàng rất rõ. Nhưng Sầm nương không quan tâm đẹp. Nàng quay sang quầy hương, lấy một nhúm tro lạnh trong lư đồng đã tắt, trộn với chút nước cơm Đặng Nhu để trong bát. Ngón tay nàng dính màu xám bẩn.
“Dùng cái này,” nàng nói. “Sợ của ta không sạch.”
Khâu Đinh nhìn đến sáng mắt, suýt bò tới ghi ngay. Lý Ông giữ gáy áo hắn. Người coi miếu im một lúc rồi đổi giấy. “Tro miếu ghi được, nhưng nét nhòe.”
“Nhòe thì đọc kỹ.”
Nàng ấn ngón tay xuống mép thẻ. Dấu tay không tròn, không đẹp, một bên vỡ vì nàng vừa giặt tã đến nứt da. Đứa trẻ trong khăn cựa nhẹ. Sầm nương lập tức nâng nó cao hơn, miệng dỗ một tiếng rất nhỏ, không giống giọng lạnh ban nãy. Tần Mạc nghe được tiếng dỗ ấy. Nó không dành cho hắn, nên càng làm hắn khó thở hơn.
Một người đàn ông bán cá đứng ngoài rìa hỏi nhỏ: “Nếu dùng tro cũng được, sao trước đây vợ ta phải mua son?”
Người coi miếu quay đầu. “Vợ ngươi muốn dấu sạch để đem về trình nhà chồng.”
“Nàng ấy nói miếu bắt.”
Người coi miếu không đáp ngay. Ông lái đò cười một tiếng khô. Đặng Nhu chống nạnh: “Vậy mai bảng giá phải ghi rõ son không bắt buộc.”
“Đây không phải chợ gạo.”
“Chỗ nào lấy tiền mà không ghi rõ thì còn tệ hơn chợ gạo.”
Sầm nương không nhìn họ cãi. Nàng dùng khăn lau tay, nhưng tro vẫn mắc trong kẽ móng. “Ta không tới để sửa bảng giá của các ngươi. Nhưng nếu sau này có người hỏi, nói rằng một mẹ ôm con đã dùng tro. Đừng bảo không có tiền thì không chứng được.”
Người coi miếu cầm thẻ lâu hơn một nhịp. Rồi hắn nói: “Ghi ngoài sổ phụ.”
Khâu Đinh lập tức ho khan vì quá muốn chen. Tào Ký phải kéo hắn ngồi xuống, đưa cho hắn một mảnh giấy vụn để tự ghi cho đỡ ngứa tay.
Thuyền giấy được đặt xuống nước.
Nó không trôi.
Nước trong rãnh chỉ sâu bằng hai đốt tay, vậy mà thuyền đứng yên như bị ai giữ đuôi. Người coi miếu cau mày. Ông lái đò dùng sào đẩy nhẹ. Thuyền xoay một nửa rồi mắc lại. Chấm mực Thành Hoàng trên mũi thuyền nhòe ra rất chậm.
“Vấn điệp,” người coi miếu nói.
Tần Mạc lấy ống tre. Vấn điệp cắt dở được đặt lên khay gỗ. Mép giấy cháy đen, chỗ từng bị Giới Sát Đao cắt hiện ra như một cái miệng không khép. Người coi miếu không chạm tay, dùng kẹp tre mở ra.
“Câu hỏi chưa qua cửa Phật. Người hỏi tự dừng khi cắt Sát Đạo. Không vào cửa trong. Không giao sổ tên. Vấn điệp trả về.” Hắn đọc từng dòng. “Thuyền chứng không qua vì người hỏi chưa có vật dẫn hợp lệ.”
Sầm nương nhìn Tần Mạc. “Nghĩa là ta nói vô ích?”
“Không,” người coi miếu đáp. “Lời chứng được giữ. Nhưng chưa mở bến sâu.”
“Ta không tới lần hai.”
“Không cần. Lời giữ một ngày. Sau một ngày nếu người hỏi không trả vật dẫn, lời tự hủy.”
Tần Mạc hỏi: “Vật dẫn là gì?”
Người coi miếu nhìn hắn qua khe cửa mở rộng. “Vấn điệp hỏng vì ngươi tự dừng, nên không thể dùng dầu, nhang, tiền, hay công người khác vá. Muốn thuyền chứng qua, nộp một phần hơi thở của chính ngươi vào thẻ. Không lấy hơi người khác. Không lấy oán dưới bến. Không lấy công đức. Hơi thở tự thân.”
Chu Bình lập tức nói: “Không.”
Sầm nương nhìn gã. “Hắn có thể từ chối?”
“Có,” người coi miếu nói. “Lời chứng giữ một ngày rồi hủy. Ngươi về.”
Sầm nương nhìn Tần Mạc. “Nếu ngươi nộp hơi thở, có hại ai quanh đây không?”
Người coi miếu đáp thay: “Nếu làm đúng, chỉ hại hắn. Nếu hắn dùng thứ trong người gian lận, hại người đứng gần.”
Nàng siết khăn bọc con. “Vậy nếu làm, hắn đứng xa thêm ba trượng.”
Từ Khởi lập tức kéo dây. “Sáu trượng?”
“Sáu trượng,” Sầm nương nói.
Tần Mạc nhìn thuyền giấy mắc trong rãnh. Lời chứng của nàng nằm trên đó: không tha, không bán ghét, không nói nhẹ. Nó xứng đáng được qua nếu hắn còn muốn hỏi. Nhưng hơi thở tự thân không phải chuyện nhỏ với Kim Đan nứt. Hắn vừa hụt ở hố nước, vừa làm người khác hụt theo. Nếu mất hơi thở, hắn có thể quên tên nhỏ, mất tiếng gọi, thậm chí không giữ nổi Sát Đạo khi nó đói.
Sen đen im lặng. Lạ lùng thay, nó không dụ hắn từ chối. Nó thích giá này. Hơi thở của hắn mất đi, hắn yếu hơn, nó có cớ nói lần sau cần nuốt để bù.
Chu Bình nắm vai hắn. “Đừng quyết vì xấu hổ.”
“Ta biết.”
“Đừng quyết vì nàng ấy đã nói thật.”
“Ừ.”
“Đừng quyết vì ngươi muốn chứng minh mình chỉ hại mình.”
Tần Mạc nhìn bạn. Chu Bình hiểu quá nhiều, đôi lúc làm người ta không còn chỗ trốn.
Sầm nương ôm con, giọng lạnh: “Ta không cần ngươi chứng minh. Ta cần nếu ngươi đi xuống bến sâu, cửa đó biết ngươi từng làm trẻ con hụt thở. Nếu ngươi không trả được giá mà vẫn muốn đi, vậy ngươi nguy hiểm hơn ta nghĩ.”
Tần Mạc nhận câu ấy. Nó không ép. Nó đặt đúng cân.
Ngô Bà từ xa nói: “Hơi thở tự thân nộp xong có trả được không?”
Người coi miếu đáp: “Không. Nó thành dấu qua bến. Người hỏi sẽ thiếu một đoạn hơi cho tới khi tự dưỡng lại. Dưỡng bằng ăn, ngủ, không dùng nuốt.”
Đặng Nhu bật cười lạnh. “Ăn ngủ? Hắn nợ gạo ta.”
Chu Bình nói: “Ta sẽ đảm bảo hắn trả.”
“Ngươi cũng nợ thuốc.”
“Ta đang sống trong nợ, thêm một món cho tròn.”
Tần Mạc lấy sổ tên ra, đặt trước mặt Chu Bình. “Giữ.”
Chu Bình không nhận ngay. “Ngươi định dùng hơi thở?”
“Ừ.”
“Ta ghét.”
“Ta cũng vậy.”
Gã nhận sổ bằng hai tay, mặt rất khó coi. “Nếu ngươi quên tên ai, ta đánh.”
“Đánh mạnh.”
“Đừng nói như giao phó anh hùng. Ta đánh vì bực.”
Tần Mạc bước lùi tới đúng sáu trượng, theo dây Từ Khởi đo. Sầm nương vẫn ôm con ở bậc trên, không tiến. Người coi miếu đặt thẻ dẫn lên khay. Khâu Đinh, dù không thuộc miếu này, vẫn bò tới xem cách ghi, bị Lý Ông kéo lại vì lưng hắn sắp gãy.
Người coi miếu nói: “Hơi thở đặt vào thẻ bằng ba lần thở. Lần thứ nhất nhận lời chứng. Lần thứ hai nhận sợ. Lần thứ ba nhận rằng không được lấy hơi người khác thay.”
Sầm nương hỏi: “Nếu hắn ngã giữa chừng?”
“Thẻ hủy. Hơi đã ra không trả.”
“Nếu hắn thở hai lần rồi đổi ý?”
“Thẻ hủy. Hai lần đã ra không trả.”
“Nếu có người thương hắn quá chạy tới đỡ, hơi người đó bị tính không?”
Người coi miếu nhìn Chu Bình trước. Chu Bình lập tức giơ tay. “Ta đứng yên. Dù rất muốn chửi gần hơn.”
“Nếu ai bước vào vòng sáu trượng lúc thở, nghi thức dừng. Người bước vào bị ghi phá chứng.”
Từ Khởi cắm thêm hai que tre ở hai bên dây. “Vòng rõ rồi. Ai bước vào là mắt có vấn đề.”
Đặng Nhu nói: “Ghi thêm nếu hắn ngã, không dùng gạo nợ của ta làm thuốc miễn phí.”
Chu Bình quay sang nàng. “Ngươi có thể nhân đạo một chút không?”
“Nhân đạo của ta có hạn mức. Ta vừa cho gạo.”
Sầm nương lắng nghe tất cả, rồi nhìn Tần Mạc. “Ngươi nghe rõ chưa? Ngã cũng không làm ai nợ ngươi.”
“Nghe rõ.”
“Tốt. Ta ghét những người đau xong bắt cả sân mang ơn.”
Tần Mạc bỗng thấy câu này cũng đúng với mình trong nhiều ngày qua. Nỗi đau của hắn lớn, nhưng không phải vì lớn mà mọi người phải tự biến thành đường.
Tần Mạc nhắm mắt. Trong ngực, Kim Đan nứt lạnh như có nước bến chảy qua. Hắn nghĩ tới Tô Vãn, rồi dừng. Không được dùng tên nàng để chịu giá này. Giá này thuộc về Sầm nương, con nàng, đứa trẻ dưới nước, những người hụt hơi vì hắn. Hắn mở mắt.
“Bắt đầu,” hắn nói.
Thuyền giấy trong rãnh vẫn đứng yên, như chờ xem người hỏi có thật sự biết thở bằng chính mình không.