tinbc tinbc

Chương 201: Người làm chứng sợ hắn

Điều kiện của Thành Hoàng không làm chợ tang yên đi. Nó làm mọi người nói nhỏ hơn. Trước đó, người ta sợ Tần Mạc theo cách dễ: lùi nửa bước, kéo trẻ ra sau, tránh để bóng hắn rơi vào nồi cháo. Bây giờ nỗi sợ ấy bị đặt thành một việc có thể ghi vào sổ, có thể dùng để mở bến sâu, có thể khiến tên người chứng bị ngoại tuần đọc thấy. Nỗi sợ vừa có giá, lập tức nặng hơn.

Tần Mạc không hỏi ai ngay. Hắn ngồi dưới mái quầy hương, cách bếp cháo tạm bốn trượng, cách lều thuốc của Mạnh bà tử xa hơn nữa. Ngô Bà bắt hắn ngồi đó để phơi hương. “Ngươi muốn đứng chờ người ta nghĩ thì tay cũng làm việc. Hương ẩm không tự khô vì ngươi đau.”

Chu Bình ngồi cạnh, cầm một bó hương khác, phơi sai hướng ba lần và bị Ngô Bà mắng ba lần. “Bà chắc không cần ta chứng bà hung dữ?”

“Ta bán hương, không bán dịu dàng.”

Bé giữ guốc ngồi ở hiên bên kia, guốc mẹ đặt trên hòn đá Hồ Sẹo cho mượn, trong lòng guốc có lá sả vừa vò. Nó thỉnh thoảng nhìn Tần Mạc, rồi nhìn đi. Người vợ Bùi Sách qua lại giữa nhà tạm và chợ, mỗi lần đi ngang đều ôm thẻ trắng sát ngực. Đặng Nhu cân gạo trộn cát dưới mắt Hồ Sẹo, mặt lạnh như cân không đúng là nàng cắn luôn quả cân.

Người có thể chứng rất nhiều. Người có thể chứng tự nguyện thì gần như không có.

Chu Bình nói: “Ta biết ta bị loại, nhưng ta vẫn muốn mắng cái lệ này.”

Tần Mạc đặt một bó hương lên phên. “Mắng.”

“Bạn thân cũng biết sợ. Ta sợ ngươi từ lâu rồi.”

“Ừ.”

“Nhưng đúng là nếu ta chứng, ngươi dễ dùng ta như cái nạng. Ta cũng dễ tưởng mình hiểu hết ngươi.” Gã thở ra. “Ghét thật. Lệ đúng làm người ta khó chịu hơn lệ sai.”

Ngô Bà hừ một tiếng. “Ngươi còn trẻ nên tưởng khó chịu là chuyện lạ.”

Bà phơi hương rất đều. Nén gãy một bên, nén còn nguyên một bên, nén bị mốc để riêng. Tần Mạc nhìn tay bà. Tay già, nổi gân, móng đen vì bột hương. Bà từng không cho hắn đứng gần cháo. Từng đưa thịt khô qua Chu Bình. Từng nói cần nghĩ một đêm. Bà sợ hắn không vì vừa được hắn cứu. Có lẽ bà phù hợp.

Nhưng hắn không hỏi.

Ngô Bà liếc hắn. “Ngươi nhìn hương, không nhìn ta.”

Tần Mạc rời mắt. “Ừ.”

“Sợ ép ta?”

“Ừ.”

“Ngươi càng tránh, ta càng biết ngươi chờ.”

Hắn im.

Bà đặt một nén hương mốc vào rổ hỏng. “Ta không chứng hôm nay. Không phải vì ta không sợ. Ta sợ. Ta sợ từ lúc thấy ngươi dưới chuông nghiệp, lúc thấy hơi người quanh bàn đối chất hụt đi, lúc nghe nhà Bùi Sách nói cái lạnh chạy qua giường bệnh. Ta cũng sợ chính đạo lấy tên ta. Hương của ta bán nhờ người ta tin ta không đứng về ma.”

“Ta biết.”

“Đừng biết nhanh quá. Ta chưa nói xong.” Bà cầm bó hương gõ vào phên. “Ta còn sợ nếu ta chứng, ta thành cái cầu cho ngươi. Sau này nếu ngươi tìm được người của ngươi bằng đường đó, ta có thể tự nói mình đã giúp một chuyện lớn. Người già rất dễ lấy chuyện lớn che chuyện mình chỉ muốn còn bán hương.”

Chu Bình nhìn bà, không đùa nữa.

Ngô Bà nói tiếp: “Ta chưa sạch. Ta chưa chắc. Nên ta không chứng.”

Tần Mạc cúi đầu. “Được.”

“Nhưng ta biết một người.” Bà nhìn về đường ngoại đàn Phật Đài. “Sầm nương. Đêm ngươi cắt Sát Đạo ngoài cửa, con nàng khóc rồi tắt tiếng một nhịp. Nàng ôm con chạy khỏi bàn đối chất, sau đó mắng cả Phật Đài lẫn ngươi. Nàng không nhận ơn ngươi. Nàng chỉ sợ ngươi thật.”

Tần Mạc nhớ. Một đứa bé khóc trong đám người khi Giới Sát Đao cắt vào vấn điệp, hơi thở trên bàn bị kéo. Hắn dừng vì thấy mình sắp dùng hơi người khác mở cửa. Trong những hơi người ấy có tiếng khóc bị tắt một nhịp. Hắn không biết tên đứa bé. Hắn cũng chưa từng hỏi.

“Nàng ở đâu?”

“Nhà sau chợ đèn cũ. Bán vải bọc trẻ. Nhưng nàng có quyền không gặp ngươi.” Ngô Bà nhét bó hương vào rổ. “Nếu ngươi tới trước cửa nhà nàng, đứng ngoài ba trượng. Đừng để bóng ngươi rơi vào nôi.”

Chu Bình chống gậy đứng lên. “Ta đi cùng.”

Ngô Bà quắc mắt. “Ngươi đi để ngã trước cửa nhà người ta à?”

“Ta đi để hắn không đứng sai trượng.”

“Được. Nhưng nếu ngươi ho máu lên vải bọc trẻ, ta tính tiền.”

Đường tới nhà Sầm nương đi qua chợ đèn sen cũ, nơi nhiều quầy đã đóng sau vụ nước lên. Đèn giấy ẩm treo rũ, mấy cái còn sót ánh sáp ban ngày nhìn bẩn như mắt chưa ngủ. Tần Mạc đi cách Chu Bình một đoạn để nếu hơi thở mình bất ổn, gã còn kịp mắng từ xa. Thẻ Thành Hoàng trong áo cọ vào sổ tên, cả hai đều nặng.

Trên đường, Từ Khởi đột nhiên chạy theo, tay ôm diều. “Ngươi đi tìm người chứng?”

“Ừ.”

“Ta không chứng được.”

“Ta biết.”

“Ta cũng chưa muốn chứng.”

“Được.”

Nó tức. “Ngươi đừng được với ai cũng như nhau.”

Chu Bình cười khan. “Câu này hay.”

Từ Khởi đá một viên sỏi. “Ta chỉ muốn biết nếu người đó không chứng, ngươi có về nói không biết không.”

“Có.”

“Người lớn hay nói có.”

“Ta sẽ nói không biết nếu không biết.”

Từ Khởi nhìn hắn nghi ngờ, rồi nhét vào tay Chu Bình một đoạn dây diều thừa. “Đo đường ba trượng. Đừng để hắn tự đo. Người cao đo gian.”

Chu Bình nhận dây, nghiêm túc như nhận pháp bảo. “Ta luôn nghi người cao.”

Nhà Sầm nương nằm sau một hàng vải bọc trẻ phơi dưới mái thấp. Vải đủ màu nhạt, nhưng vì mưa nhiều, màu nào cũng xỉn. Trước cửa có một cái nôi tre treo bằng dây, trong nôi không có trẻ, chỉ có con búp vải nhét bông. Tiếng trẻ thật vọng từ bên trong, không khóc to, chỉ thở khò khè sau giấc ngủ.

Trên sạp cạnh cửa, những mảnh vải nhỏ được xếp thành từng chồng: vải bọc trẻ sơ sinh, vải lau sữa, vải quấn khi sốt, vải trắng để đưa trẻ chết non ra miếu mà không làm mẹ nhìn thấy mặt quá lâu. Mỗi chồng có giá khác nhau. Cạnh đó là một cái chén đựng kim cong, một bát nước tro để giặt vết sữa, và một mảnh gỗ ghi nợ bằng than. Nhà này không phải nơi người mẹ chỉ biết sợ. Nó là nơi nàng sống bằng việc chạm vào hơi thở trẻ con mỗi ngày.

Một bà hàng xóm đang phơi tã thấy Tần Mạc thì vội ôm rổ lùi vào. Sầm nương từ trong nhà quát vọng ra: “Đừng làm rơi tã sạch. Sợ cũng phải nhìn tay.”

Bà hàng xóm đứng khựng, xấu hổ nhặt lại cái tã rơi. Tần Mạc cúi mắt. Nỗi sợ hắn đi tới đâu cũng làm người ta vụng về trong việc thường. Sầm nương chưa bước ra đã cho hắn thấy giá của việc đứng trước cửa nhà nàng.

Chu Bình dùng dây diều đo từ bậc cửa ra đúng ba trượng, cắm một que tre. “Đứng đây.”

Tần Mạc đứng sau que.

Sầm nương bước ra. Nàng trẻ hơn Tần Mạc tưởng, khoảng hai mươi mấy, mặt gầy, mắt thâm. Tay nàng cầm kéo cắt vải, không hạ xuống. Thấy hắn đứng ngoài ba trượng, nàng không cảm động. Nàng chỉ nhìn Chu Bình.

“Ai chỉ?”

Chu Bình đáp: “Ngô Bà. Và thằng bé giữ diều đo.”

“Ngô Bà nhiều chuyện.”

Tần Mạc cúi đầu. “Ta tới hỏi, không tới ép.”

Sầm nương cười lạnh. “Ngươi có thể ép mà không cần nói ép. Cả chợ đang nhìn xem ai sợ ngươi đủ dùng. Ngươi đứng trước cửa ta, ta đã bị dùng một nửa.”

Câu ấy làm Chu Bình nhăn mặt. Tần Mạc lùi thêm nửa bước. “Ta đi.”

“Đứng lại.” Sầm nương nói. “Ta chưa bảo ngươi được đi.”

Hắn dừng.

Nàng đặt kéo lên bàn, nhưng tay vẫn đặt gần kéo. “Đêm đó con ta khóc vì đói. Ta ôm nó tới bàn cháo. Ngươi cắt thứ trong người ngươi, mọi người quanh bàn cùng nín. Con ta không khóc nữa. Người khác bảo tốt, trẻ im. Nhưng ta biết nó không thở một nhịp. Ta nhìn môi nó tím đi. Ta sợ tới mức muốn ném bát vào đầu ngươi.”

Tần Mạc không biện hộ.

“Ngươi dừng,” nàng nói tiếp. “Ta thấy. Ngươi dừng trước khi nó chết. Nhưng ta không cảm ơn vì ngươi dừng việc đáng lẽ không nên bắt đầu gần trẻ con.”

“Ngươi đúng.”

Sầm nương ghét câu đó. Mắt nàng đỏ lên. “Đừng trả lời như người chịu tội giỏi. Người chịu tội giỏi làm người mắng thấy mình nhỏ nhen.”

Tần Mạc cúi mắt. “Ta không biết trả lời cách khác.”

Đứa trẻ trong nhà ho. Sầm nương lập tức quay đầu. Tần Mạc cũng vô thức nhìn, nhưng dừng trước khi ánh mắt qua cửa. Nàng thấy, sắc mặt bớt căng một chút rồi lại lạnh.

“Nếu ta chứng, ta nói gì?”

Chu Bình đưa thẻ Thành Hoàng ra bằng hai tay, bước tới nhưng không qua bậc. “Nói hắn từng làm ngươi sợ thế nào. Nói hắn có hại không theo điều ngươi thấy. Không nói tốt thay. Không nói xấu quá điều ngươi thấy.”

Sầm nương nhận thẻ qua một cái móc tre, không chạm tay. Nàng đọc chậm vì chữ nhiều. Đọc xong, nàng hỏi: “Nếu ta nói hắn làm con ta tắt thở một nhịp, Thành Hoàng có ghi hắn hại?”

Tần Mạc đáp: “Có thể.”

“Ngươi vẫn muốn?”

“Không phải muốn. Là nếu ngươi chứng, phải nói vậy.”

Sầm nương nhìn hắn rất lâu. “Ta không tha.”

“Ừ.”

“Ta không đi vì giúp ngươi tìm người yêu.”

Ngực hắn đau, nhưng hắn gật. “Ừ.”

“Ta đi vì nếu loại người như ngươi muốn xuống bến sâu mà không cần nghe người sợ mình, sau này trẻ con còn tắt thở nhiều hơn. Ta nói để cửa đó biết ngươi nguy hiểm. Nếu nó vẫn cho qua, lỗi không nằm ở ta.”

Chu Bình cúi đầu rất sâu. Không phải cảm ơn, giống tôn trọng.

Sầm nương quay vào nhà lấy khăn bọc con. Đứa trẻ được bế ra, mặt nhỏ, mắt chưa mở hẳn. Nàng dừng sau ngưỡng cửa, chỉ để Tần Mạc thấy một góc khăn, không thấy mặt con. “Đi trước. Ngươi đứng sau ba trượng. Nếu ngươi bước gần, ta quay về.”

Bà hàng xóm ôm rổ tã, không nhịn được hỏi: “Cẩn nương, ngươi đi thật? Lỡ hắn nhớ mặt nhà ngươi thì sao?”

Sầm nương không quay lại. “Hắn đã đứng trước cửa. Không đi, hắn cũng nhớ đường. Ta đi để lời ta không bị người khác nói hộ.”

“Nhưng con…”

“Con ta từng hụt thở. Ta bế nó đi nói chuyện đó, không bế nó đi cầu phúc.” Nàng chỉnh khăn quanh đứa bé. “Nếu nó lớn lên hỏi vì sao ta im, ta không muốn nói vì mẹ sợ tới mức để người khác ghi nhẹ đi.”

Bà hàng xóm im lặng, rồi lấy một tấm vải khô đưa tới. “Lót đầu cho nó. Đường gió.”

Sầm nương nhận, giọng vẫn lạnh. “Ghi nợ.”

“Không nợ.”

“Ghi. Không thì lần sau ngươi lại nói mình tốt.”

Bà hàng xóm bật cười méo mó. “Được. Ghi nợ.”

Chu Bình khẽ nói với Tần Mạc: “Nhà này nói chuyện rất đáng sợ.”

Tần Mạc đáp: “Rất rõ.”

Tần Mạc lùi thêm một bước. “Được.”

Từ Khởi không biết trốn ở đâu, bỗng ló ra sau đống vải. “Ta đo.”

Sầm nương nhìn nó. “Ngươi là ai?”

“Người giữ dây.”

“Vậy giữ cho đúng.”

Từ Khởi lập tức nghiêm mặt. Chu Bình thở dài: “Tự nhiên ta có đồng nghiệp.”

Đường về Thành Hoàng dài hơn lúc đi. Người trong chợ thấy Sầm nương bế con thì tự tách đường. Không ai hỏi to. Vài người nhận ra nàng và im. Ngô Bà đứng trước quầy hương, nhìn nàng, môi mấp máy như muốn nói xin lỗi vì đã chỉ đường. Sầm nương đi ngang không nhìn bà.

Tần Mạc đi sau đúng ba trượng. Khoảng cách ấy kéo qua chợ như một sợi dây hữu hình. Ai cũng thấy hắn không được gần. Ai cũng thấy người chứng không thuộc về hắn.

Cửa Thành Hoàng vẫn đóng. Khi Sầm nương đứng trước bậc, chuông đồng trên cửa rung một tiếng rất nhỏ.

Người coi miếu hỏi sau cửa: “Tự nguyện?”

Sầm nương đáp: “Không thoải mái. Nhưng tự đi.”

“Chứng điều gì?”

Nàng ôm con, giọng không run. “Ta chứng kẻ đứng sau ba trượng từng làm con ta tắt tiếng khóc và hụt thở một nhịp khi hắn cắt thứ trong người mình ngoài cửa Phật. Ta sợ hắn. Hôm nay dưới hố nước, ta nghe hắn cứu một đứa trẻ khác và cũng làm nhiều người hụt hơi. Ta không thấy hắn cố ý hại con ta, nhưng ta thấy nếu hắn mất kiểm soát, trẻ con đứng gần sẽ chết trước.”

Cả sân im.

Người coi miếu hỏi: “Ngươi có nhận ơn hắn?”

“Không.”

“Có ai ép?”

“Không. Nhưng Ngô Bà chỉ đường. Ta sẽ mắng bà sau.”

Ngô Bà ở xa cúi đầu, nhận.

“Ngươi có muốn rút lời không?”

Sầm nương ôm con chặt hơn. “Không. Ghi đúng. Đừng ghi ta tha.”

Cửa hé rộng thêm một tấc. Một thuyền giấy nhỏ được đưa ra trên khay gỗ. “Lời chứng nhận. Nhưng thuyền chứng phải qua bến. Nếu thuyền không qua, bến sâu không mở.”

Ông lái đò nhìn thuyền giấy, mặt lập tức xấu. “Vấn điệp của hắn bị cắt dở. Thuyền này chưa chắc qua.”

Tần Mạc đặt tay lên ống tre bên hông. Vấn điệp hỏng nằm trong đó, mép cắt như vết sẹo chưa khép. Câu hỏi chưa qua cửa Phật, giờ lại chắn trước một người mẹ vừa nói sợ hắn.

Sầm nương nhìn hắn qua khoảng cách ba trượng. “Nếu thuyền không qua, ta về. Ta không nói lần hai.”

Tần Mạc gật. “Một lần đủ.”