tinbc tinbc

Chương 198: Hà Kính giấu giấy trong than

Hà Kính không cho ai đỡ vào hiên khô. Hắn ngồi ngay mép mưa, lưng dựa vào sọt than, như sợ chỉ cần rời thứ ấy một bước thì mọi giấy dầu bên trong sẽ tự biến thành tro. Vai hắn quấn vải, má sưng, môi nứt. Mỗi lần thở, lồng ngực kêu khẽ. Nhưng tay hắn vẫn đặt trên miệng sọt, năm ngón bẩn than bấu chặt.

“Ai đánh?” Lỗ Tứ hỏi.

Hà Kính cười xấu. “Người có gậy.”

“Gậy nào?”

“Gậy đau.”

Lâm Bà giơ thước. “Ta cũng có gậy đau. Trả lời.”

Hà Kính nhìn bà, rồi nhìn đám người quanh hiên. “Ngoại tuần cũ của ta, thêm người kho hạ lưu. Trác Bì không tự ra tay. Hắn bảo giấy của kho bị ướt, cần đem phơi. Ta nghe được chữ phơi thì biết là đốt.”

Tào Ký cúi xuống mở sọt. Bên trên là than vụn ướt. Dưới lớp than có một lớp lá than bọc giấy dầu. Giấy được cuộn nhỏ, buộc bằng chỉ đen, nhiều cuộn đã thấm nước nhưng chưa nát. Khâu Đinh nhìn thấy chỉ đen thì mặt đổi.

“Sổ phụ kho.”

Đặng Nhu lập tức bước tới. “Có tên Đặng Thạch không?”

“Có thể.” Hà Kính thở dốc. “Có thể không. Ta không đọc hết.”

“Vì sợ?”

“Vì bị đánh.”

“Cũng là sợ.”

“Ừ.” Hà Kính không cãi. “Ta sợ chết trong kho than, còn bị ghi là trộm giấy.”

Người vợ Bùi Sách đứng sau, lạnh giọng: “Ngươi từng báo vị trí nhà ta.”

“Ừ.”

“Hôm nay lại dùng kho than nhà ta giấu giấy?”

“Ừ.”

“Ngươi nghĩ cứu giấy thì xóa được việc trước?”

Hà Kính nhìn nàng. “Không. Ta nghĩ nếu không giấu ở than, giấy bị đốt. Kho nhà ngươi nhiều than nhất.”

Nàng cười giận. “Hay thật. Nhà ta bị ghi chứa nghịch, chứa người bệnh, giờ chứa thêm sổ phụ.”

Bùi Sách được người đỡ ngồi trong nhà tạm, giọng yếu vọng ra: “Than vốn để chịu lửa. Giấu giấy cũng hợp.”

Người vợ quay lại mắng: “Ông im, thở đã!”

Bùi Sách im ngay. Chu Bình nhìn Tần Mạc, nói nhỏ: “Nhà này mắng nhau rất có hiệu quả trị bệnh.”

Tần Mạc không cười. Hắn nhìn Hà Kính. Người này từng là ngoại tuần Thái Huyền, từng dán chiếu cắt cháo, từng báo người bệnh. Hơi thở hắn yếu, hồn lực có dấu lệnh cũ. Sau trận dưới nước, Sát Đạo trong người Tần Mạc còn đói hơn. Nếu chạm vào Hà Kính, hắn có thể đọc được đường kho, tên Trác Bì, đội ngoại tuần, chỗ giấy đã bị xé. Một lần lấy ký ức có thể giúp cả chợ.

Hà Kính như nhận ra ánh mắt ấy. Hắn nuốt khan. “Ngươi lại muốn đọc ta.”

Không khí hiên miếu căng lên. Chu Bình quay sang Tần Mạc. “Có không?”

“Có.”

Hà Kính cười khàn. “Ít ra lần này nói thật nhanh.”

Tần Mạc nhìn tay mình. Móng tay còn bùn hố đá, vết cắt ở mu bàn tay chưa khô. “Ta không đọc.”

“Vì ngươi tốt?”

“Vì ngươi chưa cho.”

Hà Kính im. Câu ấy làm hắn khó chịu hơn lời tự nhận tốt. Hắn từng là người trong hệ thống đọc tên, ghi tội, chuyển giấy không hỏi ai. Giờ đến lượt hắn được hỏi, hắn không biết đặt mặt mình ở đâu.

Khâu Đinh lôi một cuộn giấy ra, mở rất cẩn thận. Bên trong là bảng gạo hạ lưu: thẻ cầu, phí cống, dầu chống nước, gạo phát, gạo hao, gạo “mất do ẩm”. Dòng mất do ẩm dài bất thường. Tào Ký nhìn một lúc, mặt đen lại.

“Gạo ẩm này đủ phát cho ba mươi thẻ nghèo.”

Đặng Nhu chồm tới. “Đặng Thạch?”

Tào Ký lật trang. “Có. Công sửa cọc ghi vào mục hao, không phát.”

Đặng Nhu không khóc. Nàng cười. Tiếng cười khô đến mức Tiểu Đậu đang ngủ cũng giật mình. “Cha ta sửa cọc để xe tang không lật, kho ghi hao?”

Khâu Đinh cúi đầu. “Sổ hạ của ta không thấy dòng này.”

Tào Ký nói: “Vì nó ở sổ phụ.”

Lý Ông đặt tay lên thẻ Đặng Thạch. “Đổi mục.”

“Không dễ.” Tào Ký chỉ dấu đỏ nhỏ. “Sổ phụ có dấu kho, không có dấu miếu. Muốn đổi phải có người kho nhận.”

Mọi người nhìn Đỗ Sanh. Hắn đã trở lại, áo ướt, đi cạnh một bà già bếp tóc bạc. Bà mẹ hắn gầy, tay dính mùi cháo khét. Đỗ Sanh thấy ánh mắt mọi người, mặt tái. “Ta chỉ giữ khóa phụ.”

Bà mẹ hắn bước lên trước. “Ta nấu gạo đó.”

Đỗ Sanh hoảng. “Mẹ!”

Bà nhìn hắn. “Ta nấu gạo trộn cát, ta biết đấu nào mất do ẩm là nói dối. Nhưng ta nhận phần bếp, ta im. Im cũng là ăn.”

Đặng Nhu nhìn bà chằm chằm. “Bà ăn gạo của cha ta?”

“Ăn.” Bà không né. “Và nấu cho nhiều người khác ăn. Nếu ta không nấu, Trác Bì thay người khác, ta với con ta mất chỗ. Ta nói vậy không để ngươi tha. Ta nói để ngươi biết gạo đi đâu qua tay ai.”

Đặng Nhu nắm gùi gạo đến trắng tay. Nàng có thể lao lên đánh bà. Không ai chắc mình sẽ cản. Nhưng nàng chỉ hỏi: “Gạo còn không?”

Bà mẹ Đỗ Sanh lắc đầu. “Gạo sạch hết. Gạo trộn cát còn.”

“Ta nhặt được,” Đặng Nhu nói, giọng như cắt.

Tần Mạc nhìn nàng và hiểu: nàng không tha. Nàng chỉ chưa có thời gian để đánh vì mẹ nàng còn cần ăn. Người nghèo nhiều khi phải trì hoãn cả hận.

Hà Kính ho một cơn, máu dính vào than. Mạnh bà tử không ở đó, Liễu Mụi vội đem nước gừng. Hắn không nhận. “Đừng tốt với ta nhanh quá. Ta dễ tưởng mình đáng.”

Liễu Mụi cau mặt. “Nước gừng nợ công bờ dưới. Uống rồi phơi thẻ giúp ta.”

Hà Kính nhận. “Vậy được.”

Lý Ông chia giấy thành ba phần: sổ gạo, sổ thẻ, sổ người kho. Khâu Đinh dùng bút bùn sao những dòng chính lên thẻ đất. Tào Ký đối số. Đỗ Sanh đứng cạnh, nói dòng nào hắn biết, dòng nào không. Bà mẹ hắn sửa vài chỗ: gạo “ẩm” thực ra bán cho đoàn hành hương đi đường trên; dầu “hao” thực ra dùng chống nước cho thẻ đỏ; phần “phát thêm” có ba nhà chưa từng nhận.

Mỗi dòng mở ra một tiếng chửi mới. Nhưng chửi khác với đốt. Người ta bắt đầu có thứ để cầm, để đối, để hỏi. Hà Kính ngồi giữa đống than, mặt xám, nhìn giấy được đọc trước mặt dân. Hắn không nhẹ. Càng nhiều dòng lộ ra, người ta càng nhớ hắn từng dán chiếu cắt cháo. Người mang giấy không tự sạch vì giấy bẩn được mở.

Tần Mạc đứng ngoài hiên, cách hắn một khoảng. “Vì sao giấu trong than?”

Hà Kính uống một ngụm gừng, nhăn mặt. “Bởi than bẩn. Người kiểm giấy sạch ghét thò tay vào than.”

“Vì sao đem tới đây?”

“Vì ta không muốn ăn cơm trộn cát nữa.”

Đặng Nhu bật cười lạnh. “Ngươi ăn cơm trộn cát một bữa, chúng ta ăn bao lâu?”

“Lâu hơn ta.” Hà Kính nhìn nàng. “Cho nên ta không nói mình khổ.”

Câu trả lời làm Đặng Nhu không đánh hắn. Nàng quay lại sổ, chỉ dòng Đặng Thạch. “Dòng này đọc to.”

Tào Ký đọc: “Đặng Thạch, công sửa cọc hai lượt, chuyển mục hao do không người nhận.”

“Đọc lại.”

Tào Ký đọc lại.

“Nữa.”

Lần thứ ba, giọng Tào Ký khàn. Đặng Nhu đứng thẳng, mắt đỏ mà không rơi nước. Có lẽ nàng muốn cha mình nghe. Có lẽ muốn cả miếu nghe rằng tên cha nàng không chỉ là một thẻ sắp bị đổi.

Ông lái đò từ bến lên, cầm theo một bó giấy bị nước đẩy khỏi hố đá. “Còn cái này. Bị nhét dưới khe. Không phải sổ kho.”

Khâu Đinh mở ra. Bên trong là vài mảnh chiếu truy ma bị xé, và một mảnh đối chứng Cấm Viện dính than. Trên mảnh đó có chữ “người” bị sửa thành “mẫu”, giống mảnh Hà Kính từng dán ở cột hương. Đám đông lại im.

Hà Kính nhìn mảnh giấy, mặt trắng hơn. “Ta tưởng mất rồi.”

Lý Ông hỏi: “Ai nhét dưới hố?”

Hà Kính lắc đầu. “Không biết. Có thể người ở giếng từng đọc. Có thể ngoại tuần xé rồi ném. Có thể ai đó giữ không nổi.”

Tần Mạc nhìn chữ “mẫu”. Vết cũ từ Cấm Viện như một con dao trở lại. Nhưng xung quanh hắn không phải sân thẩm lớn, không phải Tạ Vô Cữu, không phải ánh kiếm Thiên Luật. Chỉ là một hiên miếu nửa mái, người đói, trẻ vừa sống lại, giấy than ướt. Sự thật lớn rơi vào đây cũng phải chịu mùi bùn.

Bé giữ guốc đứng cạnh thẻ Lý Tam Nương, nghe chữ “mẫu” thì cau mày. “Mẫu là gì?”

Không ai muốn trả lời. Khâu Đinh nhìn Tần Mạc, rồi nhìn Lý Ông. Lý Ông thở dài. “Là khi người ta không gọi một người là người nữa, mà gọi thành thứ để dùng.”

Đứa trẻ ôm guốc chặt hơn. “Như guốc?”

“Tệ hơn guốc,” Chu Bình nói. “Guốc còn được ngươi đòi.”

Cô bé suy nghĩ, rồi rất nghiêm túc nói: “Vậy người đó cũng phải được đòi.”

Không ai cười. Tần Mạc nhìn xuống mảnh giấy. Một câu trẻ con không phá được Cấm Viện, không cứu được những hồn bị gọi sai, nhưng nó đặt lại trọng lượng cho chữ người. Đòi người về không phải kéo hồn về bằng tay mình; có khi trước hết là đòi lại cách gọi.

Hà Kính nghe câu ấy, mặt méo đi. “Ở Thái Huyền, ta từng viết mẫu.”

Đặng Nhu nhìn hắn. “Bao nhiêu lần?”

“Không nhớ.”

“Vậy đừng mong ai nhớ ngươi tốt một lần.”

Hà Kính gật. “Ừ.”

Tần Mạc thấy hắn không biện hộ, nhưng cũng không được nhẹ. Có những tội không vì người phạm bắt đầu nói thật mà giảm ngay. Chúng chỉ bắt đầu có chỗ để tính.

Chu Bình thấp giọng: “Chợ tang sáng nay sẽ đông.”

Tào Ký gật. “Tin sổ kho ra, Trác Bì sẽ dán chiếu mới. Ngoại tuần cũng sẽ dán lại truy ma. Người bán hàng sẽ xé giấy nào tiện cho mình.”

“Vậy đọc ở đây?” Đặng Nhu hỏi.

Khâu Đinh lắc đầu. “Ở đây người đã nghe. Muốn kho trả, phải qua chợ tang. Chợ có người mua gạo, mua áo liệm, thuê khiêng quan. Sổ kho sống ở đó.”

Hà Kính cố đứng lên, nhưng ngã lại. “Ta đi.”

Người vợ Bùi Sách nói ngay: “Ngươi nằm.”

“Ta biết đường.”

“Ngươi biết đường báo nhà ta nữa.”

Hà Kính nghẹn. Bùi Sách từ nhà tạm ho khẽ, nói vọng: “Để nó chỉ đường bằng miệng. Chân nó nợ giường.”

Chu Bình nhìn Tần Mạc. “Ngươi đừng cõng.”

“Ta chưa định.”

“Tốt. Vai ngươi còn đang nợ nước.”

Cuối cùng, Hà Kính vẽ đường chợ tang bằng than lên nền: lối qua sạp áo liệm, quầy giấy mã, bàn gạo hạ lưu, cột dán chiếu truy ma. Hắn đánh dấu chỗ ngoại tuần hay đứng, chỗ Trác Bì cho người thu gạo, chỗ có mái che để đọc giấy mà mưa không làm nhòe. Mỗi dấu hắn vẽ ra đều khiến vài người nhận ra hắn từng biết quá rõ cách chặn họ.

Đỗ Sanh nhìn bản than. “Nếu tới chợ, Trác Bì sẽ nói giấy giả.”

Tào Ký cầm sổ phụ. “Vậy để người bếp đọc dòng gạo.”

Bà mẹ Đỗ Sanh gật. “Ta đọc.”

Đặng Nhu ôm gùi. “Ta đọc dòng cha ta.”

Liễu Mụi: “Ta đọc dòng nợ khẩn nếu họ nói không có trẻ đói.”

Lỗ Tứ: “Ta đọc nhà họ Mã nợ Khâu Bình nếu tiện.”

Ông lái đò hừ. “Các ngươi biến chợ thành miếu rồi.”

Lý Ông đáp: “Miếu thấp quá, sự thật phải ra chợ phơi.”

Tần Mạc không nói mình sẽ đọc gì. Nếu hắn đọc, người ta sẽ nghe ma. Nếu hắn đứng, người ta sẽ sợ. Có lẽ việc của hắn là đứng đủ xa để gậy không đánh vào người cầm giấy, đủ gần để nếu ngoại tuần chém xuống, hắn chặn được mà không kéo hơi ai.

Hà Kính nhìn hắn như hiểu. “Đừng làm mặt người tốt. Ta vẫn sợ ngươi đọc ta.”

“Ta biết.”

“Tốt. Ta muốn sợ đúng.”

Mạnh bà tử cuối cùng cũng từ ngoại đàn tới, đi cùng Tịnh Xuyên và một túi thuốc gần cạn. Bà nhìn Hà Kính trước, rồi nhìn Tần Mạc, mặt đen như đáy nồi. “Một người bị đánh chưa lành, một người vừa ngâm nước oán, một đám người dùng gừng kho thay thuốc. Các ngươi rất biết cách làm y tu đoản thọ.”

Chu Bình lập tức chỉ Tần Mạc. “Hắn tệ nhất.”

“Ngươi câm. Ngươi ho máu còn chạy chợ.” Bà ném cho Chu Bình một gói thuốc đắng, rồi ngồi xổm trước Hà Kính. “Muốn sống để làm chứng thì uống. Muốn chết cho người ta thương thì khỏi, vì ở đây không ai rảnh thương ngươi đẹp.”

Hà Kính nhận thuốc, cười khàn. “Ta chọn sống vì sợ bị ghi chết ngu.”

Mạnh bà tử gật. “Lý do tạm được.”

Sự xuất hiện của bà làm hiên miếu bớt giống một cuộc thẩm giấy và trở lại thành nơi có người rách da, sốt, hụt hơi, cần thuốc. Tần Mạc nhìn túi thuốc gần cạn, biết mỗi dòng sổ mở ra đều kéo thêm một vết thương thật. Sự thật cũng cần thuốc, nếu không người cầm nó ngã trước khi tới chợ.

Hà Kính uống xong thì nhăn mặt. “Thuốc đắng hơn cơm cát.”

Mạnh bà tử đáp: “Vì thuốc còn thật.”

Tần Mạc gật. Ngoài bến, mặt trời lên muộn sau mưa. Giấy than được phơi trên phên tre, từng dòng đen hiện rõ. Nhưng từ hướng chợ tang, tiếng người đã bắt đầu ồn như nước trở lại. Một tờ chiếu truy ma mới bay lên trên cột hương, trắng sạch, chữ đỏ lớn đến mức đứng từ miếu cũng thấy.

Chợ chưa đọc giấy, đã bắt đầu xé.