Chương 196: Đứa trẻ dưới nước
Đứa trẻ dưới nước là bé giữ guốc. Không ai kịp gọi tên nó, vì nó chưa từng cho tên. Người ta chỉ thấy nó lao khỏi hiên miếu, ôm đôi guốc mẹ trong ngực, rồi trượt trên bậc đá còn rêu sau lễ cầu. Một chiếc guốc văng lên bờ. Chiếc còn lại cùng cả người nó rơi vào hố đá nơi nước vừa rút chưa hết, đen như miệng nồi bị úp xuống lòng bến.
Tiếng sặc nước của nó làm mọi lời cãi quanh bát cơm tắt ngay. Ông lái đò phóng sào xuống trước, nhưng hố đá nằm lệch dưới mép thuyền, sào chạm vào đá trơn rồi bật ra. Liễu Mụi đặt Tiểu Đậu xuống hiên, chạy theo. Cô bé dưới nước chới với, một tay vẫn nắm chiếc guốc còn lại, tay kia đập vào thuyền giấy mắc trong khe.
Tần Mạc bước tới.
Chu Bình túm tay hắn. “Nhớ khoảng cách.”
“Không kịp.”
“Nhớ hỏi giá.”
Giá ở ngay trước mặt. Nếu Tần Mạc dùng linh lực sạch, Kim Đan nứt có thể chịu không nổi. Nếu dùng Sát Đạo hút oán dưới hố, nước sẽ bật ra, đứa trẻ sống, nhưng hơi thở của những người đứng gần có thể bị kéo theo. Hố đá không chỉ có nước. Nó có tro hương, thẻ giả cháy, nước mắt, lời gọi nhầm, và những thứ bị cống ép lên trong đêm. Sen đen mở ra trong ngực hắn như một đóa hoa đói.
Nuốt oán nước. Một nhịp. Cứu người trước, trả giá sau.
Tần Mạc rút tay khỏi Chu Bình, nhưng không mở Sát Đạo. Hắn chạy xuống bậc, cởi áo ngoài ném cho Lỗ Tứ. “Dây!”
Lỗ Tứ phản ứng nhanh hơn người khác. Hắn buộc áo vào dây khiêng quan còn ướt, quăng xuống. Ông lái đò dùng sào đẩy đầu dây về phía hố. Bé giữ guốc không thấy, mắt nó ngập nước, miệng mở ra mà không kêu được. Tần Mạc không đợi dây tới. Hắn nhảy xuống.
Nước lạnh đập vào ngực như đá. Trong khoảnh khắc đầu, vết Kim Đan nứt làm cả thân hắn tê cứng. Hố không sâu với tu sĩ, nhưng đáy đầy khe hút. Chân hắn vừa chạm bùn, thứ đen dưới đá quấn lấy cổ chân. Không phải tóc. Không phải tay. Là oán tích lâu năm, mềm và dai, biết tìm vết hở trong người sống.
Trên bờ, ai đó hét: “Hắn chạm nước rồi!”
Nước quanh hố sôi lên. Không phải nóng, mà là những bọt đen nổi thành vòng. Đám đông lùi. Liễu Mụi ôm miệng. Đặng Nhu kéo Tiểu Đậu ra xa. Người đàn ông áo sạch nhà Tôn đứng chết lặng, bát cơm sống trong tay vừa lấy về lại rơi xuống bùn.
Tần Mạc với tới đứa trẻ. Nó vẫn giữ guốc. Chính vì giữ guốc, thân nó bị kéo nghiêng vào khe đá. Nếu buông, hắn kéo dễ hơn. Nhưng hắn không thể ra lệnh cho nó buông thứ duy nhất còn lại của mẹ.
“Đưa tay,” hắn nói.
Nó không nghe.
Sát Đạo trong ngực cười không tiếng. Hơi người trên bờ rất gần. Chỉ cần mở một khe nhỏ, hắn có thể làm tất cả người đứng xem yếu đi một nhịp, đổi lấy sức nâng. Không ai chết. Có khi không ai nhận ra. Lý lẽ quá quen.
Chu Bình từ bờ hét xuống, giọng vỡ vì ho: “Tần Mạc! Nếu kéo hơi người, ta nhảy xuống đánh ngươi!”
Lâm Bà quát: “Thằng bệnh kia đứng yên!”
Tiếng của Chu Bình làm đứa trẻ giật mình. Nó mở mắt trong nước một nhịp. Tần Mạc thấy ánh mắt nó: sợ hắn hơn sợ nước. Điều ấy đâm thẳng vào ngực hắn. Người hắn đang cứu sợ hắn sẽ lấy gì đó từ nó.
Hắn không mở Sát Đạo. Hắn để thứ đen dưới đá cắn vào cổ chân, dùng tay không mò xuống khe. Đá sắc cắt qua mu bàn tay. Hắn chạm vào quai guốc trước, rồi chạm vào cổ tay đứa trẻ. Nó giãy dữ, cố giữ guốc. Tần Mạc không giật. Hắn đẩy chiếc guốc lên trước, để nó nổi về phía sào ông lái đò.
“Guốc!” ông lái đò hiểu ngay, dùng sào chặn chiếc guốc.
Đứa trẻ thấy guốc được giữ, tay mới lỏng một chút. Tần Mạc nắm lấy cổ tay nó, dùng vai đẩy khỏi khe. Thứ đen dưới đá lập tức quấn lên hông hắn. Nước tràn vào mũi miệng. Hắn có thể chịu. Đứa trẻ thì không.
“Kéo!” Lỗ Tứ hét.
Dây áo căng xuống. Tần Mạc quấn dây quanh người đứa trẻ. Trên bờ, Lỗ Tứ, La Thị, Đặng Nhu, người nhà Lữ, cả người từng làm thẻ giả cùng kéo. Dây rít qua đá. Bé giữ guốc bật lên khỏi mặt nước, ho sặc. Liễu Mụi lao tới ôm nó, dù nó không phải con nàng. Cô bé vẫn chưa khóc. Nó chỉ nhìn chiếc guốc trong tay ông lái đò.
Tần Mạc còn dưới hố.
Khi đứa trẻ rời khỏi tay hắn, thứ đen dưới đá kéo mạnh hơn, như phát hiện miếng mồi lớn còn lại. Lúc này nếu hắn nuốt, sẽ không còn ai bị kéo theo? Sai. Hắn nghe rõ hơi thở trên bờ. Mọi người cúi sát quá gần, lo nhìn đứa trẻ và nhìn hắn. Hố oán muốn qua hắn chạm họ.
Ông lái đò đập sào xuống nước. “Đừng cúi! Lùi!”
Không kịp. Một vòng lạnh từ hố lan lên. Người đứng gần nhất cùng lúc hụt hơi. Đặng Nhu ôm ngực. Tào Ký quỵ một gối. Chu Bình ho ra máu nhạt. Sen đen không do hắn mở hoàn toàn, nhưng nó đã phản ứng với oán dưới đá, tự kéo một đường.
Tần Mạc cắn đầu lưỡi, dùng đau ép mình tỉnh. Hắn rút Giới Sát Đao? Không. Đao ở cửa Phật đã từng suýt kéo hơi người khi cắt Sát Đạo. Hắn không được lặp lại. Hắn quơ tay tìm đá, móng tay bật máu, bám vào rãnh. Thứ đen kéo hắn xuống, trong đầu tràn lên những tiếng gọi: mẹ, vợ, con, tên sai, thẻ giả, guốc, cơm. Không có Tô Vãn. Nhưng càng không có, nỗi đói trong hắn càng muốn biến bất cứ tiếng nào thành đường.
“Dây sổ!” Chu Bình hét.
Tần Mạc chấn động. Dây buộc sổ trong áo hắn, thứ hắn chưa cởi trong lễ cầu, vẫn còn khô ở phần trong. Nếu buộc nó vào đá, người trên bờ kéo hắn lên được. Nhưng dây ấy giữ sổ tên. Cởi ra trong nước, sổ có thể ướt, tên có thể nhòe. Một nhịp do dự. Chỉ một nhịp.
Bé giữ guốc trên bờ bỗng ho ra nước và hét: “Đừng lấy guốc mẹ con!”
Tiếng ấy không liên quan tới dây sổ. Nhưng nó cắt qua do dự của hắn. Đứa trẻ vừa từ nước sống lại, điều đầu tiên vẫn là sợ mất guốc. Nó không cảm ơn. Nó không gọi hắn cứu. Nó chỉ giữ thứ của mình. Tần Mạc bỗng hiểu: sổ tên của hắn cũng chỉ là một đôi guốc lớn hơn. Quan trọng, nhưng không thể nặng hơn một mạng trước mắt.
Hắn cởi dây sổ.
Nước lập tức thấm vào áo trong. Sổ tên được hắn ép sát ngực bằng khuỷu tay, nhưng dây đã rời. Hắn quấn dây quanh rãnh đá, buộc nút bằng tay tê cóng, rồi quăng đầu dây lên. Lỗ Tứ bắt được, hét gọi kéo. Nhiều tay nắm vào. Lần này không ai hỏi dây có dấu nghịch không. Họ chỉ kéo.
Tần Mạc bị lôi khỏi hố như một khúc gỗ ngâm nước. Vừa lên bờ, hắn lập tức lăn sang một bên, tránh để nước đen trên người chạm vào đứa trẻ. Sen đen trong ngực vẫn đói, nhưng bị dây sổ kéo ngược như một vết thắt. Hắn ho ra nước bùn. Trong nước có mùi hương mục và máu.
Chu Bình bò tới, mặt trắng bệch. “Ngươi có kéo hơi người không?”
Tần Mạc thở không ra hơi. “Một phần… nó tự kéo.”
“Của ai?”
Tần Mạc nhìn quanh. Đặng Nhu vẫn ôm ngực, Tào Ký đang thở dốc, người nhà Lữ mặt xám, Chu Bình ho máu. Không ai chết. Nhưng không ai hoàn toàn không bị chạm. Đây chính là cái giá hắn sợ: dù hắn không muốn, thứ trong người hắn vẫn có thể mượn tình thế để cắn người xung quanh.
“Ta trả,” hắn nói.
Chu Bình nắm cổ áo hắn. “Không trả bằng nuốt.”
“Ừ.”
Ông lái đò bế bé giữ guốc lại gần nhưng dừng ngoài hai trượng. Đứa trẻ run như lá, tóc dính vào mặt, một tay ôm đôi guốc, một tay ôm vỏ ốc nhỏ. Nó nhìn Tần Mạc bằng đôi mắt vừa sống sót vừa sợ hơn trước.
“Guốc còn,” ông lái đò nói.
Đứa trẻ không nhìn ông. Nó nhìn Tần Mạc. “Ngươi đẩy guốc trước.”
Hắn gật.
“Sao?”
Tần Mạc đáp thật: “Vì ngươi chưa chịu buông.”
Nó mím môi. “Ta không buông.”
“Ta biết.”
Liễu Mụi khoác áo lên người nó. Cô bé bỗng òa khóc, không vì Tần Mạc, không vì bến, mà vì chiếc guốc còn đủ đôi. Tiếng khóc ấy làm nhiều người thở ra. Nhưng người vợ Bùi Sách vừa chạy về từ nhà tạm lại đứng ở bậc trên, nhìn Tần Mạc như nhìn một đám cháy chưa tắt.
“Khi ngươi ở dưới nước,” nàng nói, giọng khàn, “chồng ta ở nhà tạm ngừng thở một nhịp.”
Tần Mạc cứng người.
“Ông ấy thở lại rồi,” nàng nói tiếp. “Nhưng ta biết. Cái lạnh vừa chạy qua nhà.”
Đám đông im. Đây không phải lời vu oan. Đây là hậu quả đi xa hơn bờ nước. Hố oán mượn dấu trong người hắn, lan theo những dây vừa buộc: dây thẻ, dây nợ, dây nhà tạm. Người bệnh yếu nhất cảm thấy trước.
Tần Mạc chống tay ngồi dậy, lấy sổ tên trong áo. Mép sổ ướt. Một vài chữ ở trang ngoài nhòe, không phải trang Tô Vãn, không phải trang Chu Bình. Là dòng mới ghi về đứa trẻ chưa cho tên: ăn cháo không đổ, biết rãnh nước. Chữ “rãnh” bị nước kéo thành vệt.
Chu Bình thấy, sắc mặt đổi. “Đừng sửa ngay.”
“Vì sao?”
“Vì ngươi đang sợ. Người sợ viết dễ biến người khác thành của mình.”
Tần Mạc nắm sổ, tay run. Đứa trẻ dưới nước vẫn chưa cho tên. Hắn không được vì cứu nó mà viết thêm.
Ông lái đò đặt sào xuống. “Đem nó lên miếu. Không dùng nước bến rửa người sống. Lý Ông, đốt gừng. Khâu Đinh, ghi hố đá phải lấp bằng đá sạch, không chờ thu phí.”
Khâu Đinh từ bậc trên đáp: “Đá sạch lấy ở đâu?”
Tào Ký thở khó nhọc. “Gò gạo có đá cọc cũ. Ghi nợ đường tang.”
Đặng Nhu ôm ngực, vẫn không quên mắng: “Ghi thêm người kéo dây hụt hơi, sáng mai không được bắt họ trả đủ công.”
Lý Ông gật. “Ghi.”
Bà mẹ Đỗ Sanh đem một bó gừng từ bếp hạ lưu chạy tới, chân còn dính tro. “Bếp có gừng. Trác Bì khóa kho, nhưng gừng để ngoài.”
Đỗ Sanh hoảng: “Mẹ, đó là của kho.”
“Kho vừa làm người ta hụt hơi vì cống, lấy gừng không chết được.” Bà đặt bó gừng xuống cạnh Lý Ông. “Ghi nợ kho. Nếu Trác Bì đòi, bảo ta lấy.”
Đặng Nhu nhìn bà. “Bà lại muốn ghi mình tốt?”
Bà mẹ Đỗ Sanh mệt mỏi đáp: “Không. Ghi ta lấy gừng kho không hỏi. Tốt hay xấu để sau. Đứa trẻ lạnh trước.”
Khâu Đinh bút bùn còn ướt, viết ngay trên thẻ hỏng: bếp hạ lưu lấy gừng cứu rét, chưa xin kho. Tần Mạc nhìn dòng ấy. Cả một buổi mọi người học cách ghi việc đúng mà không rửa sạch lỗi cũ. Bà này từng nấu gạo bị chuyển hao; giờ lấy gừng cứu trẻ. Hai việc cùng nằm trên một người, không triệt tiêu nhau.
Liễu Mụi ôm bé giữ guốc, tay run vì chính Tiểu Đậu cũng vừa qua cơn sốt. “Ai có áo khô?”
Không ai dư áo khô. Người quanh bến toàn áo ướt, áo tang, áo bệnh, áo dính than. Cuối cùng, người đàn ông áo sạch nhà Tôn cởi áo ngoài đưa tới. Hắn cởi rất chậm, như vẫn tiếc, rồi nhìn bát cơm sống bị rơi dưới bùn, mặt méo đi. “Áo này… cha ta chưa thấy.”
Lý Ông hỏi: “Cho hay cho mượn?”
Hắn cắn răng. “Cho mượn. Nếu bẩn, ta tự giặt. Nếu rách, ghi nợ.”
Đứa trẻ được quấn trong áo sạch, vẫn ôm guốc. Áo sạch bọc bùn bến, giống cái sân miếu Thành Hoàng sau này sẽ phải chịu dấu chân. Tần Mạc bỗng thấy rõ: người sống không cần trở thành thánh để giúp. Họ chỉ cần cởi một lớp áo trong lúc còn tiếc.
Mọi người bắt đầu động lại, chậm và run. Không ai cảm ơn Tần Mạc. Không ai chửi ngay. Họ bận cứu đứa trẻ, cứu người bệnh, kiểm hơi thở của mình. Sự im lặng ấy nặng hơn cả chửi.
Tần Mạc ngồi bên bậc đá, nước đen nhỏ từ tóc xuống tay. Trong ngực, sen đen không vui cũng không thua. Nó chỉ nằm đó, nhắc hắn rằng hắn vừa cứu được người bằng cách không nuốt, nhưng vẫn làm người khác hụt hơi. Muốn tìm Tô Vãn, muốn hỏi sâu hơn, hắn phải mạnh hơn. Nhưng mỗi lần cần mạnh, thứ trong hắn lại chứng minh vì sao người ta sợ hắn.
Bé giữ guốc được đưa lên hiên. Trước khi đi, nó quay lại, giọng khàn vì sặc nước. “Ta chưa cho ngươi tên.”
Tần Mạc gật. “Ừ.”
“Đừng ghi.”
“Ta không ghi.”
Nó ôm guốc, được Liễu Mụi dìu đi. Trên bùn nơi nó vừa nằm, một chiếc guốc in dấu rất rõ, rồi bị nước rỉ từ hố đá làm nhòe dần.
Ông lái đò cắm sào cạnh dấu guốc ấy, buộc một mảnh vải đỏ lên đầu. “Không ai bước qua đây cho tới khi lấp xong.”
Một người hỏi: “Dấu guốc thì sao?”
Ông đáp: “Để nó tự nhòe. Đừng giẫm lên.”
Tần Mạc nhìn dấu ấy biến chậm trong bùn, hiểu rằng có những dấu không cần cứu khỏi mất. Chỉ cần đừng bị người khác đạp nát trước khi chúng tự đi.