tinbc tinbc

Chương 191: Đêm nước lên

Nước Bến Hồn Cạn lên không có tiếng ào. Nó bò qua từng rãnh đá, lấp những vết móng tay mòn, nuốt que hương gãy đang trôi ngược, rồi chạm vào chân ông lái đò như một con vật lạnh tìm chỗ cắn. Trên bậc cao, người từ gò gạo và Miếu Nửa Mái chạy xuống, đèn dầu che trong tay áo, mặt ai cũng phản chiếu nước thành màu xám.

Tần Mạc đứng ở bậc thứ sáu, không xuống thêm. Dấu nghịch trong ngực hắn đập cùng nhịp với nước. Mỗi khi nước chạm một phiến đá mới, sen đen lại đói thêm một chút, không gào, không dụ bằng lời dài. Nó chỉ mở một khoảng trống trong bụng hắn, để hắn biết dưới nước có thứ có thể nuốt.

Ông lái đò chống sào giữa lòng bến. “Ai đóng cống dưới?”

Không ai đáp ngay. Tào Ký thở hổn hển chạy tới, sổ phí gò bọc trong áo. “Cống Đá Đen có khóa miếu. Người giữ khóa là Miếu Hạ Lưu.”

Lý Ông từ phía sau chống gậy xuống từng bậc. “Miếu Hạ Lưu không đóng cống giờ này nếu không có lệnh phát thẻ.”

Chu Bình ngồi phịch xuống một bậc, mặt trắng vì chạy. “Dịch câu ấy sang tiếng người nghèo nghe được đi.”

Tào Ký lau nước mưa trên mặt. “Nước lên, thuyền giấy mắc, người nhà phải mua thẻ cầu qua bến. Thẻ cầu qua bến bán ở Miếu Hạ Lưu.”

Đám đông lập tức ồn lên. Người nói tại Tần Mạc tới nên nước mới lên. Người nói do Đặng Nhu đánh trống làm thần giận. Người nói do bà góa Phan Cửu khóc xuống nước. Một người đàn ông chỉ thẳng vào Tần Mạc: “Ông Đò đã bảo dấu nghịch chạm nước sẽ dâng!”

Tần Mạc nhìn tay mình. Hắn chưa chạm nước. Nhưng người sợ không cần đủ chứng cứ. Họ cần một chỗ để đổ đêm lạnh này vào. Hắn đã quen làm chỗ đó.

Người vợ Bùi Sách ôm thẻ trắng trong áo, lùi khỏi hắn nửa bước. Động tác rất nhỏ, nhỏ đến mức nàng có thể tự bảo mình chỉ tránh nước. Tần Mạc thấy, và không trách. Chồng nàng còn thở trong nhà tạm. Nếu nước dâng vì hắn, người đầu tiên nàng nên sợ chính là hắn.

Đứa lớn nhà Bùi Sách chạy từ nhà tạm xuống, chân trần dính bùn. “Mẹ! Nước vào kho than rồi.”

Người vợ quay phắt lại. “Cha ngươi?”

“Còn thở. Ông Bảy kê giường lên bao than, nhưng nếu nước tới bếp, thuốc ướt.”

Người vợ nhìn thẻ trắng trong áo, nhìn nước đang lên, rồi nhìn đứa con. Một tay nàng muốn giữ thẻ phòng khi chồng chết, tay kia muốn chạy về giữ thuốc cho chồng sống. Cái thẻ trắng bỗng nặng hơn một người chết thật, vì nó khiến nàng phải nghĩ tới cái chết trong khi người kia còn thở.

Tần Mạc nói: “Chạy về trước.”

Nàng nhìn hắn với vẻ sắc lạnh. “Ngươi giữ thẻ?”

“Không.”

“Vậy ai?”

Đứa lớn ôm lấy ngực áo mẹ. “Con giữ.”

“Ngươi phải về kê thuốc.”

La Thị bước tới, A Sáp vẫn ngủ trên lưng. “Ta giữ. Nếu Bùi Sách qua đêm, sáng mai ta cùng ngươi trả. Nếu không qua…” Nàng dừng, không nói hết. “Ta cùng ngươi đưa tên.”

Người vợ Bùi Sách nhìn La Thị. Hai người đàn bà từng chỉ gặp nhau trong khói và nợ. Không thân. Không sạch nợ. Nhưng La Thị cũng có một thẻ Khâu Bình chưa qua nước, cũng biết cảm giác cầm vật chết khi người sống còn cần tay mình.

“Mất thì ngươi đền,” người vợ nói.

“Đền bằng gì?”

“Bằng việc để ta mắng tới khi hết giận.”

La Thị nhận thẻ trắng, gật. “Được.”

Người vợ Bùi Sách kéo con chạy về phía nhà tạm. Tần Mạc đứng yên, để nàng đi qua mà không chạm. Khi nàng chạy ngang, hắn nghe nàng thở gấp: không phải sợ hắn, mà sợ thuốc ướt. Thứ sợ ấy cụ thể hơn mọi lời cáo trạng.

Ông lái đò gõ sào xuống đá. “Câm. Nước lên từ cống dưới, không từ miệng các ngươi. Ai muốn chửi thì xuống kéo thuyền trước.”

Một thanh niên từ Miếu Hạ Lưu chạy tới, áo xanh đen, tay đeo vòng khóa. Hắn chưa tới nơi đã bị người xúm lại hỏi. Hắn giơ tay, cố giữ vẻ quan trọng. “Miếu hạ có lệ đêm nước: nhà nào muốn tên qua bến phải mua thẻ cầu. Không mua, thuyền giấy đứng. Nước không chờ.”

Bà góa Phan Cửu bỗng bật khóc. “Ta vừa kéo thuyền qua rồi!”

“Nước lên sau, phải cầu lại.”

Ông lái đò ném sào suýt trúng chân hắn. “Cầu lại cái đầu ngươi. Thuyền Phan Cửu đã qua lạch.”

Thanh niên áo xanh lùi, nhưng vẫn cứng miệng. “Sổ hạ chưa nhận.”

Lý Ông hỏi: “Ai bảo?”

“Thần lại dưới bàn.”

Nghe bốn chữ ấy, đám đông im một nhịp. Thần lại dưới bàn là một cái tên người bến hay nói khi sổ miếu hạ tự đổi dòng mà không ai thấy tay. Có người tin đó là tiểu thần thật. Có người bảo là một lão viết thuê trốn dưới bàn vì xấu mặt. Nhưng mọi thẻ qua bến đều phải có dấu bùn của hắn.

Tần Mạc hỏi: “Miếu Hạ Lưu ở đâu?”

Thanh niên áo xanh nhìn hắn, cổ họng chuyển động. “Ngươi không được vào.”

“Ta hỏi đường.”

“Đường dưới bờ lau. Nhưng ngươi tới, người ta càng phải mua thẻ. Ngươi là dấu xấu.”

Chu Bình cười khan. “Câu cuối nói miễn phí à?”

Tần Mạc nhìn dòng nước. Một chiếc thuyền giấy từ đâu trôi về, mắc vào chân bậc, xoay vòng. Trên thuyền là thẻ tên Lữ Bình, chữ vừa viết lại ở miếu, giờ bị nước cọ nhòe mất một nét. Người đàn ông nhà Lữ lao xuống muốn vớt, nhưng nước đã tới đầu gối. Ông lái đò túm cổ áo hắn kéo lên.

“Ngươi chết thì anh ngươi qua bến một mình à?”

“Tên sắp mất!”

Tần Mạc bước xuống một bậc. Nước lập tức động, vòng quanh chân bậc như muốn liếm. Đám đông nín thở. Ông lái đò quát: “Đứng lại!”

Hắn dừng. Không phải vì sợ nước, mà vì ánh mắt của bà góa Phan Cửu, của người nhà Lữ, của người vợ Bùi Sách cùng lúc đặt lên hắn. Nếu hắn dùng sức kéo thuyền, họ có thể mất đêm ngủ vì không biết người chết nhà mình đã qua bến hay bị ma kéo.

Lý Ông cởi áo ngoài, quăng xuống cho Tào Ký. “Buộc vào sào.”

Tào Ký làm ngay. Ông lái đò dùng sào đẩy áo tới chỗ thuyền Lữ Bình, mắc mép áo vào thuyền, kéo từ từ. Người nhà Lữ quỳ trên bậc, không khóc, chỉ miệng lẩm nhẩm chữ Bình. Khi thuyền tới gần, Tào Ký giữ sổ che mưa, Lý Ông dùng tro ướt chấm lại nét còn thiếu ngay trên thuyền.

Tần Mạc đứng yên. Việc khó nhất trong đêm ấy không phải chém ai. Là đứng yên khi mọi thứ trong hắn muốn làm nhanh hơn.

Thanh niên Miếu Hạ Lưu thấy thuyền được kéo, mặt đổi sắc. “Không có thẻ cầu, sổ hạ không nhận.”

Đặng Nhu từ sau đám đông bước ra, lưng vẫn gùi gạo. “Thẻ cầu bao nhiêu?”

“Nửa đấu gạo hoặc hai nén nhang dài.”

Nàng cười lạnh. “Vậy nước lên đúng lúc thật.”

Hắn đỏ mặt. “Lệ có từ trước.”

“Trước khi nước lên hay trước khi người nghèo hết gạo?”

Thanh niên áo xanh cứng miệng nhưng mắt liếc về bờ lau. “Ta chỉ mở khóa theo lệnh. Cống không phải của ta.”

Ông lái đò cười lạnh. “Khóa đeo ở tay ngươi.”

“Khóa ở tay ta, chìa chính ở trong miếu.” Hắn giơ vòng khóa. Vài chìa nhỏ va vào nhau leng keng, rẻ tiền và ướt mưa. “Nếu đêm nay không bán đủ thẻ cầu, sáng mai kho hạ lưu cắt phần giữ cống. Mẹ ta nấu ở đó. Bà ấy bị cắt trước.”

Đám đông vừa tức vừa khựng. Một người trẻ chửi: “Vậy ngươi đóng nước lên đầu chúng ta để mẹ ngươi có gạo?”

Thanh niên áo xanh bỗng gào lại: “Các ngươi thì không giữ gạo cho nhà mình à? Ta ác hơn các ngươi vì ta cầm khóa thôi sao?”

Tào Ký nhìn hắn. “Tên?”

“Đỗ Sanh.”

“Ghi: Đỗ Sanh cầm khóa phụ, đóng theo lệnh kho, có mẹ trong bếp hạ lưu.”

Đỗ Sanh hoảng. “Đừng ghi mẹ ta!”

“Không ghi để lát nữa mọi người chỉ thấy một thằng cầm khóa đáng đánh.” Tào Ký không ngẩng đầu. “Ghi vào không tha cho ngươi, nhưng đỡ biến mẹ ngươi thành lý do trống.”

Đỗ Sanh im. Lý Ông nhìn Tào Ký một cái. Người thu phí gò đang học cách ghi người xấu không phẳng, và vì vậy việc mắng hắn cũng khó hơn.

Một vài người hít vào. Đặng Nhu không có gì để mất nhiều, nên câu của nàng sắc hơn người khác. Thanh niên áo xanh siết vòng khóa. “Ngươi muốn tên chồng ngươi mắc dưới bến à?”

Đặng Nhu giơ gùi gạo. “Chồng ta đánh ta lúc sống. Mắc thì hắn tự học bơi. Nhưng cha ta không bán tên cho thẻ của các ngươi.”

Tần Mạc nhìn nàng. Chu Bình cũng nhìn. Từ Khởi, không biết chạy tới từ lúc nào, ôm con diều vá giấy ướt, mắt tròn. Người trong hàng vừa sợ nàng nói phạm, vừa hả hê vì có người nói hộ điều họ nghĩ mà không dám.

Nước lên thêm một bậc. Lần này không chỉ là cống. Dưới đá có thứ đen trồi lên, giống đám tóc rễ cây ở Bến Hồn Cạn nhưng dài hơn, cuốn quanh chân sào ông lái đò. Con chó già gầm, lông dựng. Sen đen trong ngực Tần Mạc bỗng sáng lạnh.

Nuốt đi. Không phải người sống. Oán dưới nước bị giữ bởi cống, bởi thẻ, bởi bao lần gọi nhầm. Nuốt nó, nước hạ. Tất cả sẽ sống. Tất cả sẽ biết ơn. Có lý đến mức đáng ghét.

Chu Bình nắm cổ tay hắn. Gã yếu, bàn tay nóng vì sốt nhẹ, nhưng siết rất đau. “Ngươi nghe gì?”

“Cách làm nước hạ.”

“Giá?”

Tần Mạc nhìn đám người dưới mưa. Nếu nuốt oán nước, hắn có thể nghe tên, nghe tiếng khóc, nghe giọng người chết bị kéo lỡ. Hắn có thể mạnh thêm một chút. Có thể đường tới dòng sâu mở nhanh hơn. Giá không nằm ở ai chết ngay. Giá nằm ở việc vị đắng ấy sẽ thành một phần hắn, và lần sau khi một đứa trẻ hỏi guốc mẹ, có thể hắn sẽ thấy nó nhỏ hơn một luồng oán dùng được.

“Ta chưa biết hết,” hắn nói.

“Vậy không.”

Tần Mạc hít vào, lùi nửa bước khỏi mép nước. Sen đen cào vào Kim Đan, đau đến mắt hắn tối đi. Nước không hạ. Cái giá của không nuốt là người khác vẫn phải đứng trong mưa, vẫn phải tự xử với cống.

Lý Ông quay sang thanh niên áo xanh. “Dẫn ta tới Miếu Hạ Lưu.”

“Ông không có quyền.”

Ông lái đò nhổ nước bọt xuống bùn. “Ta có sào. Khác quyền ở chỗ đánh đau hơn.”

Tào Ký mở sổ. “Ta ghi: nước lên do cống hạ đóng khi chưa hết giờ bến, Miếu Nửa Mái, Bến Hồn Cạn và dân xóm than cùng đi đối chứng. Ai muốn mua thẻ cầu cứ mua, nhưng ghi rõ mua vì bị chặn nước.”

Thanh niên áo xanh hoảng. “Ghi vậy là chống miếu!”

Đặng Nhu đáp: “Không. Là ghi nước.”

Bà góa Phan Cửu cầm thuyền giấy đã qua bến, giọng run nhưng chen vào: “Ta đi. Nếu họ bảo Phan Cửu chưa qua, ta hỏi họ mắt nào nhìn.”

Người nhà Lữ cũng đứng lên. Lỗ Tứ vác dây khiêng. La Thị gửi A Sáp cho Bành Lão, cầm thẻ Khâu Bình. Từ Khởi muốn đi, bị Bành Lão túm gáy. Đứa trẻ giãy, rồi thấy con diều mới vá lại, đành đứng lại giữ dây, mặt tức tối.

Tần Mạc bước sau cùng, giữ khoảng cách. Mưa tạt vào mặt hắn. Dưới chân, nước vẫn lên, nhưng không còn ai chỉ một mình hắn. Họ chưa tin hắn. Họ chỉ tìm thấy một nguyên nhân khác có khóa, có cống, có người cầm vòng sắt. Đó đã là một việc lớn trong một đêm đầy sợ.

Đi được một đoạn, bà góa Phan Cửu bỗng trượt chân. Bài vị trong tay nàng suýt rơi xuống bùn. Người nhà Lữ đỡ kịp, nhưng chính thẻ Lữ Bình của hắn lại tuột ra, trôi theo nước nhỏ bên đường. Từ Khởi lao tới nhanh hơn người lớn, dùng cọc diều chặn thẻ lại. Nó cầm thẻ lên, mặt trắng vì sợ làm hỏng tên người khác.

Người nhà Lữ nhận thẻ, cúi đầu. “Nợ ngươi.”

Từ Khởi lập tức nói: “Không lấy tiền. Ghi gió tốt trả rồi.”

Tào Ký đang đi trước quay lại. “Gió tốt không trả được nợ này.”

“Vậy ghi: Từ Khởi chặn thẻ vì đứng gần.” Nó bực bội. “Đừng biến việc gì cũng thành tiền.”

Bành Lão chống dao tre, cười một tiếng trong mưa. “Có tiến bộ. Biết ghét đúng chỗ.”

Tần Mạc nhìn đứa trẻ cầm cọc diều ướt, nhớ lời nó bắt hắn nói thật nếu không biết. Những người nhỏ này không đi theo hắn. Họ chỉ chen vào đường bằng việc của chính họ, khiến mọi bước của hắn bớt giống một con đường riêng hướng về nỗi đau riêng.

Đường tới Miếu Hạ Lưu men theo bờ lau. Mỗi bước đi qua bùn đều kéo lên mùi nước tù. Tần Mạc nghe dưới dòng nước có tiếng thì thầm nhiều hơn. Không tên nào rõ. Không giọng nào là Tô Vãn. Nhưng một nửa nét trên thẻ hương trôi ngược lúc nãy cứ lặp lại trong đầu hắn, như một chữ chưa chịu mất.

Cuối bờ lau, một mái miếu thấp hiện ra dưới mưa. Cửa đóng, nhưng dưới khe cửa có ánh đèn và tiếng bút cào sột soạt.