tinbc tinbc

Chương 184: Người khiêng quan thuê

Ngõ than hẹp đến mức quan tài phải nghiêng mới qua được. Hai bên là vách gỗ hun đen, trên mái phơi giỏ than ướt, dưới chân nước bùn trộn tro và cháo đổ. Khói không còn bốc thành cột; nó quẩn thấp trong ngõ, làm mọi người vừa chạy vừa cúi. Đội khiêng quan thuê đứng ở đầu ngõ, bốn người thiếu một, vai ai cũng quấn vải dày, mặt đen vì tro. Người cầm đầu tên Lỗ Tứ, mắt lé, giọng khàn.

“Ai là người thay vai?”

Lâm Bà chỉ Tần Mạc. “Hắn.”

Lỗ Tứ nhìn dấu trên cổ Tần Mạc, lập tức lùi nửa bước. “Không thuê ma khiêng quan.”

Tần Mạc chưa nói, Lâm Bà đã đập thước dây vào lưng Lỗ Tứ. “Quan tài kẹt trong ngõ. Người chết trong đó là ai?”

“Tống Hà.”

“Áo Tống Hà ta vừa may. Nếu áo vừa mà quan không ra được, lỗi tính cho đội ngươi.”

Lỗ Tứ nhăn mặt. “Bà chỉ biết tiền.”

“Tiền là thứ làm người chết nghèo được khiêng thay vì bỏ lại.”

Câu ấy làm đội khiêng im. Tần Mạc cầm dây vải. “Ta thay vai. Không dùng khí.”

Lỗ Tứ nhìn hắn nghi ngờ. “Không dùng khí thì vai rách.”

“Rách thì tính tiền thuốc?”

A Mặn không có mặt, nhưng câu của nàng như lây qua miệng hắn. Chu Bình nghe được từ phía sau, ho một tiếng như cười.

Đội khiêng quan có luật riêng. Người sống tránh đường, người khóc đứng bên trái, người trả tiền đi sau, người khiêng không được hỏi người trong quan tài nặng vì xác hay vì oán. Lỗ Tứ nói từng điều khi buộc dây qua vai Tần Mạc. “Ngươi bước theo nhịp. Không nhanh. Không chậm. Quan tài nghiêng thì hô. Nếu ngã, đừng dùng phép đỡ. Dân thấy quan tài bay, ba năm sau không ai thuê chúng ta.”

“Vì sợ?”

“Vì họ bảo người chết chưa chịu đi, tự bay về. Lời đồn phá nghề nhanh hơn lửa.”

Người đứng ở vai trước bên phải là một thanh niên gầy tên Hứa Mùi. Vải lót vai của hắn mới, còn chưa thấm mồ hôi cũ, chứng tỏ vừa vào nghề. Từ khi Tần Mạc buộc dây, Hứa Mùi cứ nhìn chỗ khác, nhưng cổ họng nuốt liên tục. Lỗ Tứ đạp nhẹ vào gót hắn. “Sợ thì nói.”

Hứa Mùi cứng mặt. “Không sợ.”

“Nói dối làm quan tài lệch.”

Hứa Mùi im một lúc, rồi nói rất nhỏ: “Ta sợ hắn. Cũng sợ quan tài rơi. Hai cái sợ đánh nhau trong bụng.”

Chu Bình đứng sau đám người, nghe được liền nói: “Ít ra bụng ngươi thành thật hơn mặt.”

Hứa Mùi không cười. Hắn nhìn Tần Mạc một nhịp rồi lập tức nhìn xuống dây. “Lúc nâng, ngươi đừng nhìn ta. Ta sẽ tưởng ngươi muốn ăn hồn.”

Đám người quanh đó im bặt. Câu này quá thẳng, thô đến mức không ai kịp che. Tần Mạc nhìn vai Hứa Mùi, không nhìn mắt hắn nữa. “Được.”

Lỗ Tứ gật đầu như vừa kiểm được một mối dây. “Thế là khá. Người khiêng quan mà không nhận mình sợ mới làm rơi người chết.”

Tần Mạc đặt tay lên miếng vải bà cụ đưa, cảm thấy vết vai chưa đau đã nóng. Hắn từng bị gọi là ma bằng chiếu, bằng luật, bằng chuông nghiệp. Nhưng một người khiêng quan trẻ nói sợ hắn trước khi cùng hắn nâng quan tài, lời ấy lại thật hơn mọi cáo trạng. Không ai ở đây cần hắn phản bác. Họ cần hắn đứng đúng nhịp dù bị sợ.

Quan tài Tống Hà kẹt ở khúc cua, một đầu chạm vách cháy xém. Người nhà khóc phía sau, nhưng tiếng khóc bị khói cắt vụn. Thanh niên lúc trước đã chạy về cứu mẹ, không có mặt để đưa cha qua ngõ. Một bà cụ tóc trắng ngồi bệt dưới đất, có lẽ là mẹ hắn, vừa ho vừa đập tay vào đầu gối. “Đưa ông ấy ra trước! Đừng để cháy chân!”

Mẹ còn sống gọi cứu xác chồng trước. Không ai ở đó thấy câu này sai. Tần Mạc đặt vai vào dây. Quan tài nặng xuống. Không phải nặng theo kiểu pháp lực, mà là sức nặng của gỗ ướt, áo mới, xác lạnh, tiếng khóc, và cả việc người con đang ở hướng khác cứu người sống.

“Nâng!” Lỗ Tứ hô.

Bốn vai cùng đứng dậy. Vai Tần Mạc đau nhói vì vết thương chưa kín. Hắn có thể dùng linh lực lót dưới dây, chỉ một chút thôi. Nhưng lời Lỗ Tứ nói còn đó: quan tài bay một tấc, người chết sẽ bị nói thành oán. Hắn cắn răng, để dây ăn vào da.

Ngõ than đột nhiên có tiếng người la: “Ngoại tuần tới!”

Một nhóm áo xám xuất hiện ở đầu đường xa, khăn che mũi, tay cầm gậy dài. Không phải đội giết người ngay. Họ tới khóa đường, ghi ai chứa Tần Mạc, tịch thu giấy đối chứng. Người dân thấy áo xám thì tản ra, làm ngõ càng rối.

Lỗ Tứ chửi: “Đừng dừng! Người chết không đợi lệnh!”

Một ngoại tuần quát: “Quan tài đặt xuống kiểm!”

Người nhà Tống Hà khóc ré. Đặt xuống ở khúc cua, quan tài có thể kẹt hẳn, lửa từ mái than rơi xuống là xong. Tần Mạc nhìn gậy ngoại tuần. Sen đen trong ngực mở rất nhanh. Chỉ cần hắn làm áo xám kia sợ, đường sẽ thông. Không giết. Không nuốt. Chỉ ép một hơi.

Chu Bình từ phía sau hô: “Vai!”

Tần Mạc nhận ra quan tài nghiêng. Hắn tập trung vào vai, kéo dây về đúng nhịp. Nếu vừa rồi hắn nhìn ngoại tuần thêm một nhịp, Tống Hà sẽ đập vào vách. Người chết không cần hắn thắng trận. Người chết cần ra khỏi ngõ.

Lỗ Tứ nhìn hắn qua khói. “Đừng làm việc khác khi khiêng.”

“Biết.”

“Biết thì bước.”

Ngoại tuần xông tới. Lâm Bà chặn trước, giơ áo liệm Tống Hà chưa giao hết ra như cờ. “Kiểm cái gì? Muốn kiểm thì cầm kim may tiếp. Người chết vai hở, ta ghi tên ngươi vào nợ.”

Ngoại tuần không biết đối phó với bà già cầm kim. Một người định đẩy bà, bị Chu Bình dùng chổi nứt chặn chân. Gã bệnh đến mức đứng không vững nhưng miệng vẫn sắc: “Đẩy bà may, lát nữa ngươi chết không ai sửa áo.”

“Ngươi là đồng bọn Tần Mạc?”

“Ta là khách nợ áo.”

Lỗ Tứ hô nhịp nhanh hơn. Quan tài qua khúc cua. Tần Mạc cảm thấy da vai rách. Máu thấm vào vải lót. Hắn ghét cảm giác máu mình chạm dây khiêng người chết, nhưng không thể đổi vai. Nếu đổi, quan tài nghiêng. Hắn giữ.

Hứa Mùi bỗng hụt chân ở vũng bùn. Không phải vì vai hắn yếu, mà vì hắn liếc thấy một ngoại tuần giơ bút ghi tên đội khiêng. Mắt hắn vừa rời dây, đầu quan tài nghiêng xuống. Người nhà Tống Hà hét lên. Lỗ Tứ chưa kịp hô.

Sát Đạo trong ngực Tần Mạc giật mạnh, đưa ra một cách đơn giản: nâng toàn bộ quan tài bằng khí, đè những người kia đứng yên, không để sai lầm của Hứa Mùi làm hỏng việc. Một nhịp là đủ. Một nhịp cũng đủ biến mọi lời họ vừa giữ thành lời đồn quan tài bay.

Tần Mạc cắn chặt răng, không dùng khí. Hắn quát: “Nghiêng trái!”

Giọng hắn không lớn, nhưng cắt qua khói. Hứa Mùi theo bản năng nghiêng vai trái. Lỗ Tứ lập tức hô lại: “Nghiêng trái! Vai sau chậm nửa bước!”

Bốn vai kéo cùng nhau. Quan tài cọ vào vách, phát ra tiếng ken két làm người nghe rợn da, nhưng không rơi. Hứa Mùi mặt trắng như giấy. Khi nhịp ổn lại, hắn thở ra một tiếng gần như nấc.

“Ta nhìn bút,” hắn nói.

Lỗ Tứ nghiến răng. “Bút không nặng bằng quan tài.”

“Ta biết.” Hứa Mùi nhìn xuống bùn. “Nhưng nếu tên ta bị ghi, mẹ ta không thuê được giỏ than nữa.”

Tần Mạc giữ mắt trên dây. “Ta cũng sợ mình dùng lực.”

Hứa Mùi liếc hắn, lần này không tránh ngay. Hai người cùng sợ, nhưng quan tài ở giữa không cho ai rảnh để cao thượng. Họ chỉ có thể bước tiếp.

Ở cuối ngõ, một cô gái trẻ ôm bài vị chạy ra, mặt đầy tro. “Sai rồi! Đây không phải bài vị Tống Hà!”

Đội khiêng khựng lại. Lỗ Tứ suýt ngã. Bà cụ tóc trắng hét: “Cái gì?”

Cô gái đưa bài vị lên. Trên đó viết Tống Hải, không phải Tống Hà. Một nét dư. Có thể do người khắc vội. Có thể do nhà khác đổi nhầm. Nhưng khi quan tài đã ra khỏi ngõ, sai tên là chuyện không nhỏ. Người chết đi với bài vị sai, người sống cúng nhầm, miếu ghi lệch. Tất cả những thứ Tần Mạc vừa học lại dồn tới một cái nét gỗ.

Ngoại tuần lập tức bắt lấy cơ hội. “Đặt quan xuống! Danh không khớp, nghi có ma tráo xác.”

Người nhà hoảng loạn. Bà cụ tóc trắng gần như ngất. Lỗ Tứ nghiến răng. “Nếu đặt xuống, ngõ kẹt. Nếu đi tiếp, họ ghi chúng ta khiêng ma.”

Tần Mạc nhìn bài vị. Chỉ một nét. Một nét làm Tống Hà thành Tống Hải. Hắn có thể dùng móng tay cào đi ngay. Nhưng bài vị là vật tang, người nhà phải đồng ý.

Hắn hỏi bà cụ: “Tên ông là Tống Hà, chữ Hà nào?”

Bà cụ vừa khóc vừa đáp: “Hà trong hoa sen. Ta đặt. Vì năm đó ao sau nhà có sen nở.”

Tần Mạc nhìn cô gái ôm bài vị. “Có dao nhỏ không?”

Cô gái run rẩy đưa dao khắc. Ngoại tuần quát: “Không được sửa vật chứng!”

Lâm Bà hét lại: “Vật chứng cái đầu ngươi! Mẹ người ta còn sống ở đây!”

Tần Mạc đưa dao cho bà cụ, không tự cầm. “Bà sửa.”

Bà cụ tay run đến mức dao rơi. Cô gái đỡ tay bà. Hai người cùng cạo nét dư trên bài vị. Gỗ vụn rơi xuống bùn. Chữ Tống Hà hiện ra xấu, lệch, nhưng đúng. Bà cụ ôm bài vị đã sửa vào ngực, khóc không thành tiếng.

Ngoại tuần muốn tiến lên. Tần Mạc không nhìn hắn. Hắn nhìn Lỗ Tứ. “Đi tiếp.”

Lỗ Tứ hô: “Nâng!”

Lần này dân hai bên tự tản đường, không vì sợ Tần Mạc, mà vì họ vừa thấy một bà mẹ tự sửa tên chồng. Ngoại tuần bị đám người khóc chắn lại. Không ai đánh họ. Chỉ có người sống ôm thẻ tang, áo liệm, nồi nước, bài vị đứng chen ở ngõ hẹp. Gậy dài không vung được nếu không đập vào tang.

Quan tài ra được bãi đất sau xóm than. Đội khiêng đặt xuống đúng ba nhịp, không lệch. Tần Mạc buông dây, vai máu dính vải. Lỗ Tứ kiểm quan tài trước, rồi mới nhìn hắn.

“Ngươi nợ đội ta một miếng vải lót vai.”

Chu Bình thở phào. “Tưởng ngươi cảm ơn.”

“Cảm ơn không mua vải.” Lỗ Tứ nhìn Tần Mạc. “Nhưng ngươi khiêng không tệ. Trừ lúc suýt làm việc khác.”

Tần Mạc gật. “Ta nhớ.”

Ngoại tuần không vào được bãi ngay. Họ ghi gì đó ở đầu ngõ, có lẽ tên người, có lẽ tội danh. Hà Kính đã nói đường cũ dẫn tới xóm than; hắn không nói sai. Tần Mạc nhìn khói còn bốc từ mái nhà Bùi Sách xa hơn. Người sống vẫn chưa yên.

Thanh niên Tống Hà chạy trở lại, đỡ mẹ, thấy quan tài cha đã ra, bài vị đúng tên, áo liệm trong tay Chu Bình. Hắn quỳ xuống, không biết nên lạy ai trước. Lâm Bà từ phía sau đập vào đầu hắn. “Lạy cha ngươi. Người khác tính tiền sau.”

Lỗ Tứ lấy từ túi áo ra một tấm thẻ tre nhỏ, vạch lên đó bằng than. “Tống Hà, một lượt qua ngõ cháy, thiếu một miếng vải vai, thiếu nửa công vì ngoại tuần cản.”

Thanh niên Tống Hà ngẩng phắt đầu. “Cha ta vừa ra khỏi lửa, ngươi còn ghi thiếu?”

“Không ghi thì mai đội ta không mua được vải. Không có vải thì người nghèo sau nhà ngươi không ai khiêng.” Lỗ Tứ ném thẻ tre xuống trước quan tài. “Ngươi trả khi bán được cái chum, hoặc quét đường tang ba ngày. Chọn sau khi khóc xong.”

Hứa Mùi đứng cạnh, tháo miếng vải lót vai của mình. Nó mới nhưng đã bẩn bùn. Hắn đặt lên nắp quan tài Tống Hà, rất nhanh, như sợ bị Lỗ Tứ thấy.

Lỗ Tứ thấy ngay. “Ngươi phát tài rồi à?”

Hứa Mùi đỏ mặt. “Năm ngoái mưa lớn, Tống Hà cho ta trú dưới mái. Ông ấy còn chửi ta đứng chắn cửa, nhưng vẫn để ta trú.”

Thanh niên Tống Hà nhìn miếng vải, nước mắt lại trào ra. Lâm Bà hừ một tiếng. “Chửi mà cho trú là người tốt kiểu xóm than.”

Tần Mạc nhìn miếng vải trên quan tài. Bàn tay hắn động về phía sổ, rồi dừng. Hứa Mùi không đưa cho hắn ghi. Tống Hà không cần thêm một người xa lạ biến chuyện trú mưa thành vật chứng. Có những điều chỉ cần nằm trên nắp quan tài đủ lâu để con trai người chết nhìn thấy.

Hắn lạy quan tài, khóc đến khản. Tần Mạc đứng cách xa, vai đau rát. Hắn đã không dùng khí. Không chém ngoại tuần. Không sửa tên thay mẹ người chết. Những việc không làm ấy chẳng ai ghi công. Nhưng quan tài Tống Hà nằm ngoài ngõ, chữ Hà trên bài vị đúng nghĩa hoa sen.

Từ phía nhà Bùi Sách, một tiếng gỗ sập vang lên. Người vợ Bùi Sách hét tên chồng. Lỗ Tứ vừa nghe đã chửi: “Hôm nay tang chưa đủ à?”

Tần Mạc nhặt dây khiêng, quấn lại vai. “Còn người sống.”

Lâm Bà ném cho hắn một miếng vải mới. “Lót vai. Ghi nợ.”

Chu Bình ôm áo liệm, mặt trắng nhưng cười được một chút. “Đến đường tang cũng toàn nợ. Hợp ngươi.”

Tần Mạc không đáp. Hắn chạy về phía tiếng sập, phía mái than, phía một người vừa được cứu khỏi chết nhưng có thể mất nhà vì một tờ chiếu hắn chưa xé nổi.