tinbc tinbc

Chương 179: Cắt hay nuốt

Giới Sát Đao không có lưỡi, nhưng khi Huệ Giác nói “cắt”, Tần Mạc cảm thấy ngực mình bị mở ra từ bên trong. Con dao trắng đặt lên vấn điệp xám, ngay giữa hai câu hỏi. Sát Đạo trong hắn không gầm. Nó co lại, đen và lặng, rồi bỗng bám chặt vào từng mạch máu như rễ sen bám bùn.

Tần Mạc kéo dao xuống.

Không có máu trên giấy. Máu trào lên miệng hắn. Vấn điệp cong lại, chữ mực xám run như sắp bị gió thổi tắt. Dưới mái ngói xanh, ba chuông nhỏ không lưỡi tự động rung. Bạch Tố lập tức đặt bút xuống, hai tay giữ mép bàn. Minh Trì lùi một bước, sổ cứu cấp ôm sát ngực.

Chu Bình bị Liễu Không giữ vai, chửi khàn: “Buông ta ra!”

Liễu Không không buông. “Ngươi tới gần, hắn sẽ kéo ngươi trước.”

Câu ấy đâm thẳng hơn dao. Tần Mạc nghe được. Chính vì nghe được, Sát Đạo đổi hướng. Nó không chống dao bằng đau nữa. Nó mở một khe đói.

Hơi thở của người quanh bàn bỗng nhẹ đi. Không phải tắt, chỉ bị kéo mỏng. Tịnh Am đặt tay lên chuỗi hạt, mặt biến sắc. Huệ Giác nhấn xuống bàn, từng đường gân nổi trên mu bàn tay. Bạch Tố ho khan, mực trên đầu bút nhỏ xuống giấy thành một chấm đen. Chu Bình, dù bị giữ xa, vẫn khụy gối vì cổ họng như bị ai bóp.

Tần Mạc lập tức ngừng dao.

Sen đen trong ngực hắn thì thầm không thành lời: chỉ một hơi. Lấy mỗi người một chút. Không ai chết. Qua cửa, hỏi nàng, rồi trả bằng cách khác.

Lý lẽ ấy quen đến phát buồn nôn. Cứu người, hỏi nàng, trả sau. Rất nhiều việc xấu trên đường hắn đi từng khoác chiếc áo ấy.

Tần Mạc cắn lưỡi. Máu thật tràn ra, kéo sự chú ý của Sát Đạo về thân hắn. Hơi thở quanh bàn lập tức dày lại một chút. Chu Bình hít mạnh, ho sặc. Liễu Không kéo gã lùi thêm. Từ Lâm dưới bậc ném chổi lên hiên. Cán chổi lăn tới chân Tần Mạc, va vào mắt cá.

“Cúi xuống,” Từ Lâm quát.

Tần Mạc không hiểu, nhưng thân thể làm theo. Hắn cúi người, một tay chống lên cán chổi. Động tác thấp ấy làm đường kéo của Sát Đạo lệch khỏi ngực người khác, đổ xuống nền gỗ. Mái hiên rít lên. Những vệt đen như rễ mỏng lan trên sàn, hướng về khe nước mưa.

Huệ Giác nhìn thấy, lập tức đẩy bát đất không nước tới. “Dẫn vào bát.”

“Bát sẽ vỡ,” Tịnh Am nói.

“Vỡ còn hơn người.”

Tần Mạc dùng tay trái kéo những vệt đen vào bát. Đau đến mức mắt hắn tối lại. Sát Đạo không muốn vào vật chết. Nó muốn hơi sống, sợ sống, giận sống. Nó muốn Chu Bình nhất vì quen mùi, muốn Huệ Giác vì nhiều công đức, muốn Minh Trì vì tay nàng đang run quanh sổ. Tần Mạc giữ nó bằng máu lưỡi, bằng cán chổi dưới tay, bằng mảnh “Mạc” nhòe trong sổ ép vào ngực.

Bát đất nứt. Một đường, hai đường. Tịnh Am tháo chuỗi hạt, quấn quanh bát. Liễu Không cởi mảnh áo vá ở vai, ném tới. Quảng Từ lấy vấn điệp xám đã cong, chặn lên miệng bát một góc để chữ trên giấy ép bóng đen xuống.

“Không dùng sổ!” Chu Bình hét.

Tần Mạc đang định rút sổ thật. Không phải để giao, mà để dùng tên trong đó làm neo giữ Sát Đạo. Nếu hắn đặt Tô Vãn, Chu Bình, A Yên, Lạn, Từ Nha chưa đủ nét, Ngô Tân chưa trả nợ quanh bát, có lẽ nó sẽ nghe. Cũng có lẽ nó sẽ bám vào những tên ấy để sống.

Chu Bình thấy trước hắn. “Ngươi lấy tên người làm dây nữa là ta đánh ngươi trước khi nó ăn!”

Tần Mạc buông sổ. Cú buông làm Sát Đạo bật ngược, đập vào Kim Đan nứt. Hắn phun máu lên sàn. Giới Sát Đao trượt khỏi tay, rơi xuống vấn điệp, tạo một vệt trắng chưa cắt xong. Câu hỏi trên giấy chia đôi một nửa, còn một nửa dính với bóng đen.

Huệ Giác nói nhanh: “Cắt tiếp. Gần xong.”

Chu Bình gầm lên: “Ông mù à?”

Huệ Giác không mù. Ông nhìn hơi thở mọi người, nhìn bát nứt, nhìn Tần Mạc gần như quỳ trên sàn. “Nếu dừng giữa chừng, Sát Đạo sẽ càng bám câu hỏi. Lần sau còn khó hơn.”

Tịnh Am nói: “Nếu cắt tiếp, hắn sẽ lấy hơi người quanh đây.”

Hai người giữ cửa nhìn nhau. Đây là lần đầu bàn đối chất không cùng một câu. Bạch Tố ghi lại cả hai, tay run nhưng vẫn ghi. Sự bất đồng ấy làm mái ngói xanh thật hơn mọi câu kinh. Người giữ luật cũng không luôn biết cái nào ít hại hơn.

Tần Mạc nghe tiếng Tô Vãn trong ký ức, không phải lời cuối, chỉ là một lần rất cũ nàng mắng hắn thổi cháo cho người khác mà tự làm bỏng miệng. “Đồ ngốc, nóng thì đặt xuống.” Hồi đó hắn cười. Bây giờ câu ấy như một cái tát.

Nóng thì đặt xuống.

Hắn buông Giới Sát Đao.

Dao rơi xuống khay. Vấn điệp xám bốc khói, nhưng không cháy. Vệt cắt dừng giữa câu “Ta phải trả giá nào”. Phần sau “nếu vẫn muốn đi tìm nàng” còn nguyên, dính máu và bóng đen. Sát Đạo lập tức muốn bùng ra vì đường cắt bỏ dở. Tần Mạc dùng chính tay mình đập xuống bát đất nứt, để mảnh bát cắm vào lòng bàn tay. Đau thật giữ nó lại thêm một hơi.

Hơi thở quanh bàn trở về. Minh Trì ngồi bệt xuống sàn. Bạch Tố ho đến nước mắt chảy. Chu Bình đẩy Liễu Không ra, bò tới nhưng dừng cách Tần Mạc một bước, nhớ lời “hỏi trước” như một vết cắn.

“Ta chạm được không?” Chu Bình hỏi, giọng khản đặc.

Tần Mạc suýt cười, nhưng máu làm môi hắn run. “Được.”

Chu Bình túm vai hắn. “Ngu.”

“Ừ.”

“Rất ngu.”

“Ừ.”

Huệ Giác đứng im sau bàn. Giọng ông thấp hơn trước. “Ngươi dừng.”

“Ta dừng.”

“Vậy cửa trong không mở.”

“Ta biết.”

Tịnh Am nhìn bát đất vỡ. “Nhưng hắn không lấy hơi người.”

Huệ Giác đáp: “Ta cũng thấy.”

Bạch Tố ghi: thử cắt Sát Đạo khỏi vấn điệp, không hoàn tất; phản phệ kéo hơi người, người hỏi tự dừng, dùng thân chịu, không lấy tên làm dây, không lấy hơi người. Nàng viết xong, ngòi bút gãy. Mảnh gãy bắn lên mặt bàn.

Minh Trì nhìn dòng ấy, bỗng nói: “Dòng này có được vào sổ cửa trước không?”

Huệ Giác im rất lâu. “Được. Nhưng không đổi kết quả.”

Chu Bình cười khan. “Phật Đài rất giỏi câu ‘có ghi nhưng không tính’.”

Tịnh Am không giận. “Có ghi để ngày sau không ai nói hắn chưa từng dừng. Không tính vì cửa trong vẫn có luật. Cả hai đều cần chịu.”

Tần Mạc ngẩng đầu. Mồ hôi và máu làm tầm mắt nhòe. “Nếu ta cố cắt xong bằng hơi của các ngươi, cửa có mở không?”

Huệ Giác nhìn thẳng hắn. “Có thể.”

“Vậy cửa của các ngươi biết phân biệt gì?”

Câu hỏi làm mái hiên lạnh đi. Huệ Giác không né. “Cửa phân biệt dấu trên vấn điệp. Người giữ cửa phân biệt cách dấu được tạo ra. Cửa trong có chỗ mù. Vì vậy mới cần người ngồi đây, và vì vậy người ngồi đây cũng có tội khi bất lực.”

Tần Mạc không ngờ ông sẽ nhận. Nhận không sửa được gì, nhưng làm cơn giận mất chỗ đứng sạch. Hắn ghét điều đó.

Từ Lâm từ dưới bậc bước lên, nhặt cây chổi đã nứt cán. “Vậy hôm nay hắn đứng ngoài.”

Huệ Giác gật. “Đứng ngoài.”

“Không giao sổ?”

“Không giao.”

Bạch Tố nhìn Huệ Giác, có vẻ muốn hỏi, nhưng ông lắc đầu. “Sổ chưa được niêm, cửa không nhận. Cướp sổ của người vừa dừng trước khi hại người thì cửa trước còn mặt mũi nào bắt người khác tự dừng?”

Tịnh Am thu chuỗi hạt cháy xém quanh bát vỡ. “Vấn điệp không hủy. Nó không vào cửa trong. Có thể dùng chuông tang ngoài cửa để hỏi tầng nhân gian nông. Không hỏi được nơi nàng ở. Chỉ hỏi được dấu tang, miếu, bến hồn, những chỗ người sống còn quyền đặt chân.”

Liễu Không thở ra. “Đó là đường thấp.”

“Đường thấp vẫn là đường,” Từ Lâm nói.

Tần Mạc nhìn vấn điệp. Hai câu hỏi của hắn bây giờ xấu xí, bị cắt dở, dính máu, dính vết đen và một mảnh vải áo cà sa cháy. Nó không còn đủ sạch để đưa vào cửa trong. Nhưng có lẽ sạch chưa từng là điều hắn có.

Chu Bình đỡ hắn đứng dậy. Lần này Tần Mạc dựa vào gã thật, khiến Chu Bình lảo đảo suýt ngã. “Nhẹ chút! Ngươi tưởng ta là cột à?”

“Xin lỗi.”

“Ăn thêm thịt khô thì đã nhẹ hơn.”

“Không có lý.”

“Ta bị thương nên ta có lý.”

Mái ngói xanh không còn tối, nhưng cũng không sáng. Huệ Giác trả Giới Sát Đao vào khay, Bạch Tố thổi khô dòng ghi gãy bút, Minh Trì nhặt sổ cứu cấp lên, Tịnh Am ôm bát vỡ. Mỗi người giữ một phần thất bại.

Tần Mạc bước xuống bậc thứ bảy. Hàng người dưới sân nhìn hắn như nhìn kẻ vừa bị cửa từ chối mà vẫn chưa thành ma hoàn toàn. Tờ chiếu Thái Huyền đâu đó ngoài chợ có lẽ đã được dán. Chuông nghiệp im. Từ Lâm đi cạnh hắn, chổi nứt trong tay.

Hắn chưa xuống hết bậc thì một tiếng khóc vang lên từ hàng cháo. Đứa trẻ từng nhặt muôi ôm cổ bà, mặt tím vì sợ. “Vừa rồi con không thở được.”

Người mẹ lập tức kéo nó lùi. Ánh mắt nàng nhìn Tần Mạc không còn là tò mò hay biết ơn vì muôi. Nó là nỗi sợ rất cụ thể của người vừa thấy hơi thở con mình bị một thứ trên mái cao kéo mỏng. “Ngươi nói ngươi không hại người.”

Tần Mạc dừng lại. Chu Bình đỡ hắn, cả hai suýt ngã. Không ai trên mái xanh đáp thay. Không Huệ Giác, không Liễu Không, không Quảng Từ. Câu này thuộc về người dưới sân.

“Ta suýt hại,” Tần Mạc nói.

Người mẹ siết đứa trẻ. “Suýt cũng đủ làm nó khóc cả đêm.”

“Ta biết.”

“Ngươi không biết. Khóc đêm không phải lời trong sổ của ngươi. Người dỗ là ta.”

Tần Mạc không có lời. Hắn có thể nói mình đã dừng, có thể nói nếu không dừng mọi thứ tệ hơn, có thể nói hắn cũng đang chảy máu. Tất cả đều đúng một phần và đều vô dụng trước một đứa trẻ vừa hụt hơi.

Bà Ngô từ hàng sau nhặt một viên đá nhỏ dưới chân. Chu Bình lập tức căng người. Bà không ném mạnh. Viên đá bay thấp, trúng bậc trước chân Tần Mạc, bật ra một tiếng khô.

“Đừng đứng gần nồi cháo,” bà nói. “Ta không ăn thịt của ngươi, cũng không muốn ăn cháo có bóng ngươi rơi vào.”

Chu Bình giận đến mắt đỏ. “Bà ấy…”

Tần Mạc giữ tay gã. “Được.”

Hắn lùi khỏi đường bếp cháo, đứng sang mép sân nơi nước mưa chảy xuống rãnh. Lùi mỗi bước, ngực lại đau. Nhưng lần này đau không phải giá cao đẹp. Nó chỉ là phí rất nhỏ trả cho việc người khác còn được thấy mình an toàn hơn một chút.

Từ Độ, sa di trẻ ở bậc sau, bưng một chậu nước đi ngang. Cậu nhìn Tần Mạc, sợ, rồi vẫn đặt chậu xuống gần hắn. “Rửa máu. Đừng để chó ngoài sân liếm.”

Nói xong cậu đỏ mặt vì câu nghe quá thô. Từ Lâm cười khẽ. “Câu đúng việc.”

Tần Mạc rửa máu ở tay. Nước trong chậu chuyển hồng, rồi xám vì vết đen Sát Đạo tan ra một chút. Từ Độ lùi nửa bước nhưng không bê chậu đi. “Đổ ở đâu?”

“Rãnh đá,” Từ Lâm đáp. “Không đổ vào gốc bồ đề. Cây không cần nghiệp của hắn.”

Chu Bình bật cười một tiếng rất mệt. Tần Mạc cũng gần như cười, nhưng vết cắn ở lưỡi đau quá. Những người quanh sân nhìn cảnh rửa máu ấy lâu hơn họ nhìn lúc chuông vang. Có lẽ vì đây là phần họ hiểu: máu phải rửa, nước bẩn phải đổ đúng chỗ, người làm người khác sợ phải đứng xa nồi cháo.

Minh Trì từ mái xanh đi xuống, cầm một mảnh giấy ghi kết quả. Nàng đọc trước sân, giọng vẫn run sau cơn hụt hơi: “Người hỏi thử cắt Sát Đạo, không hoàn tất. Cửa trong không mở. Người hỏi không được đứng gần bếp, lều bệnh, hàng trẻ nhỏ cho tới khi hơi thở ổn định. Ngoại đàn cho phép dùng chuông tang ngoài cửa nếu có người giữ chứng đi cùng.”

Chu Bình cau mày. “Ai viết điều không đứng gần bếp?”

Minh Trì nhìn bà mẹ ôm con, rồi nhìn Bà Ngô. “Ta thêm.”

Tần Mạc gật. “Đúng.”

Huệ Giác trên mái xanh nghe được nhưng không sửa. Có lẽ ông cũng hiểu một dòng hạn chế được viết từ dưới sân có khi đúng hơn một phán quyết sạch trên bàn.

Dòng ấy không làm Tần Mạc sạch hơn; nó chỉ cho người sợ hắn một khoảng đứng có tên.

Khoảng đó cần hơn mọi lời tự biện.

Cần ngay lúc này.

“Ngoài cửa có chuông tang,” lão nói. “Người không được vào cửa trong dùng nó để hỏi cho người chưa đủ dầu, chưa đủ thẻ, chưa đủ sạch. Chuông ấy trả lời ít, nhưng ít còn hơn lời sạch làm người ta chết.”

Tần Mạc lau máu ở miệng. “Ta hỏi được cho Tô Vãn không?”

Từ Lâm nhìn hắn. “Hỏi trước cho những tên khác đi. Nếu chuông còn chịu nghe, hãy đặt tên nàng sau cùng.”