Chương 180: Ngoài cửa vẫn hỏi
Chuông tang ngoài cửa nhỏ hơn chuông nghiệp rất nhiều. Nó treo dưới mái gỗ lệch, bên cạnh kho củi và lối đưa tro ra bãi sau. Không có khách hành hương nào dừng lại chụp tay cầu phúc trước nó. Dây chuông làm bằng vải gai cũ, trên đó buộc những mảnh giấy trắng không đủ dầu vào Sổ Siêu Độ. Gió thổi qua, giấy chạm nhau thành tiếng xào xạc như áo tang phơi chưa khô.
Tần Mạc đứng cách bếp cháo một khoảng theo dòng Minh Trì vừa ghi. Khoảng cách ấy không dài, nhưng đủ để người mẹ ôm con thôi nhìn hắn như nhìn dao đặt sát cổ. Chu Bình ngồi trên thềm kho củi, mặt xám vì mệt, nhưng vẫn cố giữ mắt mở. Liễu Không đem một bát nước muối đặt cạnh gã. Từ Lâm dựng chổi nứt vào cột, rồi cởi dây chuông tang xuống.
“Chuông này không hỏi sâu,” lão nói. “Nó hỏi quanh nhân gian. Tang ở đâu còn vướng, miếu nào còn giữ tên, bến nào từng đưa người qua. Người muốn biết trời đáp gì sẽ thất vọng.”
Tần Mạc nhận dây gai. “Ta đã thất vọng đủ.”
Từ Lâm nhìn hắn. “Chưa đâu. Thất vọng cũng có tầng.”
Chu Bình nhắm mắt. “Ông thật sự rất biết an ủi.”
Tần Mạc không cười. Vấn điệp xám trong tay hắn bị cắt dở, mép giấy cháy đen, vết máu khô thành nâu. Nó không còn giống vật được nhận bởi cửa sáng. Nó giống một mảnh giấy sống sót sau lò. Sổ tên trong áo nặng hơn trước, vì hắn không giao, nhưng cũng không còn dám xem nó chỉ là của mình.
Minh Trì đứng bên cạnh, cầm sổ cửa trước. Nàng sẽ ghi từng lần chuông. Không phải để cấp công đức. Để về sau không ai nói những tên này chưa từng được hỏi. Bạch Tố từ mái xanh cũng xuống, mang bút mới vì bút cũ đã gãy. Huệ Giác không xuống. Tịnh Am đứng dưới mái trên, nhìn từ xa, tay ôm bát vỡ bọc vải.
“Hỏi ai trước?” Minh Trì hỏi.
Tần Mạc nhìn về nhà dầu. “Ô trắng trong Sổ Siêu Độ.”
Không ai hiểu ngay, trừ Ấn Hòa đang đứng ở cửa nhà dầu. Ông già giữ dầu nhấc mí mắt đục. “Ô trắng không có tên.”
“Vậy hỏi nơi từng có người nhưng chưa biết tên.”
Từ Lâm gật. “Được. Kéo một nhịp, không gọi.”
Tần Mạc kéo chuông. Âm thanh thấp, khàn, không vang xa như chuông nghiệp. Nó đi sát đất, qua rãnh nước, qua bậc sau, qua bếp cháo, rồi chui xuống những khe đá dưới ngoại đàn. Mảnh giấy trắng trên dây rung lên. Không có hình người hiện ra. Chỉ có mùi nước đen rất nhạt, mùi dao bạc, và một chữ không thành tiếng: rãnh.
Minh Trì ghi: ô trắng Cấm Viện, dấu rãnh nước, chưa gọi.
Tần Mạc buông dây. Cổ tay đau vì vết bát đất. Sát Đạo trong ngực im, nhưng không ngủ. Nó như một kẻ ngồi trong bóng tối chờ hắn yếu đi.
“Tiếp,” Từ Lâm nói.
“Từ Nha,” Tần Mạc nhìn ông. “Nếu ông cho.”
Từ Lâm không đáp ngay. Ông lấy mảnh gỗ khắc chữ Nha, đặt dưới chuông tang. “Hỏi bậc, không hỏi hồn. Con bé không phải việc của ngươi.”
“Ta biết.”
“Biết kiểu hôm nay hay kiểu tu sĩ?”
“Kiểu hôm nay.”
Từ Lâm nhìn hắn lâu, rồi gật. Tần Mạc kéo chuông lần thứ hai. Âm thanh chạm vào bậc sau. Vệt dầu cũ trong lối hẹp như ấm lên. Không có bóng cô gái. Không có lời oán. Chỉ có tiếng dép rơi xuống nước, tiếng bình dầu vỡ, rồi ba chữ rất mờ trên giấy chuông: bậc sau, dầu, mép sổ.
Từ Lâm nhắm mắt. Vai ông run một lần, rất nhỏ. Minh Trì ghi từng chữ, nước mắt rơi xuống mép sổ nhưng không làm nhòe. Ấn Hòa đứng ở cửa nhà dầu quay mặt đi.
Chu Bình khẽ nói: “Có đủ không?”
Từ Lâm mở mắt. “Không. Nhưng hơn hôm qua.”
Tần Mạc kéo chuông cho Tào Nhị. Chuông trả về mùi đất ướt và tiếng chuông sứt của Không Hối. Hắn kéo cho người trong danh sách Cấm Viện có dòng “người” bị sửa thành “mẫu”; chuông trả lại hành lang đèn hồn và một góc khăn cũ, không cho tên. Hắn kéo cho Bùi Sách không phải để gọi hồn, mà hỏi nợ cứu cấp có làm đứt đường sống nhà chở than không. Chuông chỉ về bến dưới, thuyền than, một miếu nhỏ có mái sập một nửa.
Từ Khởi lặng lẽ xuất hiện ở mép sân lúc chuông thứ tư vừa tắt. Đứa trẻ giữ tên cha trong áo, mặt bẩn vì chạy qua đường mưa. Nó nhìn Tần Mạc, rồi nhìn Từ Lâm, cuối cùng lấy mảnh giấy tên Từ Đại ra. “Cha ta còn nợ diều. Chuông có hỏi được diều ở đâu không?”
Một vài người định cười, nhưng không cười nổi. Với đứa trẻ ấy, diều không nhỏ hơn luân hồi. Tần Mạc ngồi xuống để mắt ngang với nó. “Ta có thể hỏi nơi cha ngươi từng hứa, không hỏi cha ngươi quay lại.”
Từ Khởi suy nghĩ rất lâu rồi gật. Tần Mạc kéo chuông. Âm thanh chạy ra khỏi ngoại đàn, lướt qua một bãi cỏ thấp, chạm vào cây gạo gãy bên đường và một cái khung tre mắc trên mái nhà ai đó. Giấy chuông hiện hai chữ: gò gạo. Từ Khởi ôm mảnh tên cha, môi run. “Chỗ đó cha hay thả diều.”
Từ Lâm ghi giúp Minh Trì vì tay nàng đang bận giữ sổ. “Từ Đại, gò gạo, diều chưa trả.” Ông viết xong, nhìn Tần Mạc. “Đừng coi lời hứa nhỏ là thấp hơn câu hỏi lớn.”
A Mặn chen tới ngay sau Từ Khởi. “Mẹ ta còn sống, nhưng ho. Chuông tang có hỏi được thuốc không?”
Mẫn tẩu từ xa hoảng hốt gọi: “A Mặn!”
Tần Mạc nhìn cô bé. Nếu nói không quá nhanh, nàng sẽ nghĩ người sống không đáng hỏi. Nếu nói có, chuông tang sẽ thành lối tắt sai chỗ. Hắn đáp: “Người sống hỏi y tu trước. Ta còn nợ tiền thuốc mẹ ngươi chưa xác nhận, nhưng không hỏi chuông thay bà.”
A Mặn cau mày. “Vậy ngươi tự đi hỏi Mạnh bà tử?”
“Ừ.”
“Ghi nợ hỏi.”
Chu Bình ôm trán. “Trên đời thật sự có loại nợ này à?”
Sầm Viễn, không biết đã tới từ lúc nào, mở giấy. “Có từ giờ.”
Tần Mạc không thấy nhẹ nhõm. Trái lại, chuyện Từ Đại có gò gạo, Mẫn tẩu cần hỏi y tu, Tào Nhị có chuông đất, Hà Kính có đường chạy làm tên Tô Vãn càng nặng hơn. Những người này không đứng thành bậc thang cho nàng. Họ chen ngang vì họ cũng có đời cần được ghi đúng chỗ.
Mỗi lần kéo, Tần Mạc đều phải dừng để thở. Hắn không đứng gần bếp, nhưng người trong bếp vẫn nghe. Đàm Nhị vừa múc cháo vừa mắng nhỏ rằng chuông tang làm cháo nguội. A Mặn đứng cạnh cột, ôm rổ bánh, nghe đến Tào Nhị thì hỏi Tào Nhị còn nợ ai không. Không ai trả lời được. Nàng bèn nói nếu không biết thì đừng ghi nợ bừa.
Một người từ chợ hành hương chạy về khi chuông thứ năm vừa tắt. Áo hắn ướt, tay cầm mấy mảnh giấy bị xé. “Có giấy dán cạnh chiếu truy ma. Bị xé rồi, nhưng nhiều người thấy. Có người cất tiếng ở giếng. Ngoại tuần đuổi, Hà Kính chạy về phía bãi tro.”
Nhà sân xôn xao. Tịnh Xuyên lập tức hỏi: “Sống không?”
“Không biết. Bị đánh một gậy, vẫn chạy.”
Đàm Nhị chửi thề. A Mặn nhìn dây gai trên chuông, rồi nhìn hướng bãi tro. “Hắn còn nợ dây.”
Tần Mạc cảm thấy một cục nặng trong ngực rơi xuống chưa tới đất. Hà Kính có thể còn sống, có thể bị bắt, có thể đã đổi ý sau khi một phần giấy được thấy. Không có kết quả sạch. Nhưng bản đối chứng đã ra khỏi ngoại đàn. Tờ chiếu Thái Huyền không còn đứng một mình trên tường.
Minh Trì hỏi: “Có kéo chuông cho Hà Kính không?”
Tần Mạc lắc đầu. “Hắn còn sống.”
Chu Bình nói: “Còn sống cũng cần người hỏi đường về.”
Tần Mạc nhìn gã. Chu Bình mệt đến môi trắng, nhưng câu ấy không đùa. Hắn nghĩ một lúc, rồi kéo chuông không gọi hồn, chỉ hỏi đường người sống đang bị truy. Chuông tang rung lệch, như không quen việc này. Nó trả về ba hình vụn: bãi tro, cột hương gãy, mương nước sau chợ. Tịnh Xuyên cầm thẻ nứt chạy ngay, Thiện Quả đuổi theo bằng tay trái còn quấn vải.
Từ Lâm không ngăn. “Chuông tang vốn hỏi cho người bị bỏ lại. Người sống cũng có lúc bị bỏ lại.”
Bóng chiều hạ xuống. Tần Mạc vẫn chưa nói tên Tô Vãn. Tên nàng nằm ở đầu lưỡi như máu chưa nuốt. Mỗi lần hắn định mở miệng, A Yên với chuồn chuồn lệch, đứa trẻ ăn cháo không đổ, Mẫn tẩu ho sau rổ bánh, Từ Khởi giữ tên cha, Ngô Tân với túi vải rách, Bà Ngô đẩy thịt khô, tất cả chen vào. Không ai bảo hắn quên nàng. Họ chỉ làm con đường tới tên nàng không còn trống.
Cuối cùng, khi bếp cháo đổi nồi và nhà dầu thắp đèn, Tần Mạc đặt giấy đèn tắt lên tay. “Tô Vãn.”
Chu Bình mở mắt.
Từ Lâm đặt tay lên cột chuông. “Hỏi thế nào?”
Tần Mạc nhìn vấn điệp bị cắt dở. Nếu hỏi nàng ở đâu, chuông tang sẽ không đáp. Nếu hỏi làm sao kéo nàng, hắn lại bước vào lối cũ. Hắn nắm dây gai, lòng bàn tay đau vì mảnh bát.
“Không hỏi nàng ở đâu,” hắn nói. “Hỏi nếu ta đi qua tang, miếu, bến hồn, nơi nào ít làm đau người đã có đời khác nhất.”
Minh Trì ngẩng đầu. Bạch Tố dừng bút. Liễu Không thở ra rất chậm.
Tần Mạc kéo chuông.
Âm thanh lần này thấp hơn mọi lần trước. Nó không chui xuống đất ngay, mà quấn quanh giấy đèn tắt, quanh góc thanh y trong áo, quanh mảnh “Mạc” nhòe trong sổ. Trong một nhịp rất ngắn, Tần Mạc ngửi thấy mùi cháo bỏng lưỡi. Không phải dấu xác nhận. Không phải câu trả lời từ Tô Vãn. Chỉ là ký ức của hắn bị chuông chạm vào rồi trả lại, không cho phép hắn biến nó thành đường kéo.
Sau đó, chuông chỉ xuống đất.
Ba mảnh giấy trắng trên dây tự cháy mép, hiện ba chữ xám: tang, miếu, bến.
Không thêm gì.
Tần Mạc đứng rất lâu. Một phần trong hắn thất vọng đến mức muốn bật cười. Sau tất cả, Phật Đài không cho hắn biết nàng ở đâu. Cửa trong đóng. Chuông tang chỉ hắn về những nơi thấp, bẩn, đầy người sống khóc người chết, đầy miếu nhỏ ghi sai tên, đầy bến nước cuốn ký ức đi. Không có lối cao. Không có đáp án sạch.
Chu Bình ho một tiếng. “Ít ra có thứ để đi.”
“Ừ.”
“Và trước khi đi, ngươi còn nợ nước, củi, bánh, túi vải, dây gai, không đứng gần bếp, và có lẽ một lời xin lỗi với rất nhiều người.”
Tần Mạc nhìn gã. “Ngươi nhớ kỹ quá.”
“Ta bị thương, rảnh.”
A Mặn từ cột chuông nói vọng: “Nợ bánh đứng đầu.”
Lần này có vài người cười thật, nhỏ thôi, nhưng thật. Tiếng cười không xóa sợ. Người mẹ vẫn ôm con cách xa Tần Mạc. Bà Ngô vẫn không cho bóng hắn rơi vào cháo. Huệ Giác trên mái xanh vẫn không mở cửa. Nhưng dưới chuông tang, người ta đã nghe tên khác trước tên Tô Vãn, và Tần Mạc chưa dùng nỗi đau của mình đè lên họ.
Từ Lâm buộc lại dây chuông. “Đêm nay nghỉ ở kho củi. Xa bếp, gần rãnh, hợp với tình trạng của ngươi.”
Chu Bình phản đối: “Ta là bệnh nhân.”
“Ngươi ở nhà bệnh. Hắn ở kho củi.”
“Ta phải canh hắn.”
Mạnh bà tử từ xa quát: “Ngươi canh cái giường của ngươi trước!”
Chu Bình tức đến mức có lại chút màu mặt. Tần Mạc nhìn bạn bị mắng, nhìn bếp cháo, nhìn chuông tang. Hắn không vào được cửa trong. Hắn cũng chưa rời thành ma. Hắn đứng ngoài, máu còn khô trên tay, sổ còn trong áo, câu hỏi còn cắt dở. Nhưng lần đầu sau nhiều ngày, đường phía trước không phải một cánh cửa cao ép hắn quỳ hay phá. Nó là ba nơi thấp trong nhân gian.
Bạch Tố đi xuống từ mái xanh, mang theo một ống tre rỗng. “Vấn điệp hỏng không thể lưu ở bàn đối chất. Theo lệ, hoặc đốt, hoặc trả.”
Tần Mạc nhìn tờ giấy trong tay. Đốt đi thì gọn. Trả về thì nhục hơn, vì hắn phải mang theo câu hỏi chưa qua cửa, vết cắt chưa xong, vết đen chưa sạch. Hắn đưa tay nhận ống tre. “Trả.”
Bạch Tố đặt ống xuống, không chạm vào tay hắn. “Ghi là vấn điệp trả về do người hỏi tự dừng, không phải do cửa hủy.”
Huệ Giác trên mái xanh nghe thấy, nói vọng xuống: “Ghi thêm: nếu đi qua tang, miếu, bến mà không dùng Sát Đạo kéo người, có thể quay lại hỏi ngoài cửa. Không hứa mở cửa trong.”
Tịnh Am nhìn ông, có vẻ không đồng ý hẳn, nhưng không sửa. Đó là một khe rất hẹp, không đủ thành hy vọng lớn. Nhưng nó khác với tường kín.
Tần Mạc đặt vấn điệp vào ống tre. Ống tre nhẹ, vậy mà khi buộc vào sổ tên, cả hai kéo áo hắn trĩu xuống.
Kho củi phía sau có mùi khói cũ và rơm ẩm. Đêm nay hắn sẽ ngủ cạnh những thứ dùng để nấu cháo cho người khác, nhưng không được đứng gần nồi.
Tang. Miếu. Bến.
Những nơi người sống còn có quyền khóc theo cách của họ.