Chương 178: Đối chất dưới mái ngói xanh
Mái ngói xanh nhìn từ dưới sân như một đường trời sạch. Lên tới nơi, Tần Mạc mới thấy từng viên ngói đều có vết rạn nhỏ, được trám bằng bột đá trắng. Dưới mái đặt một bàn dài bằng gỗ trầm cũ, bốn góc treo chuông nhỏ không lưỡi. Phía sau bàn là ba người giữ cửa trong: một tăng quan áo trắng tên Huệ Giác, một ni cô già pháp danh Tịnh Am, và một người chép án không mặc tăng bào, chỉ mặc áo xám sạch, tên Bạch Tố.
Quảng Từ đứng ở mép hiên, không ngồi cùng bàn. Liễu Không cũng vậy. Minh Trì ôm sổ ở bên trái, Từ Lâm chống chổi dưới bậc thứ bảy như người quét vô tình đi lạc vào việc lớn. Chu Bình được cho ngồi trên ghế thấp, nhưng ghế đặt cách Tần Mạc một cánh tay. Khoảng cách ấy không nhiều, đủ để ai nhìn vào cũng biết Phật Đài chưa xem họ là cùng một lời.
Huệ Giác nhìn vấn điệp xám. Ông không có vẻ ghét Tần Mạc. Mắt ông sáng, giọng mệt, dáng người của kẻ đã nghe quá nhiều câu hỏi đau mà vẫn phải giữ từng chữ đúng lệ. “Ngươi hỏi: nếu người đã vào luân hồi không còn gọi tên cũ, người còn nhớ phải đứng ở đâu để không biến nhớ thành dây trói; và ngươi phải trả giá nào nếu vẫn muốn đi tìm nàng.”
Tần Mạc đáp: “Đúng.”
“Tên người ấy?”
Chu Bình đặt tay lên gậy. Quảng Từ cũng nhìn Tần Mạc. Một cái tên khi đi qua bàn đối chất sẽ không còn chỉ nằm trong miệng người nhớ. Nó có thể thành mục, thành điều kiện, thành vật bị niêm.
Tần Mạc nói chậm: “Tô Vãn. Nhưng ta không xin gọi nàng về.”
Bạch Tố ghi đủ hai chữ, rồi dừng bút. “Đã nhập luân hồi?”
“Đúng.”
“Có chứng?”
Tần Mạc đặt giấy đèn tắt, mảnh thanh y không lấy ra hết, chỉ để lộ một góc, và vấn điệp đã đổi màu. Hắn không đặt sổ tên. Huệ Giác nhìn thấy việc đó.
“Ngươi giấu sổ.”
“Sổ đó không phải chứng cho các ngươi.”
Tịnh Am lần đầu mở miệng. “Sổ ghi tên người chết và người sống đi theo một người mang Sát Đạo. Ngươi nói nó không phải chứng, nhưng nó có thể là dây.”
Câu ấy đánh đúng chỗ Tần Mạc không muốn ai chạm. Sổ tên đã cứu hắn khỏi quên, nhưng cũng có thể thành thứ giữ người khác theo đường hắn. A Yên đã dạy đừng bẻ cánh cho thẳng. Đứa trẻ chưa nói tên chỉ cho chuyện, không cho tên. Từ Lâm vừa từ chối để hắn viết Từ Nha. Phật Đài không sai khi sợ cuốn sổ ấy.
Chu Bình nói: “Sợ đúng không có nghĩa được tịch thu.”
Bạch Tố nhìn gã. “Ngươi là ai trong lời hỏi?”
“Người bị hắn suýt nuốt khi cứu.”
Không khí dưới mái xanh nặng xuống. Tần Mạc quay sang Chu Bình. Gã không tránh mắt. Chu Bình nói tiếp, giọng khàn nhưng rõ: “Ta cũng là người hắn cứu nhiều lần. Hai việc cùng đúng. Nếu các ngươi chỉ ghi một việc, ta ném ghế.”
Từ Lâm ở dưới bậc lẩm bẩm: “Ghế của cửa trước đắt.”
Huệ Giác không tức giận. Ông ra hiệu Bạch Tố ghi cả hai. “Chúng ta biết hắn từng cứu, từng hại, từng nuốt, từng nhịn. Chuông nghiệp đã đọc đủ để không cần tranh người này là trắng hay đen. Vấn đề là cửa trong không cho phép Sát Đạo mang sổ tên đi hỏi luân hồi.”
“Vì sao?” Tần Mạc hỏi.
Tịnh Am lấy ra một sợi chỉ đỏ đặt trên bàn. Sợi chỉ rất mảnh, nhưng vừa chạm mặt gỗ đã căng như dây đàn. “Người còn nhớ thường tưởng mình chỉ giữ tên. Giữ lâu, tên thành đường. Đường thành kéo. Kéo qua luân hồi, người đã có đời khác bị đau trước khi kịp biết vì sao. Ngươi mang Sát Đạo, lực kéo sẽ không hỏi mềm.”
Huệ Giác tiếp: “Nếu chúng ta cho ngươi vào cửa trong, Phật Đài chịu phần nhân quả đó. Cho nên điều kiện có hai. Một: cắt Sát Đạo khỏi câu hỏi. Hai: giao sổ tên cho ngoại đàn niêm giữ, chỉ giữ các tên đã được người sống hoặc người chết cho phép. Tên Tô Vãn sẽ được đặt trong bát không gọi, không kéo, không dùng làm đường.”
Mái hiên rất yên. Dưới sân, bếp cháo vẫn múc, tiếng muôi chạm nồi vọng lên rất nhỏ. Tần Mạc thấy điều kiện này đáng ghét vì nó hợp lý. Sát Đạo trong người hắn thật sự có thể biến nhớ thành lực kéo. Sổ tên của hắn thật sự chưa sạch khỏi ý muốn giữ. Nếu Huệ Giác chỉ nói buông nàng đi, hắn có thể quay lưng. Nhưng họ không bảo quên. Họ bảo niêm, cắt, hỏi bằng phần không sát.
Vấn đề là phần không sát của hắn còn đủ để đi bao xa?
Chu Bình nói: “Cắt Sát Đạo khỏi câu hỏi nghe hay. Cắt bằng gì?”
Bạch Tố đặt lên bàn một con dao nhỏ không lưỡi sắc, giống mảnh trăng trắng. “Giới Sát Đao. Không giết thân. Cắt duyên lực của Sát Đạo trong một câu hỏi. Nếu người mang nó chịu được, câu hỏi đi qua cửa trong không nhiễm sát khí.”
“Nếu không chịu được?” Chu Bình hỏi.
Tịnh Am đáp: “Người đó ngất, hoặc mất một phần tu vi, hoặc Sát Đạo phản phệ.”
“Nói đầy đủ.”
Huệ Giác nhìn Tần Mạc. “Có thể chết.”
Chu Bình cười lạnh. “Cuối cùng cũng có câu thật.”
Tần Mạc nhìn con dao. Sen đen trong ngực không cười. Nó thu lại, lạnh và thù hằn, như một con thú thấy bẫy. Cắt nó khỏi câu hỏi không phải cắt bỏ hoàn toàn. Chỉ một đường quanh vấn điệp. Nhưng từ sau Trấn Hồn Đài, mọi lần hắn nhìn sâu hơn, sống sót hơn, phá khóa hơn đều có nó cắn vào. Không có nó, hắn có thể không qua nổi cửa. Có nó, hắn có thể kéo đau người hắn muốn tìm.
Quảng Từ hỏi Huệ Giác: “Nếu hắn giao sổ, ai niêm?”
“Ngoại đàn cùng cửa trong. Tên nào chưa cho phép thì úp. Tên người chết chỉ giữ khi có vật chứng. Tên người sống phải hỏi lại.”
Minh Trì bổ sung, không đợi được gọi: “Đứa trẻ chưa nói tên không được ghi.”
Bạch Tố nhìn nàng. Minh Trì cứng người, nhưng không rút lời.
Huệ Giác gật. “Đúng.”
Tần Mạc nghe từng điều. Có những điều hắn cũng tự đặt ra. Nhưng khi chúng được nói từ phía bàn cao, chúng trở thành quyền lấy sổ khỏi tay hắn. Một người có thể đồng ý với lý lẽ mà vẫn thấy mình bị cướp.
“Nếu ta giao,” hắn hỏi, “ta có được hỏi Tô Vãn ở đâu không?”
Huệ Giác im một nhịp. “Không. Cửa này không trả lời nơi ở của người đã nhập luân hồi. Cửa chỉ cho ngươi hỏi cách không làm hại nàng khi lần theo nhân quả.”
Tần Mạc cười rất nhẹ, không vui. “Vậy ta giao thứ giữ ta khỏi quên, cắt thứ giúp ta sống, để nhận một câu dạy cách đứng xa?”
Tịnh Am nhìn hắn bằng đôi mắt già không mềm. “Nếu ngươi chỉ muốn đủ mạnh để tới gần, mọi nơi ngươi đi qua sẽ thành nhiên liệu. Đứng xa cũng là một pháp.”
“Nàng không phải pháp.”
“Đúng. Cho nên đừng dùng nàng làm lý do từ chối mọi pháp.”
Chu Bình hít vào, định nói. Tần Mạc giơ tay ngăn. Không phải vì hắn không cần bạn, mà vì câu này hắn phải tự chịu.
Hắn lấy sổ tên ra. Mọi người dưới mái xanh nhìn cuốn sổ cũ như nhìn một vật nguy hiểm. Nó không có linh quang lớn. Bìa sổ sờn, góc giấy dính máu, bên trong có chữ đẹp xấu lẫn nhau, có tên đủ nét, có dòng nợ, có chuyện không tên. Tần Mạc đặt sổ lên bàn nhưng tay không rời.
“Trong này có người ta không được phép giao cho các ngươi,” hắn nói. “Có người sợ Phật Đài. Có người không biết Phật Đài. Có người không muốn bị gọi. Có người sống.”
Huệ Giác đáp: “Vậy càng cần niêm.”
“Niêm bởi ai?”
“Bởi người giữ giới.”
Tần Mạc nhìn áo trắng của ông, rồi nhìn xuống sân, nơi Từ Lâm cầm chổi, Liễu Không áo vá, Đàm Nhị cầm muôi, A Mặn ôm rổ bánh đứng nửa trong nửa ngoài. “Người giữ giới ở đây không chỉ ngồi sau bàn.”
Lần đầu Huệ Giác lộ vẻ mệt thật. “Ngươi nghĩ ta không biết sao? Ta ngồi đây để những người dưới kia còn bếp mà làm trái lệ trong giới hạn. Nếu cửa trong mở bừa, lệnh trên khóa xuống, người bị đuổi trước không phải ta mà là họ.”
Câu ấy khiến Tần Mạc dừng. Đây không phải lời dọa trống. Tờ chiếu Thái Huyền đã chứng minh lệnh sạch thường đập xuống bếp trước điện. Huệ Giác có thể là một phần của cửa lạnh, nhưng ông cũng đang giữ cái lạnh ấy khỏi đóng băng toàn bộ ngoại đàn. Lại một người đúng một phần.
Bạch Tố chỉ vào cuốn sổ dưới tay hắn. “Mở một trang.”
Tần Mạc không động.
“Không đọc hết. Chỉ một trang ngươi chọn. Nếu ngươi nói sổ này không thể giao chung, hãy để bàn này thấy vì sao.”
Chu Bình nhìn Tần Mạc. Lần này gã không phản đối ngay. Có lẽ vì chính gã cũng muốn những người áo sạch hiểu cuốn sổ không phải bó dây ma.
Tần Mạc mở trang có A Yên. Bên cạnh tên nàng là dòng nhỏ: chuồn chuồn bay lệch cũng được, đừng bẻ cho thẳng. Bạch Tố cúi xuống đọc, nét mặt không đổi, nhưng ngòi bút dừng lâu hơn thường lệ.
Tịnh Am nói: “Tên người sống. Phải hỏi lại khi nàng đủ sức hiểu.”
“Đúng,” Tần Mạc đáp.
Hắn lật sang mép trang ghi đứa trẻ chưa nói tên, ăn cháo không đổ, giữ muỗng rồi trả. Không có tên. Huệ Giác nhìn dòng ấy rất lâu. “Dòng này không được chuyển thành tên thay.”
“Ta biết.”
“Nhưng vẫn ghi chuyện.”
“Vì nó cho chuyện.”
Liễu Không khẽ thở ra. Đó là lần đầu một người trên bàn và Tần Mạc cùng đứng ở một chỗ hẹp mà không giẫm nhau.
Rồi sổ rơi đến dòng Ngô Tân, túi vải chưa trả. Bạch Tố đọc xong, hỏi: “Người này còn sống, không cho phép.”
“Đó là nợ của ta.”
“Nợ cũng có thể thành dây.”
Tần Mạc không cãi được. Nếu một ngày hắn gặp Ngô Tân, dòng nợ ấy có thể giúp hắn xin lỗi, cũng có thể khiến hắn tự cho mình quyền bước vào đời người kia để trả cho xong. Một dòng chữ không vô tội chỉ vì nó viết bằng hối hận.
Cuối cùng, trang Tô Vãn hiện ra. Không nhiều chữ như người ngoài tưởng. Chỉ tên nàng, một góc giấy đèn tắt, vài dòng về cháo bỏng lưỡi, chuồn chuồn lệch, đừng nhận nhầm, đừng hận nếu đã quên. Tịnh Am nhìn trang ấy, mắt già dịu đi một nhịp rồi lại nghiêm.
“Trang này nguy hiểm nhất,” bà nói. “Không phải vì nàng yếu. Vì ngươi đau nhất.”
Tần Mạc khép sổ lại. “Cho nên ta càng không giao cho người chưa từng nghe nàng cười.”
Không ai dưới mái xanh phản bác được ngay. Điều kiện niêm sổ vẫn nằm đó, nhưng sau vài trang mở ra, nó không còn là chuyện thu một vật nguy. Nó là chuyện ai có quyền chạm vào từng vết người.
Bạch Tố đẩy một khay gỗ tới. Trên khay có ba thứ: Giới Sát Đao, một dây niêm sổ màu xám, và bát đất không nước.
“Chọn trước bóng chuông rời bậc thứ bảy,” nàng nói. “Nếu không chọn, vấn điệp trả về. Ngươi vẫn có thể ở ngoài cửa, nhưng không được hỏi tiếp dưới mái này.”
Chu Bình đứng bật dậy, ghế kéo kêu ken két. “Các ngươi ép người vừa bị chuông đọc trước hàng người chọn sống chết trong một bóng chuông?”
Tịnh Am đáp: “Nếu kéo dài, Sát Đạo trong hắn nghe càng nhiều.”
Đúng. Sen đen đang nghe. Nó ghét dao, ghét dây niêm, ghét bát không nước. Nó đưa ra một khả năng khác: cầm sổ, chém bàn, kéo Chu Bình, rời khỏi đây, đợi mạnh hơn rồi quay lại. Không cần chịu những người đúng một nửa này mổ lòng mình.
Tần Mạc đặt tay lên Giới Sát Đao. Lạnh. Không sắc, nhưng chạm vào da làm sen đen trong ngực co lại như bị muối xát.
Liễu Không bỗng nói: “Không ai ở đây có quyền bảo ngươi giao Tô Vãn. Kể cả ta. Nhưng nếu ngươi không thử cắt một đường, ngươi sẽ không biết câu hỏi của mình còn bao nhiêu là ngươi, bao nhiêu là đói.”
Chu Bình nhìn Liễu Không đầy bực bội. “Ông nói nghe như đang khuyên hắn tự đâm.”
“Ta đang khuyên hắn đừng tự lừa.”
Tần Mạc cầm dao lên. Sổ tên vẫn dưới tay kia. Hắn chưa giao. Hắn cũng chưa chém. Bóng chuông trên bậc đá ngoài hiên dịch thêm một tấc. Dưới sân, Từ Lâm ngừng quét. A Mặn nín thở. Minh Trì nắm chặt sổ cứu cấp.
“Ta thử cắt Sát Đạo khỏi câu hỏi,” Tần Mạc nói. “Nhưng sổ tên không giao trước khi ta biết các ngươi định úp tên nào, giữ tên nào, và hỏi ai.”
Huệ Giác nhìn hắn. “Nửa điều kiện không mở cửa.”
“Vậy cứ đóng.”
Tần Mạc đặt vấn điệp xám trước mặt, đặt Giới Sát Đao lên hai câu hỏi. Sen đen trong ngực mở phắt, không còn dụ dỗ, chỉ còn bản năng chống lại. Cả mái ngói xanh tối đi một nhịp. Chu Bình chửi một tiếng, nhào tới, nhưng Liễu Không giữ vai gã.
Dao chưa cắt xuống mà máu đã trào lên miệng Tần Mạc. Hắn nuốt máu lại. Nếu một đường nhỏ này còn không chịu nổi, hắn lấy gì nói mình sẽ không kéo đau Tô Vãn khi thấy bóng nàng trong dòng sâu?
Bóng chuông chạm bậc thứ bảy. Huệ Giác nói: “Cắt.”