Chương 176: Chuông trước cửa Phật
Cửa trước Phật Đài cao hơn mọi mái nhà ở ngoại đàn, nhưng thứ đập vào mắt Tần Mạc trước tiên không phải cửa. Đó là bếp cháo dưới chân bậc, nơi ba nồi đồng đang sôi, hơi nước phủ lên mặt những người xếp hàng thành một lớp ẩm trắng. Bên phải là bệnh xá mở cửa, giường tre kê sát nhau, thẻ thuốc treo bằng dây gai. Bên trái là sân quét rộng, mấy lão tăng lưng còng quét lá bồ đề ướt thành từng đống nhỏ. Trên cao mới là mái ngói xanh và chuông nghiệp lớn treo trước cửa, im lặng đến mức ai cũng nghe được nó đang chờ.
Tờ chiếu ở nhà ăn đã chạy nhanh hơn người. Trước khi Tần Mạc tới bậc đầu, hàng người đã biết hắn làm lều cứu cấp thiếu dầu, làm nhà ăn liên đới, làm Hà Kính mang giấy đi chợ, làm chuông nghiệp tự vang. Tất nhiên mỗi miệng kể khác đi. Có người nói hắn ép Phật Đài dùng máu ma viết sổ. Có người nói hắn chia thịt trong nhà chay. Có người nói hắn tha đệ tử Thái Huyền vì muốn dùng làm mồi.
Một bà cụ trong hàng cháo kéo cháu lùi ra sau khi thấy hắn. Đứa bé lại cố nhìn qua tay bà, tò mò hơn sợ. Người gánh nước từng muốn đánh Hà Kính cúi đầu, không biết nên tránh hay chào. Minh Trì đi phía trước, ôm sổ cứu cấp, vai cứng như đang tự biến mình thành một tấm ván.
Chu Bình chống gậy cạnh Tần Mạc. “Ta ghét chỗ cao.”
“Vì phải leo?”
“Vì người đứng trên cao dễ tưởng mình nói nhỏ mà ai cũng nên nghe.”
Liễu Không đi sau họ, áo cà sa vá đã giặt qua loa nhưng vết máu cũ vẫn còn. “Cửa này nghe được cả tiếng không nói. Cho nên lát nữa đừng nghĩ quá to.”
Chu Bình nhìn Tần Mạc. “Hỏng rồi.”
Tần Mạc không đáp. Hắn nhìn bếp cháo. Đàm Nhị không ở đây; bếp cửa trước do hai ni cô trẻ và một ông bếp béo quản. Họ múc cháo theo thẻ, nhưng vẫn để một nồi nhỏ bên cạnh ghi “cháo nguội cho người chưa có thẻ”. Nồi ấy loãng hơn, nhiều nước hơn, nhưng có thật. Phật Đài không chỉ là cửa lạnh. Nó có cháo, có người múc quá tay khi thấy trẻ đói, có người bị quản sự nhắc rồi vẫn lén múc thêm nửa muôi.
Chính vì vậy Tần Mạc thấy khó thở.
Nếu nơi này chỉ giả thiện, hắn có thể ghét thẳng. Nhưng một đứa trẻ vừa nhận bát cháo nguội, cúi đầu cảm ơn rất nhanh rồi chạy về bệnh xá. Một ông già quét bậc nhặt chiếc guốc rơi trả cho người hành hương. Một ni cô cắt vạt áo mình buộc lại thẻ thuốc cho người mù. Những việc ấy không xóa tờ chiếu, không xóa Sổ Siêu Độ viết tên nhỏ, nhưng chúng làm mọi nhát chém của hắn nếu có đều phải đi qua người thật.
Quảng Từ đứng ở bậc thứ ba, cạnh một lão tăng quét bậc tóc bạc. “Từ đây trở lên là cửa trước. Vấn điệp được nhận, nhưng chưa chắc người được nhận.”
Chu Bình nói: “Câu này nghe như bẫy.”
Lão quét bậc ngẩng lên. Mắt ông đục một bên, bên còn lại sáng như đá sau mưa. “Không phải bẫy. Bẫy còn có người đặt. Cửa chỉ là cửa, người tự mang mình tới.”
“Ông tên gì?” Tần Mạc hỏi.
Lão cười khẽ. “Hỏi trước khi bị đường bắt hỏi, khá hơn nhiều. Ta là Từ Lâm, quét bậc bốn mươi năm. Quét được người giẫm lên, không quét được thứ trong lòng họ.”
Chu Bình lẩm bẩm: “Lại một người nói câu rất khó ăn cơm cùng.”
Từ Lâm nghe được, không giận. Ông lấy từ túi áo một nắm vụn cơm khô, đưa cho Chu Bình. “Ăn được.”
Chu Bình nhìn nắm cơm, rồi nhìn Tần Mạc. “Ta bị phản bội bởi người quét bậc.”
Hàng người phía sau có vài tiếng cười nhỏ, lập tức tắt khi chuông nghiệp trên cao rung một cái. Không ai chạm vào nó. Dây chuông vẫn treo yên. Nhưng mặt chuông tối lại như có mây trôi qua.
Minh Trì mở sổ. “Theo lệ, người mang vấn điệp bước tới bậc chuông. Chuông đọc nghiệp, cửa ghi mức hỏi. Nếu chuông vang quá ba nhịp, người trong hàng được quyền tránh.”
“Được quyền tránh?” Chu Bình hỏi. “Nghe nhân từ.”
Từ Lâm chống chổi. “Cũng là để người đứng sau không bị kéo vào nghiệp của người trước.”
Tần Mạc nhìn hàng người. Một phụ nữ ôm thẻ thuốc cho mẹ, một thiếu niên gánh hương thuê, Bà Ngô từ nhà ăn cũng ở đó, tay ôm bát rỗng. Họ có quyền tránh hắn. Hắn không thích cảm giác đó, nhưng quyền ấy là thật. Hắn bước sang bên, tự chừa một khoảng trống quanh mình.
Một người trong hàng lập tức lùi xa. Một người khác lưỡng lự rồi cũng lùi. Đứa trẻ được cháo nguội lại đứng yên, bị bà kéo mãi mới chịu né. Tần Mạc không trách ai, nhưng mỗi bước lùi như một hạt cát rơi vào ngực.
Khoảng trống quanh hắn làm hàng người méo đi. Một thanh niên mặc áo hương thuê lập tức lợi dụng, kéo mẹ già chen lên hai bậc. “Đằng trước trống, không đi thì phí.”
Người phụ nữ ôm thẻ thuốc phản đối. “Ta đứng trước.”
“Ngươi sợ thì lùi, chỗ trống thuộc về người không sợ.”
Câu ấy làm Tần Mạc quay đầu. Thanh niên kia không ác theo kiểu đáng chém. Hắn vừa mệt, vừa lo mẹ lỡ lượt thuốc, vừa thấy nỗi sợ của người khác là lối đi cho mình. Chính điều đó mới khó chịu. Nếu Tần Mạc quát, hàng người sẽ yên vì sợ hắn. Nếu hắn im, người phụ nữ bị giẫm chỗ.
Từ Lâm chống chổi vào giữa hai bậc. “Chỗ trống không thuộc về ai. Nó để người khác khỏi bị kéo vào nghiệp chuông.”
Thanh niên cãi: “Mẹ ta đau chân.”
Người phụ nữ kia giơ thẻ. “Mẹ ta sốt.”
“Ai chẳng có người đau,” thanh niên nói, giọng vỡ ra vì kiệt sức.
Tần Mạc nhìn mẹ hắn. Bà cụ đúng là đau chân, bàn chân sưng phồng trong dép cũ. Người phụ nữ kia cũng có thẻ thuốc đã nhòe mồ hôi. Hàng người không thiếu lý do đúng. Chỉ thiếu chỗ đứng.
Từ Lâm quay sang Tần Mạc. “Ngươi lùi thêm nửa bậc.”
Chu Bình cau mày. “Lùi nữa là xuống sân.”
“Vậy xuống sân.”
Tần Mạc làm theo. Khi hắn lùi hẳn xuống sân, khoảng trống không còn nằm giữa hàng mà nằm ngoài hàng. Thanh niên áo hương thuê không thể dùng nó để chen nữa. Người phụ nữ giữ lại chỗ. Bà cụ đau chân được Từ Lâm chỉ sang bậc đá thấp bên cạnh, nơi người già chờ riêng trước khi tới bàn thẻ. Không ai thắng hẳn, nhưng không ai bị đẩy ngã.
Chu Bình nhìn Từ Lâm. “Ông làm chuyện này mỗi ngày?”
“Mỗi ngày có người đau tưởng nỗi đau của mình cho họ quyền đứng lên chân người khác.” Lão quét bậc dùng chổi gạt nước khỏi bậc thấp cho bà cụ ngồi. “Có người tu hành cũng vậy, chỉ là chân họ to hơn.”
Câu ấy rõ ràng hướng về Tần Mạc. Hắn nhận, không cãi. Đứng ngoài hàng hóa ra không phải dáng vẻ cô độc đẹp đẽ. Nó là chuyện rất cụ thể: lùi nửa bậc để người khác khỏi dùng hắn làm khoảng trống, đứng đủ xa để trẻ con không khóc, đủ gần để nghe khi tên mình bị gọi.
Thanh niên áo hương thuê sau khi đưa mẹ sang bậc thấp bỗng cúi đầu với người phụ nữ ôm thẻ. “Ta gấp.”
Nàng đáp cộc lốc: “Ta cũng gấp.”
Lời xin lỗi không tròn, lời tha cũng không có. Nhưng hàng người thẳng lại. Bếp cháo múc tiếp. Tần Mạc cảm thấy mồ hôi lạnh trên lưng mình, không phải vì chuông chưa vang, mà vì trước khi chuông đọc nghiệp, hắn đã làm hàng người rối chỉ bằng việc đứng sai chỗ.
Chu Bình không lùi. Liễu Không không lùi. Quảng Từ đứng ở bậc thứ ba. Từ Lâm đứng cạnh dây chuông, nhìn Tần Mạc bằng mắt không thương hại.
“Lên,” Minh Trì nói.
Tần Mạc bước lên bậc chuông. Vấn điệp xám nóng lên trong tay. Sổ tên trong áo nặng xuống. Mảnh “Mạc” nhòe ở trang trống như bị nước lần nữa chạm vào. Chuông nghiệp rung nhịp đầu.
Âm thanh không lớn, nhưng nó đi thẳng vào xương. Trên mặt chuông hiện những vệt hình: Trấn Hồn Đài máu loang, thanh y rơi xuống, Câu Hồn Ấn đảo chiều, Kỷ Trầm bị rút hồn lực, oán đạo Cấm Viện chui vào miệng hắn, Thiên Luật bị cắn nát, bát nước buông danh, ba giọt máu trong mực Sổ Siêu Độ. Không vệt nào giải thích vì sao. Chuông chỉ bày việc.
Hàng người xôn xao. Đối với họ, việc không có “vì sao” càng đáng sợ. Một đứa trẻ khóc ré. Bà Ngô lùi nửa bước rồi dừng, như tự giận chân mình. Người gánh nước cúi mặt.
Chuông rung nhịp thứ hai.
Lần này nó không hiện cảnh đánh nhau. Nó hiện những người bị hắn làm sợ: A Lạc che búp bê A Mộc, Trần thị kéo con lùi, Ngô Tân ôm túi rách, Tịnh Xuyên ký tên tay run, Hà Kính đứng dưới mưa với túi cơm nắm. Tần Mạc muốn nói tất cả không đơn giản. Nhưng chuông nghiệp không phải tòa để hắn biện. Nó là mặt đồng treo giữa cửa, phản lại những gì chạm vào người khác.
Chuông rung nhịp thứ ba.
Sen đen trong ngực bừng lên, bóng nó hiện mờ trên mặt chuông như hoa dưới nước bẩn. Một tiếng xì xào chạy qua hàng người: ma. Tần Mạc nghe rõ. Hắn không quay đầu. Cổ tay hắn đau, vết cắn của chính mình ở lòng bàn tay mở lại.
Theo lệ, sau ba nhịp phải dừng. Nhưng chuông không dừng.
Nhịp thứ tư kéo dài. Mái bếp cháo rung, nước trong nồi nổi sóng. Bệnh nhân trong nhà xá rên lên. Từ Lâm nắm dây chuông bằng hai tay, không kéo, chỉ giữ cho nó khỏi đập vào khung. Minh Trì tái mặt. “Quá ba…”
Quảng Từ nói: “Ghi tiếp.”
“Sẽ làm hàng người hoảng.”
“Không ghi, họ càng hoảng.”
Minh Trì cắn răng viết: chuông nghiệp vang quá ba nhịp, người trong hàng tự tránh. Nét bút của nàng xiêu vì nền đá rung.
Chuông rung nhịp thứ năm. Lần này mặt chuông hiện Tô Vãn không bằng hình người, chỉ là thanh y nhuốm máu và một bát cháo bỏng lưỡi trong ký ức. Tần Mạc cảm thấy cả thân thể muốn bước tới. Không phải cửa, mà là hình ảnh nhỏ kia. Hắn muốn dùng tay che chuông lại, không cho ai nhìn ký ức của nàng như vật chứng.
Liễu Không nói rất thấp: “Đừng giấu nàng bằng giận. Giấu cũng là kéo.”
Tần Mạc đứng yên. Hình bát cháo tắt đi. Chuông vang nhịp thứ sáu, thứ bảy, rồi kéo thành một âm dài, không còn đếm được. Người trong hàng bịt tai. Một ni cô làm đổ muôi cháo. Đứa trẻ nhận cháo nguội bò ra nhặt muôi giúp, dù đang khóc. Cảnh nhỏ ấy giữ Tần Mạc khỏi nhìn mãi vào chuông.
Từ Lâm bỗng đặt chổi xuống, bước lên bậc cạnh hắn. Lão già quét bậc đưa tay chạm vào khung chuông, da tay lập tức đỏ lên. “Đủ rồi. Cửa đã biết hắn nặng. Người đang chờ cháo cũng biết. Đừng lấy sự biết làm hình phạt.”
Chuông vẫn rung thêm một nhịp, rồi chậm lại. Âm cuối lăn qua sân như bánh xe sắt, dừng ở chân Tần Mạc. Trên mặt chuông còn lại một vệt trắng đen đan nhau, giống Dấu Nghịch Thiên trên thân hắn.
Không ai vỗ tay. Không ai chúc mừng qua cửa. Hàng người nhìn hắn bằng đủ thứ mắt: sợ, ghét, tò mò, thương hại, cần hắn đứng xa, cần hắn đừng bỏ đi. Bếp cháo tiếp tục múc sau vài hơi ngưng. Bệnh xá lại có tiếng ho. Tờ chiếu Thái Huyền ở nhà ăn bỗng trở nên gần hơn, vì nếu Phật Đài ghi chuông như vậy, Thái Huyền sẽ có thêm lời.
Minh Trì đọc kết quả, giọng khô: “Vấn điệp được đưa tới mái ngói xanh. Người mang vấn điệp chưa được vào cửa trong. Phải chờ đối chất.”
Chu Bình thở ra. “Nghĩa là vẫn phải đứng ngoài.”
Từ Lâm nhặt chổi lên. “Đứng ngoài cũng có cách đứng. Đứng sai, giẫm lên chân người khác. Đứng đúng, ít nhất người sau còn lối lên bếp cháo.”
Tần Mạc nhìn ông. Da tay Từ Lâm đã phồng lên vì chạm khung chuông. Lão giấu tay vào tay áo rất chậm, như thể không muốn ai thấy mình đau.
“Vì sao giúp ta?” Tần Mạc hỏi.
Từ Lâm đáp: “Ta không giúp ngươi. Ta giúp cái chuông đừng thành trò đánh người trước cửa.”
Ông quay lưng quét lại đống lá bị chấn rơi tung. Tần Mạc đứng ở bậc chuông, không vào được, cũng không bị đuổi. Trên cao, mái ngói xanh mở một cánh cửa nhỏ. Một tăng quan áo sạch cúi xuống nhìn, nói rằng người hỏi sẽ được đối chất khi bóng chuông chạm bậc thứ bảy.
Từ Lâm đếm bóng trên đá, rồi bảo Tần Mạc: “Trước lúc đó, học đứng trong hàng đi. Kẻ quen phá cửa thường không biết hàng người đau vì sao đi chậm.”
Ông đưa cây chổi cho Tần Mạc. Cán chổi trơn vì mồ hôi nhiều đời quét bậc. “Cầm. Không phải để quét sạch tội. Để biết mỗi bậc trước cửa đều có người phải cúi lưng giữ cho người khác bước lên mà không trượt.”
Tần Mạc nhận lấy, vai nặng hơn lúc cầm kiếm.
Gỗ cũ cấn vào vết thương chưa kín.