tinbc tinbc

Chương 175: Không giết người đưa tin

Hà Kính dán tờ chiếu lên tường nhà ăn bằng hồ gạo của chính bếp ngoại đàn. Chuyện ấy làm Đàm Nhị tức đến run tay. Bà vừa nấu cơm cho hắn ăn, giờ phải nhìn hắn dùng hồ bếp dán lệnh cắt công đức người cho hắn bát cơm. Tờ chiếu trắng sạch, chữ Thiên Luật đen sắc, mỗi nét như móc câu: ai chứa Tần Mạc, cho ăn, giấu chứng, ghi công, dẫn đường hoặc giúp hắn qua cửa Phật sẽ bị khóa thẻ thuốc, cắt dầu, xét liên đới ba đời công đức.

Nhà ăn không còn tiếng mưa nữa. Ai cũng nhìn tờ chiếu, rồi nhìn bát của mình như bát vừa thành vật chứng. Người vợ Bùi Sách ôm cháo của chồng sát vào ngực. Bà Ngô lặng lẽ che bát nước rau. Minh Trì mở miệng định nói chiếu chưa qua gương cổng phụ nên chưa nhập lệ ngoại đàn, nhưng chữ “Thiên Luật” trên đầu giấy làm nàng cứng cổ họng.

Chu Bình chống gậy đứng dậy. “Ngươi ăn xong mới dán. Khá tử tế.”

Hà Kính không đáp. Hắn ép mép giấy cho phẳng, ngón tay dính hồ gạo. Khi quay lại, nửa nhà ăn đã nhìn hắn như nhìn dao. Hắn không rút vũ khí. Có lẽ hắn biết rút cũng vô dụng. Có lẽ hắn không muốn biến nơi vừa ăn cơm thành chỗ đổ máu. Cũng có lẽ hắn đang đợi bị đánh để mọi thứ đơn giản hơn.

A Mặn cầm một chiếc bánh mặn nguội, hỏi rất nghiêm túc: “Ném được không?”

Đàm Nhị nói: “Không được lãng phí bánh.”

“Bánh cháy.”

“Cháy cũng là bánh.”

Một người gánh nước không kiềm được, lao tới túm cổ áo Hà Kính. “Mẹ ta cần thuốc đêm. Ngươi dán cái này, thẻ của bà bị khóa thì sao?”

Hà Kính không chống cự. “Ta nhận lệnh.”

Câu ấy làm người gánh nước càng giận. Nắm đấm vung lên. Tần Mạc bước tới, giữ cổ tay hắn lại trước khi cú đấm chạm mặt Hà Kính.

Người gánh nước quay phắt sang. “Ngươi bênh hắn?”

“Không.”

“Vậy buông.”

Tần Mạc nhìn cổ tay trong tay mình. Người này không phải tu sĩ cao, chỉ là người đổ nước cho nhà bệnh, lòng bàn tay nứt vì dây thùng. Nếu Tần Mạc siết mạnh, xương sẽ gãy. Hắn buông ra chậm. “Đánh hắn, tờ chiếu vẫn ở đó. Hắn thêm vết thương, ngoại đàn thêm tội chứa ma hành hung người đưa lệnh.”

“Vậy chịu à?”

Tần Mạc không có câu đẹp. “Không.”

Hà Kính nhìn hắn. Trong mắt người đưa chiếu lóe lên một thứ rất khó chịu: nhẹ nhõm vì chưa bị đánh, và xấu hổ vì nhẹ nhõm. Tần Mạc ghét mình nhận ra điều đó. Hắn muốn Hà Kính phẳng hơn để dễ giận.

Liễu Không gỡ bát cơm khỏi tay một tiểu sa di đang định ném. “Ai muốn đánh thì ra sân đánh cọc gỗ. Đừng đánh người khi tay còn dính cơm của cùng bếp.”

Đàm Nhị lạnh lùng: “Cọc gỗ cũng không rảnh.”

Quảng Từ vào nhà ăn, đọc tờ chiếu từ đầu đến cuối. Ông không xé. Nếu xé, Phật Đài có thể nói ngoại đàn tự ý hủy lệnh trước khi đối chứng. Ông lấy bút, viết ở góc dưới: đã nhận, chưa đối chứng gương, chờ xác lệ. Nét bút rất nhỏ so với chữ Thiên Luật, nhưng nó làm tờ chiếu bớt giống trời rơi xuống.

Hà Kính nhìn nét bút. “Ngươi làm vậy vẫn bị tính chống lệnh.”

Quảng Từ đáp: “Ta biết.”

“Vì hắn?” Hà Kính liếc Tần Mạc.

“Vì lệnh này lấy bát cơm vừa ăn làm tội mà chưa hỏi bát cơm ấy cứu ai.”

Hà Kính cười rất nhạt. “Thiên Luật không hỏi bát.”

Chu Bình nói: “Nên bát mới thù.”

Không ai cười, nhưng A Mặn nhìn bát của mình như thật sự cân nhắc bát có thù không.

Tần Mạc hỏi: “Ngươi còn lệnh nào?”

Hà Kính im.

Tần Mạc bước tới. Nhà ăn lập tức căng. Sát Đạo trong ngực hắn mở cánh, không ồn. Nó không cần nuốt Hà Kính để mạnh lên nhiều, nhưng giết một người đưa tin sẽ rất dễ chịu. Người này mang theo dấu Thái Huyền, mang tờ chiếu cắt thuốc, mang con đường báo vị trí ngoại đàn. Một cái chết nhanh có thể ngăn được vài tin xấu. Lý lẽ quá thuận.

Chu Bình chống gậy chặn ngang, giọng khàn: “Hỏi bằng miệng.”

“Ta đang hỏi.”

“Mặt ngươi không hỏi bằng miệng.”

Tần Mạc dừng. Hà Kính thấy hết. Người đưa tin ấy không ngốc. Hắn biết vừa có một nhịp mình suýt chết. Mồ hôi chảy từ thái dương xuống cằm, nhưng tay hắn vẫn không rút kiếm.

“Còn một bản,” Hà Kính nói. “Dán ở lều thuốc. Một bản gửi cổng Phật Đài. Một bản gửi chợ hành hương. Tối nay nếu không báo, đội sau tự đến.”

Minh Trì tái mặt. “Đội sau?”

“Ngoại tuần. Không vào cửa Phật. Chỉ khóa đường tiếp tế.”

Đàm Nhị chửi thề lần này to đến mức Liễu Không cũng không nhắc giới. Người vợ Bùi Sách bắt đầu khóc, vì cháo của chồng cần thuốc đêm. Bà Ngô đặt bát xuống, lưng cong hơn. Tờ chiếu trên tường không còn là giấy. Nó thành đêm nay, thành đèn tắt, thành thang thuốc thiếu, thành người sốt không có nước.

Tần Mạc nhìn Hà Kính. “Vì sao nói?”

Hà Kính đáp: “Vì ngươi sẽ biết sớm. Và vì…” Hắn nhìn bát trống của mình. “Cơm ở đây không trộn cát.”

A Mặn nhíu mày. “Ai trộn cát vào cơm?”

Hà Kính nhìn nàng, có lẽ thấy em gái mình ở đâu đó trong dáng ôm rổ bánh. “Nơi nuôi ngoại tuần khi muốn tiết kiệm.”

Một câu nhỏ, nhưng đủ làm vài người đổi mắt. Không phải thương. Chỉ là dao trước mặt bỗng có cán gỗ, vết vá, bữa cơm trộn cát. Vẫn là dao.

Tần Mạc lấy từ trong áo ra bản sao danh sách Cấm Viện đã được Sầm Viễn thu nhỏ thành mấy tờ giấy dầu. Không phải bản giữ ở gương, không phải bản trong gạch mộc, mà là bản trích các dòng gương đã đọc: người bị sửa thành mẫu, phòng mổ hồn, đèn hồn, kho vật thanh y, ô trắng chờ tên. Hắn đặt trước mặt Hà Kính.

Hà Kính lùi lại. “Ta không cầm ma chứng.”

“Ngươi cầm chiếu của Thái Huyền. Cầm thêm thứ Thái Huyền giấu.”

“Ta mang về sẽ chết.”

“Không mang, những người trong danh sách chết lần nữa.”

Hà Kính bật cười, lần này có giận. “Ngươi tha ta để sai ta đi chết?”

Tần Mạc nhìn hắn. Câu ấy không sai hẳn. Tha mạng rồi đẩy người ta vào miệng đại tông cũng có thể là giết vòng. Hắn không được tự đặt mình sạch hơn vì không dùng dao.

Quảng Từ nói: “Không bắt hắn mang vào Thiên Luật Điện. Hắn có đường dán ở chợ hành hương. Dán cạnh chiếu truy ma. Để dân tự đọc hai tờ cùng lúc.”

Hà Kính lập tức nói: “Đội sau sẽ xé.”

Sầm Viễn ôm hộp bút từ cửa bước vào. “Vậy dán nhiều bản nhỏ. Nơi bán bánh, nơi bán hương, giếng nước, cột buộc xe bệnh. Người xé không kịp trước khi mắt người kịp thấy chữ.”

A Mặn giơ tay. “Bánh của ta không dán.”

Mọi người nhìn nàng.

“Dán vào rổ thì ai mua? Dán ở cột cạnh rổ được.”

Trong cảnh căng như dây, câu ấy kéo lại một chút không khí. Hà Kính nhìn những người quanh mình. Không ai còn chỉ muốn đánh hắn. Điều đó không làm hắn an toàn hơn; có khi còn nguy hơn, vì giờ họ cần hắn chọn.

Tần Mạc đẩy giấy dầu tới. “Ngươi không cần nói giúp ta. Chỉ dán sự thật bên cạnh lời truy.”

“Nếu ta không dán?”

“Ta không giết ngươi ở đây.”

Hà Kính ngẩng lên. “Ở ngoài?”

Tần Mạc im một nhịp. Chu Bình nghiêng đầu nhìn hắn, ánh mắt rất rõ: nói thật.

“Nếu ngươi dẫn người tới khóa thuốc, ta sẽ chặn. Khi đó sống chết tùy tay ngươi và tay ta.” Tần Mạc nói chậm. “Nhưng vì tờ chiếu này, ta không giết.”

Hà Kính nuốt khan. “Ngươi nghĩ vậy là nhân từ?”

“Không. Là giữ nhà ăn khỏi thành pháp trường.”

Liễu Không khẽ gật, nhưng không khen. Khen lúc này sẽ làm quyết định trông đẹp hơn nó vốn có. Tần Mạc vẫn dùng đe dọa. Hắn vẫn khiến Hà Kính sợ. Chỉ là hắn chưa để cơn sợ ấy biến thành xác.

Minh Trì lấy sổ, ghi tờ chiếu đã dán, người đưa lệnh Hà Kính, ngoại tuần Thái Huyền, đã nhận bản đối chứng Cấm Viện để dán ở chợ nếu tự nguyện. Nàng dừng bút ở chữ tự nguyện, mặt khó coi. Tự nguyện ở đại tông là chữ đã bẩn quá nhiều.

Hà Kính nhìn chữ ấy. “Ghi ‘tự cầm’. Đừng ghi tự nguyện. Ta không cao thượng.”

Minh Trì sửa. Lần sửa nhỏ ấy làm Hà Kính thở ra như tránh được một lời nói dối.

Đàm Nhị đem một túi cơm nắm đặt lên bàn. “Đường ra chợ xa. Cầm.”

Hà Kính không dám nhận. “Tờ chiếu vừa nói cho ăn cũng liên đới.”

“Vậy nợ. Trả sau.” Đàm Nhị đẩy túi tới. “Cơm không trộn cát. Đừng làm rơi.”

A Mặn lập tức nói: “Nợ phải ghi.”

Sầm Viễn đã mở giấy. “Tên?”

Hà Kính nhìn tờ nợ, rồi nói rõ hơn lần trước: “Hà Kính. Kính trong soi. Mẹ đặt, bảo làm người phải biết soi lại mặt mình. Ta làm không tốt.”

Không ai tha thứ cho hắn vì câu ấy. Nhưng Sầm Viễn vẫn viết đủ nét.

Trước khi rời nhà ăn, Hà Kính quay sang Tần Mạc. “Đội sau có người không ăn cơm ở đây. Họ sẽ không mềm.”

“Ta biết.”

“Ngươi không biết hết. Có một lệnh khóa chuông nghiệp ở cổng trước. Khi ngươi tới đó, chuông sẽ gọi lâu hơn lần trước.”

Quảng Từ biến sắc. Liễu Không đặt bát xuống. Chuông nghiệp trước cửa Phật không chỉ báo tội; nó kéo người có dấu nghịch ra trước hàng người, làm mọi lựa chọn của họ thành cảnh cho thiên hạ xem.

Hà Kính cất giấy dầu vào áo, nhận túi cơm nắm như nhận một tội mới. Hắn bước ra mưa. Không ai tiễn. Không ai ngăn. Tờ chiếu vẫn nằm trên tường nhà ăn, nhưng ở túi áo người đưa tin có một bản khác sẽ đi về chợ hành hương, nếu hắn không đổi ý giữa đường.

Hắn đi được mười bước thì dừng dưới mái máng hỏng. Mưa từ mái rơi thành một hàng chỉ bạc trước mặt hắn. Hà Kính mở túi cơm, nhìn hai nắm cơm trắng lẫn kê, rồi lại buộc vào. Có lẽ hắn định ăn. Có lẽ hắn vừa nhận ra ăn thêm một miếng sẽ làm chân nặng hơn.

A Mặn chạy ra theo, tay cầm một cuộn dây gai. Đàm Nhị quát nàng quay lại, nhưng nàng đã đứng cách Hà Kính ba bước, đủ xa để không bị túm, đủ gần để chìa dây. “Dán giấy ngoài chợ phải buộc thêm. Mưa làm hồ bong.”

Hà Kính nhìn dây gai. “Ngươi không sợ liên đới?”

“Ta bán bánh. Mưa làm giấy rơi, người ta giẫm lên cột bán của ta, ta thiệt.” Nàng nói rất nhanh, như chỉ cần nói đủ thực dụng thì lòng tốt sẽ không bị bắt quả tang. “Dây tính nợ.”

Hà Kính nhận dây. “Ta có thể không trả.”

“Sầm gia gia viết rồi. Ngươi không trả, mai tên ngươi trên tường nợ bánh.”

Hà Kính bật ra một tiếng cười khô, nhỏ đến mức gần như ho. “Ta có thể chết trước mai.”

“Chết cũng nợ,” A Mặn đáp. Rồi nàng chạy về ngay, mặt đỏ bừng vì sợ chính câu mình vừa nói.

Tần Mạc đứng trong hiên nhìn cảnh ấy, tay đặt trên chuôi kiếm nhưng không rút. Hắn vừa tha một người có thể phản bội, vừa để một đứa trẻ đưa dây cho người đó. Sự khó chịu trong hắn không biến mất. Nó chỉ đổi hình: nếu Hà Kính bị bắt, cuộn dây của A Mặn cũng thành bằng chứng. Nếu không đưa dây, giấy có thể rơi trước khi tới chợ. Không có lựa chọn nào sạch.

Tịnh Xuyên từ cổng phụ đi tới, đưa cho Hà Kính một thẻ gỗ nứt. “Đi lối bãi tro. Gương tuần ở đó hỏng một nửa.”

Hà Kính nhìn thẻ. “Ngươi là hộ pháp Phật Đài.”

“Ta cũng là người ký gương Cấm Viện.” Tịnh Xuyên kéo áo che tay run. “Đừng làm ta thấy mình ngu hơn hiện tại.”

Hà Kính nhận thẻ, cúi đầu rất thấp, nhưng không nói cảm tạ. Nói cảm tạ sẽ làm mọi thứ giống một cuộc hòa giải. Đây không phải hòa giải. Đây là mấy người sợ hãi cùng đẩy một tờ giấy qua mưa trước khi lệnh sạch phủ xuống.

Chu Bình đứng cạnh Tần Mạc, thở khò khè. “Nếu hắn chạy thẳng về đội sau?”

“Thì ta chặn đội sau.”

“Không, ý ta là ngươi có hối hận vì không giết hắn không?”

Tần Mạc nhìn Hà Kính biến vào màn mưa phía bãi tro. “Có thể.”

Chu Bình gật đầu, vẻ mệt mỏi mà hài lòng. “Câu này nghe giống người hơn ‘không bao giờ’.”

Chu Bình ngồi phịch xuống ghế. “Ngươi không giết hắn. Ta mệt thay ngươi.”

Tần Mạc nhìn hồ gạo còn dính trên tường. “Ta cũng vậy.”

Hồ chưa khô. Mép chiếu hơi cong lên vì hơi bếp, nhưng chữ khóa thuốc vẫn đen và thẳng. Đàm Nhị không nhìn nó nữa, chỉ múc nước rửa nồi mạnh hơn cần thiết.

Ngoài sân, chuông trước cửa Phật vang một tiếng rất dài, dù chưa ai chạm vào. Âm thanh bò qua mái nhà ăn, qua lều thuốc, qua nhà dầu, rồi dừng trên tờ chiếu mới như một con mắt vừa mở.

Người trong bếp đều biết bữa sau sẽ khó hơn bữa này.

Khó hơn nhiều.