Chương 174: Bữa cơm chay có thịt khô
Nhà ăn của ngoại đàn không có mùi thanh tịnh. Nó có mùi gạo mới trộn gạo cũ, rau cải luộc quá lửa, củ cải muối, tro bếp và áo ướt hong chưa khô. Người trực lều cứu cấp ngồi bên trái, người gánh nước ngồi bên phải, bệnh nhân nhẹ được phát bát riêng gần cửa để dễ chạy ra nếu nôn. Trên vách treo biển “cơm chay không nói chuyện sát sinh”, nhưng ngay dưới biển, Đàm Nhị đang dùng dao phay chặt bí đỏ với vẻ mặt có thể dọa cả sát sinh lẫn không sát sinh.
Tần Mạc ngồi ở cuối bàn, vai còn đau vì gánh nước, cổ tay mới băng lại. Bát cơm trước mặt hắn trắng ít vàng nhiều, hạt gạo vỡ lẫn với kê. Chu Bình ngồi cạnh, mặt xanh nhưng mắt tỉnh đến đáng nghi. Gã giấu một tay trong áo. Mỗi lần Đàm Nhị quay lưng, tay áo ấy lại động một chút.
“Lấy ra,” Tần Mạc nói.
Chu Bình nhìn bát cơm như chưa nghe. “Cơm hôm nay hơi khô.”
“Lấy ra.”
“Ngươi nói chuyện với cơm à?”
Tần Mạc đưa tay chụp cổ tay gã. Chu Bình yếu hơn trước nhiều, nhưng vẫn xoay rất nhanh. Hai người giằng nhau dưới bàn, làm bát củ cải muối rung lên. A Mặn ngồi đối diện lập tức ôm bát của mình. “Đánh nhau làm đổ tính tiền.”
Đàm Nhị quay phắt lại. “Ai đánh?”
Chu Bình giơ tay không giấu được nữa. Trong tay áo gã là một gói giấy dầu nhỏ, mở ra có mấy lát thịt khô cắt mỏng, đen vì khói, mặn đến mức chỉ ngửi đã khát nước.
Cả bàn im.
Thiện Quả suýt làm rơi bát. Minh Trì đang ăn cạnh cửa nhắm mắt như muốn biến khỏi nhà ăn. A Mặn nhìn gói thịt khô, mắt sáng lên theo kiểu tính toán chứ không thèm thuồng. Đàm Nhị đặt dao phay xuống bàn, tiếng cộc làm Chu Bình rụt vai.
“Nhà ăn chay,” Đàm Nhị nói.
Chu Bình đáp rất nhanh: “Người bệnh cần mặn.”
“Muối có củ cải.”
“Củ cải không có mùi sống sót.”
Mạnh bà tử ngồi ở bàn y tu, nghe tới đó thì phì cười rồi ho. “Câu ngu nhưng có lý một nửa.”
Tần Mạc nhìn gói thịt. “Ngươi lấy ở đâu?”
“Còn từ căn nhà thợ săn. Ta giấu để khi ngươi bắt đầu làm vẻ mặt có thể sống bằng thù hận, ta nhét vào miệng.”
“Ta không cần.”
“Ngươi vừa nhỏ máu vào mực, gánh nước, đi đường đá, đứng canh cửa. Ngươi cần ăn.”
“Không phải bằng cách này.”
Chu Bình bỗng nổi cáu thật. “Vậy bằng cách nào? Chờ Phật Đài phát thêm một bát cơm cho người ghi nghịch à? Hay chờ sen đen trong người ngươi quyết định no bằng thứ gì?”
Tiếng dao phay cộc cộc ở bếp dừng hẳn. Câu ấy quá thẳng. Tần Mạc thấy vài người trong nhà ăn quay mặt đi, không phải vì không nghe, mà vì nghe quá rõ. Sát Đạo trong ngực hắn không thích mùi thịt khô. Nó thích đói hơn. Đói làm người ta dễ đồng ý với cách nhanh.
Tần Mạc hạ giọng. “Ngươi không được giấu đồ ăn trong nhà ăn chay.”
“Còn ngươi không được giả vờ mình là đá.” Chu Bình đẩy gói thịt tới. “Ta không bảo ngươi ăn trước mặt biển khuyên kia để chọc Phật. Ta bảo ngươi đừng để thân này rỗng đến mức thứ trong ngực chọn thay.”
A Mặn chen vào: “Nếu không ăn, bán cho ta.”
Đàm Nhị trừng nàng. “Ngươi muốn bị phạt?”
“Con hỏi giá để biết người bệnh lãng phí bao nhiêu.”
Liễu Không bước vào đúng lúc ấy, áo cà sa thiếu một mảnh ở gấu, tóc còn ướt mồ hôi. Ông nhìn gói thịt khô, nhìn biển trên vách, rồi nhìn Đàm Nhị. “Có bát riêng không?”
Đàm Nhị như bị xúc phạm. “Sư thúc định cho ăn?”
“Nhà ăn chay không nấu thịt. Gói này không từ bếp ngoại đàn, cũng không đặt lên nồi chung. Người bệnh cần một lát để khỏi ngã thì ra hiên ăn. Ăn xong rửa tay, súc miệng, đừng vứt giấy dầu trong thùng rau.”
Minh Trì mở mắt. “Nhưng biển…”
Liễu Không nói: “Biển để chặn người khoe miệng. Không phải để giết người thiếu máu.”
Đàm Nhị tức nhưng không cãi được. Bà lấy một bát mẻ, đặt lên bàn. “Ai ăn thì ra hiên. Đừng làm cả nồi mang mùi.”
Chu Bình đẩy gói cho Tần Mạc. Tần Mạc không nhận ngay. Hắn nhìn xung quanh. Một cụ già cùng bàn nuốt nước bọt rất khẽ. Đứa con trai của Bùi Sách ngồi gần cửa nhìn lát thịt, rồi nhìn bát cháo của cha trong lều. A Mặn nhìn tất cả những cái nhìn đó và lập tức hiểu rằng gói thịt không còn là chuyện giữa hai người.
“Chia,” Tần Mạc nói.
Chu Bình sững ra. “Có ba lát.”
“Thì chia mỏng.”
“Ngươi cần ăn.”
“Người khác cũng cần.”
Chu Bình tức đến mức mắt đỏ. “Ta giấu cho ngươi.”
“Ta biết.”
“Ngươi biết kiểu tu sĩ.”
Lần này câu ấy đau thật. Tần Mạc không đáp. Hắn cầm dao nhỏ cắt từng lát thịt khô thành sợi rất mảnh. Một phần cho Chu Bình. Một phần cho Bùi Sách hòa cháo, nếu Mạnh bà tử cho phép. Một phần bé bằng móng tay đặt trước cụ già cùng bàn, người đã giả vờ không thèm. Còn lại hai sợi hắn giữ.
Mạnh bà tử kiểm thịt, ngửi, rồi gật với người vợ Bùi Sách. “Một sợi thôi, băm vào cháo. Người vừa sặc nước không ăn mặn nhiều.”
Nhưng cụ già cùng bàn không nhận phần trước mặt mình. Bà đẩy bát ra xa, ngón tay run vì giận chứ không phải thèm. “Ta không ăn.”
Tần Mạc khựng lại. “Không ép.”
“Không phải vì chay.” Bà nhìn sợi thịt như nhìn một thứ từng có mặt. “Con trai ta chết trong núi vì bẫy thú. Người đem xác nó về cũng bọc trong giấy dầu mùi khói như vậy. Các ngươi cần ăn thì ăn. Đừng đặt trước mặt ta.”
Nhà ăn lại im. Chu Bình mím môi. Lần này gã không thể cãi bằng câu người bệnh cần mặn. Một lát thịt với người này là sức, với người kia là mùi xác con. Cùng một vật, không ai có quyền bắt nó chỉ mang một nghĩa.
Tần Mạc lấy sợi thịt về, đặt sang bát của mình, rồi dùng đũa sạch gắp thêm củ cải muối cho bà. “Cái này được không?”
Bà nhìn hắn cảnh giác. “Không cần thương hại.”
“Không thương hại. Ta lấy nhầm chỗ.”
Đàm Nhị đứng ở bếp, nghe câu ấy thì bớt cau mày một chút. Bà múc thêm nước rau nóng vào bát cụ già. “Bà Ngô, ăn nước nóng. Mắng người bụng rỗng dễ đau dạ dày.”
Bà Ngô nhận bát, vẫn giận, nhưng uống. A Mặn nhìn cảnh đó, nhỏ giọng hỏi Chu Bình: “Vậy thịt dư tính sao?”
“Không dư,” Chu Bình đáp. “Chuyển từ sai chỗ sang chỗ khác.”
Liễu Không ngồi xuống cạnh cửa, lấy bát cơm của mình. “Nhà ăn có biển không nói sát sinh vì nhiều người tới đây mang vết như bà Ngô. Không phải để các ngươi khoe mình giữ giới. Cũng không phải để bỏ đói người mất máu. Giới luật nếu không biết người trước mặt đang đau kiểu gì thì chỉ còn là cây gậy.”
Minh Trì ghi câu ấy vào mép trí nhớ, không ghi ra sổ. Ghi ra sổ có thể thành lời hay để người khác trích, còn lúc này nó chỉ nên nằm giữa bát cơm và mùi thịt khô. Tần Mạc nhìn bà Ngô uống nước rau, tự thấy cổ họng nghẹn. Hắn vừa suýt biến việc chia thịt thành một kiểu đúng mới, như thể cứ chia là sạch. Người đời không đơn giản chịu đứng vào cảnh hắn cần.
Ở góc hiên, người áo nâu ăn chậm hơn trước. Khi bà Ngô đẩy thịt ra, mắt hắn đổi đi một chút. Có lẽ hắn cũng từng thấy thứ gì đó bị gọi nhầm là lòng tốt. Hà Kính chưa nói tên, nhưng cái nhìn ấy đã đặt hắn vào bữa ăn trước khi tờ chiếu trong tay áo được mở.
Đứa con trai Bùi Sách nhìn sợi thịt rơi vào cháo của cha, mặt sáng lên như được xem phép. Nó hỏi Chu Bình: “Thịt này từ đâu?”
Chu Bình đáp: “Từ một con vật xui xẻo đã gặp nhà thợ săn trước khi gặp chúng ta.”
Đứa trẻ suy nghĩ rất nghiêm túc rồi chắp tay về phía gói giấy dầu. “Cảm ơn.”
Nhà ăn yên một nhịp. Biển “không nói chuyện sát sinh” vẫn treo đó. Câu cảm ơn vụng về của đứa trẻ làm mọi người khó xử, vì nó không đúng nghi thức nào nhưng cũng không sai lòng nào. Liễu Không cúi đầu rất nhẹ, như nhận thay một thứ đã chết để người sống qua bữa.
Tần Mạc cầm hai sợi thịt của mình ra hiên. Chu Bình chống gậy theo, tức chưa tan. Ngoài hiên có mưa bụi rất mỏng. Tần Mạc ăn một sợi. Mặn, dai, khói cũ. Hắn đã từng ăn thứ này ở căn nhà thợ săn khi Chu Bình sốt, khi cả hai còn không biết đường Phật Đài sẽ kéo họ qua bao nhiêu sổ. Một sợi thịt nhỏ kéo thân thể hắn về với cảm giác người: lưỡi biết mặn, dạ dày biết co, cổ họng biết khát.
“Sợi còn lại,” Chu Bình nói.
Tần Mạc đưa cho gã.
“Ta bảo ngươi ăn.”
“Ngươi cũng bệnh.”
“Ta giấu cho ngươi mà.”
“Ta chia rồi.”
Chu Bình trừng hắn, sau cùng giật lấy, nhét vào miệng mình, nhai như trả thù. “Ngươi biết không, chăm ngươi mệt hơn chăm người sắp chết. Người sắp chết ít ra còn nằm yên.”
Tần Mạc nhìn mưa rơi từ mái hiên. “Xin lỗi.”
“Đừng xin lỗi bằng giọng sắp đi chịu tội. Lần sau thấy ta giấu đồ ăn thì giả vờ không biết một lát.”
“Không.”
“Ngươi thật sự không có tài được chăm.”
Tần Mạc không phản bác. Hắn không quen được chăm, nhất là khi việc được chăm kéo theo vi phạm nhỏ, nói dối nhỏ, ích kỷ nhỏ. Chu Bình không hoàn toàn đúng. Gã đã đem thịt vào nhà ăn chay, đặt người bếp vào thế khó, khiến vài người thèm nhìn thấy. Nhưng gã cũng không sai hẳn. Nếu cứ để Tần Mạc sống bằng ý chí và sát khí, một ngày nào đó thứ được gọi là ý chí sẽ chỉ còn là vỏ cho Sát Đạo.
Ở góc hiên, một người đàn ông áo nâu ngồi ăn cơm một mình. Hắn có dáng khách hành hương, tay áo dính bùn như người đi bộ xa. Nhưng khi Tần Mạc cắt thịt, mắt hắn không nhìn thịt; hắn nhìn cổ tay băng máu, nhìn vấn điệp xám, nhìn cách Liễu Không và Đàm Nhị nhường nhau một phần luật nhỏ để người bệnh ăn. Ánh mắt ấy quá tỉnh.
Tần Mạc nhận ra sau vài nhịp. Người kia cũng biết mình bị nhận ra. Hắn không chạy. Hắn cúi đầu ăn nốt bát cơm chay, thậm chí nhặt một hạt rơi trên bàn cho vào miệng. Cử chỉ ấy không giống đệ tử đại tông được nuôi sạch. Giống người từng đói.
Chu Bình cũng thấy. Gã lẩm bẩm: “Lại ai?”
“Thái Huyền,” Tần Mạc nói.
Người áo nâu đặt bát xuống. Trong khoảnh khắc, tay hắn trượt vào tay áo. Tần Mạc có thể bẻ cổ tay đó trước khi hắn rút phù. Nhưng nhà ăn phía sau đầy người, Bùi Sách còn thở yếu, Liễu Không vừa ngồi xuống ăn bát cơm nguội. Tần Mạc chỉ đứng yên.
Người áo nâu lấy ra không phải kiếm, mà là một tờ chiếu gấp nhỏ bọc dầu. Hắn đặt trên bàn, chưa mở. “Ta được lệnh dán sau giờ ăn.”
Chu Bình cười lạnh. “Rất biết chọn lúc. Ăn xong mới giết bữa cơm.”
Người kia không phản bác. Trên cổ tay áo nâu có một vết vá rất vụng, đường chỉ cùng màu với túi vải Ngô Tân trong trí Tần Mạc. Hắn cũng là người có ai đó vá đồ cho, hoặc tự vá trong đêm. Một kẻ như vậy vẫn có thể mang chiếu lạnh tới dán lên tường người khác.
Người kia nhìn gã, rồi nhìn Tần Mạc. “Ta thấy ngươi chia thịt.”
“Rồi?”
“Tranh truy ma không vẽ chuyện đó.”
Tần Mạc không biết trả lời thế nào. Hắn không cần người Thái Huyền thấy hắn tốt. Hắn càng không muốn một lát thịt khô thành bằng chứng rửa sạch máu trên tay mình.
Người áo nâu mở tờ chiếu. Dòng chữ Thiên Luật hiện ra sắc lạnh: ai chứa, cho ăn, ghi công, che chứng hoặc giúp nghịch danh Tần Mạc đi qua cửa Phật sẽ bị cắt công đức, khóa thẻ thuốc, xét liên đới. Nhà ăn đang ồn lập tức lặng xuống. Đàm Nhị cầm muôi đứng chết một nhịp. Minh Trì nhìn sổ. Người vợ Bùi Sách ôm bát cháo của chồng, mặt trắng bệch.
A Mặn là người nói trước. “Vậy thịt vừa chia có tính chứa không?”
Không ai cười.
Người áo nâu cuộn chiếu lại, nhưng không cất. “Ta phải dán.”
Tần Mạc nhìn hắn. “Tên?”
Người kia do dự. “Hà Kính. Ngoại tuần Thái Huyền.”
Chu Bình thở ra. “Hà Kính, ngươi vừa ăn cơm chay của nơi sắp bị ngươi hại.”
Hà Kính nhìn bát trống của mình. “Ta biết.”
Câu ấy không làm hắn thành người tốt. Nhưng nó làm nhà ăn chật hơn, thật hơn, khó chém hơn. Tần Mạc lau tay, gấp giấy dầu đựng thịt khô bỏ vào tay áo Chu Bình. Ngoài hiên, mưa bụi vẫn rơi. Trong tay Hà Kính, tờ chiếu mới chờ được dán lên tường nhà ăn vừa chia một bữa không sạch mà rất người.
Không ai còn thấy đói giống lúc đầu nữa.
Cả bếp nghe rõ tiếng mưa rơi trên mái thủng.