tinbc tinbc

Chương 172: Áo cà sa vá

Tăng nhân áo cà sa vá tên Liễu Không. Tần Mạc biết tên ông vì tiểu sa di chạy phía sau vừa thở vừa gọi đến khản cổ, nhưng Liễu Không không quay lại. Ông vác người hấp hối trên vai, mỗi bước qua Vấn Tâm Lộ đều để lại một vệt máu loãng. Áo cà sa của ông vá nhiều màu: nâu cũ ở khuỷu tay, xám tro ở vai, một mảnh xanh đã phai gần gấu áo. Không mảnh nào hợp nhau, vậy mà khi ông cúi người đặt bệnh nhân xuống mái lều cứu cấp, cái áo ấy trông thật hơn mọi lớp gấm sạch ngoài cửa.

Người giữ sổ chặn trước lều là một nữ tăng trẻ, pháp danh Minh Trì. Nàng ôm thẻ gỗ trước ngực, mặt trắng vì chạy theo. “Sư thúc, người này không có thẻ qua cổng. Không ghi được thuốc.”

“Không ghi thì cứu trước rồi ghi sau,” Liễu Không nói.

“Sổ cứu cấp tháng này đã quá ba suất.”

“Vậy tháng này biết đếm, người này chưa biết chết chậm.”

Minh Trì cứng họng. Nàng không ác. Tay nàng run vì biết mỗi suất vượt sổ sẽ bị trừ dầu đèn nhà bệnh, và dầu đèn ít đi thì đêm sau người sốt nằm trong tối. Nhưng người trên chiếu trước mặt đang thở từng nhát ngắn, cổ họng rít lên như ống bễ rách. Vợ hắn, một phụ nữ mặc áo gai ướt bùn, quỳ ngoài lều, tay vẫn nắm chặt cái thẻ hương đã gãy đôi.

“Hắn tên gì?” Liễu Không hỏi.

Người vợ lắp bắp: “Bùi… Bùi Sách. Chở than ở bến dưới. Thẻ bị nước cuốn. Con tôi còn…”

“Đủ.” Liễu Không cắt lời không phải vì lạnh, mà vì tay ông đã đặt lên mạch cổ người bệnh. “Minh Trì, nước nóng. Thiện Quả đâu?”

Thiện Quả từ sau Tần Mạc chạy tới, tay phải vẫn quấn vải phỏng. “Đệ tử đây.”

“Đừng dùng tay phỏng bưng nước. Gọi Đàm Nhị.”

Đàm Nhị vốn chỉ đi theo đòi lại muỗng, nghe tên mình liền chửi một câu rất nhỏ nhưng chạy vào bếp. Chu Bình chống gậy đứng ở mép lều, nhìn người bệnh rồi nhìn Tần Mạc. Gã biết ánh mắt ấy: Tần Mạc đang tính.

Trong ngực người hấp hối có một cục khí đen, không phải ma, chỉ là tử khí và nước bẩn từ phổi. Với Tần Mạc, hút nó ra không khó. Hắn đã từng rút luật, rút oán, rút thứ còn bẩn hơn nhiều. Sát Đạo khẽ mở như một đóa sen dưới bùn: cứu đi. Cứu nhanh. Không ai trách một bàn tay bẩn nếu người sống lại.

Tần Mạc bước vào một bước.

Liễu Không không ngẩng đầu nhưng nói: “Đứng ngoài.”

“Ta có thể kéo khí trong phổi hắn ra.”

“Rồi để lại dấu gì?”

“Hắn sẽ sống.”

“Có chắc không?”

Tần Mạc im một nhịp. Không chắc. Hút mạnh quá, hồn phách người bệnh có thể bị kéo theo. Hút nhẹ quá, tử khí quay lại. Dùng Sát Đạo cứu người luôn có phần giống dùng dao mổ trong bóng tối.

Liễu Không lấy một cây kim bạc từ hộp cũ, đâm vào huyệt dưới xương đòn Bùi Sách. Máu đen trào ra, mùi tanh lập tức phủ lều. “Ngươi muốn cứu thì giữ cửa. Đừng để người tò mò chen vào cướp hơi của hắn.”

Câu ấy làm Tần Mạc khó chịu, vì nó giao cho hắn một việc nhỏ hơn khả năng của hắn. Nhưng người vợ Bùi Sách đang run ở cửa lều, hai đứa trẻ bẩn thỉu nép sau váy nàng, và Minh Trì vẫn ôm sổ như ôm một cái án. Nếu hắn dùng lực, họ sẽ được thấy thêm một lần người mang dấu nghịch chạm vào cổ người bệnh. Sống hay chết, lời đồn đều có đường đi.

Tần Mạc lùi lại, đứng ở cửa.

Chu Bình khẽ cười. “Ngươi trông như hộ pháp thuê thiếu tiền.”

“Im.”

“Ta đang khen.”

“Nghe không giống.”

Đàm Nhị mang nước nóng tới, miệng vẫn mắng Liễu Không làm rối bếp. Mạnh bà tử cũng xuất hiện, tóc bạc dính hơi nước, tay cầm túi kim của mình. Bà nhìn Liễu Không, nhìn người bệnh, rồi không hỏi thẻ. “Nước vào phổi. Lật nghiêng. Đứa nào đỡ vai?”

Thiện Quả xung phong bằng tay trái. Minh Trì nhìn sổ, rồi đặt nó xuống, chạy tới đỡ chân người bệnh. Khi nàng buông sổ, thẻ gỗ trên bìa rơi xuống đất, tiếng cộc nghe rất nhỏ nhưng làm mặt nàng trắng thêm. Đó là khoảnh khắc nàng tự đặt mình trước lỗi vượt suất.

Liễu Không mở áo cà sa, xé một mảnh vá ở gấu. Tiểu sa di kêu lên: “Sư thúc, mảnh đó vá lần cuối ở điện chính…”

“Áo để mặc khi còn người nhìn. Người này không thở thì nhìn gì?” Ông nhét mảnh vải vào miệng Bùi Sách để giữ lưỡi, rồi ra hiệu cho Mạnh bà tử châm kim.

Bùi Sách co giật. Người vợ ôm hai con, không dám khóc lớn vì sợ tiếng khóc làm hỏng tay người cứu. Tần Mạc đứng ở cửa, cảm thấy mỗi lần người bệnh hụt hơi, sen đen trong ngực lại cắn nhẹ. Nó không hiểu vì sao hắn để một ông già áo vá dùng kim và nước nóng, khi chỉ cần hắn thò tay vào là xong nhanh hơn. Một phần trong hắn cũng không hiểu. Phần ấy làm hắn xấu hổ.

Minh Trì vừa đỡ chân vừa nói: “Nếu hắn chết, sổ vẫn tính một suất.”

Mạnh bà tử quát: “Miệng ngươi tính nhanh hơn tay. Giữ chắc.”

Minh Trì cắn môi, nước mắt rơi xuống cổ tay Bùi Sách. “Đệ tử sợ sổ đêm nay thiếu dầu. Nhà bệnh tối qua đã mượn trước.”

Liễu Không không mắng nàng. Ông ép ngực người bệnh ba lần, đợi nước bẩn trào ra, rồi mới nói: “Sợ đúng. Nhưng sợ không thay được tay.”

Tần Mạc nghe câu ấy và nhớ Tịnh Xuyên, nhớ chữ ký rách giấy, nhớ cha A Yên ôm hộp thuốc đi trả. Người trong cửa Phật này không phải ai cũng lạnh. Có người bị kẹt giữa sổ và hơi thở trước mặt, rồi vẫn chọn tay mình chịu lỗi. Chính điều đó làm cái lạnh phía sau đáng sợ hơn. Nếu tất cả đều giả, hắn chỉ cần phá. Nhưng nơi này có người thật.

Sau một hồi dài, Bùi Sách ho bật. Nước đen và máu trào ra, bắn lên áo Liễu Không. Người vợ khóc thành tiếng, lập tức bị Đàm Nhị mắng đừng chặn gió. Hai đứa trẻ cũng khóc theo. Bùi Sách chưa tỉnh, nhưng ngực đã lên xuống sâu hơn.

Liễu Không ngồi phịch xuống ghế thấp. Ông không có vẻ thần thánh. Mồ hôi chảy dọc thái dương, tay run vì dùng lực quá lâu. Áo cà sa thiếu một mảnh ở gấu, lộ lớp áo trong cũ sờn. Ông nhìn Tần Mạc qua cửa lều. “Ngươi thấy chưa?”

“Thấy gì?”

“Từ bi không phải lúc nào cũng sạch. Có khi nó là một mảnh áo nhét vào miệng người khác, đầy máu và nước bẩn.”

Chu Bình nhỏ giọng: “Câu này hay hơn mấy biển khuyên buông ở cổng.”

Liễu Không nghe được. “Biển khuyên để người có thời gian đọc. Người sặc nước không đọc.”

Minh Trì nhặt sổ lên. Bàn tay nàng đã dính máu. Nàng định lau vào áo, rồi dừng, không muốn làm bẩn bìa sổ. Liễu Không thấy vậy, đưa luôn vạt áo cà sa đã bẩn. “Lau đi.”

“Sư thúc…”

“Sổ cũng nên biết mùi máu.”

Minh Trì lau tay, mở sổ cứu cấp. “Bùi Sách, chở than bến dưới, không thẻ, vượt suất. Ai gánh?”

Người vợ hoảng hốt. “Tôi làm công. Tôi trả dần.”

Liễu Không nói: “Ghi ta.”

Minh Trì lắc đầu. “Sư thúc đã gánh hai suất. Quá nữa sẽ bị cấm trực lều.”

“Vậy ghi nửa ta.”

“Nửa còn lại?”

Lều im xuống. Đây là cái lạnh sau hơi thở được cứu. Không ai muốn nói, nhưng cứu người trong hệ thống này luôn cần người gánh một dòng. Nếu không ghi, thuốc đêm sau thiếu. Nếu ghi vào vợ Bùi Sách, nhà nàng mất mùa than tiếp. Nếu ghi vào Liễu Không, người hay cứu vượt sổ sẽ bị đẩy khỏi lều.

Tần Mạc bước tới. “Ghi ta.”

Minh Trì ngẩng phắt đầu. “Không được. Ngươi bị ghi nghịch. Công đức của ngươi nhập sổ sẽ làm cả mục bị khóa.”

“Không ghi công đức. Ghi nợ.”

Liễu Không nhìn hắn rất lâu. “Ngươi lấy gì trả?”

Tần Mạc nghĩ tới linh thạch không có, công đức không sạch, máu có thể làm nhiều thứ nhưng cũng dễ biến mọi thứ thành dấu ma. Hắn tháo mảnh vải sạch vừa xé ở Vấn Tâm Lộ để ghi nợ Ngô Tân, đặt cạnh sổ. “Ta còn nợ một cái túi. Không lấy cái này trả. Ta có thể gánh nước, chẻ củi, giữ cửa, làm việc không chạm thuốc. Bao nhiêu ngày do các ngươi ghi.”

Chu Bình lập tức nói: “Hắn chẻ củi rất xấu. Tính công rẻ.”

Đàm Nhị ở bếp đáp vọng: “Đúng!”

Minh Trì nhìn Quảng Từ vừa tới đầu lều. Quảng Từ không bảo được hay không. Ông hỏi Liễu Không: “Ngươi nhận?”

Liễu Không cười mệt. “Nhận. Người muốn hỏi trời mà phải gánh nước cho lều cứu cấp, nghe cũng hợp.”

Minh Trì ghi: Bùi Sách, cứu cấp vượt suất; nửa do Liễu Không gánh, nửa ghi lao dịch cửa ngoài, chưa nhập công đức. Nàng viết xong, nhìn Tần Mạc. “Lao dịch không xóa tội của ngươi.”

“Ta biết.”

“Cũng không mua đường vào cửa trong.”

“Ta biết.”

“Vậy vì sao nhận?”

Tần Mạc nhìn Bùi Sách thở, nhìn hai đứa trẻ bám váy mẹ, nhìn vết máu trên áo Liễu Không. “Vì nếu hỏi luân hồi làm lều này thiếu dầu, câu hỏi của ta thối từ đầu.”

Minh Trì cúi xuống sổ. Lần này nàng không cãi. Chu Bình ngồi xuống bậc cửa, mặt nhợt nhưng mắt có chút vui ác. “Ta sẽ giám sát ngươi gánh nước.”

“Ngươi nghỉ.”

“Ta ngồi giám sát cũng là nghỉ.”

Đàm Nhị không bỏ qua cơ hội. Nàng đem tới hai thùng gỗ, loại thùng không dùng pháp trận vì sợ linh lực làm thuốc trong bếp đổi vị. Quai thùng cũ, một bên buộc bằng dây gai, một bên bằng vải áo rách. “Giếng sau lều. Đầy ngang vạch. Đổ vào chum đồng. Tràn một gáo tính làm lại.”

Tần Mạc nhận đòn gánh. Nó nhẹ hơn kiếm, nhưng đặt lên vai lại đau theo kiểu khác, vì vết thương ngực chưa kín và Kim Đan nứt mỗi lần thân thể lệch nhịp. Hắn bước tới giếng, mấy người bệnh nép sang bên. Một đứa trẻ chỉ vào Dấu Nghịch Thiên dưới cổ áo hắn, bị mẹ bịt tay lại. Tần Mạc không nhìn họ lâu. Nhìn lâu sẽ thành hỏi tội, mà hôm nay hắn không có quyền đó.

Giếng sau lều thấp, thành đá phủ rêu. Bùi Sách vừa được cứu nằm cách đó không xa, thở khò khè; vợ hắn ngồi bệt dưới đất, hai tay vẫn ôm thẻ hương gãy. Thấy Tần Mạc kéo gàu, nàng vội đứng dậy. “Để tôi…”

Liễu Không ngăn bằng một tiếng ho. “Hắn ghi nợ, để hắn trả phần đầu. Ngươi giữ tay cho chồng ngươi thở.”

Người vợ lại ngồi xuống, nhưng ánh mắt nàng không còn chỉ sợ. Trong đó có chút khó xử rất người: nàng không muốn nợ kẻ bị gọi là nghịch, nhưng chồng nàng vừa thở nhờ một dòng nợ có tên hắn. Tần Mạc kéo nước lên, đổ vào thùng. Theo thói quen, linh lực trong tay muốn đỡ quai gỗ khỏi cứa da. Hắn ép nó xuống. Quai thùng cọ vào vai, máu dưới lớp vải thấm ra.

Chu Bình ngồi ở bậc cửa lều, giám sát đúng như đã hứa. “Ngang vạch. Đừng đổ đầy để tỏ vẻ anh hùng, gánh nặng quá ngươi lại làm đổ.”

“Ta không đổ.”

“Câu này thường nói ngay trước khi đổ.”

Thùng thứ nhất vào chum đồng không tràn. Thùng thứ hai tràn một chút vì tay trái hắn khựng khi sen đen cắn vào mạch. Đàm Nhị lập tức chỉ xuống nền. “Làm lại.”

Tần Mạc nhìn vệt nước lan dưới chân. Một gáo nước, trong trận pháp không đáng kể. Ở lều này, một gáo nước có thể sắc thêm một thang thuốc. Hắn quay lại giếng, không cãi.

Minh Trì đứng bên sổ cứu cấp, nhìn hắn đi lần thứ hai. Nàng lấy bút ghi thêm một nét rất nhỏ cạnh mục lao dịch: đã bắt đầu trả bằng nước, chưa quy công. Nét ấy không làm hắn sạch. Nhưng nó làm nợ cứu người rời khỏi miệng và đặt xuống vai.

Liễu Không uống một bát nước nguội, rồi nhìn Tần Mạc như nhìn một vết thương biết đi. “Ta cứu người không thẻ vì người trước mặt còn thở. Nhưng cửa lớn sẽ không vì vậy mà mềm. Có người như ta trong cửa, cũng có sổ như sổ kia trong cửa. Ngươi muốn hỏi Phật Đài thì phải chịu cả hai cùng đúng một phần.”

Tần Mạc đáp: “Vậy phần sai nằm ở đâu?”

Liễu Không chỉ vào sổ cứu cấp, nơi tên Bùi Sách đã được viết đủ nét nhưng bên cạnh là mục nợ. “Ở chỗ một hơi thở phải có người gánh để được coi là hợp lệ.”

Ngoài lều, chuông nhỏ ở cuối Vấn Tâm Lộ vang lên. Minh Trì khựng lại. “Sổ Siêu Độ mở giờ chiều. Người vượt đường hỏi nếu muốn gửi tên vào đó phải qua nhà dầu trước.”

Liễu Không nhìn về phía sau lều, nơi một hành lang hẹp dẫn tới căn phòng tối mùi dầu cháy. “Đi xem đi. Ở đó ngươi sẽ hiểu vì sao có tên được viết lớn, có tên chỉ còn bé bằng chân kiến.”

Tần Mạc cầm vấn điệp xám. Từ câu hỏi về Tô Vãn, hắn vừa bị kéo qua phổi nước của một người chở than, áo vá của một tăng già, sổ nợ của một lều cứu cấp. Đường tới luân hồi không hề cao xa hơn. Nó thấp xuống, ướt máu, và bắt đầu có mùi dầu đèn thiếu.