Chương 170: Tờ vấn điệp
Tờ vấn điệp xám nằm trên bàn đá dưới mái hiên, nhẹ như một mảnh tro nhưng làm cả ngoại đàn nặng đi. Quảng Từ đặt cạnh nó ba thứ: bát nước giữ tên Tần Mạc từ đêm qua, chiếc chuông đất sứt của Tào Nhị, và con chuồn chuồn tre A Yên không trả nhưng cho mượn một lát để “người lớn nhìn cho nhớ”. A Yên dặn vậy, rồi ngủ lại trong nhà bệnh. Chu Bình nghe xong nói trẻ con ngoại đàn này càng lúc càng khó trị. Nhưng khi cầm chuồn chuồn đặt lên bàn, tay gã rất nhẹ.
Tần Mạc đứng trước bàn, tay trái quấn vải mới, tay phải cầm bút. Tờ vấn điệp không nhận mực thường. Phục Sinh ở nhà cân từng đóng dấu nghiệp nặng, Quảng Từ lại nhỏ thêm một giọt nước buông danh vào góc giấy. Nước thấm xuống, hiện ra những đường gân mờ như mạch máu. Nếu câu hỏi giả, mực sẽ trôi. Nếu câu hỏi chỉ muốn kéo người đã đi về, giấy sẽ cháy. Nếu câu hỏi đủ thật, Vấn Tâm Lộ sau ngoại đình sẽ mở một đoạn.
“Đừng viết hay,” Chu Bình nói.
Quảng Từ nhìn gã. “Vì sao?”
“Hắn viết hay là bắt đầu tự lừa.”
Tần Mạc không phản bác. Hắn viết thử trên tấm gỗ nháp: Ta muốn biết Tô Vãn ở đâu. Mực chưa chạm vấn điệp, nhưng chính hắn đã thấy câu ấy sai. Ở đâu để làm gì? Để tìm. Tìm để làm gì? Để cứu. Cứu theo nghĩa nào? Câu nào cũng dẫn về bàn tay hắn.
Hắn gạch đi.
Lần thứ hai: Nếu nàng đã có đời khác, ta có được nhìn một lần không? Câu này làm tay hắn khựng. Nó nghe khiêm nhường hơn, nhưng vẫn giấu một lưỡi móc. Nhìn một lần có thể thành gọi một tiếng, gọi một tiếng có thể thành kéo một nhịp. Người đau rất giỏi xin ít để mở cửa cho nhiều.
Hắn gạch.
Lần thứ ba: Làm sao để không quên nàng mà không trói nàng? Mực trên gỗ loang nhẹ. Chu Bình đọc, không mắng ngay. Quảng Từ cũng im. Câu này gần hơn, nhưng Tần Mạc thấy nó vẫn đặt nàng quanh việc hắn nhớ. Tô Vãn trong câu ấy là người được hắn không quên, không phải người có thể tự chọn im lặng.
Hắn gạch tiếp.
Hắn viết lần thứ tư rất nhanh, nhanh đến mức đầu bút cào gỗ: Ta phải làm gì để nàng trở về?
Cả mái hiên im như bị ai rút gió. Câu ấy là câu thật nhất và xấu nhất. Nó không vòng quanh, không tự trang điểm, cũng không chừa chỗ cho Tô Vãn đứng ngoài mong muốn của hắn. Tần Mạc nhìn nó, cổ họng khô rát. Sen đen trong ngực khẽ mở, không dụ thêm vì chính câu ấy đã là một cái cửa vừa khít với nó.
Chu Bình không mắng. Gã chỉ kéo tấm gỗ nháp lại, đọc từng chữ, rồi đẩy trả. “Đây là câu ngươi muốn hỏi khi không ai nhìn.”
“Ừ.”
“Vậy đừng giả vờ mình cao hơn nó.”
Tần Mạc cầm tấm gỗ bằng hai tay. Hắn có thể gạch như các câu trước, nhưng nét gạch làm nó giống lỗi viết. Đây không phải lỗi viết. Đây là chỗ tối thật. Hắn bẻ tấm gỗ làm đôi. Tiếng gãy rất nhỏ, vậy mà A Mặn đang đếm bánh cũng ngẩng đầu. Mạnh bà tử nhìn vết gãy, không nói “tốt”. Quảng Từ cũng không.
Tần Mạc đặt hai nửa gỗ dưới chân bàn đá. “Câu đó vẫn ở đây.”
Chu Bình gật đầu. “Miễn là ngươi biết.”
A Mặn ôm rổ bánh tới gần, chìa một mảnh giấy dầu nhỏ. Trên đó nàng viết bằng nét trẻ con: trả bánh trước khi chết. “Nếu ngươi đi đường đá rồi chết, ai trả nợ?”
Chu Bình lập tức nói: “Câu hỏi sắc hơn Phật Đài.”
A Mặn rất nghiêm túc. “Đúng. Vì Phật Đài không bán bánh.”
Tần Mạc nhận mảnh giấy, không cho vào sổ tên, chỉ kẹp dưới dây buộc vấn điệp. Một lời nhắc thô lỗ có khi sạch hơn lời thề đẹp. Trả bánh trước khi chết nghĩa là còn phải quay lại với người sống, còn phải nhớ những thứ không xứng đáng đưa lên đàn cao nhưng đủ giữ chân người sắp bước vào nước sâu.
A Mặn đứng ở mép hiên bán bánh, nhìn đống gỗ nháp bị gạch. “Viết nợ còn dễ hơn.”
“Ngươi viết thử?” Chu Bình hỏi.
“Ta viết: nếu người ta không mua bánh, có được bắt trả tiền không. Rất rõ.”
Mạnh bà tử đi ngang, cầm hộp thuốc đã được cha họ Lục trả dấu. “Câu rõ vì ngươi biết mình muốn gì. Hắn không biết nên hỏi lòng vòng.”
Tần Mạc đặt bút xuống. “Ta biết mình muốn.”
Mạnh bà tử nhìn hắn. “Biết muốn nàng sống hay muốn ngươi hết đau?”
Không ai cứu hắn khỏi câu ấy. Chu Bình không nói đỡ. Quảng Từ không giảng. Sầm Viễn đang sao danh sách Cấm Viện cũng ngừng bút. Thiện Quả ở hiên chuông nhìn xuống, tay phỏng đặt trên dây thang mới chèn. Ngay cả Tịnh Xuyên cũng đứng ở xa, thẻ hộ pháp bên hông chưa cất.
Tần Mạc nhìn giấy đèn tắt trong sổ. Chữ Tô Vãn nhòe ở nét cuối. Hắn nhớ cháo bỏng lưỡi, chuồn chuồn lệch, nàng ghét đèn sen giả, nàng từng giận vì hắn lấy thuốc của người không thấy mặt để cứu người trước mắt. Những ký ức ấy không đồng loạt nói nàng muốn gì. Chúng chỉ chứng minh nàng từng là người sống, không phải câu trả lời được chuẩn bị cho hắn.
“Cả hai,” hắn nói.
Mạnh bà tử hừ. “Cuối cùng cũng có câu giống người.”
Tần Mạc cầm bút. Vấn điệp xám chờ. Hắn viết chậm:
Nếu người đã vào luân hồi không còn gọi tên cũ, người còn nhớ phải đứng ở đâu để không biến nhớ thành dây trói?
Mực chạm giấy. Không cháy. Không trôi. Nhưng nó cũng không sáng. Nó nằm im, như chưa đủ đau.
Chu Bình đọc lại, cau mày. “Thiếu.”
“Thiếu gì?”
“Thiếu ngươi.”
Tần Mạc nhìn gã.
“Câu này nghe như hỏi cho mọi người. Ngươi hỏi cho ngươi trước đã. Ngươi là kẻ có thể phát điên, không phải ông từ viết biển khuyên đời.”
Quảng Từ gật rất nhẹ. Tần Mạc nhìn câu chữ. Đúng. Hắn lại dùng “người còn nhớ” để né tên mình. Hắn lấy bút thêm vào cuối dòng:
Ta phải trả giá nào nếu vẫn muốn đi tìm nàng?
Vấn điệp nóng lên. Mực xám lan qua hai câu, nối chúng lại. Giấy không cháy, nhưng mép giấy quăn như gặp hơi lửa. Từ bát nước giữ tên hắn, tờ giấy “Tần Mạc” trên miệng bát rơi xuống nước. Chữ tan một nửa, không mất hết. Nước chuyển xám. Chu Bình chửi một tiếng, định vớt ra. Quảng Từ giữ tay gã.
“Để nó tự nổi.”
“Nó đang tan.”
“Tên không tan vì một bát nước.”
“Ngươi nói nghe rất dễ khi không phải tên ngươi.”
Tần Mạc nhìn mảnh giấy trong bát. Một nửa chữ của hắn tan, một nửa còn bám trên thớ giấy. Cảm giác trong ngực rất lạ: không phải nhẹ, không phải đau hẳn. Như có người tháo một nút dây nhưng chưa rút ra khỏi da. Sen đen không nổi giận như đêm trước. Nó im lặng, cảnh giác. Có lẽ nó cũng nhận ra câu hỏi này không cho nó một đường ăn ngay. Muốn tìm Tô Vãn, hắn phải trả giá. Nhưng giá nào không được lấy từ người khác?
Quảng Từ chờ đến khi mảnh giấy nổi sát mép bát mới dùng kẹp trúc gắp lên. Chữ “Tần” còn rõ hơn, chữ “Mạc” nhòe thành một vệt xám như mực bị mưa kéo. Ông đặt giấy lên khăn khô. “Tên ngươi không mất, nhưng cũng không còn nguyên như lúc vào ngoại đàn.”
Chu Bình cau mày. “Có cần nói nghe đáng sợ vậy không?”
“Cần. Người bước vào đường hỏi thường tưởng mất một chút tên là thơ. Không phải. Từ giờ, nơi nào đọc danh sạch sẽ thấy ngươi lệch. Nơi nào đọc ma khí sẽ thấy ngươi chưa hẳn thuộc về nó. Cả hai phía đều khó chịu.”
Tần Mạc nhìn mảnh giấy. “Vậy tốt.”
“Không tốt. Chỉ thật.” Quảng Từ dùng kẹp trúc chia mảnh giấy theo chỗ ướt tự rách. Phần chữ “Tần” ông đặt lại bên bát nước. Phần “Mạc” nhòe ông đưa cho Tần Mạc. “Một nửa để ở đây, vì ngoại đàn đã nhận ngươi từng hỏi. Một nửa ngươi giữ, vì đường sau không cho phép ngươi đổ hết tên mình cho người khác cất.”
Tần Mạc nhận mảnh “Mạc”. Nó mềm đến mức sắp tan giữa hai ngón tay. Hắn không đặt vào trang Tô Vãn, cũng không kẹp cạnh danh sách Cấm Viện. Hắn mở trang trống vốn dành cho chính mình, ép mảnh giấy vào đó. Trang ấy vẫn không có dòng tự viết nào, nhưng từ giờ có một nửa tên bị nước buông làm nhòe.
Chu Bình nhìn trang giấy. “Cuối cùng cũng bớt trống.”
“Chưa đủ.”
“Ta đâu bảo đủ. Ta bảo bớt. Đừng tham cả lời mắng.”
Sầm Viễn nhìn trang ấy, rồi tự giác quay mặt đi. “Tên mình bị nhòe là chuyện riêng. Không phải cái gì cũng cần người ghi chứng.”
A Mặn ở mép hiên lập tức phản đối: “Nợ thì cần.”
“Nợ cần,” Sầm Viễn thừa nhận. “Đau thì chưa chắc.”
Tần Mạc khép sổ lại. Câu ấy làm hắn dễ thở hơn một chút. Từ sau Trấn Hồn Đài, quá nhiều kẻ muốn ghi nỗi đau của hắn thành tội, thành ma, thành bằng chứng hoặc thành lời khuyên. Một ông già chép chữ xấu vừa cho hắn một thứ hiếm hơn lời an ủi: quyền không biến mọi vết nhòe thành hồ sơ.
Tịnh Xuyên bỗng bước tới. “Nếu Vấn Tâm Lộ mở, Thái Huyền sẽ biết.”
Quảng Từ nói: “Gương cổng phụ đã nứt. Họ biết đủ rồi.”
“Ngoại đàn sẽ mất công đức.”
“Có thể.”
“Người bệnh…”
Mạnh bà tử đập hộp thuốc xuống bàn. “Ngươi cứ lấy người bệnh ra làm khiên thì khác gì họ?”
Tịnh Xuyên cứng người. Câu ấy nặng. Hắn không phải kẻ xấu muốn đẩy bệnh nhân ra chắn. Hắn thật sự sợ cháo thuốc bị cắt. Nhưng nỗi sợ thật cũng có thể bị dùng thành xiềng. Hắn nhìn nhà bệnh, rồi nhìn danh sách Cấm Viện trong ống tre. Cuối cùng hắn tháo thẻ hộ pháp, đặt lên bàn cạnh vấn điệp.
“Nếu mở đường, ghi ta trực cổng.”
Thiện Quả từ hiên chuông kêu lên: “Sư huynh!”
“Ta ký gương rồi.” Tịnh Xuyên cười rất nhạt. “Sợ thêm cũng không làm chữ rút lại.”
Quảng Từ không khen. Ông chỉ ghi vào sổ: Tịnh Xuyên tự nhận trực cổng khi vấn điệp mở. Chữ này sẽ có giá. Không ai trong sân giả vờ không biết.
Sầm Viễn đem bản sao danh sách Cấm Viện thứ ba tới. “Một bản ở gương, một bản trong gạch mộc, một bản…” Ông nhìn Tần Mạc. “Không nên ở chỗ ngươi.”
Tần Mạc đáp: “Đúng.”
A Mặn giơ tay. “Để trong rổ bánh?”
Mọi người nhìn nàng.
“Không ai lục bánh nguội kỹ đâu. Họ chỉ chê.” Nàng nói rất nghiêm túc.
Mẹ nàng hoảng. “Không được.”
A Mặn ôm rổ. “Mẹ, nếu họ cắt cháo, bánh của con cũng bán không được. Nếu người trong danh sách bị xóa, tường nhận tội cũng thành trò cười. Con không hiểu hết, nhưng con hiểu bị ghi sai nợ.”
Tần Mạc nhìn cô bé. Hắn muốn từ chối để bảo vệ nàng. Nhưng bảo vệ bằng cách tước lựa chọn của nàng cũng là một kiểu lấy danh nghĩa tốt đè người khác. Quảng Từ hỏi: “Ngươi biết nếu bị lục thấy sẽ bị phạt?”
“Phạt có tiền không?”
“Không.”
“Vậy ta ghét rồi. Nhưng biết.”
Sầm Viễn bọc bản sao bằng giấy dầu, giấu dưới lớp bánh mặn cháy nhất. A Mặn phủ khăn lên, mặt rất căng. Mẹ nàng quay đi lau mắt. Chu Bình nhỏ giọng: “Bánh mặn cứu chứng. Đời ta đủ rồi.”
Vấn điệp trên bàn bỗng rung. Mực hai câu hỏi thấm xuống mặt đá, biến thành một đường đen chạy về phía sau ngoại đình. Đèn dầu hai bên sân tắt phụt rồi sáng lại bằng màu xanh nhạt. Từ trong lòng đất vang lên tiếng nước chảy, không lớn, nhưng ai từng nghe Luân Hồi Giám đều biết tiếng nước ấy không thuộc giếng thường.
Quảng Từ thở ra. “Vấn Tâm Lộ nhận câu hỏi.”
Chu Bình đứng lên, nhưng đầu gối mềm. Tần Mạc đỡ gã, lần này gã không gạt ra ngay. “Ta đi được.”
“Ta biết.”
“Biết thì buông nhẹ.”
Tần Mạc buông nhẹ. Những người trong sân tự động tránh khỏi đường mực. Không ai reo. Không ai quỳ. A Mặn ôm rổ bánh giấu chứng, Tịnh Xuyên cầm thẻ hộ pháp đã đặt tên mình vào sổ, Thiện Quả kéo dây chuông bằng tay trái, Mạnh bà tử kiểm lại hộp thuốc, Sầm Viễn thổi khô nét mực cuối. Mỗi người đều giữ một phần nhỏ của câu hỏi vừa mở.
Tần Mạc bước tới đầu đường đá đen. Trước khi đi, hắn nhìn bát nước. Mảnh giấy tên mình nổi lên thật, chữ còn nửa tan nửa nguyên. Chu Bình nhặt nó bằng hai ngón tay, vắt lên mép bát.
“Đừng để tên mình trôi mất trước khi ta mắng xong,” gã nói.
Tần Mạc cầm vấn điệp đã đổi màu. Trên giấy, hai câu hỏi nằm cạnh nhau, không đẹp, không tròn, nhưng không né nữa. Nếu Tô Vãn đã có đời khác, hắn phải học đứng ở nơi không biến nhớ thành dây trói. Nếu vẫn muốn đi tìm, hắn phải trả giá bằng thứ của mình, không phải bằng cháo thuốc, tên tuổi, giường bệnh, hay sự yên ổn của người thấp quanh hắn.
Vấn Tâm Lộ mở ra sau ngoại đình, hai bên là tượng không mặt. Từng phiến đá ướt như vừa được kéo lên từ đáy sông. Tiếng nước dưới đất gọi rất khẽ. Tần Mạc bước lên phiến đầu tiên, và phiến đá hiện ra một cái tên hắn đã suýt quên.