Chương 169: Mắt trẻ tỉnh sốt
A Yên tỉnh ở nhà bệnh lúc trời vừa hửng sau cơn mưa. Nắng lọt qua mái lá vá, rơi lên mặt nàng thành những ô vàng nhỏ. Cơn sốt rút đi để lại một đứa trẻ gầy, mắt to hơn mặt, tóc bết vào thái dương. Con chuồn chuồn tre lệch cánh nằm trên gối, một bên cánh dính vết máu cũ của Tần Mạc đã khô thành màu nâu. Cha nàng ngồi bên giường, hai tay đặt trên đầu gối, dáng người như sợ chỉ cần thở mạnh con sẽ sốt lại.
Tần Mạc đứng ngoài cửa nhà bệnh. Mạnh bà tử không cho hắn vào sâu. “Đứng đó. Ngươi vào gần, cả phòng lại nín thở. Người bệnh cần thở.”
Chu Bình ngồi trên ghế thấp cạnh cửa, vừa ăn nửa chiếc bánh mặn A Mặn bắt mua chịu thêm, vừa tỏ vẻ mình không đói. “Ngươi nghe chưa? Đến thở cũng bị ngươi làm phiền.”
A Yên nhìn ra. Nàng nhận ra Chu Bình trước, vì gã cằn nhằn ở cầu và bậc đá nhiều hơn. “Ca ca gậy.”
Chu Bình suýt nghẹn. “Tên hay hơn ca ca lạnh như đá.”
Nàng nhìn Tần Mạc lâu hơn. Người cha họ Lục lập tức đặt tay lên vai con, không kéo lùi hẳn nhưng đủ để nàng biết nên cẩn thận. A Yên cảm nhận được, vì trẻ con bệnh lâu thường học mắt người lớn rất nhanh.
“Ngươi sửa chuồn chuồn?” nàng hỏi.
“Sửa lệch,” Tần Mạc đáp.
“Bay được.”
“Vậy tốt.”
Nàng cầm con chuồn chuồn, do dự rồi chìa ra. “Trả.”
Cha nàng khựng lại. Chu Bình cũng nhìn Tần Mạc. Trả lại một món đồ nhỏ có thể là cảm ơn, cũng có thể là cách cắt nợ. Tần Mạc không bước tới nhận. “Nó là của ngươi.”
“Máu của ngươi.”
“Cánh của ngươi.”
A Yên suy nghĩ rất lâu, như cân hai câu ấy. Cuối cùng nàng rút tay về, đặt chuồn chuồn lên gối. “Vậy ta giữ. Nhưng nếu nó mơ thấy cầu, ngươi sửa tiếp.”
Chu Bình bật cười. Mạnh bà tử hừ, nhưng mắt mềm hơn. Người cha họ Lục cúi đầu, vai run nhẹ. Ông muốn nói cảm tạ, lại nhớ lời nào nói ra cũng có thể bị ghi thành liên quan. Sự biết ơn bị kẹt trong cổ họng ông suốt từ quán cháo tới giờ, thành một thứ vừa ấm vừa đau.
Tần Mạc hỏi: “Còn sợ không?”
A Yên nhìn cha, rồi nhìn hắn. “Có.”
Câu trả lời thành thật làm cả phòng im. Người lớn thường thấy cần thêm chữ sau “có”: có nhưng biết ơn, có nhưng hiểu lầm, có nhưng sẽ hết. A Yên không thêm. Nàng chỉ ôm chuồn chuồn.
Tần Mạc gật đầu. “Sợ cũng được.”
“Vậy ngươi có phải người xấu không?”
Mạnh bà tử nhắm mắt như muốn mắng trời. Chu Bình ngừng nhai. Cha họ Lục trắng mặt. Câu hỏi của trẻ con không biết đường vòng, cũng không biết giữ thể diện cho người cứu mình.
Tần Mạc nhìn bàn tay mình. Những vết dây, vết bỏng, vết máu, vết mực, tất cả chồng lên nhau. Hắn có thể nói không. Hắn có thể nói chưa biết như với A Mặn. Nhưng trước một đứa trẻ vừa hỏi bằng nỗi sợ thật, câu nào cũng có thể thành cách dỗ.
“Ta đã làm việc xấu,” hắn nói. “Ta cũng đang cố không làm thêm vài việc xấu.”
A Yên nhíu mày. “Vậy là nửa xấu?”
Chu Bình phun cười vào bánh. Mạnh bà tử đập thước xuống bàn. “Không cười trước mặt bệnh nhân.”
Tần Mạc nghĩ một lát. “Có lẽ là người phải bị nhìn kỹ.”
A Yên gật đầu, hài lòng hơn với câu này. “Ta nhìn.”
Nàng nhìn thật. Không phải nhìn như người xét án, cũng không như người tôn kính. Chỉ là một đứa trẻ cố ghi nhớ mặt người đã kéo xe, giữ cầu, làm nó sợ và sửa chuồn chuồn. Tần Mạc để nàng nhìn. Cảm giác ấy khó chịu hơn bị chửi, vì hắn không thể dùng hận để đỡ.
Ngoài nhà bệnh, A Mặn rao bánh sáng. Tiếng nàng chen vào: “Bánh mặn trả nợ đây, ăn xong nhớ trả tiền!” Đứa trẻ dưới sạp đêm qua được Đàm Nhị bế ra phơi nắng, vẫn chưa khai tên, đang gặm cái muỗng gỗ Tần Mạc giữ hộ. Đàm Nhị thấy hắn nhìn, lập tức giật muỗng lại. “Không phải cho cắn! Trả đây!”
Đứa trẻ khóc. A Yên nghe tiếng khóc, chống tay định ngồi dậy. Cha nàng đỡ ngay. “Con nằm.”
“Bạn ấy đau?”
“Đói và bướng,” Mạnh bà tử nói. “Hai bệnh phổ biến.”
Tần Mạc lấy cái muỗng từ Đàm Nhị, rửa trong chậu, rồi đưa lại đúng cách. “Đút cháo.”
Đàm Nhị nhìn hắn như sợ hắn vừa dạy mình làm việc của mình. Nhưng nàng không cãi, chỉ cầm muỗng. Đứa trẻ dưới sạp ăn được hai muỗng, vẫn không nói tên. A Yên nhìn nó, rồi nhìn Tần Mạc. “Nó không có tên à?”
“Có,” Tần Mạc nói. “Chưa muốn đưa.”
“Vậy ngươi đừng lấy.”
“Ừ.”
Mạnh bà tử liếc hắn. “Trẻ con vừa dạy ngươi đấy. Nhớ trả học phí.”
Chu Bình giơ nửa bánh mặn. “Ghi nợ A Mặn.”
Không khí trong nhà bệnh nhẹ đi một chút. Nhưng nhẹ không có nghĩa an toàn. Tịnh Xuyên từ cổng phụ đi tới, đưa Quảng Từ một tờ giấy. Gương đồng đã sao xong bản thứ hai của danh sách Cấm Viện. Bản thứ ba cần đưa vào Sổ Siêu Độ hoặc hủy để tránh ngoại đàn bị cắt công đức ngay. Sổ Siêu Độ nằm sau Vấn Tâm Lộ, chỗ Tần Mạc chưa được vào.
Quảng Từ đọc giấy, rồi nhìn Tần Mạc. “Muốn hỏi tiếp, ngươi phải viết vấn điệp rõ hơn. Không chỉ ‘ai có quyền’. Phật Đài không nhận câu hỏi tránh mũi dao.”
Chu Bình nuốt bánh. “Lại viết.”
Mạnh bà tử chỉ Tần Mạc. “Trước khi viết, đem hộp thuốc trả.”
Tần Mạc lấy hộp gỗ ra. Nửa lát thuốc cuối vẫn còn. Mạnh bà tử mở kiểm, rồi đưa cho cha A Yên. Ông hoảng hốt xua tay. Bà nói: “Không phải cho con ngươi. Cầm tới Công Đức Khố ngoại đàn, ghi trả: chưa dùng. Để họ biết nhà bệnh không tiêu hết thuốc để lấy công.”
Người cha run. “Tôi?”
“Ngươi rảnh nhất vì con đang ngủ.”
Ông ôm hộp thuốc như ôm than nóng. Nếu đi, ông liên quan thêm. Nếu không đi, nửa lát thuốc có thể bị ghi thành công lao của ai khác. A Yên nhìn cha. “Đi đi. Con nhìn ca ca gậy.”
Chu Bình nghẹn. “Sao lại ta?”
“Ngươi nói nhiều, con không ngủ.”
Cha họ Lục cười trong nước mắt, lần đầu cười thật. Ông cúi đầu với Mạnh bà tử, không cúi với Tần Mạc, rồi đi. Tần Mạc thấy nhẹ. Một việc không đi qua tay hắn nữa. Một vật hắn giữ tạm được trả về bằng tay người khác.
Cha họ Lục đi không nhanh. Từ nhà bệnh tới quầy Công Đức Khố ngoại đàn chỉ qua một sân đá và hai hàng đèn dầu, nhưng với hộp thuốc trong tay, quãng ấy dài như qua cầu treo. Người trong hàng nhận cháo nhận ra ông. Có người hỏi con bé khỏi chưa, có người chỉ nhìn hộp thuốc rồi nhìn sang Tần Mạc ở cửa nhà bệnh. Biết ơn, sợ hãi và phép tính công đức va nhau trong những cái liếc rất ngắn.
Tần Mạc đứng yên, đúng như Mạnh bà tử muốn. Nếu hắn đi theo, việc trả thuốc sẽ thành việc của hắn. Nếu hắn quay lưng, người cha kia phải một mình chịu cái nhìn nghi ngờ. Chu Bình dùng gậy chọc nhẹ vào chân hắn. “Đừng làm mặt muốn đi chết thay. Người ta chỉ đi trả thuốc.”
“Ta biết.”
“Ngươi biết kiểu tu sĩ.”
Ở quầy Công Đức Khố, một tăng lại trẻ mở sổ. “Thuốc đã xuất cho nhà bệnh. Trả lại phải có lý do.”
Cha họ Lục ôm hộp, giọng run. “Con tôi qua sốt. Nửa lát chưa dùng. Y tu bảo trả.”
“Y tu nào?”
Mạnh bà tử ở xa quát: “Mạnh bà tử. Viết sai tên ta, ta cho ngươi uống nước rửa nồi.”
Tăng lại trẻ giật mình, viết ngay. Nhưng khi mở hộp thấy lát thuốc còn nguyên một nửa, hắn do dự. “Nếu ghi chưa dùng, công đức nhà bệnh giảm nửa mục chữa trị.”
Đàm Nhị từ bếp chen vào: “Giảm thì giảm. Không dùng mà ghi dùng mới là ăn của người sốt sau.”
Tăng lại trẻ đỏ mặt. “Ta chỉ nói theo mục.”
“Mục có ăn cháo không?” Đàm Nhị hỏi.
Không ai trả lời, vì câu ấy vô lý theo kiểu rất khó cãi. Cha họ Lục nhìn hộp thuốc, rồi bỗng nói: “Ghi tên con tôi. A Yên. Không ghi ‘nữ nhi họ Lục’. Nó tỉnh rồi, nó có tên.”
Ngòi bút của tăng lại dừng lại. Viết tên trẻ bệnh đầy đủ nghĩa là hồ sơ nhà bệnh có thêm người thật, về sau nếu Thái Huyền truy liên quan, dòng ấy cũng dễ bị tìm. Nhưng viết “nữ nhi họ Lục” thì A Yên lại thành một mục bệnh mờ. Người cha biết điều đó không đầy đủ, nhưng ông biết con mình vừa nói chuyện, vừa giữ chuồn chuồn, vừa bảo người khác đừng bẻ cánh cho thẳng. Một đứa trẻ như vậy không nên trở lại thành “nữ nhi”.
Tăng lại nhìn Quảng Từ. Quảng Từ không gật thay, chỉ hỏi: “Ngươi muốn ghi?”
Cha họ Lục nuốt khan. “Muốn. Sợ, nhưng muốn.”
Tăng lại viết: A Yên, trả nửa lát thuốc chưa dùng, chứng bởi Mạnh bà tử, cha tự giao. Chữ A Yên hiện trên giấy thường, không sáng, không có chuông, không ai tung hương. Nhưng ở nhà bệnh, A Yên chống khuỷu tay nhìn ra, môi mím lại như đang cố không cười quá mạnh. Đối với nàng, tên mình vừa thắng một việc nhỏ.
Khi người cha trở lại, hộp thuốc đã không còn trong tay. Tay ông trống, vì vậy càng run rõ. Ông không cúi đầu với Tần Mạc, vẫn không. Ông đi thẳng tới giường con, đặt bàn tay lên trán nàng, rồi nói nhỏ: “Đã ghi A Yên.”
A Yên hỏi: “Có viết đẹp không?”
“Đẹp hơn chữ của hộ pháp.”
Tịnh Xuyên ở ngoài sân nghe được, mặt tối lại. Thiện Quả cố nhịn cười đến vai rung. Sầm Viễn nghiêm túc ghi thêm trong sổ của mình: A Yên tự nhận tên sau khi tỉnh sốt; cha Lục trả nửa lát thuốc. Ông ghi không vì Tần Mạc, mà vì đã thấy một người cha sợ vẫn muốn con mình đủ nét trong sổ.
A Yên cầm chuồn chuồn lên. “Ca ca lạnh như đá.”
Tần Mạc nhìn nàng.
“Nếu ngươi tìm người đó…” Nàng cố nhớ lời người lớn từng nói, nhưng không đủ chữ. “Đừng sửa cánh người ta nếu người ta không đưa.”
Cả phòng yên. Câu nói trẻ con, vụng về, nhưng đâm thẳng vào nơi mọi kinh văn đang vòng quanh. Tần Mạc cảm thấy thanh y dưới áo lạnh đi. Tô Vãn đã không đưa cánh cho hắn sửa. Nàng đã bị cuốn vào luân hồi bằng một tai họa hắn chưa đủ sức ngăn, nhưng điều đó không tự cho hắn quyền cầm lấy đời mới của nàng.
“Ta nhớ,” hắn nói.
“Người lớn hay quên.”
“Chu Bình sẽ mắng.”
Chu Bình thở dài. “Ta đúng là bị giao việc không công khắp nơi.”
Quảng Từ đặt vấn điệp xám lên bàn cạnh giường bệnh. “Viết trước khi chuông trưa. Nếu câu hỏi không làm chính ngươi đau, nó chưa đủ thật.”
Tần Mạc cầm vấn điệp. Mực cũ đã cháy một góc, để lại viền đen. Sổ tên trong áo nặng, nhưng lần này hắn không mở ngay. Hắn nhìn A Yên, nhìn đứa trẻ chưa khai tên, nhìn cha họ Lục đang mang hộp thuốc đi xa, nhìn nửa chiếc bánh mặn trong tay Chu Bình. Những thứ ấy không trả lời Tô Vãn ở đâu. Chúng chỉ đặt rào quanh cách hắn được phép hỏi.
Khi hắn rời nhà bệnh, A Yên gọi với theo: “Chuồn chuồn bay lệch cũng được!”
Tần Mạc dừng một nhịp. “Ừ.”
“Nhưng đừng bẻ cho thẳng!”
Đứa trẻ dưới sạp, sau khi ăn thêm ba muỗng cháo, bỗng bò tới cửa. Đàm Nhị hốt hoảng túm áo nó. “Nằm lại!”
Nó không chịu nằm, chỉ giơ cái muỗng gỗ về phía Tần Mạc. Muỗng bị nó cắn đầy dấu răng nhỏ, cán còn dính cháo. Mọi người đều tưởng nó muốn trả. Nhưng nó kéo tay Đàm Nhị, đặt muỗng vào tay nàng, rồi chỉ vào miệng mình.
Đàm Nhị ngẩn ra. “Ăn nữa?”
Nó gật.
A Yên nghiêng đầu. “Bạn ấy không trả tên, chỉ trả muỗng.”
Tần Mạc đứng ở ngưỡng cửa, bỗng thấy buồn cười và đau cùng lúc. Một đứa trẻ có thể chưa muốn nói tên, nhưng vẫn biết muỗng không thuộc về mình, vẫn biết đói, vẫn biết đòi thêm cháo. Nếu hắn chỉ chăm chăm hỏi tên, hắn sẽ bỏ lỡ việc trước mắt là nó muốn ăn.
Đàm Nhị đút thêm cháo. Đứa trẻ ăn rất chậm, không làm đổ giọt nào, như đang chứng minh mình có quyền được đút tiếp. Ăn xong, nó nhìn Tần Mạc, rồi dùng ngón tay chỉ vào chén trống, chỉ vào miệng, chỉ vào muỗng, cuối cùng vỗ nhẹ lên ngực mình.
“Nó muốn ngươi nhớ nó ăn cháo không đổ,” A Yên phiên dịch rất chắc, dù không ai biết đúng không.
Chu Bình nói: “Tên quá dài.”
“Không phải tên,” A Yên cãi. “Là chuyện.”
Tần Mạc mở sổ. Hắn không viết tên. Hắn viết ở mép một trang trống: đứa trẻ chưa nói tên, ăn cháo không đổ, giữ muỗng rồi trả. Nét chữ vừa xong, đứa trẻ nhìn trang giấy, có vẻ hài lòng, rồi chui lại dưới sạp ngủ.
Mạnh bà tử đứng sau lưng hắn. “Nhớ chuyện trước khi đòi tên. Hôm nay ngươi học được khá nhiều từ trẻ con, đáng xấu hổ.”
“Ừ,” Tần Mạc nói.
Chu Bình thở ra. “Còn ta học được rằng trẻ con cũng bắt nợ.”
Hắn không quay lại. Nếu quay lại, có lẽ hắn sẽ để lộ quá nhiều. Ngoài sân, gương cổng phụ được che vải xám, nhà đốt gốm còn khói mưa, tường nhận tội còn giấy nợ bánh. Tờ vấn điệp trong tay hắn trống hơn mọi thứ, vì câu đúng không thể mượn từ Phật Đài, Chu Bình, hay một đứa trẻ vừa hết sốt. Nó phải tự cắt vào chỗ hắn muốn né.