tinbc tinbc

Chương 167: Gương đồng cổng phụ

Gương đồng cổng phụ phải được lau bằng nước tro trước khi đối chứng. Thiện Quả không được kéo chuông, nên bị giao việc bưng nước. Tay phải cậu còn phỏng, tay trái cầm chậu lệch, nước sóng sánh tràn xuống bậc. A Mặn đứng gần đó bán bánh, vừa bán vừa nhìn chậu nước như tính xem nếu cậu làm đổ vào rổ nàng thì bồi thường bao nhiêu. Sầm Viễn mài mực ở bàn chứng. Mạnh bà tử ngồi trên ghế thấp, hộp thuốc cuối đặt giữa hai đầu gối, cái muỗng gỗ của Đàm Nhị gác ngang như vật thế chấp. Tất cả những thứ tầm thường ấy bày trước một cái gương có thể quyết định thật giả của người chết.

Tần Mạc đứng cách gương ba bước. Quảng Từ bắt hắn đứng đúng chỗ ánh sáng không đổ bóng lên mặt đồng. “Bóng ngươi nhiễm vệt xám. Đứng lệch, gương sẽ ăn bóng trước khi ăn chứng.”

“Nghe như gương cũng đói,” Chu Bình nói.

“Vật do người làm ra thường mang tật của người.” Quảng Từ đặt danh sách Cấm Viện lên khay gỗ. “Danh sách này nếu qua gương, ngoại đàn không thể nói chưa từng thấy. Nếu không qua, nó vẫn là giấy trong tay người bị truy.”

Sầm Viễn vuốt mép giấy. “Tên bị ghi bằng số, vài dòng còn thiếu nét. Nhưng ký hiệu phòng mổ hồn là thật.”

Thiện Quả tái mặt. “Phòng mổ hồn?”

Không ai trả lời ngay. A Mặn lặng lẽ kéo rổ bánh xa hơn, nhưng không bỏ đi. Mẹ nàng đứng sau bếp, ho khẽ, mắt nhìn danh sách như nhìn một thứ có thể làm nồi cháo sáng mai biến mất. Người bệnh ở nhà sau không biết rõ chuyện, chỉ thấy sân trước căng như dây chuông.

Hộ pháp trẻ hôm qua bước ra. Hắn tên Tịnh Xuyên, theo bảng gỗ bên hông. Mặt hắn ngủ ít, mắt đỏ. “Nếu gương nhận danh sách, Thái Huyền sẽ nói Phật Đài chứa ma chứng. Công đức ngoại đàn bị cắt là thật. Người bệnh chịu trước.”

Chu Bình lạnh lùng: “Nếu không nhận, người trong danh sách chết lần hai.”

“Ngươi nói dễ vì thuốc của ngươi đã uống.”

Chu Bình bị đâm trúng, mặt khựng lại. Mạnh bà tử cầm thước gõ xuống hộp thuốc. “Thuốc của hắn mới uống nửa lát. Muốn lấy lại thì mổ bụng. Câm.”

Tịnh Xuyên không câm vì sợ bà, nhưng vì nhìn thấy cha A Yên đang đứng ở mép sân. Người cha ấy cúi đầu, không muốn liên quan. Con gái ông vừa qua sốt, cần thuốc, cần cổng, cần yên ổn. Nếu ngoại đàn bị cắt công đức, A Yên chịu. Nhưng danh sách Cấm Viện cũng là người từng bị xóa. Ai có quyền bảo người còn bệnh chịu để người đã chết được đúng tên? Ai có quyền bảo người đã chết im để người bệnh có cháo? Gương đồng không trả lời. Nó chỉ sáng lên sau lớp nước tro.

Quảng Từ hỏi Tần Mạc: “Ngươi muốn đặt danh sách?”

“Muốn.”

“Vì cứu họ, hay vì cần đánh Thái Huyền?”

Tần Mạc nhìn các dòng số. Hắn nhận ra dấu mẫu vật thanh y, dấu phòng đèn hồn, dấu rãnh nước đen. Cơn giận nổi lên rất nhanh, nóng đến mức sen đen cũng thích. Dùng danh sách này đánh Thái Huyền rất đúng. Nhưng trong danh sách có người từng có tên, từng có mẹ, từng có món ăn ghét thích. Nếu hắn đặt họ lên gương chỉ để làm kiếm, hắn lại biến người chết thành nhiên liệu.

“Có cả hai,” hắn nói.

Quảng Từ nhắm mắt một nhịp. “Câu xấu nhưng dùng được. Đặt.”

Tần Mạc không đặt bằng tay có ma khí. Hắn nhìn quanh, thấy cái muỗng gỗ của Đàm Nhị. Mạnh bà tử lập tức giật lại. “Đừng lấy vật của bếp làm chuyện chứng.”

“Nó không có trong sổ, mất bà phải đền.”

“Nhớ thì tốt.” Bà đưa muỗng cho hắn. “Dùng xong rửa.”

Tần Mạc dùng cán muỗng đẩy danh sách lên mặt khay trước gương, giữ tay mình cách giấy một tấc. Gương sáng. Ban đầu hiện mặt hắn, rồi méo đi, rồi hiện một hành lang đèn hồn tối. Tiếng nước chảy dưới nền. Một cái bàn đá. Một bàn tay không mặt viết số lên thẻ. Thiện Quả lùi một bước, chậu nước va vào đầu gối, suýt đổ. A Mặn nín thở. Tịnh Xuyên nhìn chằm chằm vào gương, mặt không còn vẻ cãi.

Gương đọc từng dấu. Số bảy: vật thanh y từ Trấn Hồn Đài. Số mười chín: hồn thử Giám ba lượt. Số hai mươi mốt: oán đạo tách khỏi mẫu. Mỗi dòng hiện lên đều làm sân ngoại đàn lạnh hơn. Đây không phải lời Tần Mạc. Không phải lời Thái Huyền. Là vật chứng tự lặp lại trong mặt đồng của Phật Đài.

Đến dòng thứ tám, gương bỗng tối. Một vệt trắng từ phong chiếu Thái Huyền bay ra, như tơ nhện phủ lên mặt đồng. Tạ Vô Cữu đã lường trước việc danh sách bị soi. Vệt trắng bắt đầu sửa hình: hành lang đèn hồn biến thành kho ma, bàn đá biến thành tế đàn, số người chết biến thành “ma chứng chưa xác”. Tần Mạc cảm thấy sen đen trong ngực bừng lên. Chỉ cần hắn đập vỡ lớp luật trắng, gương sẽ thấy tiếp. Nhưng nếu dùng Sát Đạo đập vào gương Phật Đài, toàn bộ chứng cứ sẽ nhiễm dấu hắn.

Chu Bình nhìn hắn. “Không.”

“Ta chưa làm.”

“Mặt ngươi làm rồi.”

Sầm Viễn bỗng đẩy nghiên mực tới. “Mực thường có che được luật không?”

Quảng Từ nhìn ông như nhìn người điên. Sầm Viễn nhúng bút, viết thẳng lên mép gương bốn chữ: chưa xác minh xong. Mực phàm chạm luật trắng, lập tức cháy khét, khói bốc lên làm ông già ho sặc. Nhưng chính khói mực phàm ấy khiến vệt trắng chậm lại một hơi.

Thiện Quả hiểu ra, đổ nước tro lên khăn, lau theo nét chữ Sầm Viễn. Tịnh Xuyên do dự nửa nhịp, rồi tháo thẻ hộ pháp, ép lên góc gương để cố định quyền đối chứng ngoại đàn. Quảng Từ đặt tay lên chuông nhỏ, không đánh, chỉ giữ. Mỗi người thêm một việc rất nhỏ, không việc nào đủ phá Thiên Luật, nhưng cộng lại làm gương giữ được dòng thứ tám.

Tần Mạc đứng yên. Đứng yên đến mức móng tay cắm vào lòng bàn tay. Đây là lần hắn phải để người khác cứu chứng cứ khỏi quyền lực hắn có thể dùng. Sát Đạo tức tối cào trong xương. Nó ghét mực phàm, nước tro, thẻ hộ pháp, những thứ chậm và yếu. Tần Mạc cũng ghét một phần, vì dùng một nhát sẽ dễ hơn. Nhưng dễ hơn thường là chỗ hắn bắt đầu mất người.

Gương sáng lại. Dòng thứ tám hiện đầy đủ: người nữ số 78 từng được ghi “người” rồi sửa thành “mẫu”. Từ Hành là người ghi dòng đầu. Sầm Viễn đọc được, giọng run. Thiện Quả lặng người. Tịnh Xuyên hạ thẻ, sắc mặt trắng như giấy.

“Thái Huyền sửa người thành mẫu,” A Mặn nói rất nhỏ. “Mẫu là gì?”

Không ai muốn giải thích cho một đứa trẻ. Mạnh bà tử cuối cùng đáp: “Là khi người ta không muốn gọi người là người nữa.”

A Mặn ôm rổ bánh chặt hơn.

Khi gương đọc hết danh sách, mặt đồng nứt một đường tóc. Quảng Từ ghi vào sổ đối chứng: nhận danh sách Cấm Viện, chưa kết luận nguồn, giữ bản tại cổng phụ, không chuyển cho Thiên Luật trước khi sao lại ba bản. Tịnh Xuyên nhìn dòng “không chuyển”, môi mấp máy.

“Sư thúc, như vậy là chống lệnh.”

“Không. Là chưa làm mất chứng.” Quảng Từ đưa bút cho hắn. “Ngươi là hộ pháp trực gương. Ký hay không?”

Tịnh Xuyên cầm bút. Tay hắn run. Nếu ký, hắn dính vào. Nếu không ký, gương hôm nay chỉ có lời Quảng Từ và ma chứng của Tần Mạc. Hắn nhìn về nhà bệnh. A Yên ngủ bên trong. Người cha họ Lục tránh mắt hắn. Không ai có thể ký thay.

Tịnh Xuyên ký. Chữ đầu lệch, chữ sau đè mạnh đến rách giấy.

Chu Bình thở ra. “Chữ xấu.”

Tịnh Xuyên ngẩng lên, lần đầu nổi giận không phải vì luật. “Ta biết.”

Sầm Viễn kéo tờ sổ về phía mình, không chê ngay. Ông đặt cạnh chữ ký Tịnh Xuyên một mảnh giấy nháp, viết lại đúng tên hắn ba lần, mỗi lần chậm hơn một chút. “Xấu không chết. Sai mới chết. Ta từng viết sai một tên người khi còn ở phòng công đức dưới núi, chữ đẹp lắm, sai một nét. Người nhà tìm ba ngày không nhận được tro.”

Tịnh Xuyên nhìn ông. “Ông kể chuyện này để làm gì?”

“Để ngươi đừng vì bị chê chữ xấu mà rút tay. Chữ xấu còn sửa được bằng nét sau. Không ký thì không có nét nào.”

A Mặn chen vào rất thật lòng: “Nhưng xấu thật.”

Mẹ nàng kéo tay áo con, muốn bịt miệng mà không kịp. Tịnh Xuyên cắn răng, lần này không quát. Hắn lấy giấy nháp, viết lại tên mình. Nét đầu vẫn lệch. Thiện Quả bưng chậu nước tro tới gần, nhìn lén rồi nói nhỏ: “Sư huynh, chữ Xuyên nên hẹp hơn.”

“Ngươi cũng chê?”

“Đệ từng chép kinh phạt, biết chỗ nào hay bị đánh tay.”

Không khí căng bị kéo xuống bằng một việc vụn vặt đến khó chịu. Người vừa ký vào chứng cứ có thể làm ngoại đàn mất cháo thuốc lại đang học viết tên mình cho khỏi rách giấy. Nhưng chính việc ấy làm Tần Mạc nhớ người trong bộ máy không sinh ra đã là dấu triện. Họ cũng có tay run, có chữ xấu, có một sư đệ biết chỗ nào bị đánh tay khi chép phạt.

Gương đồng dưới vải xám bỗng phát một tiếng rất nhẹ. Quảng Từ kéo vải lên một góc. Mặt gương chưa tắt hẳn. Trong vệt nứt hiện lại một dư ảnh của danh sách, không phải hành lang đèn hồn mà là một miệng người không có mặt đang động. Gương không phát âm rõ, chỉ lặp một nét môi: đừng gọi.

Thiện Quả lạnh sống lưng. “Ai nói?”

Không ai biết. Có thể là số 78. Có thể là một người khác trong phòng mổ hồn. Có thể là chính gương, sau khi bị ép nhìn thứ không nên nhìn, trả lại phần cuối của chứng cứ. Tần Mạc bước tới nửa bước rồi dừng. Nếu hắn ép gương nói tiếp, hắn có thể có thêm manh mối. Nếu người trong dư ảnh thật sự bảo đừng gọi, ép thêm chính là cướp.

Chu Bình đặt bàn tay lên vai hắn. Không mạnh, vì gã không còn sức mạnh để giữ ai. Nhưng cái chạm ấy đủ làm Tần Mạc nhận ra vai mình đã căng như sắp chém.

“Ngươi nghe được rồi,” Chu Bình nói.

Tần Mạc nhìn nét môi trong gương tan đi. “Ừ.”

A Mặn hỏi nhỏ: “Nếu họ bảo đừng gọi, vậy mình giữ tên làm gì?”

Mạnh bà tử đáp thay mọi người: “Giữ để không bị người khác đổi thành mẫu. Không phải giữ để lôi họ về.”

Sầm Viễn chấm mực vào dòng nhận chứng, viết thêm một câu rất nhỏ ở lề: dư ảnh không yêu cầu triệu hồi. Ông nhìn Tần Mạc. “Câu này làm ngươi khó chịu?”

“Có.”

“Vậy nên giữ.”

Tần Mạc nhìn chữ ký ấy. Một nét rách không làm Tịnh Xuyên thành đồng minh. Nhưng nó làm lời vu “Phật Đài chỉ bị ma ép” khó hơn. Thế gian thật có khi nằm trong một chữ ký xấu của người vẫn sợ mình.

Từ ngoài cổng phụ, người áo xám đưa phong thư lúc nãy bị hai hộ pháp áp vào. Hắn không chống cự. Hắn chỉ nói mình được thuê đặt thư, không biết bên trong. A Mặn lập tức hỏi: “Ai thuê? Trả bao nhiêu?”

“Một thẻ thuốc.”

Mẹ A Mặn ho khẽ. Không ai cười lần này. Một thẻ thuốc đủ làm nhiều người làm điều xấu mà vẫn thấy mình đang cứu nhà. Tần Mạc nhìn kẻ đưa tin. Giết hắn thì danh sách sạch hơn trong lòng hận, nhưng bẩn hơn trong gương. Quảng Từ hỏi: “Xử thế nào?”

Mọi mắt nhìn Tần Mạc, như thể hắn là người có quyền tức giận nhất. Hắn không thích quyền đó.

“Ghi thuê đặt thư. Giam đến sáng. Hỏi đường nhận thẻ thuốc. Không đánh.”

Tịnh Xuyên cau mày. “Không đánh thì hắn nói dối.”

“Đánh thì hắn nói điều ngươi muốn nghe.”

Mạnh bà tử hừ. “Câu này được.”

Kẻ áo xám ngẩng đầu nhìn Tần Mạc, vừa mừng vừa sợ. Tần Mạc quay mặt đi. Tha mạng một người đưa tin không làm hắn tốt. Nó chỉ giữ danh sách vừa qua gương khỏi bị đặt cạnh một xác người vô dụng.

Gương đồng cổng phụ nứt một đường, nhưng vẫn sáng. Quảng Từ sai Thiện Quả che gương bằng vải xám. “Từ giờ tới trưa, không cho ai soi thêm. Gương cũng cần thở.”

Chu Bình nhìn Tần Mạc. “Ngươi cũng cần.”

“Chưa.”

“Ta ghét chữ đó.”

Sầm Viễn cất bản sao đầu tiên vào ống tre. “Muốn cất ba bản, cần nơi không bị Thiên Luật lục ngay. Nhà đốt gốm ngoài tường có lò cũ, giấy giấu trong gạch mộc được.”

A Mặn nói: “Nhà lão Tạ Am? Lò nhà đó nứt, trời mưa dột.”

“Dột nên người sạch ít đến,” Sầm Viễn đáp.

Quảng Từ nhìn Tần Mạc. “Đưa một bản ra đó. Không đi cổng chính. Không để Sát Đạo chạm giấy.”

Tần Mạc nhận ống tre bằng cán muỗng gỗ, không dùng tay trần. Cái muỗng của Đàm Nhị, sau khi đẩy danh sách qua gương, bây giờ thành thứ giữ chứng cứ khỏi ma khí hắn. Hắn thấy buồn cười nhưng không cười nổi. Nhà đốt gốm nằm ngoài tường ngoại đàn, nơi người ta nung bát cho nghi thức buông danh. Để giữ sự thật về người bị biến thành mẫu, hắn phải mang giấy tới nơi làm ra những cái bát sứt.

Trước khi họ rời sân, Tịnh Xuyên tháo nửa lá phù cảnh giới thấp khỏi thắt lưng, xé làm đôi. Một nửa hắn giữ, một nửa đưa cho Chu Bình chứ không đưa Tần Mạc. “Nếu trên đường có người hỏi, nói ta sai các ngươi mang bát hỏng đi vá lò. Phù này chỉ che được một lượt nhìn của gương tuần, không che được người sống.”

Chu Bình nhận phù, nhìn Tần Mạc. “Nghe chưa, người sống vẫn phiền hơn gương.”

Đàm Nhị từ bếp quát vọng ra: “Và nhớ trả muỗng! Muỗng mất thì ta ghi tội cả Phật Đài.”

Tần Mạc giơ muỗng lên cho bà thấy. A Mặn lập tức hỏi muỗng có tính tiền giữ không. Sầm Viễn bảo không, vì muỗng đang làm chứng công. A Mặn suy nghĩ một lúc rồi nói chứng công cũng phải ăn. Không ai cãi thắng nàng trước giờ lên đường, nhưng chính tiếng cãi ấy giúp sân gương bớt giống pháp trường. Danh sách trong ống tre nặng, song bên cạnh nó còn có nửa lá phù xấu, một cái muỗng bếp và lời dặn không được làm mất đồ. Những thứ tầm thường ấy giữ Tần Mạc khỏi quên rằng chứng cứ này thuộc về người sống lẫn người chết, không thuộc riêng cơn hận của hắn.