Chương 166: Bánh mặn dưới pháp luân
Sáng ở ngoại đàn đến bằng mùi bánh mặn trước mùi hương. A Mặn dậy từ khi chuông canh còn chưa dứt, ngồi dưới mái pháp luân bằng gỗ cũ, lật từng chiếc bánh nguội trên vỉ than. Bánh nàng bán không ngon theo kiểu khách hành hương thích kể: vỏ dày, nhân rau muối nhiều hơn thịt, mép cháy vì than ẩm. Nhưng người bệnh ăn được, người gác cổng cầm đi được, trẻ con cắn một miếng là đủ mặn để uống thêm bát nước miễn phí. Đó là cách A Mặn bán: không bán sự an ủi, chỉ bán thứ đủ làm bụng bớt rỗng.
Tần Mạc đứng dưới hiên chuông, trong áo vẫn giữ hộp thuốc cuối và cái muỗng gỗ của Đàm Nhị. Chu Bình ngồi cạnh, mắt nhìn vỉ bánh bằng vẻ nghiêm túc quá mức. “Ta thấy mình cần trả nợ bằng cách mua thêm.”
“Ngươi không có tiền.”
“Nợ cũ chưa trả thì thêm nợ mới cho tròn sổ.”
“Ngươi đang làm Mạnh bà tử đúng hơn.”
Chu Bình im một lát, rồi nói: “Câu đó độc.”
Tường nhận tội đêm qua chưa được gỡ. Giấy trắng phập phồng trong nắng sớm, vài tờ bị sương làm mực chảy xuống như nước mắt bẩn. Phong chiếu Thái Huyền vẫn nằm trên bàn Quảng Từ, ép cả ngoại đàn vào phép tính ba tháng cháo thuốc. Không ai nói thẳng, nhưng người múc cháo sáng nay múc nhẹ tay hơn. Đàm Nhị đếm củi lâu hơn. Hộ pháp giữ cửa nhìn Tần Mạc nhiều hơn nhìn hàng người bệnh. Không cần gươm, một tờ chiếu cũng có thể làm thìa cháo mỏng đi.
A Mặn bưng rổ bánh tới hiên chuông. “Người bệnh cầm gậy, trả tiền.”
Chu Bình ôm ngực. “Ta đang bệnh.”
“Bệnh không miễn nợ.”
Nàng chìa tay. Mẹ nàng đứng xa ở bếp, khăn che miệng, mắt nhìn con vừa lo vừa tự hào. A Mặn không muốn mẹ đi theo, nhưng bà vẫn đứng đó, như thể chỉ cần nhìn thì có thể đỡ thay con một phần tai họa. Tần Mạc lấy sổ ra, nhìn dòng “nợ bánh mặn”, rồi cất lại. Hắn vẫn không có tiền. Hộp thuốc trong áo đè lên sườn, cái muỗng gỗ chạm nhẹ vào hộp.
“Ta chẻ củi trả,” hắn nói.
A Mặn nhìn tay hắn. “Tay ngươi toàn máu, chẻ hỏng củi.”
“Ta chẻ được.”
“Ta không cần củi hỏng. Ta cần tiền thuốc.” Nàng quay sang Chu Bình. “Ngươi nợ. Đừng để người đáng sợ trả thay, sau này ai dám đòi?”
Chu Bình chớp mắt. “Ngươi rất có lý.”
“Ta luôn có lý khi đòi tiền.”
Một hộ pháp trẻ từ cổng phụ đi tới. Chính là người đêm qua suýt ghi A Mặn bán cho ma. Sắc mặt hắn hôm nay cứng hơn, có lẽ vì phong chiếu Thái Huyền làm hắn tìm lại được chỗ đứng. Hắn cầm bảng gỗ, trên bảng ghi lệnh kiểm người tiếp xúc với nghịch danh. “A Mặn, theo ta qua bàn cổng phụ. Gương đồng cần đối chiếu.”
A Mặn ôm rổ bánh. “Đối chiếu thì đối chiếu. Bánh nguội sẽ ai bán?”
“Đây không phải chợ.”
“Không phải chợ thì các ngươi đừng ăn sáng.”
Mẹ nàng vội chạy tới, ho sặc. “Đại sư, con bé nói bậy. Nó còn nhỏ.”
“Nhỏ nhưng đã nhận tiền từ người bị ghi nghịch.”
A Mặn trợn mắt. “Ta nhận tiền nợ bánh, không nhận tiền ma. Nếu ăn nợ cũng thành ma, cả ngoại đàn này thành ma hết.”
Vài người trong hàng cháo cúi đầu giấu cười. Hộ pháp đỏ mặt, bước tới định giữ tay nàng. Tần Mạc di chuyển nửa bước, rồi dừng. Nếu hắn đứng ra, A Mặn càng bị buộc chặt vào hắn. Nếu hắn không làm gì, đứa trẻ bị kéo đi. Sen đen trong ngực rất thích sự bực này. Nó bảo: chỉ một cái nhìn thôi, hộ pháp sẽ quỳ. Không cần giết. Không cần nuốt. Chỉ cho hắn biết sợ.
Chu Bình dùng gậy chặn trước chân Tần Mạc. “Đừng.”
Tần Mạc nhìn A Mặn. Nàng không nhìn hắn cầu cứu. Nàng đang nhìn Sầm Viễn, người chép tường nhận tội, như nhớ ra tối qua ông đã viết giấy nợ. Sầm Viễn chậm rãi ôm hộp bút đi tới. “Đối chiếu thì cần vật chứng. Ta đi cùng.”
Hộ pháp cau mày. “Ông không liên quan.”
“Giấy nợ do ta viết. Nếu gương đọc sai chữ, ai sửa?”
Quảng Từ từ mái hiên bước ra, tay cầm phong chiếu. “Cho Sầm Viễn đi cùng. Gương cổng phụ ghi việc, không ghi thay ý.”
Hộ pháp không cãi được. A Mặn hếch cằm với Chu Bình. “Giữ rổ. Mất cái nào cộng nợ.”
Chu Bình nhận rổ bánh bằng vẻ mặt như nhận pháp khí nguy hiểm. “Ta có thể ăn tiền công giữ không?”
“Không.”
Tần Mạc theo sau cách năm bước, đủ gần để thấy, đủ xa để không biến mình thành cớ. Gương đồng cổng phụ treo dưới pháp luân, mặt gương mờ vì hơi sáng. Nó không phải vật trang trí. Mép gương có các ô khắc nhỏ: người vào, người ra, vật trao, lời nói, ý định chưa định. Ô cuối cùng làm Tần Mạc khó chịu. Ai có quyền ghi ý định của người khác?
Hộ pháp đặt giấy nợ trước gương. “Đối chiếu: người bán bánh có nhận vật từ nghịch danh không?”
Gương sáng lên. Trong mặt gương hiện cảnh đêm qua: Chu Bình mua bánh, A Mặn đòi tiền, Tần Mạc đứng xa, Mạnh bà tử trả hai đồng, Sầm Viễn viết nợ. Không có cảnh Tần Mạc đưa tiền. Hộ pháp mím môi. Nhưng ngay sau đó, gương chuyển sang cảnh Tần Mạc ghi “nợ bánh mặn” vào sổ của mình. Mặt người quanh đó đổi sắc.
“Thấy chưa,” hộ pháp nói nhanh. “Hắn đã ghi nàng vào sổ.”
A Mặn lập tức nhảy lên. “Ta bảo không ghi tên thật!”
“Sổ của nghịch danh là vật nghi.”
Tần Mạc đặt tay lên sổ. Hắn có thể đóng lại, không cho xem. Nhưng chính việc hắn ghi nợ để nhớ trả đang bị biến thành dây buộc cổ A Mặn. Tần Mạc nhìn Quảng Từ. “Nếu xóa dòng này?”
A Mặn trừng mắt. “Xóa rồi ai trả?”
Chu Bình ôm rổ bánh ở phía sau nói vọng: “Ta làm chứng hắn nợ.”
“Ngươi cũng nghèo!” A Mặn quát lại.
Sầm Viễn bỗng lấy bút, viết lên một tờ giấy khác: nợ bánh mặn, người nợ chưa rõ tên, do Sầm Viễn giữ chứng, không thuộc sổ nghịch. Ông đặt tờ giấy trước gương. “Chuyển chứng nợ ra khỏi sổ kia.”
Hộ pháp khó chịu. “Làm vậy là lách.”
“Không. Là đặt nợ bánh về đúng chỗ.” Sầm Viễn nhìn Tần Mạc. “Ngươi đồng ý?”
Tần Mạc mở sổ, gạch dòng “nợ bánh mặn” bằng một nét thẳng, không xóa mất chữ, chỉ đánh dấu đã chuyển chứng. Gương đồng rung nhẹ. Hình A Mặn trong gương nhạt đi, không biến mất, nhưng không còn nối trực tiếp với sổ của hắn. A Mặn nhìn nét gạch, có vẻ vừa hài lòng vừa tiếc vì mất một cách đòi nợ đáng sợ.
“Vậy ai trả?” nàng hỏi.
Sầm Viễn thở dài. “Ta giữ giấy, ta đòi.”
Chu Bình nghiêm mặt: “Ông già, ngươi vừa bước vào địa ngục chủ nợ.”
Mẹ A Mặn bật ho thành tiếng cười. Hộ pháp trẻ vẫn không phục, nhưng gương không hiện thêm gì. Quảng Từ khép phong chiếu lại. “Việc bánh mặn xong. Việc phong chiếu chưa xong.”
Tần Mạc nhìn gương đồng. Nó ghi được việc, nhưng việc nào được đưa ra trước gương vẫn do người cầm bảng chọn. Nếu hôm nay không có Sầm Viễn, A Mặn có thể bị viết thành người nhận tiền ma. Sự thật không tự thắng. Nó cần một ông già cận thị giữ bút, một cô bé dám đòi nợ, một bà mẹ ho ra máu vẫn chạy tới, và một người bị truy phải biết đứng xa.
A Mặn giật lại rổ bánh từ tay Chu Bình, kiểm từng chiếc. Thiếu một cái. Nàng nhìn Chu Bình.
Chu Bình nhìn trời. “Chim ăn.”
“Ở đây không có chim.”
“Vậy chắc Phật ăn.”
Mạnh bà tử đi ngang, đập thước vào vai gã. “Ta ăn. Trừ vào thuốc của ngươi.”
A Mặn lập tức cân nhắc, rồi gật đầu. “Y tu ăn thì được. Người bệnh không có quyền cãi.”
Mẹ A Mặn lúc ấy mới dám bước tới. Bà không kéo con về, chỉ ngồi xuống bên rổ bánh, nhặt riêng mấy chiếc cháy quá cạnh. Tay bà gầy, khớp ngón nổi lên như rễ cây khô. Bà lựa bánh rất chậm, cái nào cháy một góc thì để cho người gác đêm, cái nào còn mềm thì để nhà bệnh, cái nào vỡ thì bỏ vào túi vải nhỏ treo bên hông A Mặn.
“Vỡ cũng bán?” Chu Bình hỏi.
A Mặn lập tức ôm túi. “Vỡ bán rẻ. Không ai có quyền coi thường bánh vỡ.”
Mẹ nàng ho một tiếng, nhỏ hơn mọi âm thanh trong sân. “Bánh vỡ để ta ăn.”
A Mặn quay phắt lại. “Mẹ vừa bảo ăn cháo.”
“Cháo còn cho người sốt.”
“Bánh vỡ cũng cho người còn mẹ.” A Mặn nói xong mới nhận ra mình đang cãi trước mặt đầy người, mặt đỏ lên nhưng không rút lời.
Tần Mạc nhìn cái túi bánh vỡ. Một món nợ trong sổ hắn từng tưởng chỉ là câu đùa của Chu Bình, tới tay hai mẹ con lại thành thuốc, thành bữa sáng, thành chuyện ai nhịn để ai ăn. Hắn cúi xuống nhặt rìu chẻ củi cạnh bếp. “Ta chẻ củi.”
A Mặn nhăn mặt. “Vừa nói rồi, tay ngươi chẻ hỏng.”
“Vậy ta học.”
Đàm Nhị nghe câu ấy từ bếp, lập tức bước ra như nghe có người xúc phạm tổ tông nghề củi. “Người tu hành các ngươi tưởng củi tự tách vì sợ linh lực à? Đặt lệch thớ, củi bay vào chân ai thì ta lấy máu ngươi rửa sân.”
Chu Bình nghiêm túc ngồi dịch ra xa. “Ta ủng hộ học nghề nhưng không ủng hộ bị củi chọn làm người thân.”
Đàm Nhị dựng một khúc củi thấp, đặt tay Tần Mạc lên cán rìu, chỉ đường thớ. “Không dùng lực ngang. Không dùng khí. Không dùng vẻ mặt muốn chém đại tông. Củi không phải Tạ Vô Cữu.”
Vài người trong hàng cháo quay đầu nhìn. Hộ pháp trẻ cũng nhìn, vẻ khó chịu chưa tan nhưng không còn chỗ để chen lệnh. Tần Mạc nâng rìu. Thân thể hắn quen chém vào trận, vào dây luật, vào thứ có thể đáp bằng phản lực. Một khúc củi ẩm lại khó chịu hơn. Lưỡi rìu cắm lệch, củi bật ra, bùn bắn lên áo Chu Bình.
Chu Bình nhìn vệt bùn, bình tĩnh nói: “Ghi nợ áo.”
A Mặn sáng mắt. “Áo bao nhiêu tiền?”
“Ngươi đừng học nhanh vậy,” Chu Bình nói.
Tần Mạc nhặt khúc củi lại. Sen đen trong ngực im lặng như khinh thường. Nó không hiểu vì sao hắn mất thời gian với một việc không làm cửa mở rộng thêm. Nhưng vai hắn phải nhớ độ nặng của rìu, lòng bàn tay phải nhớ cán gỗ sần, tai hắn phải nghe Đàm Nhị mắng từng nhát sai. Nợ không phải chữ để ghi rồi biến mất. Nợ có thể là nửa canh chẻ củi xấu, là một đứa bé đứng cạnh đếm sai để kiếm thêm tiền.
“Một,” A Mặn nói khi khúc đầu tiên tách ra.
Đàm Nhị lập tức sửa: “Nửa. Vỡ xấu thế kia chỉ tính nửa.”
“Một.” A Mặn rất kiên định. “Người đáng sợ học được không dọa củi, tính thêm tiền dọa.”
Mẹ nàng bật cười rồi ho sặc. A Mặn vội đặt rổ xuống vỗ lưng bà, vừa vỗ vừa mắng: “Mẹ cười ít thôi, cười cũng tốn sức.”
Tần Mạc dừng rìu. “Bà cần thuốc?”
Mẹ A Mặn xua tay ngay. “Không. Ta cần con bé bớt lanh.”
“Mẹ!” A Mặn phẫn nộ.
Đàm Nhị nhìn Tần Mạc. “Đừng nghe người bệnh nói không. Nhưng cũng đừng tự quyết thay. Mạnh bà tử sẽ xem mạch. Tiền thuốc tính riêng, không trộn với tiền bánh. Trộn nợ là thứ làm người nghèo chết oan nhất.”
Sầm Viễn, vẫn ôm hộp bút, nghe vậy lấy giấy mới ghi thêm: nợ bánh, nợ áo bùn, nợ củi học nghề, tiền thuốc mẹ A Mặn chưa xác nhận. Ông viết từng mục rõ ràng, chữ xấu nhưng ngay thẳng.
A Mặn nhìn tờ giấy, ngón tay nhỏ gõ lên dòng cuối. “Cái này chưa xác nhận thì không được đòi.”
“Đúng,” Sầm Viễn nói.
Nàng ngẩng lên nhìn Tần Mạc. “Ngươi còn nợ một đồng rưỡi với một đồng dọa ta. Nhưng mẹ ta không nợ ngươi chuyện được cứu. Nhớ chưa?”
Tần Mạc gật đầu. “Nhớ.”
Đàm Nhị hừ một tiếng. “Rìu đặt xuống. Ngươi chẻ thêm, bếp ta phải chữa củi.”
Không khí trước gương lỏng ra một chút. Nhưng ở mép sân, một người áo xám lạ mặt đặt thêm phong thư dưới chân tượng pháp luân rồi quay đi. Tần Mạc thấy động tác đó. Lần này người đưa tin không phải đệ tử trẻ, mà là một kẻ có bước chân nhẹ, biết chọn góc gương không chiếu tới. Hắn có thể đuổi theo. Hắn cũng biết nếu rời khỏi sân, toàn bộ ngoại đàn sẽ nói hắn bỏ chạy trước đối chiếu.
Quảng Từ nhặt phong thư mới. Bên trong không phải chiếu cắt công đức. Là danh sách mười hai người từng bị Cấm Viện ghi số, kèm lời đe dọa: nếu ngoại đàn chứa Tần Mạc, danh sách ấy sẽ bị tuyên là giả chứng do ma tạo. Tần Mạc nhận ra vài ký hiệu từ U Minh Cấm Viện. Tay hắn lạnh đi.
Sầm Viễn hỏi nhỏ: “Thật?”
“Thật,” Tần Mạc nói.
Quảng Từ nhìn danh sách, rồi nhìn gương. “Nếu muốn cứu danh sách này, phải đưa nó qua gương cổng phụ trước khi Thái Huyền phủ lời khác lên.”
“Đưa là kéo ngoại đàn vào.”
“Không đưa là để người chết bị xóa lần nữa.”
A Mặn nghe không hiểu hết, nhưng ôm rổ bánh lùi lại. Chu Bình nhặt một chiếc bánh mặn từ rổ, bẻ đôi đưa cho Tần Mạc. “Ăn đi. Sắp lại làm chuyện khó chịu rồi.”
Tần Mạc nhận nửa chiếc bánh. Mặn, nguội, cứng. Đúng là không ngon. Nhưng nó buộc hắn nhai, buộc hắn chậm lại trước khi quyết định lấy danh sách Cấm Viện làm lưỡi dao chém ngược. Gương đồng cổng phụ sáng lặng dưới pháp luân, đợi người ta chọn đặt sự thật nào lên trước mặt nó.