tinbc tinbc

Chương 164: Ba lát thuốc cuối

Nhà bệnh ngoại đàn sáng bằng đèn dầu thấp, mỗi ngọn đặt trong chén nước để phòng cháy. Ánh đèn làm mặt người bệnh trông như nổi dưới ao. Mạnh bà tử ngồi ở bàn thuốc giữa phòng, áo cũ dính mùi bạc hà, tóc bạc búi bằng một chiếc đũa gãy. Trước mặt bà là một hộp gỗ nhỏ, trong hộp còn đúng ba lát thuốc màu vàng sậm. Không phải tiên dược. Chúng khô, cong, mép lát có bụi. Nhưng khi hộp mở, cả phòng bệnh nhìn sang như nhìn cửa sống.

Chu Bình đứng ở cửa, thấy hộp thuốc thì vô thức nuốt nước bọt. Vết luật trong người gã chưa tan hết. Mỗi đêm gã vẫn đau như có dây trắng kéo qua xương. Ba lát thuốc ấy có thể giúp gã ngủ một giấc không giật mình. Tần Mạc nhìn thấy ham muốn đó trên mặt bạn mình rõ hơn Chu Bình muốn.

Mạnh bà tử cũng thấy. Bà hừ một tiếng. “Đừng nhìn như chó đói. Nhìn thế thuốc mọc thêm được chắc?”

Chu Bình lập tức nổi cáu. “Bà nói năng vẫn làm người ta muốn khỏi bệnh bằng cách chết cho xong.”

“Chết cũng xếp hàng. Hôm nay đông.”

Tần Mạc bước vào sau Chu Bình. Một vài người bệnh nhận ra hắn, lập tức kéo chăn lên. A Yên nằm ở giường sát vách, trán đắp khăn, con chuồn chuồn tre đặt trên gối. Cha nàng ngồi cạnh, hai mắt đỏ vì không ngủ. Ở giường bên kia là một người phu gánh than bị bỏng tay từ trận mưa giấy. Cuối phòng có một nữ hành hương trẻ ôm bụng, môi tím, nói là đi cầu con nhưng giữa đường bị đau dữ. Mỗi người đều có lý do để cần thuốc cuối hơn người khác.

“Định Sơ bảo đưa ba lát thuốc tới người cần,” Tần Mạc nói.

Mạnh bà tử đóng hộp lại cái cạch. “Định Sơ lúc nào cũng giỏi nói câu khiến người khác mất ngủ.” Bà chỉ từng giường. “Con bé sốt vừa qua cơn, cần giữ nhiệt. Thằng bạn ngươi cần trấn luật. Gã than cần chống nhiễm độc. Cô kia nếu là thai động thì cần thuốc an, nếu là độc lạnh thì cần thuốc giải, nếu là đói quá thì cần cháo. Ba lát. Bốn người. Ngươi chia đi.”

Chu Bình quay sang bà. “Bà cố ý.”

“Dĩ nhiên. Không cố ý thì gọi ngươi làm gì?”

Tần Mạc nhìn hộp thuốc. Sen đen trong ngực hắn mở mắt. Không cần chia. Hút bệnh. Hút nhiệt thừa của A Yên, hút độc bỏng của phu than, hút dây luật trong Chu Bình, hút cả cơn đau bụng của người nữ kia. Sau đó nuốt phần hỗn tạp ấy, đổi lấy một chút sức. Hắn đã từng chịu đau để cứu người ở lều Chân Nhiên. Lần này có thể làm tốt hơn, nhanh hơn. Nếu thân thể hắn rách thêm, cũng là giá của hắn.

Mạnh bà tử cầm cây thước gỗ đập vào mu bàn tay hắn.

Đau nhỏ, nhưng bất ngờ. Tần Mạc nhìn bà.

“Ánh mắt đó là ánh mắt của người định biến mình thành nồi thuốc,” bà nói. “Ngươi tưởng làm vậy cao thượng?”

“Có thể cứu.”

“Có thể làm tất cả họ dính ma khí của ngươi, rồi ngày mai sổ bệnh chuyển cả phòng sang mục nhiễm nghịch. Ngươi cứu hôm nay, tháng sau họ mất cửa thuốc. Nghĩ xa hơn một bát nước đi.”

Chu Bình im lặng. Cha A Yên ôm con chặt hơn. Người phu than nhìn tay mình, sợ đến mức mồ hôi chảy qua vết bỏng. Tần Mạc lùi một bước. Hắn ghét việc Mạnh bà tử đúng. Ghét hơn vì bà đúng bằng kinh nghiệm chữa bệnh, không bằng đạo lý.

Mạnh bà tử mở hộp. “Trước hết, cô kia.”

Nữ hành hương trẻ hoảng. “Con không có thẻ cao. Con chỉ đau một lát…”

“Câm. Đưa tay.” Mạnh bà tử bắt mạch, nhíu mày. “Đói, lạnh, và sợ. Không có thai. Không có độc. Một bát cháo gừng, không dùng lát thuốc.”

Người nữ bật khóc vì vừa xấu hổ vừa nhẹ nhõm. Cha A Yên lập tức đứng lên. “Tôi đi lấy cháo.”

“Ngươi ngồi với con.” Mạnh bà tử chỉ Tần Mạc. “Người mang nghịch danh, đi xin cháo không được dọa đầu bếp chết.”

Chu Bình bật cười độc địa. “Việc hợp với ngươi.”

Tần Mạc đi tới bếp sau. Đầu bếp là một ni cô thấp tên Đàm Nhị, đang cạo đáy nồi cháo đêm. Khi thấy hắn, nàng cứng người. Tần Mạc không bước thêm. “Một bát cháo gừng. Người đau bụng cần.”

“Thẻ?”

“Không có.”

Đàm Nhị cầm vá, mắt liếc về phía cửa nhà bệnh. “Không thẻ thì cháo trắng.”

“Gừng tính cho ta nợ.”

“Tên nợ?”

Tần Mạc im một nhịp, rồi nói: “Người qua đường nhiễm vệt xám.”

Đàm Nhị nhìn hắn rất lâu, rồi cười khẩy. “Các ngươi hôm nay làm mục đó đông thật.” Nàng lấy lát gừng mỏng như giấy, bỏ vào bát. “Một lát. Ghi nợ vào củi rửa bếp. Mai ai đó phải chẻ.”

“Ta chẻ.”

“Mai ngươi còn sống ở đây hẵng nói.”

Tần Mạc nhận bát cháo. Không ai cảm ơn. Việc xin cháo không làm hắn nhẹ đi. Nhưng khi người nữ hành hương ăn được ba muỗng và màu môi bớt tím, một lát thuốc được giữ lại. Cứu người đôi khi là không dùng thứ quý, nếu thứ rẻ đủ.

Mạnh bà tử chia lát đầu tiên cho phu than. “Bỏng nhiễm dầu cấm. Không dùng, tay thối, mất việc.”

Phu than run rẩy nhận. “Con không có tiền…”

“Vậy sống rồi trả bằng than khô. Đừng chết, chết không trả được.”

Lát thứ hai bà bẻ làm đôi. Một nửa cho A Yên, một nửa nghiền với nước cho Chu Bình. Cha A Yên lập tức phản đối. “Con tôi…”

Chu Bình cũng phản đối cùng lúc: “Ta không cần nửa lát.”

Mạnh bà tử đập thước xuống bàn. “Hai người bệnh không được tranh nhau làm người tốt. Ta ghét nhất loại bệnh nhân thêm việc cho y tu bằng đạo đức.”

Tần Mạc nhìn nửa lát thuốc trong bát Chu Bình. Hắn muốn nhường phần mình, nhưng hắn không có phần. Muốn lấy phần đau của Chu Bình, nhưng vừa bị cấm. Muốn làm gì đó lớn hơn đứng nhìn. Chính sự đứng nhìn ấy làm hắn khổ. Chu Bình cầm bát thuốc, nhìn hắn.

“Ngươi mà nhìn kiểu đó nữa, ta đổ thuốc.”

“Uống.”

“Đừng ra lệnh bằng mặt đưa tang.”

Chu Bình uống. Mặt gã nhăn lại, nhưng vai chậm rãi thả xuống. A Yên cũng được cha đút thuốc. Cô bé mê ngủ, tay vẫn đặt lên chuồn chuồn tre. Còn nửa lát cuối nằm trong hộp. Cả phòng nhìn nó. Mạnh bà tử đóng hộp lại.

“Để sáng.”

Một hộ pháp trẻ ở cửa cau mày. “Lệ phát thuốc yêu cầu dùng hết theo lượt đêm, không giữ riêng.”

Mạnh bà tử nhìn hắn. “Vậy ngươi ký nhận nếu sáng có người co giật không thuốc?”

Hộ pháp nghẹn. “Con chỉ nhắc lệ.”

“Ta chỉ nhắc người.” Bà đẩy hộp vào tay Tần Mạc. “Giữ.”

Lần này cả phòng xôn xao. Tần Mạc cũng sững. “Ta?”

“Ngươi giữ thì không ai dám lén lấy, cũng không ai dễ vu ta giấu. Nếu ngươi nuốt hoặc dùng làm cớ, ta sẽ biết mình nhìn sai.” Mạnh bà tử nhìn thẳng vào hắn. “Ngươi ghét bị tin kiểu này không?”

Tần Mạc cầm hộp gỗ. Nó nhẹ đến đáng sợ. Một nửa phòng bệnh sợ hắn. Một nửa đang dựa vào việc hắn không tham. Thứ cân bằng ấy mỏng hơn giấy đèn. Sen đen ngửi thấy lát thuốc cuối, khinh thường vì nó quá yếu, nhưng vẫn thích ý nghĩa của việc nắm quyền chia. Tần Mạc cất hộp vào tay áo, cách xa sổ tên.

“Ta không dùng.”

“Nói ít thôi. Sống qua đêm rồi tính.”

Ngoài nhà bệnh, trên tường sân bắt đầu có người dán giấy. Không phải chiếu truy ma. Là giấy nhận tội của người hành hương sau trận mưa giấy: ta đã thấy mà im, ta đã sợ mà chạy, ta đã nhận cháo của người bị gọi là ma, ta đã muốn báo để giữ thẻ bệnh. Những tờ giấy trắng xếp thành một mảng run rẩy dưới đèn.

Người nữ hành hương vừa ăn cháo xong hỏi nhỏ: “Không dán thì sao?”

Đàm Nhị từ bếp đáp vọng ra: “Thì tự mình nhớ.”

Mạnh bà tử nhìn Tần Mạc. “Tường nhận tội là trò vừa hữu dụng vừa độc. Có người viết xong ngủ được. Có người viết xong bị sổ giữ luôn. Ngươi thích giữ tội thay người khác thì ra đó mà nhìn.”

Chu Bình đặt bát thuốc xuống, thở dễ hơn một chút. “Ta đi cùng.”

“Ngươi nằm.”

“Ta sợ hắn ra đó viết tên mình đẹp quá.”

Tần Mạc không cãi. Hắn cầm hộp thuốc cuối, bước ra sân. Gió đêm làm giấy nhận tội phập phồng như một đàn bướm trắng bị đóng đinh. Hắn nhìn những dòng chữ của người khác, trong tay là một lát thuốc chưa dùng, trong áo là sổ tên chưa niêm, trong lòng là câu hỏi vẫn chưa được đặt tới nơi sâu hơn. Không có lựa chọn nào sạch. Nhưng ít nhất đêm nay, một bát cháo gừng đã cứu được một lát thuốc khỏi bị dùng sai.

Hắn chưa đi được mười bước thì nghe tiếng động dưới gầm sạp thuốc. Một bàn tay nhỏ thò ra, chụp lấy mép áo hắn rồi rụt lại. Tần Mạc cúi xuống. Đứa trẻ trông xe dầu ở phố mưa giấy đang trốn dưới đó, mặt lem than, mắt sáng vì sốt. Nó ôm bụng, bên hông có một vết bầm tím. Có lẽ lúc lính quét phố, nó bị đạp vào xe. Nó nhìn hộp thuốc trong tay áo Tần Mạc như nhìn thấy cái bánh nóng.

“Đừng gọi,” nó thì thào. “Con không có thẻ.”

Tần Mạc đứng yên. Gọi Mạnh bà tử, đứa trẻ sẽ vào sổ không thẻ. Không gọi, nó có thể sốt nặng. Dùng lát thuốc cuối, sáng mai người khác có thể chết vì thiếu. Sen đen rất thích những lựa chọn như vậy: nơi một đứa trẻ nằm dưới sạp và mọi con đường đều dính bùn. Nó đưa ra cách cũ: hút cơn đau vào người. Nhanh. Không cần sổ.

Tần Mạc quỳ xuống, nhưng không chạm vào đứa trẻ. “Tên?”

“Không nói. Nói rồi bị ghi.”

“Vậy tự bò ra được không?”

Nó lắc đầu, nước mắt rơi xuống bụi.

Chu Bình từ cửa nhà bệnh thấy hắn dừng, lập tức hiểu có chuyện. Gã vịn tường đi tới, kéo theo Mạnh bà tử đang mắng. Bà cúi xuống nhìn đứa trẻ, sắc mặt đổi. “Bầm bụng, sốt hoảng. Không dùng lát thuốc đó.” Bà quay phắt sang Tần Mạc. “Đừng nhìn ta như ta giết nó. Dùng sai thuốc, nó tiêu chảy đến chết.”

“Vậy dùng gì?”

“Nước muối, cháo loãng, chườm. Và một chỗ không bị đá thêm.”

Đứa trẻ hoảng. “Con không vào sổ.”

Mạnh bà tử hừ lạnh. “Vậy gọi ngươi là thằng dưới sạp. Được chưa?”

Nó gật ngay. Chu Bình bật cười, rồi ôm bụng vì cười đau. Tần Mạc cùng Mạnh bà tử kéo đứa trẻ ra bằng tấm chiếu, không chạm trực tiếp vào vết bầm. Đàm Nhị ở bếp sau được gọi tới, mang nước muối và cháo loãng. Nàng vừa đi vừa mắng: “Ngoại đàn này thành trạm nhặt người dưới gầm từ bao giờ?”

“Từ lúc người trên đường không biết nhìn xuống,” Mạnh bà tử đáp.

Tần Mạc cầm hộp thuốc cuối, lần đầu thấy giữ lại cũng có thể là cứu. Không dùng không phải lạnh. Không dùng vì thứ khác đúng hơn. Bài học ấy nhỏ nhưng chống lại thói quen trong hắn: cứ đau là muốn dùng máu, dùng lực, dùng mình. Đứa trẻ dưới sạp uống được hai ngụm nước muối, rồi ngủ ngay trên chiếu. Không ai biết tên nó. Đêm nay, như vậy lại là cách giữ nó khỏi một tờ ghi mới.

Mạnh bà tử giật hộp thuốc khỏi tay Tần Mạc, mở ra kiểm. “Còn.”

“Bà không tin ta?”

“Tin người bệnh không ăn vụng thuốc mới là ngu.” Bà trả hộp lại. “Giữ tiếp. Sáng nếu không cần, ta bắt ngươi đem trả Công Đức Khố. Để họ biết có một lát thuốc không bị biến thành công lao của ai.”

Chu Bình nhìn đứa trẻ ngủ dưới tấm chiếu, giọng thấp hơn mọi khi. “Nó tên gì thật?”

“Không biết,” Tần Mạc nói.

“Khó chịu nhỉ?”

“Ừ.”

“Tập chịu đi. Không phải tên nào cũng đến tay ngươi.”

Câu này, nếu do Phật Đài nói, hắn có lẽ sẽ ghét. Do Chu Bình nói, nó cắm vào người hắn như kim châm cứu: đau, nhưng làm một chỗ tắc được mở ra. Hắn đứng lên lần nữa, bước về phía tường nhận tội. Sau lưng, Mạnh bà tử đang dặn Đàm Nhị ghi “trẻ dưới sạp, chưa khai tên, dùng cháo” vào sổ tạm. Không phải tên. Nhưng cũng không phải bỏ mặc.

Khi Tần Mạc ra tới sân, Đàm Nhị đuổi theo ném cho hắn một cái muỗng gỗ. “Mai trả. Đứa dưới sạp cắn chặt răng, cần muỗng đút cháo.”

“Sao đưa ta?”

“Vì ngươi đang giữ hộp thuốc, giữ thêm cái muỗng cho đủ phiền.” Nàng quay đi, rồi ngoái lại. “Đừng làm mất. Muỗng này không có trong sổ, mất là ta phải đền.”

Tần Mạc cầm cái muỗng. Nó nhẹ hơn hộp thuốc nhiều, nhưng làm tay hắn cứng lại. Hộp thuốc còn có thể được gọi là chuyện sống chết. Cái muỗng thì không. Vậy mà nếu mất, Đàm Nhị phải đền, đứa trẻ dưới sạp khó ăn cháo, Mạnh bà tử lại mắng cả bếp. Thế gian ràng người bằng những vật nhỏ đến mức kẻ quen cầm kiếm rất dễ coi thường. Hắn đặt muỗng cạnh hộp thuốc trong áo, lần đầu thấy mình giống người giữ đồ tạm hơn là kẻ hỏi trời cao.