Chương 163: Tay áo người giữ chuông
Thiện Quả bị phạt ngồi ở hiên chuông, nhưng kiểu phạt của ngoại đàn không giống Hình Đường. Không ai trói cậu. Không ai quát. Quảng Từ chỉ đặt trước mặt cậu một chậu nước lạnh, một hũ thuốc mỡ và cuốn sổ chuông. Mỗi khi chuông nhỏ vang từ sân, Thiện Quả phải ghi tên người kéo thay mình, ghi lý do thiếu lượt, ghi lượng thuốc đã dùng cho tay phỏng. Sổ sạch hơn vết thương. Tần Mạc đứng ngoài hiên nhìn cậu dùng tay trái vụng về viết từng nét, mực dây lên mu bàn tay, còn tay phải rộp đỏ đặt trong nước.
“Ngươi nhìn nữa ta tính tiền xem bệnh,” Chu Bình nói.
Gã ngồi dưới cột, lưng tựa vào bao gạo phát cháo, sắc mặt khá hơn nhờ viên thuốc của Quảng Từ nhưng vẫn chưa có màu người khỏe. A Yên và cha nàng được đưa vào nhà bệnh phía sau, tạm không thấy. Sân ngoại đàn sau nghi thức buông danh trống hơn, nhưng những bát nước vẫn chưa dọn. Mỗi bát giữ một kiểu ngủ không yên. Có bát đã tan hết mực, có bát còn thẻ gỗ nằm trên miệng, có bát nước đen phủ tro sạch là của Tần Mạc.
Thiện Quả nghe Chu Bình nói, ngẩng lên. “Ta không biết xem bệnh.”
“Biết đưa thuốc là đủ nghèo rồi.”
Cậu sa di lúng túng, không hiểu đó là khen hay mắng. Tần Mạc bước tới, lấy khăn khô cạnh chậu. Thiện Quả lập tức rút tay.
“Không cần.”
“Da đang dính nước đen.”
“Ta tự lau.”
“Tay trái ngươi viết còn không thẳng.”
Thiện Quả đỏ mặt vì giận. “Ngươi là người bị hỏi, không phải người chữa.”
Câu ấy đúng. Tần Mạc đặt khăn xuống, không ép. Sau nhiều ngày, hắn bắt đầu nhận ra bàn tay muốn giúp của mình thường đi nhanh hơn sự đồng ý của người khác. Thiện Quả nhìn chiếc khăn nằm yên, nét mặt dịu đi một chút. Cậu tự cầm khăn bằng tay trái, lau rất chậm. Đau làm môi cậu trắng, nhưng cậu không kêu.
“Vì sao đỡ bát?” Tần Mạc hỏi.
“Vì mực chưa tan.” Thiện Quả cúi xuống sổ. “Tên rơi sai lúc sẽ bị tính là tự nguyện buông. Sau này cãi rất phiền.”
Chu Bình ho sặc. “Ngươi cứu tên hắn vì sợ thủ tục phiền?”
“Cũng vì tay ta nhanh hơn đầu.” Thiện Quả viết xong một dòng, thổi mực. “Sư phụ bảo đó là bệnh nặng.”
Từ mái hiên sau, một tăng nhân già đi tới. Ông gầy, lưng thẳng, áo cà sa vá bằng vải nâu ở khuỷu tay. Thiện Quả thấy ông thì đứng bật lên, quên cả tay đau. “Sư phụ.”
Tăng già tên Định Sơ. Ông không nhìn Tần Mạc trước, mà nhìn vết mực trên sổ. “Chữ xấu.”
Thiện Quả cúi đầu. “Tay trái.”
“Lý do đúng không làm chữ đẹp hơn.” Định Sơ lấy bút, sửa một nét lệch. “Nhưng hôm nay cho xấu.”
Chu Bình nhỏ giọng: “Ta bắt đầu hiểu vì sao cậu này vừa tốt vừa sợ.”
Định Sơ nghe được. “Sợ là tốt. Người không sợ khi cầm chuông dễ đánh chết người khác bằng tiếng sạch.”
Tần Mạc nhìn ông. Quả chuông lớn sau lưng Định Sơ treo trong bóng tối, mặt đồng phủ những vết tay mờ. Dưới chuông có một sợi dây thừng to bằng cổ tay trẻ con, đoạn gần tay kéo đã bóng vì mồ hôi. Không phải pháp bảo lộng lẫy. Nhưng khi gió lùa qua, dây khẽ động, chuông không vang mà ngực Tần Mạc đã thấy nặng.
Định Sơ đặt tay lên dây. “Ngươi mang nhiều tên.”
“Ta không phủ nhận.”
“Mang để nhớ hay mang để giữ?”
“Có cả hai.”
“Câu thật hơn nhiều người, nhưng chưa đủ qua chuông.”
Chu Bình chống gậy đứng dậy. “Vậy phải làm gì? Cắt sổ?”
Thiện Quả giật mình nhìn sổ tên trong áo Tần Mạc. Định Sơ không vội đáp. Ông lấy từ kệ một cuộn dây chuông cũ, đặt xuống nền. Dây đã sờn một đoạn, bên trong lộ lõi gai đen.
“Dây này phải thay trước canh hai. Người kéo chuông hôm nay tay phỏng. Người giữ chuông già. Người hỏi chuông có thể giúp nếu muốn.”
Chu Bình nheo mắt. “Đây là thử tâm hay thiếu nhân công?”
“Hai thứ không ghét nhau.” Định Sơ đưa dao nhỏ cho Tần Mạc. “Thay dây mà dùng ma khí, chuông sẽ biết. Thay dây bằng tay, tay sẽ biết.”
Tần Mạc nhận dao. Công việc nghe đơn giản hơn đánh nhau, nhưng không dễ. Dây chuông được bện bằng gai ngâm nước tro, vừa cứng vừa ăn da. Phải tháo nút cũ mà không làm chuông động quá ba lần, nếu không người trong nhà bệnh tưởng có báo nghiệp. Thiện Quả ngồi bên chỉ cách luồn dây, giọng cậu cố bình tĩnh nhưng cứ thấy Tần Mạc đặt tay sai là nhăn mặt.
“Không phải thắt cổ người, đừng siết kiểu đó.”
Chu Bình cười. Tần Mạc không cười nổi. Dây gai cứa vào lòng bàn tay đã đầy vết cũ. Sen đen thấy máu liền muốn bò ra, bọc dây bằng ma khí cho nhanh. Hắn ép nó xuống. Mỗi nút dây phải dùng lực vừa đủ. Mạnh quá, dây gãy. Nhẹ quá, chuông lệch. Công việc này ghét người nóng ruột.
Thiện Quả chỉ bằng tay trái một lúc thì bực mình, dùng tay phải phỏng chạm vào nút dây. Tần Mạc chụp cổ tay cậu, nhưng lần này chỉ giữ cách da một tấc, không ép. “Nói. Đừng chạm.”
Cậu sa di khựng lại, rồi rụt tay. “Luồn dưới, kéo về phía người, không kéo về phía chuông. Nếu kéo về phía chuông, tiếng nó ăn vào người kéo.”
“Ngươi từng bị?”
Thiện Quả nhìn vết phỏng. “Nhiều người nghĩ chuông chỉ làm người nghe đau. Người kéo cũng nghe trước.”
Định Sơ ngồi cạnh sổ, ghi từng động tác thay dây. Tần Mạc thấy kỳ lạ. “Việc này cũng ghi?”
“Không ghi, tháng sau ai biết dây hỏng vì người dùng hay vì người làm?”
“Mọi thứ đều vào sổ?”
“Không. Nhiều thứ rơi ngoài sổ nên mới thành khổ.” Định Sơ ngẩng lên. “Nhưng thứ gì vào sổ sai cũng thành khổ.”
Tần Mạc nghĩ đến tên Tô Vãn trên trang đầu, đến giấy đèn tắt, đến Tào Nhị. Hắn thay nút thứ ba chậm hơn. Mồ hôi chảy xuống cằm. Không có địch nhân. Không có tiếng hô. Chỉ có dây gai, chuông im và một cậu sa di phỏng tay đang cắn răng vì muốn làm thay. Vậy mà Kim Đan nứt trong ngực hắn đau không kém lúc chống Thiên Luật Kiếm. Đau vì phải dùng sức mà không được phá.
Khi dây mới gần xong, một người từ nhà bệnh chạy ra. Là cha A Yên. Ông quỳ xuống trước Định Sơ, lắp bắp rằng con gái vừa mê sảng gọi tên người kéo xe, y tăng bảo không được nhắc nghịch danh trong nhà bệnh, ông không biết phải làm sao. Thiện Quả nhìn Tần Mạc. Chu Bình cũng nhìn. Tần Mạc giữ nút dây trong tay, nếu buông lúc này chuông sẽ lệch.
“Nàng gọi tên nào?” Định Sơ hỏi.
Người cha run rẩy. “Không gọi rõ. Chỉ gọi ca ca lạnh như đá.”
Chu Bình thở phì. “Tên hay đấy.”
Định Sơ nói: “Trẻ sốt nói mộng không ghi án. Vào nói với nó người kéo xe đang thay dây chuông. Không nói tên.”
Người cha cúi đầu liên tục, đứng dậy chạy vào. Tần Mạc vẫn giữ nút dây. Trong ngực hắn có một chỗ mềm đi rất nhanh, rồi lập tức bị sen đen cắn. Muốn vào nhìn. Muốn xác nhận đứa trẻ không sợ mình. Muốn nhận một chút ấm từ câu gọi không rõ kia. Những muốn ấy nhỏ, người ngoài có thể gọi là bình thường. Nhưng hắn biết nếu mình quen lấy sự yếu ớt của người khác để vá lòng mình, sớm muộn hắn sẽ kéo cả luân hồi về làm thuốc.
Định Sơ bất ngờ đưa cho hắn một mẩu gỗ nhỏ. “Chèn dưới chân thang.”
Tần Mạc nhận, nhìn chiếc thang tre dựa vào cột chuông. Một chân thang ngắn hơn, mỗi lần Thiện Quả leo lên chỉnh dây đều lắc. “Thứ này để lâu?”
“Ba tháng.”
“Sao không sửa?”
Thiện Quả cúi đầu. “Sổ sửa thang nằm sau sổ thay chuông. Chuông kêu thì người ta nghe. Thang lắc thì chỉ người leo biết.”
Chu Bình mắng một câu rất khẽ. Tần Mạc ngồi xuống, dùng dao gọt mẩu gỗ cho vừa khe. Công việc mất thời gian vì tay hắn còn rách. Thiện Quả muốn cầm giúp, nhưng bị Định Sơ nhìn một cái phải ngồi im. Mỗi lát gỗ rơi xuống, Tần Mạc lại thấy một thứ không nằm trong lời lớn của Phật Đài: thang lệch, tay phỏng, sổ sửa bị đẩy sau. Một bộ máy không cần cố ý giết ai; nó chỉ cần ưu tiên thứ kêu to hơn thứ đau âm thầm.
Khi chân thang hết lắc, Thiện Quả thử đặt chân lên, mắt sáng lên một chút rồi lập tức giấu. “Đỡ rồi.”
“Ghi vào sổ,” Định Sơ nói.
“Ghi mục nào ạ?”
“Mục chưa có.”
Thiện Quả ngẩng đầu. Định Sơ lấy bút, viết một dòng mới ở cuối trang: việc nhỏ ngăn đau lớn. Rồi ông đặt bút vào tay trái của Thiện Quả. “Sau này thấy thì ghi. Không có mục thì mở. Đừng đợi người rơi rồi mới xin dấu.”
Tần Mạc nhìn dòng chữ ấy. Hắn nghĩ đến bao nhiêu việc nhỏ hắn đã bỏ qua vì mắt chỉ nhìn Trấn Hồn Đài, Thiên Luật, Luân Hồi Giám, Tô Vãn. Những thứ lớn đã nuốt mất thang lệch dưới chân rất nhiều người. Hắn không tự tha thứ vì vừa gọt một mẩu gỗ. Nhưng hắn biết nếu mình không học nhìn thang lệch, một ngày nào đó khi mạnh đủ để hỏi trời, hắn vẫn sẽ giẫm gãy xương người thấp mà không hay.
“Kéo,” Thiện Quả nhắc.
Tần Mạc kéo nút cuối về phía mình, không về phía chuông. Dây mới căng. Chuông lớn rung một nhịp rất nhẹ, không thành tiếng. Định Sơ gật đầu.
“Được.”
Thiện Quả thở ra như chính cậu vừa làm xong. Chu Bình ngồi xuống, mắng hai người làm việc chậm. Tần Mạc buông dây. Lòng bàn tay tróc da, máu rịn thành từng đường nhỏ. Không có ai reo. Một dây chuông được thay vốn không đáng reo. Nhưng nhờ nó, đêm nay người kéo chuông không bị dây cũ cắt sâu hơn.
Định Sơ đưa sổ cho Tần Mạc xem. Trong dòng người phụ thay dây, ông ghi: người mang vấn điệp xám, dùng tay, không dùng ma khí.
“Vì sao không ghi tên?”
“Ngươi chưa quyết định đặt tên mình xuống bát nào.”
Câu trả lời khiến Tần Mạc im. Định Sơ đóng sổ. “Muốn qua chuông sâu, sổ tên của ngươi sẽ bị niêm tạm. Không cắt ngay. Nhưng niêm.”
Chu Bình bật dậy. “Không.”
Định Sơ nhìn gã. “Ngươi không phải người hỏi.”
“Ta là người còn phải lôi hắn về nếu hắn quên tên mình.” Chu Bình chỉ vào sổ. “Niêm nó, các ngươi lấy dây buộc cuối cùng khỏi cổ hắn. Còn bảo là từ bi.”
Thiện Quả cúi đầu, mặt trắng. Cậu tin Phật Đài. Nhưng cậu cũng đã thấy Tần Mạc giữ bát nước khỏi đục, thay dây bằng tay, cứu người qua cầu. Tin không làm câu của Chu Bình sai đi.
Định Sơ không giận. “Vậy tìm cách chứng minh sổ ấy là neo, không phải lưới. Trước canh ba, mang ba lát thuốc cuối ở nhà bệnh tới cho người cần. Không được dùng tên trong sổ để ép ai nhận.”
“Ba lát thuốc?” Chu Bình hỏi.
“Mạnh bà tử vừa đến. Bà ấy chỉ còn ba lát. Người bệnh thì nhiều.”
Tần Mạc nhìn về phía nhà bệnh. Mùi thuốc đắng theo gió lùa qua hiên chuông. Thiện Quả cúi xuống sổ, nhưng tay trái cầm bút run. Cậu biết thử thách này sẽ chạm vào người bệnh thật, không phải bát nước hay dây chuông. Tần Mạc cầm sổ tên trong áo, bỗng thấy nó nặng hơn cả chuông đồng.
Định Sơ nhắc thêm, giọng rất thấp: “Ngươi có thể rất muốn cứu bạn mình. Hãy xem mình có biến người khác thành thuốc cho bạn không.”
Trước khi họ rời hiên chuông, Thiện Quả gọi Tần Mạc lại. Cậu lục trong tay áo, lấy ra một mảnh vải cháy cạnh. Trên đó có chữ viết nghiêng: Từ Đại. “Thằng bé vòng nước giữ danh nhờ ta phơi khô thẻ cha nó. Ta… ta viết nháp tên để khỏi đọc sai lúc trả.”
“Sao đưa ta xem?”
“Vì lúc nãy ngươi hỏi nó, nhưng không ghi. Ta muốn biết như vậy có đúng không.”
Tần Mạc nhìn nét chữ trẻ của Thiện Quả. “Ta không biết đúng. Nhưng tên ấy đang còn có người giữ.”
Thiện Quả gật đầu rất chậm. “Vậy ta trả lại nó trước khi sổ chuông gọi lượt.”
Định Sơ nghe hết, nhưng không chen vào. Có lẽ đây cũng là bài học của ông dành cho đệ tử: biết lúc nào ghi, lúc nào trả. Tần Mạc bước xuống hiên, nghe phía sau Thiện Quả tập đọc thầm “Từ Đại, Đại trong lớn, người thấp hơn vợ” rồi tự bật cười vì câu quá đời. Tiếng cười ấy nhỏ, không cứu được Phật Đài khỏi lạnh. Nhưng nó làm đêm ngoại đàn bớt giống một pháp trường.
Đi qua chân thang vừa chèn, Chu Bình dùng gậy gõ thử một cái. Thang không lắc. Gã gật gù như kiểm hàng ngoài chợ. “Mai nhớ thu tiền sửa thang.”
Thiện Quả nghiêm túc hỏi: “Thu của ai?”
“Thu của cái sổ để thang lệch ba tháng.”
Cậu sa di ngẩn ra, rồi cúi xuống dòng “việc nhỏ ngăn đau lớn” trong sổ, viết thêm hai chữ rất bé: chưa thu. Tần Mạc nhìn thấy, không nhắc. Một món nợ ghi sai cũng là nợ; một món nợ ghi đùa đôi khi lại giữ được người viết khỏi tuyệt vọng quá sớm.