tinbc tinbc

Chương 162: Bát nước buông danh

Nghi thức buông danh bắt đầu bằng việc chia nước, không bằng kinh. Ba tiểu tăng đặt hơn trăm bát đất thành hai vòng trên sân ngoại đàn. Bát ở vòng trong được rửa bằng nước giếng sau điện, dành cho người có thẻ tên, giấy thân duyên hoặc công đức đã ghi. Bát ở vòng ngoài là bát sứt, bát khói, bát từng dùng phát cháo, dành cho người không đủ giấy nhưng vẫn không chịu về. Sự phân chia ấy nhẹ như một động tác xếp đồ, nhưng người đứng trong sân đều thấy. Có người thở phào vì mình được vào vòng trong. Có người giả vờ không thấy mình bị đẩy ra ngoài.

Tần Mạc và Chu Bình đứng ở mép vòng ngoài. Quảng Từ không cho họ vào giữa. “Người mang nghịch danh đứng nơi không chắn lối.”

Chu Bình ngậm viên thuốc Quảng Từ cho, mặt nhăn như đang nhai đất. “Thuốc dở.”

“Còn sống để chê là được,” Quảng Từ đáp, rồi đi kiểm từng bát.

Thiện Quả kéo chuông dưới mái hiên. Cổ tay cậu phồng rộp, lớp vải thuốc thấm vàng. Mỗi tiếng chuông vang, người trong sân thả một mảnh giấy tên xuống bát nước. Có người viết tên cha, tên mẹ, tên con. Có người viết một chữ “phu quân” vì không dám gọi tên đầy đủ trước người lạ. Có người chỉ thả một sợi tóc. Nước trong bát chạm giấy liền đục đi, không phải phép lạ, chỉ là mực tan. Tiểu tăng đi quanh, đọc nhỏ: “Đã nhớ thì nhớ đủ, đã buông thì buông nhẹ, không kéo người đã đi về làm gối cho người còn thức.”

Câu ấy khiến nhiều người khóc. Nó cũng khiến Tần Mạc đau. Hắn nhìn sổ tên trong tay áo, nhớ trang Tô Vãn ở đầu. Nếu hắn thả tên nàng xuống nước, đó không phải buông. Đó là diễn buông để được hỏi tiếp. Nếu hắn giữ quá chặt, có khi cũng chỉ là một cách diễn tình sâu cho chính mình xem.

Một bà lão ở vòng trong run rẩy thả giấy tên chồng. Giấy vừa chạm nước, bà ôm ngực, thở ra như người đặt được bao gạo xuống đất. Bên cạnh bà, một bé trai mười tuổi ôm tấm thẻ gỗ, nhất quyết không thả. Mẹ nó quỳ xuống dỗ: “Thả tên cha đi, đêm nay con sẽ ngủ.”

“Con không muốn ngủ,” thằng bé nói. “Ngủ rồi quên giọng cha.”

Người mẹ bối rối nhìn tiểu tăng. Tiểu tăng nhìn Quảng Từ. Quảng Từ không đi tới. Ông để khoảng trống ấy tự đau thêm một lát.

Mẹ thằng bé bắt đầu nổi nóng. “Cha con chết rồi. Con ôm thẻ thì cha có về đâu?”

“Mẹ thả trước đi.” Thằng bé nhìn nàng. “Mẹ cũng khóc mỗi đêm mà.”

Người mẹ tát con. Tiếng tát nhỏ nhưng sắc. Cả vòng nước im lại. Nàng tát xong lập tức ôm lấy tay mình như chính mình bị đau. Thằng bé không khóc. Nó chỉ giữ tấm thẻ chặt hơn, trên má hiện vệt đỏ.

Sen đen trong người Tần Mạc khẽ động, không vì muốn nuốt, mà vì cơn giận của hắn có hình rất rõ. Hắn có thể bước tới, lấy thẻ khỏi tay người mẹ, bảo đừng ép. Hắn có thể biến mình thành kẻ hiểu đau nhất sân này. Nhưng thằng bé chưa nhờ hắn. Người mẹ kia cũng đang bị đêm dài bào mòn. Nếu hắn bước vào bằng cơn giận đẹp đẽ, hắn sẽ lấy mất quyền tự tìm cách của họ.

Chu Bình chống gậy đứng dậy. “Ngươi sắp làm chuyện dư thừa.”

“Ta biết.”

“Biết mà vẫn đứng kiểu đó?”

Tần Mạc lùi nửa bước. Nửa bước ấy khó hơn tiến lên. Quảng Từ liếc thấy, nhưng không nói.

Người mẹ sau cùng quỳ xuống, không dỗ nữa. Nàng lấy từ áo ra một mảnh giấy khác, trên đó viết tên chồng bằng nét rất xấu. “Mẹ thả của mẹ. Con giữ của con. Được chưa?”

Thằng bé nhìn nàng như không tin người lớn có thể nhường. Người mẹ thả giấy xuống bát. Mực tan ra, nước đục. Nàng khóc không thành tiếng. Thằng bé vẫn ôm thẻ, nhưng bàn tay không còn trắng bệch. Quảng Từ lúc ấy mới bước tới, đặt thêm một bát trống trước mặt nó.

“Bát giữ danh,” ông nói.

Tiểu tăng ngạc nhiên. “Sư thúc, lệ tối nay là buông…”

“Lệ cũng có bát trống để khỏi ép người chưa tới lúc.” Quảng Từ nhìn thằng bé. “Đặt thẻ lên bát. Không thả. Để cha ngươi ngủ trên mặt nước một đêm. Sáng mai lấy lại.”

Thằng bé đặt thẻ lên miệng bát, rồi cúi đầu. “Nếu nước làm ướt thì sao?”

“Ta đổi bát khác cho ngươi.”

Câu ấy làm Tần Mạc nhìn Quảng Từ khác đi một chút. Ông không phá nghi thức. Ông tìm một bát trống trong chính nghi thức. Phật Đài ruỗng ở nhiều nơi, nhưng không phải mọi người trong đó đều thích đẩy người khác xuống cái ruỗng ấy.

Tới lượt vòng ngoài, Vân Nương xuất hiện ở cuối sân. Nàng không vào cổng chính; nàng đi lối giao nước, tay cầm một bảng tên úp. Tần Mạc nhận ra bảng Đỗ Tam của ông lão quán trọ. Vân Nương đặt bảng lên bát sứt, không lật.

“Ông ấy ngủ rồi?” Chu Bình hỏi.

“Ngủ được nửa canh.” Vân Nương nhìn bát nước. “Bà ấy bảo đem bảng tới đây nhưng không thả. Chỉ cho nó nghe chuông một đêm.”

Quảng Từ không hỏi giấy thân duyên. Ông chỉ đẩy bát vào chỗ ít gió. Vân Nương nhìn Tần Mạc, nhếch miệng. “Thấy chưa? Có khi buông là để bảng úp, không phải ném xuống nước.”

“Ngươi đến chỉ để nói câu đó?”

“Ta đến lấy tiền thuốc ngươi nợ bằng chiếc dù rách.” Nàng chìa tay. “Nhưng thấy ngươi đứng như tượng đá nên tặng thêm một câu. Tính vào lãi.”

Chu Bình bật cười rồi ho. Tần Mạc lấy trong áo ra đồng tiền cuối cùng không biết còn từ đâu, đặt vào tay nàng. Vân Nương nhìn đồng tiền méo, nhướng mày.

“Ít.”

“Ừ.”

“Nợ tiếp.”

Nàng đi ngay, như sợ ở lâu sẽ thành người tốt trong lời kể của ai đó.

Nước buông danh đến gần Tần Mạc. Quảng Từ đặt trước hắn một bát sứt. “Tên của chính ngươi.”

Chu Bình cau mày. “Hắn chưa chắc có quyền với cái tên đó. Nhiều người đang dùng nó để dọa trẻ con.”

“Vậy càng phải xem hắn còn nhận không.” Quảng Từ đưa bút than.

Tần Mạc cầm bút. Tay hắn không run khi giết người. Lúc viết hai chữ Tần Mạc lên mảnh giấy nhỏ, đầu bút lại khựng ở nét cuối. Tên này từng được mẹ hắn gọi không? Hắn không nhớ rõ giọng. Tên này từng được Tô Vãn gọi, có lúc giận, có lúc cười, có lúc rất mệt. Tên này đang bị Thái Huyền dán lên chiếu thành nghịch chủng. Tên này cũng đang được Chu Bình mắng mỗi ngày để hắn còn quay đầu.

“Thả?” Quảng Từ hỏi.

Tần Mạc nhìn bát nước. Nếu thả xuống, mực sẽ tan. Nhưng tên không tan theo. Thả không phải xóa. Có lẽ Phật Đài muốn hắn hiểu điều đó. Hoặc muốn hắn quen với việc đặt mình vào tay nghi thức. Cả hai khả năng đều thật.

Hắn không thả giấy vào nước. Hắn đặt giấy lên miệng bát, như thằng bé kia đặt thẻ cha.

“Chưa tới lúc,” hắn nói.

Một vài tăng nhân đổi sắc. Quảng Từ nhìn hắn rất lâu, rồi không hất giấy xuống. “Chưa tới lúc mà vẫn muốn hỏi?”

“Ta muốn hỏi vì sợ mình sẽ tự chọn lúc cho mọi người khác.”

Chu Bình thở ra nhẹ đến mức gần như không nghe. Thiện Quả kéo chuông chậm hơn một nhịp. Quảng Từ lấy một viên đá nhỏ chặn mảnh giấy trên miệng bát để gió không thổi đi. “Đêm nay để trên nước. Sáng mai nếu giấy còn, ngươi tự lấy.”

Nghi thức tiếp tục. Nhưng bát nước của Tần Mạc bắt đầu đổi màu. Không phải vì mực tan; giấy chưa chạm nước. Từ đáy bát, một vệt đen mỏng bò lên như rễ cây. Sen đen trong ngực hắn đáp lại. Những người gần đó lùi ra. Chu Bình chống gậy đứng chắn nửa người trước hắn, dù thân mình còn yếu.

Một ông già cụt hai ngón tay ở vòng ngoài bỗng đứng dậy, cầm bát của mình đi tới. Trong bát ông không có giấy tên, chỉ có một mảnh vải lính cũ. Quảng Từ định ngăn, nhưng ông lắc đầu. “Để ta đặt gần hắn một lát. Nước đen biết đâu sợ mùi quân chết.”

Chu Bình nhíu mày. “Ông quen hắn?”

“Không. Ta quen người từng giống hắn một chút.” Ông già đặt bát xuống cách bát Tần Mạc một gang. “Con trai ta đi diệt yêu, về được nửa người, đêm nào cũng nói mình cứu làng nên có quyền đập hết bát trong nhà. Nó chết vì uống rượu, không chết vì yêu. Ta đến đây buông cái danh anh hùng của nó, giữ lại tên con ta.”

Tần Mạc nhìn mảnh vải lính. Trên đó có vết cháy và mùi mồ hôi cũ. Ông già không run khi nói về con chết; có lẽ đã run hết nhiều năm trước. Nước trong bát của ông không sáng lên, không hiện phép. Nó chỉ đứng cạnh bát nước đen của Tần Mạc, như một lời nhắc thô: cứu người không cho ai quyền biến mình thành tai họa trong nhà người khác.

“Ông hận nó?” Tần Mạc hỏi.

“Có.” Ông già đáp ngay. “Cũng nhớ. Hai việc chen nhau, mệt lắm. Phật Đài bảo buông danh anh hùng thì đêm nay thử. Nếu mai vẫn hận, ta lại đến.”

Quảng Từ không sửa câu nào. Thiện Quả đang kéo chuông nghe được, mắt đỏ lên rất nhanh rồi cúi xuống. Có lẽ cậu lần đầu biết người ta có thể mang một cái tên tới đây không phải để tha thứ, mà để bỏ bớt phần làm người sống nghẹt thở.

Quảng Từ nâng bát lên, sắc mặt nặng xuống. “Sát Đạo không thích tên ngươi nằm ngoài tay nó.”

Tần Mạc cảm thấy rõ. Sen đen muốn kéo mảnh giấy xuống, muốn làm mực tan theo cách của nó, muốn nói rằng tên Tần Mạc bây giờ thuộc về sức mạnh đang giữ hắn sống. Không cần Phật Đài. Không cần bát nước. Không cần hỏi.

Hắn đặt tay lên mép bát. Nước lạnh cắn vào da. Vệt đen bò lên ngón tay như đỉa. Hắn không dùng linh lực đẩy ra, vì đẩy mạnh sẽ làm bát vỡ. Hắn chỉ giữ. Giữ đến khi móng tay tím lại, giữ đến khi vết Kim Đan nứt trong ngực đau như bị ai gõ chuông bên trong. Mảnh giấy trên miệng bát ướt một góc, chữ “Mạc” nhòe nhẹ nhưng không tan.

Thiện Quả bỗng buông dây chuông, chạy tới cầm khăn lau đáy bát. Quảng Từ quát: “Không chạm!”

Cậu khựng lại, nhưng khăn đã dính nước đen. Da tay phỏng của cậu lập tức rộp thêm. Thiện Quả cắn răng, không kêu. Nhờ nhịp ấy, vệt đen bị kéo lệch khỏi mảnh giấy. Tần Mạc chụp cổ tay cậu, kéo khỏi bát trước khi Sát Đạo liếm tới.

“Ngu,” Chu Bình mắng thay hắn.

Thiện Quả trắng mặt. “Dây chuông đứt tay quen rồi.”

“Quen không phải lý do để đưa tay vào miệng người khác,” Tần Mạc nói.

Cậu sa di nhìn hắn, bỗng cười rất nhỏ, đau đến méo mặt. “Vậy ngươi cũng nhớ câu này.”

Quảng Từ lấy tro sạch phủ lên bát. Vệt đen chìm xuống. Nghi thức buông danh kết thúc trong một khoảng im lặng không ai biết nên gọi là thành hay hỏng. Bát của thằng bé vẫn giữ thẻ cha. Bát của Vân Nương vẫn úp bảng Đỗ Tam. Bát của Tần Mạc giữ một tờ giấy nhòe góc, tên hắn chưa tan, nhưng cũng không còn khô.

Quảng Từ nhìn tay phỏng của Thiện Quả. “Tối nay ngươi khỏi kéo chuông.”

Thiện Quả lập tức hoảng. “Sư thúc, thiếu lượt kéo sẽ trừ công…”

“Ta ghi ta kéo.”

“Nhưng sổ chuông…”

“Sổ chuông không biết đau. Ta biết.”

Tần Mạc nghe câu ấy và hiểu vì sao Phật Đài đáng sợ hơn một đám ác nhân. Nó có sổ không biết đau, nhưng trong sổ vẫn có người biết. Người biết ấy không đủ để làm cửa lớn thành sạch. Nhưng đủ để hắn không được phép đập cửa như thể bên trong chỉ toàn bóng rỗng.

Thiện Quả ôm tay lui ra. Khi đi ngang Tần Mạc, cậu nói rất nhỏ: “Nếu muốn qua cửa trong, sổ tên của ngươi sẽ bị hỏi trước cả tên nàng.”

“Ai hỏi?”

“Người giữ chuông sâu hơn.” Thiện Quả nhìn về mái hiên sau, nơi một quả chuông đồng lớn treo trong bóng tối. “Chuông không thích người mang quá nhiều tên.”

Tần Mạc nhìn theo. Quả chuông im lặng, nhưng giấy ghi tên hắn trên bát nước khẽ rung, như có ai vừa thở qua. Ngoại đàn đã không bắt hắn buông Tô Vãn. Nó bắt hắn thấy rằng ngay cả tên của chính mình, hắn cũng chưa biết đặt xuống thế nào cho khỏi làm nước đục.

Sau khi người trong sân tản dần, thằng bé giữ thẻ cha vẫn ngồi bên bát. Mẹ nó ngủ gục cạnh cột, mặt còn vệt nước mắt khô. Tần Mạc đi ngang, thằng bé lập tức ôm thẻ vào ngực.

“Ta không lấy,” hắn nói.

“Ai cũng nói vậy trước khi bảo con thả.”

Tần Mạc ngồi xuống cách nó một khoảng đủ xa. “Cha ngươi tên gì?”

Thằng bé nghi ngờ. “Hỏi để ghi?”

“Hỏi để ngươi tự nghe mình còn nhớ.”

Nó im rất lâu. Rồi nói nhỏ: “Từ Đại. Đại trong lớn. Nhưng ông ấy không lớn. Ông ấy thấp hơn mẹ.”

Chu Bình đứng sau bật cười khẽ. Thằng bé nhìn gã, lần đầu vẻ mặt bớt căng. “Thật. Ông ấy phải kiễng chân lấy hũ muối.”

Tần Mạc gật đầu. “Vậy nhớ cả chuyện đó. Đừng chỉ nhớ cái tên.”

Thằng bé nhìn thẻ gỗ, rồi đặt lại lên miệng bát. Nó không thả. Nhưng bàn tay đã nới ra. Tần Mạc đứng dậy, không viết Từ Đại vào sổ. Có những tên phải ở lại trong miệng người còn thương trước khi vào giấy của người lạ. Hắn học thêm một điều rất nhỏ, và điều nhỏ ấy làm câu hỏi về Tô Vãn nặng hơn: nếu một ngày gặp đời mới của nàng, hắn có được hỏi tên cũ khi nàng còn chưa tự nói không?