tinbc tinbc

Chương 161: Ngoại đàn Từ Hàng

Ngoại đàn Từ Hàng không nằm sau một cánh cửa đóng kín. Nó mở ra dưới mái hiên thấp, nơi người bệnh chờ bên phải, người cầu siêu chờ bên trái, còn người không biết mình thuộc hàng nào thì đứng giữa sân, dưới mưa hương rơi từ những dây đèn dầu cũ. Đá sân không trắng như bậc cổng. Nó thấm nước rửa cháo, nước thuốc, nước mắt và tro giấy, thành một màu xám không chịu sạch hẳn. Tần Mạc đứng ở mép sân, Chu Bình ngồi xuống bậc thấp ngay sau lưng hắn, một tay ôm bụng, một tay giữ vấn điệp xám đã cháy mất góc. Lão quét bậc vẫn ở ngoài kia, chậm rãi dồn nước về rãnh như thể mọi chuyện lớn trên đời cuối cùng đều phải chảy qua một đường nhỏ.

Tăng giữ sân tên Quảng Từ. Ông không mặc áo mới. Tay áo bên trái vá ba miếng, bên phải có vết cháy tròn do đèn dầu. Trên cổ ông đeo một chuỗi gỗ mòn đến bóng, không có linh quang. Ông nhìn Tần Mạc lâu, rồi nhìn sang hàng bệnh phía sau. Ở đó có A Yên đã được đẩy vào sau cổng, cha nàng đang ngồi xổm bên xe, hai bàn tay vẫn run sau một ngày kéo dây. Xa hơn là người mẹ bán bánh từ phố mưa giấy, tạp dịch lau đá nhà cân, một ông lão ôm thẻ tên con chết. Những người ấy đều biết Tần Mạc ở đây. Một số nợ hắn chút gì đó. Một số sợ vì chút đó.

“Ngươi muốn hỏi Phật Đài điều gì?” Quảng Từ hỏi.

Tần Mạc lấy vấn điệp từ tay Chu Bình. Mực xám ăn qua giấy, chạm vào đầu ngón tay hắn thì nóng lên. “Một người đã vào luân hồi. Nếu nàng đã quên, ai có quyền hỏi thay người còn nhớ?”

Trong sân có vài tiếng hít nhẹ. Câu ấy không phải lời cầu thông thường. Người đến ngoại đàn thường hỏi người chết có yên không, có oán không, có phù hộ không. Họ hiếm khi hỏi người đã quên có muốn bị hỏi nữa không. Quảng Từ không lập tức đáp. Ông cầm một cái gáo gỗ múc nước từ chum, rửa qua ba bát đất đặt trên bàn thấp. Bát thứ nhất sứt miệng, bát thứ hai có vệt khói, bát thứ ba sạch hơn nhưng đáy nứt một đường nhỏ.

“Đặt tên người ấy vào bát,” ông nói.

Chu Bình chống gậy đứng bật lên. “Không.”

Quảng Từ nhìn gã. “Ta chưa bảo thả.”

“Ở chỗ này, người ta thường bảo chưa ngay trước khi bảo có.” Chu Bình ho một tiếng, sắc mặt xấu đi. “Tên nàng không phải thẻ thử nước.”

Tần Mạc đặt tay lên sổ tên trong áo. Sổ cọ vào vết thương cũ, làm hắn nhớ mình đã từng dùng chữ để chống quên, nhưng cũng có thể dùng chữ để giữ người khác quá chặt. Hắn không lấy trang Tô Vãn ra. Hắn lấy chiếc chuông đất sứt Không Hối gửi, đặt cạnh bát thứ nhất. Chuông khẽ lách cách, âm thanh thấp và thô.

“Tên này là Tào Nhị,” hắn nói. “Người nhớ hắn còn ở bãi mộ. Ta chỉ giữ chuông hộ.”

Quảng Từ nhìn chuông đất. “Vậy vì sao đưa ra?”

“Để ngươi biết ta không chỉ hỏi cho nàng.”

Tăng giữ sân đưa mắt qua hàng người chờ. Một bà cụ lập tức ôm thẻ tên vào ngực, như sợ Tần Mạc mượn luôn tên nhà mình để chứng minh lòng tốt. Tần Mạc thấy động tác ấy. Hắn không trách. Sau một ngày bị chiếu truy ma rải khắp đường, ai cũng học cách giữ thứ ít ỏi còn thuộc về mình.

Quảng Từ lấy bát sứt, rót nước vào. Mặt nước rung vì gió. “Ngoại đàn có ba nước. Nước nhớ, nước buông, nước hỏi. Người đau thường muốn nhảy thẳng đến nước hỏi. Phần lớn không qua nổi hai bát trước.”

“Nếu không qua thì sao?” Tần Mạc hỏi.

“Thì ở ngoài. Hoặc phá cửa.”

Chu Bình cười khan. “Nói thẳng ghê.”

“Nói vòng tốn hương.” Quảng Từ đặt gáo xuống. “Ta hỏi ngươi một câu trước khi nhận vấn điệp. Ngươi muốn cứu nàng, hay muốn nàng lại thuộc về ngươi?”

Câu ấy rơi xuống sân như một cái chén vỡ. Cha A Yên ngẩng đầu. Người mẹ bán bánh ngừng bẻ bánh cho con. Ngay cả lão quét bậc ngoài rãnh cũng chậm tay. Tần Mạc nhìn bát nước. Trong đó phản chiếu mặt hắn méo đi vì đường nứt dưới đáy. Hắn muốn đáp ngay rằng cứu. Nhưng chữ cứu trong miệng hắn đã từng che rất nhiều thứ: giết để cứu, nuốt để cứu, kéo để cứu, bắt người khác trả giá để cứu. Một chữ đẹp không làm bàn tay sạch.

Sen đen trong ngực hắn khẽ mở. Nó không giục hắn đánh Quảng Từ. Nó đưa ra câu trả lời hay nhất: cứu nàng khỏi thiên đạo, khỏi Phật Đài, khỏi mọi kẻ dám hỏi quyền của hắn. Câu ấy nghe như tình sâu. Cũng nghe như xiềng.

Tần Mạc lấy sổ tên ra, nhưng không mở trang đầu. Hắn mở những trang sau: A Khê, A Lạc, Lạn, Tước Nhi, người mẹ cầm cuốc, Tào Nhị mới được viết thêm bằng nét rất nhỏ ở mép giấy. Một vài tên bị nhòe vì mưa và máu. Trang của hắn vẫn trống.

“Ta không biết,” hắn nói.

Chu Bình quay sang nhìn hắn. Không phải vì bất ngờ hắn yếu, mà vì hiếm khi hắn chịu không dùng một câu cứng để che chỗ yếu. Quảng Từ cũng im một lúc.

“Không biết mà vẫn hỏi?”

“Vì nếu ta chắc mình chỉ muốn cứu, ta đã nguy hiểm hơn.”

Một người trong hàng cầu siêu bật khóc. Không ai biết vì câu ấy hay vì chuyện của họ. Quảng Từ lấy thẻ gỗ, ghi hai chữ “chưa định”, đặt cạnh vấn điệp. “Câu trả lời xấu. Nhưng còn dùng được.”

Từ dãy bếp cháo sau hiên, một tiểu tăng bê nồi đi qua làm rơi một muỗng gạo xuống đất. Cậu cúi nhặt theo thói quen, rồi nhớ đang trước mắt nhiều người, mặt đỏ lên. Quảng Từ không mắng. Ông nhặt muỗng gạo, bỏ vào bát riêng dành cho chim. “Gạo rơi không quay lại nồi. Nhưng cũng chưa cần vứt.”

Tần Mạc nhìn động tác đó lâu hơn mức cần thiết. Phật Đài ở đây có thể hỏi câu rất lạnh, cũng có thể giữ một muỗng gạo rơi khỏi bị giẫm. Hắn ghét sự phức tạp ấy, vì nó khiến cơn giận không có hình để chém.

“Ngươi và người bệnh đi qua nghi thức buông danh lúc tối,” Quảng Từ nói. “Không đặt tên người ngươi hỏi xuống nước nếu chưa dám. Đặt một tên khác mà ngươi có quyền đặt.”

“Tên nào ta có quyền?”

“Tên của chính mình.”

Chu Bình lập tức chửi nhỏ. Tần Mạc nhìn trang trống trong sổ. Hắn đã để nó trống vì sợ sau khi viết mình vào, mọi thứ thành lời tự tha thứ. Bây giờ Phật Đài muốn hắn đặt cái trống ấy vào nước buông danh trước khi hỏi về Tô Vãn. Điều kiện nghe đúng. Cũng đáng sợ. Nếu hắn buông tên mình, ai còn chịu trách nhiệm cho những tên hắn đã ghi? Nếu hắn giữ mãi, cái tên Tần Mạc sẽ thành cọc neo kéo mọi người khác quanh nỗi đau của hắn.

A Yên bên hàng bệnh bỗng gọi rất nhỏ: “Cha, chuồn chuồn đâu?”

Người cha vội lấy con chuồn chuồn tre lệch cánh đưa cho nàng. Đứa trẻ tỉnh sốt nhìn món đồ chơi rồi nhìn Tần Mạc. Nàng không hỏi hắn có xấu không. Có lẽ chưa đủ sức. Có lẽ đã hỏi trong lòng rồi không muốn nghe đáp án. Tần Mạc thấy nhẹ hơn vì không bị hỏi.

Quảng Từ đẩy bát nước nhớ về phía hắn. “Tối nay, người ta sẽ thả tên xuống nước để ngủ. Có người thật sự cần buông. Có người bị ép buông để sổ sạch hơn. Ngươi tự nhìn.”

“Nếu ta không thả?”

“Thì vẫn đứng ngoài.”

Chu Bình ngồi phịch xuống bậc. “Đứng ngoài thì đứng. Ít nhất ngoài này có gió.”

Quảng Từ nhìn gã, lấy từ tay áo ra một viên thuốc nhỏ, ném qua. “Ngậm. Đừng nuốt khan, phí thuốc.”

Chu Bình bắt được, nghi ngờ nhìn ông. “Tính công đức không?”

“Tính vào lỗi ta nói nhiều.” Quảng Từ quay đi. “Lỗi đó ta quen rồi.”

Một người đàn ông áo xanh từ hàng trong chen tới đúng lúc ấy. Hắn cầm hai thẻ công đức mới, mặt đỏ vì đã chờ lâu. Sau lưng hắn là một phụ nhân gầy ôm hũ tro nhỏ, đi theo từng bước nhưng không dám kéo tay áo. Người áo xanh đặt thẻ lên bàn thấp. “Ta đổi hai lượt nước nhớ lấy một lượt nước hỏi. Nhà ta đã đóng dầu từ đầu tháng.”

Quảng Từ nhìn thẻ. “Nước hỏi không đổi bằng dầu.”

“Vậy bằng gì? Ta đã tụng đủ, đã cúng đủ, đã thuê người chép tên cha ta đủ bảy đêm. Phụ nhân kia chỉ có một hũ tro không giấy, sao được đứng gần bát trong?”

Phụ nhân gầy lập tức cúi đầu. “Con đứng ngoài cũng được.”

“Ngươi im.” Người áo xanh không nhìn nàng. “Ta chỉ hỏi lệ.”

Tần Mạc nghe trong chữ “lệ” một thứ rất quen. Không phải ác ý nguyên chất. Là cảm giác mình đã trả tiền nên thế giới phải xếp lại cho đúng phần. Phụ nhân kia ôm hũ tro chặt đến mức móng tay trắng bệch; trên hũ có dòng chữ than bị mồ hôi làm nhòe, chỉ còn thấy một chữ “Muội”. Có thể đó là em gái nàng. Có thể không. Nhưng hũ tro ấy không nên trở thành ví dụ để người khác mặc cả.

Quảng Từ lấy một bát sứt đặt xuống vòng ngoài, rồi lấy một bát sạch đặt xuống vòng trong. Ông đổi vị trí hai bát trước mặt mọi người. “Bát sạch từng sứt. Bát sứt từng sạch. Tối nay gió mạnh, vòng nào cũng có người khóc. Ngươi muốn hỏi thì chờ. Nàng muốn đứng ngoài thì đứng. Không ai lấy chỗ ai để mua lòng Phật.”

Người áo xanh tức giận. “Ngươi dám đổi bát trước mặt ta?”

“Ta rửa bát cả ngày, dám.”

Chu Bình bật cười thành tiếng, viên thuốc suýt rơi khỏi miệng. Người áo xanh quay phắt lại, nhưng thấy Tần Mạc thì sắc mặt đổi. Sợ làm hắn ngậm miệng nhanh hơn lễ phép.

Phụ nhân gầy cúi xuống nhặt bát sứt vừa được Quảng Từ đặt gần nàng. “Bát nào cũng được. Muội ta lúc sống cũng toàn dùng chén mẻ.”

Tần Mạc nhìn nàng đặt hũ tro cạnh bát. Hắn bỗng nhớ Tô Vãn từng chọn một chén nứt ở bếp Thương Lan vì nói chén nứt không ai tranh, uống nước yên hơn. Ký ức ấy không cao xa. Chính vì không cao xa, nó giữ nàng khỏi biến thành một bóng áo xanh đứng cuối mọi con đường. Hắn cúi xuống nhặt gáo nước vừa bị người áo xanh đá lệch, đặt lại cạnh chum. Không ai bảo hắn làm. Việc ấy nhỏ đến mức không được ghi vào bất cứ công đức nào.

Quảng Từ nhìn thấy, nhưng chỉ nói: “Đặt gáo úp xuống. Để ngửa muỗi đẻ.”

Chu Bình lẩm bẩm: “Đến gáo cũng có lệ.”

“Gáo có lệ, người mới đỡ bệnh.” Quảng Từ đáp, rồi quay sang Tần Mạc. “Ngươi thấy chưa? Không phải ai giữ cửa cũng muốn làm khó ngươi. Có khi ta chỉ không muốn muỗi đẻ trong nước buông danh.”

Tần Mạc không biết nên cười hay giận. Ngoại đàn cứ kéo hắn xuống bằng những thứ như vậy: muỗi, gáo, bát sứt, hũ tro, người mặc cả. Đường hỏi luân hồi càng đi càng ít giống một kiếm chém trời. Nó giống một sân đầy vật nhỏ ai cũng có lý do không muốn mất.

Tần Mạc cất sổ tên. Bát nước trên bàn rung lên vì tiếng chuông nhỏ từ sân sau. Nghi thức buông danh chưa bắt đầu, nhưng hàng người cầu siêu đã tự động xếp lại. Có người ôm thẻ tên như ôm đứa trẻ. Có người cầm giấy trắng, trên đó chẳng ghi gì, vì họ đến để quên chứ không để nhớ. Tần Mạc đứng giữa hai dòng ấy, lần đầu thấy câu hỏi của mình không phải mũi kiếm đâm thẳng lên trời, mà là một bát nước có thể làm ướt tay rất nhiều người.

Khi mặt trời khuất sau mái ngói xanh, Thiện Quả từ sân sau chạy tới kéo chuông. Tay áo cậu che vết phỏng mới, nhưng mỗi lần dây chuông trượt qua cổ tay, mặt cậu lại trắng đi. Cậu nhìn thấy Tần Mạc, ánh mắt lóe lên vừa mừng vừa sợ, rồi vội cúi đầu như chưa quen biết. Tiếng chuông đầu vang xuống ngoại đàn, không uy nghi, chỉ khàn khàn như cổ họng người thức quá lâu.

Quảng Từ nói: “Đến lượt nước buông.”

Tần Mạc không bước ngay. Hắn nghe chiếc chuông đất sứt trên dây áo mình kêu lách cách. Tào Nhị đã được chôn. A Yên đã vào cổng bệnh. Vân Nương đã úp bảng. A Tuệ đã tắt đèn. Không ai trong họ là bậc thang để hắn leo tới Tô Vãn. Nếu tối nay hắn quên điều đó, bát nước nào cũng thành bẫy do chính tay hắn khuấy đục.

Sau lưng hắn, người áo xanh cuối cùng ngồi xuống cạnh phụ nhân gầy. Không xin lỗi. Chỉ đẩy bát sạch về phía nàng, giữ bát sứt cho mình. Phụ nhân không nhận, đẩy lại. Hai cái bát qua lại trên nền đá, khẽ kêu cộc cộc, vụng về hơn mọi bài kinh. Quảng Từ không can. Có những điều nếu nói thành lời sẽ hỏng ngay. Tần Mạc bước về phía vòng nước, mang theo tiếng bát chạm nhau rất nhỏ ấy.

Tiếng ấy theo hắn lâu hơn tiếng chuông, rất lâu về sau nữa thôi.