Chương 160: Dấu xe bệnh qua bậc đá
Dãy bậc đá dẫn lên cổng ngoài Phật Đài trắng dưới ánh đèn dầu, nhưng màu trắng ấy không đều. Ở giữa mỗi bậc có vệt lõm do bánh xe bệnh kéo qua nhiều năm. Hai mép bậc nhẵn vì đầu gối người hành hương. Nước rửa từ trên cao chảy xuống thành những đường mỏng, cuốn theo tro hương, lá thuốc, bụi chân và vài giọt máu khô không ai nhận. Cổng ngoài ở lưng chừng núi đã hạ một nửa then đồng. Mỗi hồi chuông kéo dài, khe cửa lại hẹp thêm một chút.
Cha con họ Lục ở dưới bậc thứ mười bảy. Chiếc xe bệnh nghiêng sang trái, bánh gỗ nứt được buộc bằng vải đỏ và dây gai từ cầu Vô Tội. A Yên ngồi trong chăn, sốt đã hạ nhưng người mềm như cọng cỏ sau mưa. Nàng ôm con chuồn chuồn tre lệch cánh, cằm tựa lên đầu gối. Người cha họ Lục buộc dây kéo ngang ngực, lưng áo ướt đẫm. Mỗi lần ông kéo, xe nhích lên nửa gang rồi trượt xuống một chút, để lại vết bánh xước trên đá.
“Còn mấy hồi?” Chu Bình hỏi một người bán nước dưới chân bậc.
“Hai,” người kia đáp. “Hồi thứ ba đóng cổng. Xe bệnh không qua thì xuống lều ngoài.”
“Lều ngoài có thuốc không?”
Người bán nước nhìn gậy của Chu Bình, nhìn mặt A Yên trên xe, rồi nhìn đi chỗ khác. “Có mái.”
Có mái. Không phải có thuốc. Không phải có lửa. Câu trả lời không dối, nhưng phần nó tránh đi đủ làm người nghe lạnh. Tần Mạc bước tới phía sau xe. Người cha họ Lục thấy hắn, sắc mặt đổi ngay. Biết ơn ở cầu, sợ ở lều thuốc, nợ ở hẻm đèn, tất cả chen vào mắt ông.
“Ta tự kéo được,” ông nói.
Xe trượt thêm một tấc. A Yên rên nhỏ.
“Ừ,” Tần Mạc đáp. “Ta đẩy phần xe, không đẩy ngươi.”
Người cha mở miệng rồi không biết cãi thế nào. Chu Bình chống gậy đi tới cạnh A Yên, cúi xuống nhìn con chuồn chuồn. “Cánh vẫn xấu.”
Cô bé nhận ra gã, mắt sáng lên rất yếu. “Bay được.”
“Vậy là hơn ta.”
Nàng cười một chút, rồi ho. Người cha lập tức quên cãi, vội chỉnh chăn cho con. Tần Mạc đặt tay lên khung xe. Gỗ lạnh, dính mồ hôi của nhiều người trước đó. Dãy bậc này không phải lần đầu nhìn thấy người nghèo kéo bệnh lên cổng. Nó đã được mài lõm bởi những thân người tin rằng trên kia có thuốc, có chuông, có từ bi, hoặc ít nhất có một người chịu mở cửa.
Ở bậc thấp hơn, một lão quét bậc đang rắc cát vào vệt rêu để người kéo xe khỏi trượt. Ông làm rất chậm, lưng còng, chổi tre mòn đến gần hết. Mỗi khi có người giẫm qua phần vừa rắc, ông lại cau mày nhưng không mắng. Trên cổ tay ông đeo hai sợi dây cầu an cũ, một sợi trắng, một sợi đen. Tần Mạc nhìn thấy ông nhặt một đồng tiền rơi, đặt lên bậc bên cạnh thay vì bỏ túi. Lão quét bậc thấy hắn nhìn thì nói: “Tiền rơi ở bậc đá thường là tiền cầu bệnh. Lấy vào bụng đau.”
Chu Bình hỏi: “Không ai lấy thật à?”
“Có. Nên ta ngồi đây.”
Lão nói xong lại rắc cát. Một người không giữ cửa, không ký lệ, không giảng pháp, chỉ ngồi canh mấy đồng tiền rơi và mảng rêu trơn. Nhưng nếu thiếu ông, có lẽ nhiều xe bệnh đã lật trước khi kịp gặp những người cao hơn. Tần Mạc bỗng nhớ Tô Vãn từng đứng rất lâu nhìn một tạp dịch quét tuyết ở Thương Lan. Nàng nói đường sạch không phải tự sạch, chỉ là người quét thường bị xem như nền. Hôm ấy hắn không để ý. Bây giờ mỗi nhát chổi trên bậc đá nghe như một lời nhắc muộn.
Đội giữ bậc gồm sáu tăng nhân áo xám đứng ở chiếu nghỉ. Người dẫn đội tên Tĩnh Duy, mặt vuông, tay cầm thẻ chuông. Ông không quát. Ông chỉ nhắc đúng lệ: “Xe bệnh không được chặn dòng hành hương quá ba hồi. Người không đủ sức kéo phải nhường đường cho hàng sau. Ai hỗ trợ phải ghi tên, tránh tranh công đức.”
Chu Bình ngẩng lên. “Tranh cái gì? Tranh đau lưng à?”
Tĩnh Duy nhìn gã, không nổi giận. “Có người từng thuê kẻ khác kéo xe rồi nhận công đức cứu bệnh. Có người cố ý làm xe đổ để kiện cổng. Lệ sinh ra vì từng có việc.”
“Rồi lệ lớn lên ăn luôn người.”
Một tăng nhân trẻ phía sau cau mày. Tĩnh Duy không đáp. Có lẽ ông đã nghe câu tương tự quá nhiều. Ông nhìn Tần Mạc lâu hơn nhìn Chu Bình. Vệt tro, máu, dấu phù trên vai, vấn điệp xám trong áo gã bệnh bên cạnh: từng thứ đều bảo ông nên khóa dây. Nhưng xe bệnh đang ở bậc thứ mười bảy, hồi chuông thứ hai sắp vang.
“Ghi hỗ trợ vô danh,” Tĩnh Duy nói với người giữ sổ. “Nếu người kia không chịu khai, ghi theo mục ngoài lệ.”
Tần Mạc hơi ngẩng đầu. Một mục ngoài lệ nữa. Những mục bị phủ bụi đang lần lượt hiện ra dưới chân Phật Đài, như dấu rạn trong lớp men sạch. Hắn không biết nên mừng hay giận.
Hồi chuông thứ hai vang lên. Then đồng trên cổng hạ thêm một đoạn. Đám người phía sau bắt đầu nôn nóng. Có người bệnh khác, có người già, có người chỉ muốn qua cổng trước đêm để khỏi mất tiền trọ. Họ không ác khi khó chịu vì xe A Yên chậm. Họ cũng đang mang nỗi khổ của mình. Chính vì thế dãy bậc trở thành một cái cân không cần đồng: người nào đau hơn, người nào đáng qua trước, ai có quyền đứng giữa đường lâu hơn.
Tần Mạc đẩy. Người cha kéo. Xe nhích lên một bậc. Bánh trái kẹt vào khe lõm. Dây vải đỏ sắp đứt. Sen đen trong người Tần Mạc đưa ra một cách rất dễ: dùng ma khí nâng cả xe, vượt một hơi lên cổng, mặc cho chuông nghiệp gào. Nhanh, hiệu quả, không cần nhờ ai. Nhưng khi ma khí tràn ra, cổng sẽ khóa. A Yên có thể qua cùng hắn hoặc bị ghi nhiễm nghịch. Những người quanh bậc sẽ lùi, chen, ngã. Đường ngắn vẫn có móng vuốt.
“Dây phụ,” Tần Mạc nói.
Người cha họ Lục hoảng. “Không có.”
Chu Bình tháo dây buộc hành lý của mình ném tới. Người bán nước dưới chân bậc do dự một lát, rồi tháo dây gánh thùng. Một phụ nhân phía sau lấy khăn dài. Tăng nhân trẻ vừa cau mày cũng ném xuống một cuộn dây gai dùng chặn hàng. Không ai tuyên bố mình giúp nghịch chủng. Họ chỉ ném dây cho một chiếc xe sắp lật. Có lẽ đôi khi người ta cần một vật cụ thể để lòng tốt không phải nói thành lời.
Tần Mạc buộc ba sợi dây vào trục xe. “Kéo theo nhịp chuông nhỏ, không theo hồi lớn.”
“Ngươi từng kéo xe bệnh à?” người bán nước hỏi.
“Từng kéo người chết.”
Không ai hỏi tiếp. Câu trả lời ấy đặt xuống giữa bậc đá, nặng hơn mức cần thiết. Chu Bình liếc hắn, nhưng không sửa. Có những sự thật xấu vẫn dùng được nếu không biến nó thành cờ.
Họ kéo. Một bậc. Hai bậc. Bánh xe nghiến đá, dây cứa vào vai người cha, vào tay Tần Mạc, vào lòng bàn tay người bán nước. A Yên tỉnh hơn, cố ôm con chuồn chuồn không để rơi. Đám người phía sau ban đầu lùi, sau đó vài người đặt tay lên đuôi xe. Không ai nhìn nhau. Nhìn nhau thì phải nhận mình đang giúp ai. Không nhìn, việc dễ làm hơn.
Ở bậc thứ ba mươi hai, chuông nghiệp trên cổng bỗng vang lệch nhịp. Không phải hồi khóa cổng. Là tiếng báo nghịch. Vệt tro trên tay Tần Mạc sáng lên, vấn điệp trong áo Chu Bình nóng rực, thanh y dưới áo hắn lạnh như vừa chạm nước sâu. Trên cổng hiện một dòng chữ trắng: kẻ mang nghịch danh không được lẫn hàng bệnh.
Đám đông đông cứng. Những bàn tay vừa đặt lên xe rút đi gần hết. Người cha họ Lục quay phắt lại, mặt không còn máu. Nếu Tần Mạc tiếp tục đẩy, xe của A Yên có thể bị tính là lẫn hàng với nghịch danh. Nếu hắn buông, xe trượt. Tĩnh Duy nâng thẻ chuông, ánh mắt nặng nề. Ông không muốn đánh, nhưng lệ đã hiện trên cổng, trước mặt mọi người.
Sen đen cười không thành tiếng trong ngực Tần Mạc. Đây là lúc nó thích nhất: khi mọi lựa chọn đều xấu, sức mạnh trở thành thứ duy nhất có vẻ trung thành. Hắn có thể phá chuông. Có thể bẻ then. Có thể dùng sự sợ hãi của cả hàng người để mở một đường. Hắn cũng có thể đứng yên làm kẻ bị bỏ lại, để xe bệnh không bị liên lụy. Nhưng nếu đứng yên sai nhịp, xe sẽ lật.
Chu Bình bỗng bước lên một bậc, giật dây khỏi tay Tần Mạc. Gã suýt ngã ngay vì yếu, nhưng người bán nước giữ lại. “Ngươi qua bên.”
“Ngươi kéo không nổi.”
“Ta biết. Nên ta không kéo một mình.” Chu Bình quay xuống đám người. “Ai muốn mắng hắn thì lát mắng. Trước mắt đẩy cái xe này khỏi bậc đã. Đứa bé không phải phụ lục của tên hắn.”
Không ai động trong một hơi thở. Rồi người mẹ bán bánh từ phố mưa giấy xuất hiện ở cuối hàng, tay còn băng vết bỏng, lặng lẽ đặt vai vào dây. Tiếp theo là tạp dịch lau đá của nhà cân, rồi người bán nước, rồi tăng nhân trẻ. Họ không hô khẩu hiệu. Họ thậm chí không nhìn Tần Mạc. Chính sự không nhìn ấy cứu A Yên khỏi bị buộc quá chặt vào hắn.
Tần Mạc lùi sang mép bậc. Chuông nghiệp vẫn gọi tên vệt xám trên người hắn. Hắn để nó gọi. Mỗi tiếng chuông đánh vào Kim Đan nứt, làm trước mắt hắn tối đi. Ma khí bị ép đứng yên trong da, không được tràn ra nâng xe, không được giết ai để cắt chuông. Đây là cái giá lặng hơn chảy máu: đứng nhìn người khác làm phần việc hắn muốn tự gánh, vì gánh một mình sẽ hại họ.
Xe bệnh vượt bậc cuối đúng lúc hồi chuông thứ ba bắt đầu. Cổng ngoài mở một khe vừa đủ cho hàng bệnh vào. Tĩnh Duy hạ thẻ chuông, chắn trước Tần Mạc.
“Người mang nghịch danh chờ ở ngoại đàn.”
Người cha họ Lục quay lại từ trong khe cổng. Ông muốn nói gì đó, nhưng A Yên níu áo. Cô bé giơ con chuồn chuồn tre lên. Cánh lệch rung trong gió cổng, không bay, nhưng cũng không gãy. Tần Mạc gật đầu rất khẽ. Người cha cúi xuống đẩy xe vào trong. Khe cổng nuốt họ, rồi hẹp lại.
Chu Bình đứng bên ngoài với Tần Mạc. Gã có thể theo hàng bệnh nếu muốn; Thiện Quả từng ghi giấy cho gã, Chân Nhiên có thể nhận. Nhưng gã chống gậy ở lại, mặt xám như tro.
“Ngươi nên vào,” Tần Mạc nói.
“Vào để nghe người ta bảo ta được cứu nếu cắt ngươi ra khỏi sổ à?” Chu Bình thở ra. “Ta yếu, không ngu đến mức đó.”
Tĩnh Duy nhìn họ. Sau lưng ông, cổng ngoài đóng hẳn, nhưng một cửa phụ bên trái mở ra, không sáng bằng cổng chính. Bên trong là sân ngoại đàn, chuông nhỏ, bóng người quét bậc và mùi cháo đêm. Bên ngoài là Tần Mạc, Chu Bình, một ít máu trên dây kéo, và vấn điệp xám đã cháy mất một góc.
“Ngoại đàn nhận người hỏi,” Tĩnh Duy nói. “Không nhận người giả sạch. Ngươi muốn hỏi ai, phải đứng ngoài hàng sáng mai.”
“Ta hỏi về người đã vào luân hồi,” Tần Mạc đáp.
“Vậy càng phải đứng ngoài. Người trong hàng đều muốn gọi ai đó. Phật Đài nghe người biết chờ trước.”
Tần Mạc nhìn cánh cửa phụ. Câu ấy có thể là từ bi. Cũng có thể là cách trì hoãn. Có thể cả hai. Hắn đã đi qua cháo, thẻ hương, cầu, thuốc, cân, mưa giấy, quán trọ, đèn sen, mộ đất, bậc đá; mỗi nơi đều cho hắn một lý do để giận và một lý do để chưa chém. Bây giờ Phật Đài không mở cửa lớn. Nó bắt hắn đứng ở chỗ mọi người thấy rõ vết bẩn của mình.
Chu Bình trượt ngồi xuống bậc, mệt đến không giữ nổi lời mỉa. Tần Mạc ngồi cạnh gã. Chuông nghiệp im dần, nhưng dư âm vẫn gõ trong xương. Trên tay hắn, dây kéo xe để lại một rãnh đỏ. Trong tay áo, giấy đèn ghi tên Tô Vãn đã khô lại, nét mực nhòe nhưng chưa mất. Hắn không biết ngày mai Phật Đài sẽ hỏi gì. Hắn chỉ biết đêm nay, A Yên đã vào cổng mà không phải mang tên hắn như một vết án.
Ngoại đàn sáng lên bằng những ngọn đèn thấp. Người quét bậc bắt đầu rửa vết bánh xe trên đá. Ông ta rửa đến chỗ máu của Tần Mạc thì dừng, nhìn hắn một cái, rồi múc nước đổ chậm hơn. Không phải kính trọng. Không phải tha thứ. Chỉ là một người già biết có vết bẩn cần ngâm lâu mới sạch, và có vết không nên vội xóa trước khi hiểu nó từ đâu rơi xuống.
Một đồng tiền rơi từ tay ai đó lăn xuống cạnh chân Tần Mạc. Lão quét bậc chống chổi đứng dậy, định nhặt, nhưng đầu gối kêu răng rắc. Tần Mạc cúi xuống trước, đặt đồng tiền lên bậc đá sạch như ông đã làm. Lão nhìn hắn, rồi nhìn cổng đã đóng.
“Đứng chờ thì đừng chắn lối nước,” ông nói.
Tần Mạc dịch sang một bên. Nước rửa bậc chảy qua chỗ hắn vừa ngồi, cuốn máu loãng xuống rãnh tối. Chu Bình cười khẽ, mệt đến mức tiếng cười gần như hơi thở. “Ngươi bị đuổi khỏi cả lối nước.”
“Ừ.”
“Tốt. Mai hỏi trời cao nhớ nói mình đã học cách tránh rãnh.”
Tần Mạc ngẩng nhìn cửa phụ của ngoại đàn. Không có trời cao nào trả lời. Chỉ có lão quét bậc, đồng tiền cầu bệnh, vết bánh xe được rửa rất lâu và một đêm phải chờ qua hết trước khi câu hỏi đầu tiên được đặt xuống.