tinbc tinbc

Chương 158: Hẻm đèn sen tắt

Hẻm đèn sen sáng bằng thứ ánh sáng khiến mặt người trông hiền hơn thực tế. Hai bên hẻm treo hàng trăm đèn giấy, ngọn to bằng bát, ngọn nhỏ bằng lòng bàn tay, tất cả đều vẽ cánh sen bằng mực vàng. Nước mưa đọng trong rãnh đá, phản chiếu đèn thành những bông hoa méo mó dưới chân. Người bán hàng rao rất khẽ, như sợ nói lớn sẽ làm người chết giật mình. Một ngọn hỏi bình an. Hai ngọn tìm mộng cũ. Năm ngọn gọi tên dưới suối. Thêm tiền dầu thì được nghe lời giải của pháp sư.

Chu Bình kéo mũ rơm thấp xuống. “Ta đã nói rồi.”

“Nói gì?”

“Chỗ bán hy vọng luôn có bảng giá.”

Tần Mạc không đáp. Hắn đang nhìn một chiếc bàn nhỏ ở cuối hẻm. Trên bàn không có pháp sư áo rộng, chỉ có một cô gái gầy tên A Tuệ, theo tấm gỗ treo xiêu phía sau. Nàng ngồi giữa đống đèn giấy rẻ nhất, tay dính hồ, tóc buộc bằng dây gai. Trước mặt nàng là một ông lão đang đọc tên vợ vào ngọn đèn. Đèn không sáng. Ông lão nhìn nàng như sắp vỡ. A Tuệ không vội bảo ông mua ngọn khác. Nàng lấy kim chọc lại lỗ thông khí, chỉnh tim đèn, rồi nói: “Tên người sống với ông lâu quá, hơi thở ông run, lửa không bắt. Đọc chậm thôi.”

Ông lão đọc lại. Đèn sáng lên, nhỏ và vàng, chẳng có phép lạ nào ngoài tim đèn được sửa. Ông lão khóc. A Tuệ quay mặt đi tính tiền, để ông tưởng mình còn chút riêng tư.

Bên chân bàn của A Tuệ có một chiếc hộp gỗ đựng những mẩu tim đèn cháy dở. Nàng không vứt chúng. Mẩu dài thì nối vào đèn rẻ, mẩu ngắn thì bán cho người chỉ cần một lần châm trước bài vị. Đứa em trai khoảng tám tuổi nằm sau tấm rèm, ho từng cơn, mỗi lần ho lại thò tay ra xin nước. A Tuệ rót nước bằng cái chén sứ mẻ, vừa đưa vừa mắng: “Uống chậm. Nước cũng đòi tiền củi.” Đứa bé lè lưỡi với nàng, rồi thấy Tần Mạc nhìn thì rụt vào rèm.

“Em ngươi?” Chu Bình hỏi.

“Chủ nợ nhỏ,” A Tuệ đáp. “Nợ từ lúc sinh ra, đòi cả ngày.”

Trên sạp nàng có mấy ngọn đèn đẹp hơn hẳn đèn rẻ, cánh sen cắt đều, giấy dày, màu lửa ổn. Nàng để chúng ở phía sau, không đẩy lên trước. Khi một phụ nhân mặc áo mới hỏi loại đắt nhất, A Tuệ bán ngay. Khi một người phu gánh than hỏi có loại nào gọi được con chết không, nàng đưa loại rẻ và bảo về treo trước cửa, đừng nghe ai dụ mua phù bóng. Cách nàng phân biệt khách không sạch sẽ, nhưng không hoàn toàn bẩn. Nàng đang kiếm tiền. Nàng cũng đang chặn vài cái bẫy lớn hơn mình.

Tần Mạc bước tới.

“Một ngọn?” A Tuệ hỏi. Mắt nàng rất nhanh, nhìn vết máu trên vai hắn, vệt tro trên tay, vấn điệp trong áo Chu Bình, rồi giả vờ chỉ thấy khách.

“Một tên.”

“Tên người sống hay người chết?”

Tần Mạc im một nhịp. “Người đã vào luân hồi.”

Tay A Tuệ khựng lại. Nàng không cười, cũng không tỏ vẻ thần bí. “Loại đó đắt, vì thường không có kết quả.”

Chu Bình bật cười. “Hiếm có người bán hàng thật thà.”

“Thật thà một câu đầu để câu sau đỡ bị đánh.” A Tuệ đặt một ngọn đèn giấy trước mặt Tần Mạc. “Viết tên vào mặt trong. Nếu đèn sáng, nghĩa là tim đèn tốt. Nếu tắt, nghĩa là gió mạnh hoặc dầu xấu. Ai bảo ngươi hơn thế thì qua bàn bên kia, họ mặc áo đẹp hơn ta.”

Tần Mạc cầm bút. Đầu bút chạm giấy, chữ “Tô” hiện ra trước, rồi chữ “Vãn”. Hai chữ ấy hắn đã viết nhiều lần trên sổ của mình, nhưng viết lên đèn sen lại khác. Giấy mỏng quá, nét mực thấm ra mép, như chỉ cần thở mạnh tên nàng sẽ nhòe. Hắn nhớ Tô Vãn từng chê đèn sen ở trấn dưới Thương Lan xấu. Nàng nói hoa sen giấy nào cũng giống nhau, người bán chỉ thay lời rao. Vậy mà lúc đi ngang, nàng vẫn mua một ngọn rẻ nhất cho một bà lão không đủ tiền, còn dặn hắn đừng cười. Hắn đã cười. Nàng đá vào chân hắn.

A Tuệ châm lửa. Tim đèn bắt một chấm vàng rồi tắt ngay.

Không ai nói trong vài hơi thở. Chu Bình cũng im. Tiếng rao quanh hẻm bỗng xa hơn, như bị nước mưa hút xuống rãnh. Tần Mạc nhìn ngọn đèn tắt. Hắn biết nó không chứng minh gì. A Tuệ đã nói trước. Gió có thể mạnh, dầu có thể xấu, tay hắn có thể run làm mực thấm ướt tim. Nhưng một phần rất thấp trong hắn vẫn vừa mong nó sáng. Phần đó không lý trí, không cao thượng, không biết tôn trọng luân hồi. Nó chỉ là một người mất người mình yêu, nhìn một ngọn lửa nhỏ và muốn được lừa.

“Dầu xấu,” A Tuệ nói.

“Ngươi vừa bảo đừng tin lời giải.”

“Ta đang cho ngươi một lời giải rẻ nhất. Không lấy thêm tiền.”

Một người đàn ông áo tím ở bàn đối diện nghe thấy, lập tức chen tới. Hắn đeo chuỗi hạt bạc, tay cầm quạt vẽ phù. “Vị huynh đài này hỏi người nhập dòng? Đèn tắt không phải vô duyên. Là hồn người kia bị tầng nước che. Ta có pháp gọi bóng, chỉ cần ba mươi viên linh thạch hoặc vật tùy thân…”

Chu Bình nắm gậy. A Tuệ đảo mắt. Tần Mạc nhìn người áo tím. “Gọi được?”

Người áo tím thấy con mồi cắn câu, giọng mềm hơn. “Không gọi về, chỉ hiện một bóng để an lòng. Không phạm luật Phật Đài. Người thương sâu mà không thử, sau này hối hận.”

Hai chữ hối hận đánh vào Tần Mạc rất đúng chỗ. Sen đen trong ngực cũng im đi, như muốn nghe tiếp. Một bóng thôi. Không phải kéo nàng khỏi đời mới. Không phải cướp luân hồi. Chỉ nhìn một lần. Nếu là giả, hắn mất tiền. Nếu là thật, hắn có thể biết nàng còn đâu đó. Cám dỗ này không cần mùi máu. Nó dùng giọng người bán hàng và khoảng trống trong lòng hắn.

A Tuệ bỗng cầm ngọn đèn tắt ném thẳng vào mặt người áo tím. Dầu bẩn văng lên áo hắn.

“Bóng cái đầu ngươi,” nàng mắng. “Hôm qua ngươi gọi bóng mẹ cho thằng bé nhà bán than, bóng hiện ra đòi ăn thịt chó. Mẹ nó lúc sống ăn chay mười năm!”

Người áo tím biến sắc. “Con nhỏ bán đèn rách…”

Hắn vung tay. Hai lá phù lửa kẹp giữa ngón tay, định dọa hơn là giết. Tần Mạc chụp cổ tay hắn trước khi phù cháy. Sen đen lập tức đưa lên cách nuốt linh lực từ mạch tay. Rất gần. Rất sạch. Một tên lừa đảo dùng nỗi nhớ người chết kiếm tiền, nuốt hắn nghe còn giống trừng phạt.

Tần Mạc không nuốt. Hắn bẻ cổ tay vừa đủ làm phù rơi xuống nước mưa. Phù tắt, khói bốc lên mùi lưu huỳnh rẻ tiền.

“Trả tiền cho những người ngươi lừa hôm nay,” hắn nói.

Người áo tím cười méo. “Ngươi là quan à?”

Tần Mạc nhìn hắn. “Không. Nên đừng thử xem ta làm tới đâu.”

Lời đe dọa ấy không đẹp. Nó có ma khí trong đó. Người quanh hẻm lùi lại. A Tuệ cũng lùi nửa bước, dù vừa được hắn đỡ. Tần Mạc thấy. Hắn buông tay người áo tím trước khi xương gãy. Người kia ôm cổ tay, ném túi tiền xuống bàn rồi chạy vào hẻm phụ, vừa chạy vừa chửi.

A Tuệ nhặt túi tiền, đếm rất nhanh, rồi chia cho ba người bị lừa gần đó. Nàng giữ lại một phần nhỏ. Chu Bình nhướng mày.

“Tiền công chửi người,” nàng nói. “Muốn kiện thì xếp hàng.”

Tần Mạc nhìn ngọn đèn ghi tên Tô Vãn đã ướt. “Ngươi biết hắn lừa, sao còn để hắn bán?”

“Ta đuổi ba lần. Quản chợ thu tiền của hắn nên hắn quay lại bốn lần.” A Tuệ lấy giấy mới lau bàn. “Ở đây ai cũng bán một thứ người khác muốn tin. Ta ít nhất sửa tim đèn trước khi lấy tiền.”

“Vậy ngươi cũng lừa.”

“Ừ.” Nàng đáp quá nhanh, làm Tần Mạc im. “Ta nói với ông lão kia đọc chậm thì đèn sáng. Thật ra ta đã thay tim lúc ông không nhìn. Nhưng ông ấy về nhà sẽ ngủ được. Mai ông vẫn phải ăn cháo, vẫn phải trả tiền phòng, không thể ngồi cả đêm trước cái đèn tắt. Ngươi bảo ta ác thì ta nhận nửa phần. Nửa còn lại chia cho đời.”

Đứa em sau rèm lại ho. A Tuệ ném vào đó một viên đường đen nhỏ, động tác nhanh như sợ ai thấy nàng dịu đi. “Còn ngươi,” nàng nói với Tần Mạc, “ngươi không giống người mua đèn để ngủ. Ngươi mua để tự cho phép mình làm chuyện tiếp theo. Loại khách đó nguy hiểm nhất. Đèn sáng thì bảo trời đồng ý. Đèn tắt thì bảo trời thử lòng. Kiểu gì cũng có cớ.”

Tần Mạc không thích nàng nói đúng. “Ta chưa làm gì.”

“Người sắp làm gì thường nói câu đó.” A Tuệ cúi xuống nhặt một cánh sen giấy rơi. “Ta bán đèn, gặp nhiều lắm. Có người đốt đèn cho vợ chết, sáng hôm sau ép con gái cưới thay vì bảo đó là ý mẹ. Có người hỏi cha đã khuất có tha chưa, rồi dùng đèn sáng để khỏi trả nợ. Nỗi nhớ không tự ác. Nhưng người sống rất giỏi bắt nó ký tên dưới việc mình muốn.”

Chu Bình nhìn Tần Mạc bằng nửa con mắt. “Nghe chưa?”

“Ta có tai.”

“Có tai với có chịu nghe là hai bệnh khác nhau.”

Chu Bình nhỏ giọng: “Ta bắt đầu thích cô này.”

“Ngươi thích ai cũng nợ tiền,” Tần Mạc nói.

A Tuệ nghe được, cười khô. Nàng nhặt ngọn đèn của Tô Vãn lên, không châm lại. “Tên này đừng đốt ở đây. Tay ngươi run quá, đèn nào cũng tắt. Giữ lại đi. Khi nào hỏi được bằng cách không cần đèn, hãy hỏi.”

Tần Mạc nhận mảnh giấy ướt. Chữ Tô Vãn nhòe một chút ở nét cuối. Hắn cất vào sổ nhưng không kẹp sát tên nàng, để giấy đèn nằm riêng. Một vật giả vẫn có thể ghi lại một khoảnh khắc thật: hắn đã muốn bị lừa, và đã không mua lời lừa ấy bằng tên nàng.

Tiếng chiêng nhỏ vang từ đầu hẻm. Quản chợ đến cùng hai hộ vệ, mặt đỏ vì rượu. Hắn thấy người áo tím bỏ chạy, thấy A Tuệ cầm tiền, lập tức quát nàng phá lệ kinh doanh, làm nhiễu lòng hành hương. A Tuệ cúi đầu nhặt tăm tre, bàn tay run nhưng miệng vẫn cứng: “Hắn dùng phù bẩn.”

“Phù bẩn cũng đóng phí chỗ ngồi.”

Tần Mạc định bước lên. Chu Bình kéo hắn lại, chỉ xuống vấn điệp đang nóng trong áo. Không thể gây thêm một trận lớn. Không thể kéo cả hẻm vào tội chứa ma. Tần Mạc nhìn quanh, thấy dưới chân quản chợ có một thùng dầu lậu giấu sau vải, dấu Công Đức Khố bị cạo nửa. Hắn nhặt một tờ chiếu truy ma rơi từ mái, lau nước trên đó, rồi đặt lên thùng dầu.

“Cái này cũng đóng phí?” hắn hỏi.

Quản chợ nhìn dấu dầu hiện ra dưới mực đỏ, mặt đổi sắc. Người mua đèn lập tức xì xào. A Tuệ hiểu rất nhanh, kéo thùng dầu ra ánh sáng. “Dầu cấm pha nước! Bảo sao đèn cứ tắt!”

Đám đông chuyển giận sang quản chợ. Không ai còn rảnh nhìn Tần Mạc trong vài nhịp. Hắn dùng vài nhịp ấy rời hẻm cùng Chu Bình. Phía sau, A Tuệ mắng người bằng giọng run, mắng xong vẫn cúi nhặt từng que tăm tre rơi vì ngày mai còn phải bán.

Ở cuối hẻm, một người mặc áo xám đang đứng cạnh tấm chiếu bọc xác. Đầu hắn cạo trọc nhưng không có giới sẹo, tay cầm cái cuốc thuê, vai ướt mưa. Hắn nhìn dòng người mua đèn, rồi nhìn Tần Mạc.

“Ngươi có phải người vừa giữ cầu không?” hắn hỏi.

Chu Bình thở dài. “Lại nợ.”

Người áo xám ôm chặt tấm chiếu. “Ta tên Không Hối. Bạn ta chết không có thẻ. Họ bảo chôn vô danh cho sạch đường. Nhưng hắn có tên.”

Tần Mạc nhìn tấm chiếu. Một bàn chân thò ra ngoài, dép rơm mất một chiếc. Mưa giấy dính trên vải liệm, chữ đỏ nhòe thành những vệt giống máu cũ. Đèn sen sau lưng hắn vẫn sáng, nhưng ngọn ghi tên Tô Vãn trong sổ thì lạnh. Hắn biết mình nên đi tiếp tới bậc đá trước khi truy binh khép vòng. Hắn cũng biết người chết trong tấm chiếu kia sẽ bị chôn mất tên nếu hắn quay lưng.

“Tên gì?” Tần Mạc hỏi.

Không Hối cúi đầu. “Tào Nhị. Nhị trong số hai, không phải nhị trong rẻ mạt. Hắn ghét nhất bị viết sai.”

A Tuệ ở phía sau nghe được, ném cho Không Hối một mẩu vải dầu. “Bọc chân lại. Để lộ ra ngoài, quản chợ phạt thêm tiền xấu vía.”

Không Hối nhận, lúng túng nói cảm tạ. A Tuệ xua tay như đuổi khói. “Mai nhớ trả. Vải dầu không siêu độ miễn phí.”

Tần Mạc nhìn mẩu vải được quấn quanh bàn chân người chết. Hẻm đèn vẫn đang bán những lời an ủi thật giả lẫn lộn, nhưng ngay trong nó, một cô gái keo kiệt vừa che chân cho xác không quen để người chết khỏi bị phạt tiền. Thế gian cứ buộc hắn phải nhìn thêm một lớp như vậy. Hận càng lúc càng khó sạch. Nhưng nếu hận không chịu nhìn, nó sẽ sớm biến thành thứ sen đen muốn hắn trở thành.