tinbc tinbc

Chương 156: Mưa giấy truy ma

Mưa giấy rơi không ướt áo, nhưng làm phố nhỏ trước ngoại trạm rét đi. Hạc giấy bung thành từng tờ chiếu trên mái hàng, trên quầy thuốc, trên lưng người gánh nước, trên mẹt bánh còn nóng. Chữ đỏ hiện rất chậm, để ai nhìn thấy cũng có thời gian sợ: kẻ từng nhận ơn nghịch chủng phải tự nhận tại quán trọ Người Không Tên trước đêm; ai che giấu bị trừ công đức đồng lõa; ai báo đúng được giữ quyền vào cổng bệnh. Dưới hàng chữ ấy là dấu Thiên Luật, dấu Công Đức Khố, và một vòng sen bạc của Phật Đài. Ba thứ cùng đặt cạnh nhau, sạch như đã được rửa qua nước hương.

Trước khi giấy rơi, con phố vẫn có vẻ như mọi phố nghèo dưới chân nơi linh thiêng. Người bán than cãi nhau với người bán bánh vì khói làm bột ám mùi. Một cô gái vá dù ngồi bên hiên, dùng răng cắn đứt chỉ đỏ, vừa vá vừa nghe khách mặc cả. Đứa trẻ trông xe dầu vẽ hình cá lên bụi trên thùng gỗ. Một con chó gầy ngủ dưới gầm sạp bị người qua lại đá trúng hai lần mà chỉ đổi bên. Những thứ ấy chẳng liên quan đến luân hồi, không biết Tần Mạc là ai, cũng không quan tâm câu hỏi của hắn có cao đến đâu. Chúng tồn tại trước khi hắn bước vào và đáng lẽ sẽ tiếp tục tồn tại sau khi hắn đi qua.

Tờ giấy đầu tiên rơi đúng vào chảo bánh. Mực đỏ gặp dầu nóng, xèo một tiếng. Cô bán bánh tưởng cháy, vội hất chảo. Bánh văng xuống đất, mấy đứa trẻ lập tức cúi nhặt. Rồi chữ trên giấy hiện ra, và mọi cái cúi người đều khựng lại. Người ta bắt đầu nhớ mình vừa nhìn thấy Tần Mạc đi qua nhà cân. Nhớ ai đã nhận tiền bạt của hắn, ai đã nhường đường, ai đã không hét. Ký ức mới đó còn chưa kịp thành chuyện kể đã bị biến thành hồ sơ có thể khai.

Người trên phố không lập tức chạy. Ban đầu họ chỉ nhìn nhau. Cái đáng sợ nhất của chiếu mới là nó không chỉ gọi tên Tần Mạc. Nó gọi cả những người vừa im lặng cho hắn đi qua, vừa nhận một bát cháo, vừa được đỡ qua cầu, vừa đưa một gói thuốc. Tội không còn nằm trên một người. Nó được rải mỏng như giấy, dính vào tay bất cứ ai từng làm một việc chưa kịp gọi tên.

Chu Bình đứng dưới mái hiên bán dù, vấn điệp xám kẹp trong áo. Gã nhìn đám hạc giấy, mặt tối lại. “Đòn này bẩn.”

“Bẩn mà hợp lệ,” Tần Mạc nói.

“Ngươi đừng khen.”

“Ta đang nhớ cho đúng.”

Một bà cụ chống gậy bước lùi khỏi tờ chiếu rơi dưới chân, đụng vào mẹt bánh của cô bán hàng. Bánh đổ. Cô bán hàng quỳ xuống nhặt theo phản xạ, rồi chợt thấy trên một chiếc bánh có in bóng mặt Tần Mạc từ tờ giấy ướt. Nàng hoảng hốt ném bánh đi. Đứa con trai nhỏ của nàng lao theo nhặt, vì bánh rơi xuống đất vẫn là bữa tối. Người mẹ kéo con lại quá mạnh, thằng bé ngã đập đầu vào chân sạp.

Tiếng khóc ấy làm phố vỡ.

Không ai ra lệnh. Mọi người tự chọn hướng chạy tệ nhất. Người muốn tránh Tần Mạc xô vào người muốn tránh trạm báo. Người cầm thẻ bệnh sợ mất lượt, người bán hàng sợ mất quầy, người từng ở cầu Vô Tội sợ bị ai đó nhớ mặt. Một con lừa kéo xe dầu hoảng, đá tung thùng gỗ. Dầu tràn ra đá, gặp bếp than của hàng bánh, lửa phựt lên một dải thấp. Bà cụ chống gậy ngã xuống đúng giữa đường, gậy văng xa. Ba người bước qua bà mà không nhìn, không hẳn vì ác, mà vì sợ đang cầm cổ họ chạy.

Sen đen trong Tần Mạc nở ra như gặp gió. Nỗi sợ quanh phố nhiều đến mức có thể chạm vào. Nó có vị mặn, nóng và dễ nuốt hơn bệnh nhiệt ở lều thuốc. Nếu hắn hút lấy, đám đông sẽ chậm lại. Người chạy sẽ mất sức, lửa sẽ có thời gian bị dập, bà cụ không bị giẫm. Đề nghị ấy không khoác áo giết chóc. Nó mặc áo cứu người. Tần Mạc bước một bước về phía dòng người, bàn tay phải mở ra.

Một chiếc dù dầu vá bằng chỉ đỏ đập mạnh vào cổ tay hắn.

“Tỉnh,” Chu Bình quát.

Tần Mạc quay lại. Chu Bình đứng không vững, nhưng vẫn cầm cán dù như cầm kiếm. Cái dù ấy hẳn lấy từ sạp bên cạnh; trên mặt dù vẽ một con cá chép đỏ bị vá mất đuôi. Gã thở dốc, mắt vừa giận vừa sợ. Sợ rõ ràng. Không giấu. Tần Mạc nhìn nỗi sợ đó, cơn đói trong người khựng lại. Bạn hắn đang sợ hắn thật, không phải sợ chiếu. Cú đánh bằng dù nhẹ hơn nhiều vết thương, nhưng làm hắn đau đúng chỗ.

“Ta có thể làm họ dừng,” Tần Mạc nói.

“Bằng cách lấy gì của họ?”

Câu hỏi không lớn. Nó bị lửa, giấy, tiếng khóc nuốt mất hơn nửa. Nhưng Tần Mạc nghe đủ. Hắn khép tay lại. Sen đen táp vào lòng bàn tay, tức tối như thú bị giật mồi. Hắn xoay người, không hút nỗi sợ, không rút kiếm, mà chụp lấy tấm bạt che hàng gạo bên cạnh.

“Dầu!” hắn quát. “Kéo bạt phủ dầu, không dẫm lên!”

Không ai nghe ngay. Một người bán gạo nhìn hắn như nhìn ma. Tần Mạc ném cả túi tiền còn lại của Chu Bình lên quầy. “Mua bạt.”

Chu Bình kêu lên: “Đó là tiền thuốc!”

“Ghi nợ ta.”

“Ta đang ghi bằng máu đây!”

Người bán gạo bị tiếng cãi kéo khỏi cơn hoảng. Hắn buông dây buộc bạt. Tần Mạc giật tấm bạt, kéo qua vệt dầu đang cháy. Lửa liếm lên mép vải, nóng táp vào mặt. Hai thanh niên gần đó thấy hắn không đốt người, chỉ đốt bạt, mới nhào tới đạp mép lửa. Cô bán bánh ôm con trai khóc, nhưng khi thấy bà cụ nằm giữa đường, nàng nghiến răng bò ra kéo gậy về. Sợ không biến mất. Nó chỉ bị những việc cụ thể chen vào từng chút.

Tần Mạc lao tới đỡ bà cụ. Bà cụ nhìn mặt hắn, nhận ra từ chiếu, toàn thân cứng lại. “Ta không nhận ơn,” bà nói ngay, giọng run.

“Vậy coi như ta trả đường,” hắn đáp, kéo bà khỏi vệt dầu.

“Ta không quen ngươi.”

“Tốt.”

Hắn đặt bà dưới mái hiên. Bà cụ ôm gậy, môi mấp máy, không biết nên niệm Phật hay mắng. Tần Mạc không chờ. Lửa đã tắt phần lớn, nhưng hạc giấy vẫn rơi. Mỗi tờ giấy chạm đất lại khiến người ta nhớ mình có thể bị ghi tên. Một đám người chen về phía trạm báo ở cuối phố, nơi có bàn tự nhận. Bàn ấy vốn dùng cho người nhặt được đồ rơi; giờ đã phủ chiếu trắng. Ai tới trước có thể khai mình từng thấy gì, làm gì, không làm gì. Ai khai đủ sớm được giảm lỗi. Cơ chế ấy sáng sạch đến mức buồn nôn.

Từ đầu phố, Triệu Lư của quán cháo xuất hiện cùng ba đệ tử áo trắng. Hắn không cưỡi ngựa. Tay áo hắn dính nhựa bánh xe, chứng tỏ sau khi báo tin vẫn giúp cha con họ Lục một đoạn. Khi thấy Tần Mạc, mặt hắn căng ra. Hắn rút kiếm. Lần này không có xe bệnh chặn giữa hai người. Chỉ có phố rối, người sợ và một bàn tự nhận đang chờ nuốt từng cái tên nhỏ.

“Tần Mạc!” Triệu Lư gọi đúng tên.

Đám đông lập tức tách ra. Chữ trên chiếu có mặt, nay có thêm âm thanh, làm mọi thứ thật hơn. Vấn điệp trong áo Chu Bình nóng lên. Mực xám gặp mưa giấy bắt đầu ăn qua vải, chạm vào da gã. Chu Bình nghiến răng, không kêu.

Tần Mạc nhìn Triệu Lư. “Ngươi đã báo.”

“Ta phải báo.” Triệu Lư chĩa kiếm. “Ngươi cũng biết.”

“Biết.”

“Vậy đứng lại.”

Tần Mạc suýt cười. Không phải khinh. Vì câu ấy nghe giống mong muốn của rất nhiều người: đứng lại để chúng ta biết đặt ngươi vào đâu. Ma thì giết. Người thì xử. Nghịch chủng thì treo chiếu. Đừng đi giữa những ô đã kẻ sẵn.

Một hạc giấy rơi xuống vai Triệu Lư, bung ra dòng phụ mới: người từng được nghịch chủng cứu mà không tự nhận, người thi hành luật có quyền ghi thay. Triệu Lư đọc được. Sắc mặt hắn thay đổi, rất nhỏ. Nếu hắn muốn sạch, chỉ cần ghi tên bà Ngụy, Sửu Nhị, cha con họ Lục, Kha Lão, Thiện Quả, Chân Nhiên, người mẹ áo nâu. Hắn không cần bịa. Tất cả đều từng nhận một chút gì đó. Thái Huyền đã đặt cây bút vào tay hắn, gọi nó là nghĩa vụ.

“Ngươi định ghi ai?” Tần Mạc hỏi.

Triệu Lư siết kiếm. “Câm miệng.”

“Ghi ta thôi.”

“Ngươi tưởng được chọn thay họ?”

Câu này đâm trúng. Tần Mạc im. Triệu Lư không sai hoàn toàn. Nếu hắn nói ghi mình thôi, hắn lại đang quyết định thay những người kia rằng liên quan với hắn là chuyện có thể gom vào một tội lớn hơn. Nhưng nếu để họ tự khai, từng bát cháo, từng gói thuốc, từng cái nhìn tránh đi sẽ biến thành dây buộc cổ họ.

Chu Bình kéo áo hắn. “Không giải bằng miệng được. Chạy.”

“Vấn điệp?”

“Đang cắn ta đây. Nhanh lên.”

Tần Mạc nhìn quanh. Sạp dù đã đổ, hàng gạo mất bạt, dầu cháy đen trên đá, bà cụ ôm gậy ngồi run, cô bán bánh dỗ con bằng chiếc bánh bẩn. Hắn lấy từ tay Chu Bình chiếc dù cá chép bị vá, xoay cán, đánh mạnh vào cột treo hạc giấy lớn nhất. Cột gãy. Cả chùm giấy rơi xuống vũng dầu tắt, mực đỏ lem vào nhau. Đám đông giật mình lùi khỏi bàn tự nhận.

“Giấy ướt không khai được!” Chu Bình lập tức hét, rất biết tận dụng hỗn loạn. “Ai muốn tự nhận thì đợi giấy khô hãy viết, đừng chen chết người!”

Lời này vô lý nhưng hữu dụng. Người ta cần một cớ để dừng. Vài người bám lấy cớ ấy như bám lan can cầu. Triệu Lư lao tới. Tần Mạc không đánh hắn bằng lưỡi kiếm. Hắn đẩy ngược cán dù vào bao kiếm của đối phương, khóa nửa nhịp, rồi kéo Chu Bình lùi qua ngõ bán than.

Một đệ tử áo trắng phóng phù. Phù cắt qua vai Tần Mạc, máu bắn lên tường. Sen đen gào lên đòi quay lại. Chỉ cần một nhát, một người. Chỉ cần nuốt Triệu Lư, tất cả giấy truy ma trong phố này thành trò cười. Tần Mạc ghì cơn đói xuống, chạy. Chạy không đẹp. Chạy nhục. Nhưng trên phố sau lưng, không ai bị hắn biến thành xác để chứng minh mình không phải ma.

Ngõ bán than dẫn ra một sân sau thấp, nơi mấy người đang úp bảng tên khách xuống mặt bàn. Trên cửa treo tấm gỗ cũ: Người Không Tên. Dòng chữ không giống bảng hiệu, giống một lời xin lỗi được viết nhiều năm trước rồi quên gỡ xuống. Vấn điệp trong áo Chu Bình hết nóng, thay vào đó hiện một vệt mực chỉ thẳng vào cửa quán trọ.

Trước khi họ kịp vào, tiếng khóc của đứa trẻ trông xe dầu vọng từ đầu ngõ. Nó bị kẹt bên ngoài vì chạy theo con chó gầy, giờ lính áo trắng đã khóa một đầu phố. Người mẹ bán bánh không thể bỏ quầy, cũng không dám gọi tên con quá lớn vì sợ bị hỏi quan hệ với ai. Khoảng cách chỉ mấy chục bước, nhưng giữa đó là Triệu Lư và hai lá phù đang sáng. Tần Mạc dừng lại.

Chu Bình túm áo hắn. “Không.”

“Nó ở ngoài.”

“Ta biết nó ở ngoài. Ta cũng biết ngươi đang nghĩ gì.”

Tần Mạc nhìn bàn tay Chu Bình. Gân tay gã nổi lên vì dùng sức quá mức. Trong mắt gã không có lời cầu xin đẹp đẽ, chỉ có sự mệt đến phát cáu của người đã kéo bạn mình khỏi mép vực quá nhiều lần. Tần Mạc rút tay áo ra, nhưng không lao ngược về phố. Hắn nhặt một mẩu than dưới chân, viết nhanh lên mặt trong chiếc dù rách bốn chữ: dưới sạp bánh. Rồi hắn gấp dù, ném qua mái thấp về phía con chó gầy đang sủa.

Con chó hoảng chạy, kéo theo ánh mắt đứa trẻ. Nó thấy chữ, bò xuống dưới sạp bánh đúng lúc lính áo trắng quét phù ngang phố. Người mẹ bán bánh ôm miệng, không dám kêu. Tần Mạc đứng trong bóng ngõ, thấy mình vừa cứu một đứa trẻ bằng cách không xuất hiện. Việc ấy khó chịu hơn lao ra rất nhiều. Nó không cho hắn máu, không cho hắn cơn giận, không cho ai biết để ghét hay cảm ơn. Chỉ có một cái bóng nhỏ chui vào chỗ an toàn hơn.

Chu Bình tựa vào tường, thở dốc. “Nếu trong đó bắt khai tên, ta đốt bảng.”

Tần Mạc nhìn chiếc dù cá chép đã rách trong tay. “Không đốt vội.”

“Ngươi hôm nay rất thích mua đồ bằng tiền của ta rồi bảo không đốt.”

“Vào trước.”

Ngoài phố, tiếng Triệu Lư ra lệnh khóa hai đầu ngõ vang lên. Trong sân, một phụ nữ khoảng ba mươi tuổi mở hé cửa quán trọ. Nàng nhìn Tần Mạc, nhìn Chu Bình, nhìn vệt máu trên tường, rồi cúi xuống úp thêm một bảng tên trống lên bàn.

“Ở đây,” nàng nói, “ai còn muốn giữ tên thì tự giữ trong miệng. Đừng bắt ta nghe.”

Sau lưng nàng, trong gian tối, hàng chục bảng gỗ úp sấp nằm im như những cái lưng đang nín thở.