tinbc tinbc

Chương 154: Lều thuốc dưới chuông phật

Lều thuốc nằm dưới một tháp chuông thấp, mái vải chắp từ áo cà sa cũ và bao dược liệu rách. Gió từ khe cầu thổi xuống mang theo hơi nước, gặp mùi thuốc sắc thì nặng lại, quấn quanh cổ người như khăn ướt. Trước lều có ba hàng ghế: thẻ đồng ngồi gần bếp, thẻ gỗ ngồi dưới mái, thẻ tre đứng ngoài dây. Quy củ ấy không treo trên bảng bằng lời ác. Nó được viết rất đẹp: bệnh nặng trước, công đức chứng trước, trẻ nhỏ ưu tiên nếu có người bảo hộ. Dưới mỗi dòng lại có một dấu phụ, nhỏ như móng tay, đủ để đẩy người nghèo ra mép vải khi thuốc gần cạn.

Chu Bình được đưa vào nhờ tờ giấy của Thiện Quả. Gã ngồi ở ghế ngoài cùng của hàng thẻ gỗ, mặt xanh như lá thuốc nấu quá lửa. Tần Mạc đứng ngoài dây, áo vẫn ướt nước máng, lòng bàn tay quấn tạm bằng mảnh vải xé từ tay áo. Con chuồn chuồn tre của cô bé họ Lục nằm trong tay Chu Bình, cánh buộc lệch bằng chỉ đen. Cô bé ấy được cha đẩy tới sau họ một lúc, bánh xe buộc vải đỏ lại long ra, mỗi lần qua đá lồi đều kêu cộc cộc như xương gõ vào cửa.

Ni cô giữ lều tên Chân Nhiên. Nàng không già, nhưng mắt đã có vệt mệt của người nhìn quá nhiều bệnh khỏi và bệnh chết. Tay nàng nhanh, móng tay cắt sát, cổ tay lộ mấy vết bỏng do bê nồi thuốc. Nàng quát người chen hàng không nể mặt, nhưng khi một đứa trẻ ho ra máu, tay nàng đỡ đầu nó mềm đến mức khác hẳn giọng. Tần Mạc đã gặp nhiều kẻ nhân danh từ bi để tránh nhìn người đau. Chân Nhiên thì nhìn. Chính vì nhìn, nàng càng giống người bị mắc trong một chiếc lưới không do mình dệt.

“Thẻ?” nàng hỏi cha con họ Lục.

Người cha lục trong ngực áo, lấy ra thẻ tre rẻ nhất, mép thẻ sứt vì mồ hôi làm mềm. “Vừa qua trạm. Con bé hạ sốt một lần rồi lại nóng. Cầu suýt đứt nên chậm…”

Chân Nhiên đặt hai ngón tay lên cổ cô bé, sắc mặt đổi rất nhanh. “Co nhiệt. Đưa vào trong.”

Một tiểu ni phụ trách sổ lập tức kéo tay áo nàng. “Sư tỷ, trong còn hai giường. Một giường giữ cho thẻ đồng họ Tống, một giường cho người có dấu công đức của bàn cân. Thẻ tre phải chờ.”

“Chờ tới khi nó cắn lưỡi à?”

“Nếu phá lệ, cuối ngày ai ký?”

Chân Nhiên quay sang nhìn tiểu ni. Cái nhìn ấy không giận hẳn; trong đó có cả sự mệt vì câu hỏi đúng. Lều thuốc sống bằng dược liệu từ Công Đức Khố. Mỗi bát thuốc phải có thẻ đi kèm. Mỗi lần phá lệ đều thành một dòng thiếu trong sổ. Thiếu nhiều, tháng sau thuốc giảm. Khi thuốc giảm, người chết trước vẫn là người cầm thẻ tre. Sự tàn nhẫn ở đây không cầm dao. Nó cầm bút và biết cộng trừ.

Cô bé họ Lục bỗng co giật. Con chuồn chuồn tre rơi khỏi tay Chu Bình, lăn qua dây phân hàng đến chân Tần Mạc. Người cha ôm con, hoảng đến mức chỉ biết gọi “A Yên” lặp đi lặp lại. Tần Mạc bước qua dây.

Hai hộ pháp giữ lều chặn hắn ngay. Một người nhận ra vệt tro trên tay hắn, sắc mặt xám đi. “Ngươi đứng ngoài.”

Tần Mạc nhìn qua vai họ. Trên bàn thuốc gần bếp có một bình cao hạ nhiệt màu trắng, niêm bằng sáp đỏ, đặt cạnh thẻ đồng họ Tống. Người họ Tống kia là một phú thương béo đang rên vì đau bụng do ăn đồ lạnh, bên cạnh có hai gia nhân quạt. Bình cao đủ cứu A Yên qua cơn co nhiệt. Lấy nó rất dễ. Hộ pháp trước mặt chỉ Trúc Cơ thấp. Gia nhân không kịp kêu. Phú thương chưa chắc chết nếu mất bình cao ấy. Sen đen nắm lấy phép tính đó, đẩy vào tay hắn như đẩy dao.

Tần Mạc nghe tiếng Tô Vãn trong ký ức khác hẳn mọi lời khuyên đẹp. Năm đó có lần nàng giận hắn vì hắn lén lấy thuốc của kho ngoài cho một tạp dịch bị thương. Người kia khỏi, còn một đứa trẻ khác sốt ba ngày vì phần thuốc bị thiếu. Tô Vãn không nói hắn ác. Nàng chỉ hỏi: “Ngươi cứu một người bằng cách làm người không thấy mặt trả giá, vậy ngươi có dám nhớ tên người thứ hai không?” Hắn khi ấy cãi. Nàng bỏ đi. Bây giờ câu hỏi cũ quay lại trong mùi thuốc sắc, không tha cho hắn chỉ vì hắn đau hơn trước.

Tần Mạc không chạm bình cao. Hắn cúi xuống nhặt con chuồn chuồn tre, bẻ cánh lệch thành một que mỏng, đưa cho Chu Bình. “Cạy miệng nàng. Đừng để cắn lưỡi.”

Chu Bình chửi một tiếng, nhưng làm ngay. Chân Nhiên đã chen qua hộ pháp. Nàng nhìn Tần Mạc, nhìn bình cao, rồi hiểu trong mắt hắn vừa có gì đi qua. “Ngươi biết dẫn nhiệt?”

“Biết làm mình đau.”

“Khác nhau.”

“Hôm nay coi như gần nhau.”

Chân Nhiên không có thời gian mắng. Nàng rút ba cây châm bạc, đâm vào huyệt dưới tai A Yên, rồi vứt cho Tần Mạc một chậu nước lạnh. “Tay trái đặt vào. Không được đưa ma khí vào người nó. Nếu ta thấy ngươi hút bệnh như hút linh lực, ta cắt tay ngươi trước.”

“Được.”

Hộ pháp sững sờ vì nàng dám giao việc cho kẻ có dấu nghịch. Tiểu ni giữ sổ còn sững hơn. Nhưng A Yên đang co giật trên giường tre, và mọi lời đúng lúc này đều phải chen qua tiếng răng trẻ con nghiến vào que chuồn chuồn. Tần Mạc đặt tay trái vào chậu. Nước lạnh lập tức sủi bọt đen khi vết sen gặp nhiệt bệnh từ người A Yên truyền qua châm bạc. Hắn không kéo. Hắn chỉ mở da thịt mình thành chỗ nhận phần nhiệt Chân Nhiên đẩy ra. Cảm giác ấy không giống cứu người bằng pháp thuật. Nó giống để một nồi than nhỏ được đổ vào xương.

Sen đen nổi giận. Bệnh nhiệt không bổ. Nó tanh, hỗn, đầy tiếng khóc và mùi sữa chua trong miệng trẻ con. Nó không giúp hắn mạnh hơn, chỉ làm Kim Đan nứt đau như bị bỏng ngược. Sen đen muốn đổi cách: hút luôn sinh lực A Yên, ép cơn sốt tắt bằng việc lấy đi thứ đang cháy. Nhanh, sạch, không ai ngoài hắn biết. Tần Mạc cắn vào môi đến máu rơi xuống chậu. Máu đỏ gặp nước đen, loang ra như một đóa hoa bẩn.

“Mắt hắn đổi màu!” tiểu ni hét.

Chu Bình không ngẩng lên. Gã giữ que chuồn chuồn giữa răng A Yên, bàn tay run, giọng gằn: “Nhìn con bé, không nhìn hắn.”

Chân Nhiên liếc Tần Mạc. Nàng đã thấy mắt hắn có một vòng đen mỏng, nhưng nàng cũng thấy bàn tay hắn ghì mép chậu đến móng bật máu thay vì đặt lên trán đứa trẻ. Nàng chọn tin vào việc trước mắt trong đúng ba hơi thở. Ba hơi thở đủ để châm thứ hai đổi màu. A Yên nôn ra một ngụm nước vàng, người mềm xuống. Tiếng thở yếu nhưng đều hơn.

Người cha họ Lục quỳ sụp. “Đa tạ đại sư, đa tạ…”

“Ra ngoài nấu nước ấm,” Chân Nhiên cắt ngang. “Đừng quỳ trong lều, chắn đường người khác.”

Ông vội bò dậy. Khi đi ngang Tần Mạc, ông cúi đầu rất thấp, thấp đến mức gần như không nhìn mặt hắn. Tần Mạc không biết đó là biết ơn hay sợ. Có lẽ cả hai. Cánh tay trái của hắn đã mất cảm giác đến khuỷu. Trong chậu, nước đen đóng một lớp màng mỏng. Chân Nhiên đổ ngay tro thuốc vào, niệm một câu chú ngắn để khóa mùi ma khí.

Phú thương họ Tống trên giường trong bắt đầu la. “Bình cao của ta đâu? Sao nàng kia được vào trước? Ta đã đóng dầu đèn đủ ba tháng!”

Chân Nhiên quay sang, giọng bình thản đến lạnh. “Bình cao của ngươi còn niêm. Ngươi đau bụng vì ăn lê lạnh, uống nước gừng là được. Muốn kiện thì cuối lều có bàn viết.”

“Ta sẽ kiện.”

“Nhớ ghi thêm việc ta chẩn đúng bệnh.”

Trong lều có người bật cười, rồi lập tức nín vì sợ. Tiểu ni giữ sổ nhìn Chân Nhiên với vẻ vừa kính vừa lo. Một dòng phá lệ vẫn phải ghi. Chân Nhiên tự cầm bút, viết: trẻ thẻ tre co nhiệt, dùng châm khẩn, tiêu hao ba phần nước lạnh, một chậu khóa nhiễm. Đến dòng người trợ lực, nàng dừng lại.

Một bà mù ngồi ở mép lều bỗng lần tay tìm bát thuốc của mình. Bát đã bị ai đó đá xa trong lúc A Yên co giật. Không ai cố ý. Cũng không ai rảnh nhận lỗi. Bà mù quờ vào khoảng không, miệng lẩm bẩm tên vị thuốc như sợ quên mất thì bệnh sẽ quay lại. Tần Mạc nhìn bát thuốc nằm dưới gầm giường phú thương họ Tống, cạnh chiếc giày lụa sạch. Nếu dùng linh lực kéo, ai cũng thấy ma khí. Nếu bước vào, hộ pháp có cớ giữ hắn. Chu Bình chống gậy, định đi thay, nhưng đầu gối khuỵu xuống ngay.

Tần Mạc cúi người, đặt trán gần nền đất lạnh, vươn tay phải dưới gầm giường. Phú thương họ Tống lập tức co chân, như sợ áo hắn chạm vào giày mình. Tần Mạc không nhìn ông ta. Hắn móc được bát thuốc, một nửa đã đổ. Bà mù nhận lại bát, sờ thấy phần thuốc vơi, môi run lên. Chân Nhiên rót thêm từ ấm phụ cho bà, không ghi vào sổ ngay. Tiểu ni cầm bút nhìn nàng. Nàng nói: “Ghi ta uống thiếu một bát nước tối nay.”

Tiểu ni cúi đầu viết. Nét bút nhỏ đi rất nhiều. Tần Mạc đứng dậy, vai áo dính bụi dưới giường. Việc ấy không cứu ai lớn lao, cũng không làm hắn gần Tô Vãn hơn. Nhưng chính những việc nhỏ bị bỏ qua mới khiến một nơi cứu bệnh thành nơi người nghèo học cách không đòi phần của mình. Hắn thấy Chân Nhiên biết điều đó. Nàng không nói thành đạo lý vì còn quá nhiều người ho.

“Tên?” nàng hỏi Tần Mạc.

Chu Bình ngẩng phắt lên. Tần Mạc lau máu ở môi. “Không ghi.”

“Không ghi thì cuối tháng khoản này tính vào lều. Lều bị trừ thuốc.”

Nàng không uy hiếp. Nàng đưa ra một hậu quả thật. Tần Mạc nhìn sổ. Mỗi dòng trong đó đều có người bệnh, thuốc, nợ, lỗi, công. Không ghi hắn, ai đó sẽ gánh. Ghi hắn, truy binh có đường. Hắn ghét việc lựa chọn nào cũng có người bị kéo vào.

“Ghi: người qua đường nhiễm vệt xám,” hắn nói. “Không ghi tên.”

Tiểu ni há miệng. “Mục ấy…”

“Có.” Chân Nhiên lật sổ đến phụ lục cũ. “Dùng cho người không rõ căn cước trong dịch yêu mười bảy năm trước. Bụi phủ vì các ngươi chỉ thích mục sạch.” Nàng viết đúng như hắn nói, chữ mạnh, nét cuối hơi xước giấy.

Tần Mạc nhìn nét chữ ấy, bỗng thấy cổ họng nghẹn. Không phải vì được che. Vì một hệ thống có mục để cứu người vô danh, nhưng mục ấy bị bỏ quên đến bụi phủ. Cái ruỗng không nằm ở chỗ không có cửa. Nó nằm ở chỗ cửa nhỏ bị người ta để kẹt, rồi gọi việc không mở là đúng lệ.

Chu Bình trả con chuồn chuồn cho cha A Yên. Que tre có vết răng sâu. Cô bé ngủ mê, tay vẫn tìm món đồ chơi. Cha nàng nhận lấy, ôm vào ngực như ôm một vật chứng rằng con mình còn sống.

Chân Nhiên ném cho Tần Mạc một mảnh vải khô. “Muốn hỏi chuyện luân hồi, đừng hỏi ở lều thuốc. Ở đây chỉ giữ người chưa chết qua đêm nay.”

“Hỏi ở đâu?”

“Bàn cân công đức cấp vấn điệp. Nhưng ngươi mang dấu này…” Nàng nhìn vệt tro và vết đen trên tay hắn. “Họ sẽ cân cả thứ ngươi không định đặt lên bàn.”

Tiếng chuông trên tháp thấp vang ba lần, báo hết lượt thuốc đầu ngày. Bên ngoài, hạc giấy từ trạm kiểm bay qua mái lều, bóng nó lướt trên mặt sổ Chân Nhiên vừa ghi. Tần Mạc rút tay khỏi chậu. Da tay trái đỏ phồng, trong mạch còn sót cơn nóng của A Yên và cơn đói bị ép nhịn của sen đen. Chu Bình vịn vai hắn một cái rất nhanh, rồi bỏ ra ngay vì quanh họ quá nhiều mắt.

“Đi được không?” gã hỏi.

“Được.”

“Nói dối cũng phải chọn câu mới.”

Tần Mạc cầm thẻ tre, rời lều thuốc qua lối sau. Sau lưng hắn, Chân Nhiên đang mắng tiểu ni vì để bếp cạn nước, phú thương họ Tống đang viết đơn kiện, người cha họ Lục đang thổi từng muỗng nước ấm cho con. Đó không phải nơi sạch. Cũng không phải nơi bẩn hoàn toàn. Nó là một lều thuốc thật, thiếu thuốc thật, cứu người thật, ghi nợ thật. Bàn cân công đức nằm ở cuối dãy đá xanh, mái ngói lau bóng như chưa từng biết máu. Tần Mạc đi về phía ấy với bàn tay trái bỏng rát, trong lòng biết câu hỏi dành cho Phật Đài sẽ bị cân trước khi được nghe.

Ra đến cửa sau, hắn nghe A Yên mê man gọi “chuồn chuồn”. Chu Bình dừng lại, lục trong áo, rồi nhớ món đồ còn dính máu chưa trả. Gã quay vào, đặt nó cạnh gối đứa trẻ, cố giấu tay run bằng cách mắng người cha họ Lục không biết giữ đồ cho con. Người cha chỉ cúi đầu. Khi Chu Bình trở ra, mắt gã đỏ hơn vì khói thuốc.

“Nó sẽ sống?” Tần Mạc hỏi.

“Ngươi hỏi ta như ta là y tu.”

“Ngươi nghe nhiều hơn ta.”

Chu Bình im lặng một quãng. “Đêm nay thì có.”

Đêm nay. Hai chữ ấy nhỏ nhưng thật hơn mọi lời hứa. Tần Mạc bước tiếp. Hắn không được phép biến một đêm sống sót thành bằng chứng mình đúng. Nhưng một đêm sống sót vẫn đáng để bàn tay hắn cháy rát.