Chương 153: Cầu Vô Tội
Gió dưới Cầu Vô Tội thổi ngược lên, mang theo hơi nước đục và mùi dây gai mục. Cầu treo nối hai mỏm đá bằng tám sợi cáp lớn, mỗi sợi quấn thêm hàng trăm mảnh vải cầu an. Có mảnh còn mới, chữ mực chưa phai. Có mảnh bạc màu đến mức không biết người buộc nó còn sống hay đã qua dòng nước nào. Ở đầu cầu phía nam, ba đứa trẻ mặc áo bông cũ đứng trên thùng gỗ, thay nhau đọc chiếu truy ma cho khách hành hương nghe. Đứa lớn nhất đọc sai chữ “nghịch” thành “nghiệt”, bị người quản cầu gõ nhẹ vào gáy. Nó xoa đầu, đọc lại to hơn.
Tần Mạc nghe tên mình bị tiếng trẻ con nâng lên giữa gió. Thưởng báo tin: ba thẻ thuốc, một giấy miễn gạo công đức, được ưu tiên qua cổng bệnh. Những thứ ấy rất nhỏ so với mạng một tu sĩ, nhưng đủ lớn với người đang ôm con sốt hoặc mẹ già. Một người cha có thể bán sự im lặng của mình để đổi một bát thuốc. Một người con có thể chỉ tay vào hắn rồi tự căm ghét mình cả đời. Thái Huyền hiểu giá của người nghèo rất chính xác.
Chu Bình đứng cạnh lan can, mặt trắng bệch. Gói thuốc Thiện Quả đưa đã uống một nửa, mồ hôi hạ bớt, nhưng gã sợ độ cao từ nhỏ. Gã nhìn xuống nước rồi lập tức nhìn lên trời, miệng lẩm bẩm mắng tổ tiên người dựng cầu. Tần Mạc đưa tay định đỡ. Chu Bình đập gậy vào cổ tay hắn.
“Đỡ phía sau lưng thôi. Đừng kéo như kéo xác.”
“Ngươi còn sức kén?”
“Còn. Người bệnh cũng có phẩm giá, tuy ít.”
Tần Mạc đưa tay ra sau lưng gã, không nắm áo. Hắn học cách giữ khoảng cách bằng những việc nhỏ như vậy. Trước đây hắn tưởng cứu người là chụp lấy và kéo về phía mình. Bây giờ mỗi lần bàn tay hắn đặt quá chặt, hắn nhớ đến dòng sâu của Luân Hồi Giám, nhớ vô số người chết đi qua không quay đầu lại vì tiếng gọi của ai đó còn đau. Tô Vãn cũng đã vào dòng. Nếu có một đời mới đang chờ nàng, bàn tay hắn không được phép biến nỗi nhớ thành móc câu.
Người quản cầu tên Kha Lão, mù một mắt, ngồi trên ghế mây với con dao cắt dây đặt ngang đùi. Ông thu mỗi người một đồng sửa cầu, riêng người bệnh lấy nửa đồng. Ai không có tiền phải phụ buộc vải hoặc gánh đá. Cách làm ấy thô, nhưng cầu còn đứng được nhờ nó. Kha Lão liếc vệt tro trên tay Tần Mạc, rồi nhìn về phía hạc giấy đang xoay trên đỉnh gió.
“Qua nhanh,” ông nói. “Gió đổi rồi.”
“Ông không hỏi tên?” Chu Bình hỏi.
“Tên có giữ cầu khỏi đứt không?”
Một tiếng cười khẽ nổi lên trong đám người rồi tắt ngay khi hạc giấy hạ thấp. Đứa trẻ trên thùng gỗ chỉ vào Tần Mạc. Không phải vì nó nhận ra hắn; nó chỉ thấy hạc giấy bay vòng trên đầu ai thì làm đúng việc được thuê. “Người có vệt xám!” nó la lên, giọng vừa sợ vừa háo hức. “Báo được thưởng…”
Đứa trẻ ấy tên Tiểu Đăng, theo lời người mẹ gọi vội. Nó có đôi giày rơm lệch cỡ, một chiếc to một chiếc nhỏ, hẳn nhặt từ hai nhà khác nhau. Trước khi chỉ tay, nó còn đang chia cho em gái nửa củ khoai nướng giấu trong tay áo. Tần Mạc nhìn thấy hết những thứ đó trong một nhịp rất ngắn: cái miệng dính khoai, bàn tay khô nứt, vẻ sáng lên khi nghe đến ba thẻ thuốc. Nếu hắn ghét nó ngay, mọi chuyện sẽ dễ hơn. Nhưng một đứa trẻ nghèo được thuê đọc tội danh của hắn không phải Thiên Luật Điện. Nó chỉ là nơi tội danh rơi xuống rồi tìm được giọng nói.
Người quản cầu Kha Lão cũng thấy. Ông không mắng Tiểu Đăng. Ông chỉ giật sợi dây chuông cạnh ghế, làm tiếng đồng khàn vang dưới gầm cầu. Đó là tín hiệu dừng bước. Người quen cầu nghe hiểu, lập tức bám vào lan can. Người lạ thì hoảng. Hoảng mới là thứ làm cầu đứt nhanh nhất.
Mẹ nó từ đám đông lao ra bịt miệng con. Muộn. Hai lính trạm từ phía nam đã chạy tới. Trên cầu, người hành hương bắt đầu chen. Người phía trước muốn sang nhanh, người phía sau muốn lùi lại, hai dòng sợ hãi kéo ngược nhau trên mấy sợi ván cũ. Cầu rung. Dây gai phía tây bật một tiếng khô như xương gãy.
Kha Lão đứng phắt dậy. “Đứng yên! Kẻ nào chạy, ta cắt dây phụ cho rơi xuống hết!”
Không ai nghe trọn. Một chiếc xe nhỏ chở cô bé họ Lục từ quán cháo bị kẹt ở giữa cầu. Trục bánh buộc tạm bằng vải đỏ nghiêng sang một bên. Người cha họ Lục cố ghì xe, nhưng người phía sau xô tới làm cả xe trượt ngang. Cô bé tỉnh sốt nửa chừng, ôm con chuồn chuồn tre đã gãy cánh, mắt mở to nhìn những mảnh vải cầu an quất vào mặt.
Sen đen trong ngực Tần Mạc bật dậy nhanh hơn gió. Chỉ cần hắn hút cạn linh lực hai lính trạm và đám người khỏe nhất quanh mình, hắn có thể ép cầu yên trong một nhịp. Người chết sẽ ít. Đường qua cầu sẽ mở. Những lập luận ấy đến cùng mùi nước lạnh dưới vực, sắc bén và có vẻ thương người. Hắn ghét nhất khi nó có vẻ thương người.
Tần Mạc không rút kiếm. Hắn nhảy khỏi mặt cầu.
Tiếng Chu Bình chửi phía sau bị gió xé vụn. Tần Mạc rơi xuống dưới bụng cầu, một tay bám sợi cáp chính, một tay chộp dây phụ đang tuột khỏi chốt đá. Dằm gai xé lòng bàn tay. Vết tro ở mu bàn tay gặp khí cầu, bốc khói xám. Hắn đạp vào vách đá, dùng thân mình làm nút kéo. Cả cây cầu giật mạnh. Trên mặt cầu, người ngã dúi vào nhau, nhưng xe bệnh dừng lại trước khe hở chỉ một gang.
“Từng người một!” Kha Lão gào. “Ai chen, lão ném xuống nước trước!”
Ông già mù một mắt nói được làm được. Ông dùng cán dao đánh vào đầu gối một gã khỏe đang xô người già, rồi túm cổ áo hắn kéo về sau. Bọn trẻ đọc chiếu truy ma bị mẹ chúng kéo xuống khỏi thùng, nhưng đứa lớn nhất vẫn khóc vì sợ mất tiền thưởng. Mẹ nó vừa tát con vừa khóc theo: “Im đi, tiền thuốc không mua bằng mạng người ngay trước mắt!”
Tần Mạc nghe câu ấy qua tiếng gió. Nó đập vào hắn mạnh hơn dây gai. Người đàn bà kia có thể đã chỉ hắn nếu cầu không đứt. Nàng cũng có thể cứu hắn khỏi bị chỉ trong khoảnh khắc này. Con người không thẳng thành một nét để hắn yêu hoặc hận cho tiện. Điều đó làm thế gian khó đi hơn bất cứ trận pháp nào.
Hai lính trạm tới đầu cầu. Một người giương nỏ phù về phía Tần Mạc dưới bụng cầu, tay run. Bắn hắn lúc này, dây phụ tuột, cả cầu mất thăng bằng. Không bắn, chiếu truy ma có thể ghi tên hắn trong lỗi dung túng. Lính trẻ cắn răng đến bật máu môi. Người còn lại lớn tuổi hơn giật nỏ xuống.
“Đợi người qua hết,” người lớn tuổi nói.
“Nhưng hắn là…”
“Ta biết mắt ngươi còn đọc được giấy. Đợi.”
Tần Mạc nhìn lên. Người lính lớn tuổi tránh ánh mắt hắn ngay lập tức, như thể chỉ cần nhìn lâu sẽ bị kéo vào cùng tội. Hắn không trách. Chính hắn nhiều lúc cũng không dám nhìn lâu vào thứ mình vừa cứu.
Chu Bình chống gậy dìu người cha họ Lục đẩy xe qua ván gãy. Gã yếu đến mức môi mất màu, nhưng miệng vẫn không chịu im. “Bánh bên trái! Đồ ngu, bên trái! Ngươi kéo con hay kéo quan tài? Nhẹ tay thôi, trẻ con trên xe chứ không phải bao gạo!”
Cô bé họ Lục bỗng chìa con chuồn chuồn tre xuống khe ván. “Ca ca dưới cầu, bắt.”
Con chuồn chuồn rơi khỏi tay nàng. Tần Mạc không có tay rảnh. Nó rơi qua mặt hắn, cánh tre xoay một vòng trong gió. Trong nhịp ấy, hắn nhớ Tô Vãn từng sửa một con chuồn chuồn tre cho đứa trẻ tạp dịch ở Thương Lan. Nàng sửa rất xấu, cánh lệch khiến nó bay nghiêng. Đứa trẻ vẫn vui. Tô Vãn đã cười vì thứ mình làm hỏng được người khác nhận như món quý. Ký ức đó khiến Tần Mạc bỗng không thể để con chuồn chuồn này rơi xuống dòng nước, dù lý trí bảo vật nhỏ chẳng đáng.
Hắn nghiêng vai, dùng răng cắn lấy cánh tre.
Dây phụ trượt thêm nửa tấc. Cơ vai hắn rách ra một đường nóng. Sen đen gầm lên trong máu: vì một thứ đồ chơi. Vì một hơi cười cũ. Vì một đứa trẻ không biết hắn là ai. Cơn đói muốn biến sự ngu xuẩn ấy thành sức mạnh bằng cách nuốt người gần nhất. Tần Mạc cắn chặt con chuồn chuồn, máu tràn trong miệng, giữ dây thêm ba nhịp.
Ba nhịp đủ cho xe bệnh qua.
Kha Lão ném móc sắt xuống. “Bám!”
Tần Mạc thả dây phụ đúng lúc chốt đá mới được đóng lại, chộp móc sắt, leo lên mép cầu phía bắc. Hắn vừa đặt chân lên ván thì nỏ phù đã chĩa vào ngực. Người lính trẻ cuối cùng cũng tìm lại được luật của mình. Đám đông tách ra. Không ai hò reo. Không ai dám. Sự sống vừa được giữ xong lập tức nhớ lại tờ chiếu treo trên đầu.
Tần Mạc lấy con chuồn chuồn tre khỏi miệng, đưa cho cô bé họ Lục. Cánh nó dính máu. Nàng nhìn máu, rụt tay. Người cha họ Lục vội nhận thay, cúi đầu rất thấp nhưng không nói cảm tạ. Tần Mạc thấy nhẹ hơn vì ông không nói. Lòng biết ơn lúc này sẽ làm cả nhà họ nguy hiểm.
Kha Lão đi tới, đá vào chân Tần Mạc một cái không mạnh. “Đừng đứng giữa cầu. Cầu ghét người làm dáng.”
“Có lối nào xuống nước không?” Tần Mạc hỏi.
Ông già cười khan. “Vừa cứu cầu xong đã hỏi lối trốn. Đúng là kiểu người bị treo thưởng.” Ông liếc hai lính trạm, rồi nhổ bãi nước bọt xuống khe ván. “Dưới gầm bắc có đường máng cũ dẫn tới lều thuốc. Trơn, hôi, đầy đỉa. Người sạch sẽ không đi.”
Tiểu Đăng vẫn đứng gần thùng gỗ, mặt in rõ năm ngón tay của mẹ. Nó nhìn Tần Mạc như muốn xin lại câu vừa hô. Trẻ con thường tưởng lời nói có thể nhặt về giống nhặt khoai rơi. Tần Mạc đi ngang qua nó, dừng một nhịp. Ba thẻ thuốc vẫn nằm trên bàn quản cầu, phần thưởng chưa ai dám phát. Nếu hắn lấy, Tiểu Đăng mất thuốc. Nếu hắn để, đứa bé sẽ nhớ mình từng bán một cái tên mà vẫn không cứu được ai. Cách nào cũng không sạch.
Tần Mạc lấy từ túi áo ra đồng tiền méo Chu Bình trả cháo còn dư, đặt lên mép thùng gỗ. “Cầu cần sửa.”
Kha Lão lập tức chửi: “Một đồng thì sửa được cái lông gì?”
“Vậy ghi nợ.”
“Tên?”
Tần Mạc nhìn ông. Kha Lão bật cười, tiếng cười khô như dây cũ. Ông cầm đồng tiền ném vào hộp sửa cầu, không hỏi nữa. Tiểu Đăng cúi đầu rất thấp. Mẹ nó kéo con ra sau, không cảm ơn, chỉ ôm chặt đến mức thằng bé kêu đau. Tần Mạc thấy vậy lại dễ thở hơn. Những người biết sợ sống lâu hơn những người bị hắn làm cho xúc động.
Chu Bình chen tới, thở như kéo bễ. “Tốt. Chúng ta lúc này không sạch lắm.”
Người lính lớn tuổi nghe thấy nhưng quay mặt đi sửa dây. Lính trẻ tức đến đỏ mắt. “Sư huynh!”
“Ta đang cứu cầu,” người kia đáp. “Không thấy à?”
Câu nói ấy đủ mua cho Tần Mạc một khe hở. Hắn đỡ Chu Bình xuống đường máng cũ. Phía sau, hạc giấy vẫn bay vòng, ghi lại vệt ma khí, vệt tro, tiếng trẻ con từng đọc tên hắn và cảnh hắn giữ cầu bằng máu. Thứ nào sẽ được gửi về Thái Huyền, thứ nào bị cắt bỏ, hắn không biết.
Dưới máng đá, nước lạnh ngập đến mắt cá. Chu Bình cầm con chuồn chuồn tre đã được cô bé họ Lục trả lại qua cha nàng. “Nó bảo cánh bẩn, nhờ ngươi sửa.”
Tần Mạc nhận món đồ. Cánh tre vỡ một góc, máu hắn đã thấm vào chỉ buộc. Hắn muốn nói mình không biết sửa. Rồi hắn nhớ Tô Vãn sửa rất xấu mà vẫn được nhận. Hắn xé một sợi chỉ đen từ tay áo, buộc lại cánh tre chậm hơn mức cần thiết.
“Lệch,” Chu Bình nói.
“Ta biết.”
“Nàng ngày trước cũng buộc lệch?”
Tần Mạc khựng tay. Chu Bình hiếm khi hỏi thẳng về Tô Vãn từ sau Trấn Hồn Đài. Gã thường vòng qua bát thuốc, mảnh áo, nửa cái bánh, như thể tên nàng quá sắc, đặt ra giữa đường sẽ cứa vào cả hai người. Nước trong máng chảy qua chân họ, lạnh đến tê. Trên đầu, tiếng truy binh và tiếng sửa cầu lẫn vào nhau.
“Lệch hơn,” Tần Mạc đáp.
Chu Bình gật gù. “Vậy giữ lệch đi. Trẻ con thích đồ bay được, không thích đồ đúng luật.”
Tần Mạc buộc nút cuối. Con chuồn chuồn không đẹp hơn, nhưng cánh đã đủ để không rơi ngay khi thả. Hắn đưa nó cho Chu Bình cất, vì tay mình còn dính máu. Đó là lần đầu trong nhiều ngày hắn để một thứ nhỏ không liên quan đến truy sát nằm lại trong hành lý của họ. Không phải dấu của Tô Vãn. Không phải manh mối luân hồi. Chỉ là đồ chơi của một đứa trẻ đang sốt, cần được trả ở lều thuốc phía trước.
Trên đầu, tiếng người qua cầu dần xa. Phía trước máng đá mở ra một lều thuốc thấp, chuông đồng treo bên cạnh lều bị gió đánh kêu từng tiếng khô. Tần Mạc cầm con chuồn chuồn đã sửa lệch trong tay, bỗng hiểu có những thứ cứu được rồi vẫn không trở lại nguyên vẹn. Cầu còn đứng. Người còn sống. Nhưng dây trong hắn đã rách thêm một đường, và sen đen đang liếm mép vết rách ấy như nhớ mùi công đức trên trạm hương.