tinbc tinbc

Chương 151: Cháo dưới chiếu truy ma

Nồi cháo của bà Ngụy sôi bằng thứ âm thanh rất nhỏ, lục bục dưới mái rơm bị khói hun vàng. Trước quán là con dốc đất dẫn lên vùng hành hương của Phật Đài; sau quán là chuồng củi, ba chum nước mưa, một đứa bé cụt hai ngón tay đang ngồi tước hành. Người qua đường gọi nó là Sửu Nhị vì mặt nó lúc nào cũng dính tro, còn bà Ngụy gọi nó là cháu mình bằng giọng cộc như đang mắng nồi cháo loãng. Sáng ấy, vá gỗ chạm đáy nồi nhiều hơn chạm gạo. Người bệnh vẫn xếp hàng. Người nghèo biết nhìn vào nồi rỗng cũng vô ích, nhưng không nhìn thì càng thấy đói.

Tần Mạc đứng cuối hàng, áo choàng dính bụi, tay phải đỡ Chu Bình. Chu Bình gầy đi sau những ngày chạy khỏi Thái Huyền, môi khô nứt, mồ hôi bám dưới chân tóc. Gã cố tỏ vẻ không cần chống, nhưng mỗi khi tiếng chuông xa từ hướng Phật Đài trôi xuống, vai gã lại giật nhẹ. Nửa miếng bánh khô vẫn nằm trong tay áo gã; gã giữ nó như giữ bằng chứng rằng mình còn biết tiếc đồ ăn. Tần Mạc nghe tiếng sen đen sau lồng ngực im lìm, thứ im lìm của lưỡi dao được đặt trong nước lạnh. Nó không thúc hắn ngay. Nó chờ.

Hai đệ tử áo trắng của Thái Huyền đến khi bà Ngụy đang đổ thêm nước vào nồi. Người cao hơn tên Triệu Lư, mặt còn non nhưng giọng tập cho ra uy. Người thấp hơn ôm một xấp chiếu truy ma mới, giấy trắng đến nhức mắt, mép giấy có dấu son của Thiên Luật Điện và thêm một vòng sen bạc của Phật Đài. Triệu Lư dán tờ đầu lên cột quán, dùng lòng bàn tay miết từ trên xuống dưới. Trên giấy là mặt Tần Mạc được vẽ cứng hơn, mắt ác hơn, dưới cằm thêm một vệt đen không có thật. Bên cạnh là lời cáo: nghịch chủng phá Giám, đoạt hồn lực, kẻ chứa chấp bị cắt gạo công đức ba tháng.

Bà Ngụy không đọc hết. Bà đọc đến chữ gạo thì tay giữ vá chặt hơn. Sửu Nhị đang tước hành cũng ngẩng đầu. Hai ngón cụt của nó làm cọng hành rơi xuống đất; nó vội cúi nhặt, thổi bụi rồi bỏ vào rổ. Hành đáng tiền. Sợ cũng đáng tiền. Quán cháo chỉ được phép dựng ở chân dốc vì mỗi ngày bà nộp ba bát cháo cho đội tuần hương. Nếu bị ghi chứa ma, mái rơm bị giật xuống, nồi đồng bị tịch thu, đứa bé cụt tay phải đi xin ở bậc đá. Tần Mạc nhìn thấy phép tính ấy trong mắt bà nhanh hơn hắn nhìn thấy lưỡi kiếm.

“Hai bát,” Chu Bình nói khàn, đặt mấy đồng tiền méo lên bàn. “Một bát nhiều nước cũng được.”

Bà Ngụy nhìn tiền, nhìn gậy của gã, nhìn vạt áo Tần Mạc. Trong một thoáng, Tần Mạc tưởng bà sẽ hét. Bà không hét. Bà múc một bát cháo quá loãng, lấy đáy vá vét thêm chút gạo lắng, rồi đẩy sang phía Chu Bình bằng động tác bực bội.

“Ăn nhanh. Ngồi bên kia, đừng chắn người.”

Triệu Lư nghe thấy, quay đầu. “Ngụy thẩm, dạo này kiểm nghiêm. Người lạ phải nhìn mặt.”

“Ngươi mua cháo hay mua mặt?” bà Ngụy đáp, nhưng giọng đã thấp đi. “Không mua thì đừng đứng trước nồi. Khói làm mù mắt người già.”

Chu Bình cúi đầu uống cháo. Hơi nóng bốc lên, làm mắt gã đỏ một vòng. Tần Mạc nhớ Tô Vãn từng bị bỏng lưỡi vì một bát cháo đậu quá nóng. Nàng không kêu, chỉ nhăn mặt rồi lén đẩy bát sang cho hắn, bảo hắn thổi trước vì hắn lúc đó nghèo đến mức không biết người ta có thể chờ đồ ăn nguội. Ký ức ấy không đẹp theo kiểu người đời thích kể. Nàng khi ấy khó chịu, hắn khi ấy vụng về, hai người đều chưa biết sau này một bát cháo loãng cũng có thể thành thứ kéo người sống khỏi vực. Chính vì vậy nó làm hắn đau. Tô Vãn không phải ánh đèn treo trên đường hắn đi. Nàng từng là người bị bỏng lưỡi, từng bực mình, từng không muốn ai quyết định thay mình.

Một người khách ngồi gần cột bỗng đổi sắc. Hắn nhìn chiếu truy ma, rồi nhìn vết nứt tối thấp thoáng ở cổ tay Tần Mạc khi gió hất tay áo lên. Cái nhìn ấy ngắn đến mức có thể giả vờ chưa từng xảy ra, nhưng trong quán cháo nhỏ, sợ hãi chạy nhanh hơn tiếng nói. Người mẹ ôm con lùi khỏi ghế. Một ông già kẹp bát vào nách, để cháo đổ lên áo mà không dám cúi lau. Sửu Nhị nắm rổ hành, đứng chắn trước chum nước như thể chum nước là thứ đáng bảo vệ nhất đời.

Triệu Lư đặt tay lên chuôi kiếm. Người thấp hơn ôm xấp chiếu lùi nửa bước, mắt đầy vẻ mong chuyện đừng vỡ ngay tại chỗ mình phải chịu trách nhiệm. Bà Ngụy không nhìn Tần Mạc nữa. Bà nhìn giấy phép treo trong quán, mảnh gỗ mỏng có ba dấu kiểm của ngoại trạm. Tay bà run. Vá cháo gõ vào miệng nồi một tiếng khô.

Sen đen thức dậy trong im lặng. Nó không nói bằng lời, chỉ đưa lên một cảm giác rõ ràng: khoảng cách từ tay Tần Mạc đến yết hầu Triệu Lư rất ngắn; linh lực của hai đệ tử áo trắng đủ để lấp cơn đói đang cào trong Kim Đan nứt; nỗi sợ trong quán đã tụ thành hơi ấm dễ nuốt. Nếu hắn làm nhanh, bà Ngụy còn chưa kịp hét, Sửu Nhị còn chưa kịp khóc. Hai xác người, một lối thoát, một con dốc sạch sẽ. Thân thể hắn hiểu đề nghị ấy trước cả lý trí. Ngón tay hắn co lại.

Chu Bình đẩy bát cháo vào tay hắn. Cháo nóng tràn qua mép bát, rơi lên mu bàn tay Tần Mạc. Đau rất nhỏ, thấp hơn mọi vết thương hắn đang mang, nhưng thật.

“Cầm hộ,” Chu Bình nói. “Ta run.”

Tần Mạc biết gã nói dối. Tay Chu Bình có run, nhưng chưa đến mức không giữ được bát. Gã đặt cái nóng tầm thường ấy vào tay hắn để kéo hắn trở về chỗ con người còn biết buông kiếm vì sợ bỏng. Tần Mạc cúi mắt. Hắn không cảm ơn. Nếu nói cảm ơn lúc này, nghe giống một người đang diễn lòng tốt.

Bên ngoài, tiếng vó ngựa dội xuống dốc. Đội tuần hương của ngoại trạm chạy qua, không phải để bắt hắn, mà vì một xe bệnh mất bánh đang trượt từ lưng dốc xuống. Người kéo xe hét lạc giọng. Trên xe có một cô bé quấn chăn xanh, khuôn mặt sốt đỏ, bên cạnh là người cha ôm dây kéo đến rách cả lòng bàn tay. Đám đông trước quán tản ra quá nhanh; có người xô vào cột. Mái rơm vốn đã mục kêu răng rắc, nồi cháo nghiêng, nước sôi tràn xuống chỗ Sửu Nhị đang đứng.

Tần Mạc chuyển động trước khi Triệu Lư kịp rút kiếm. Hắn đặt bát cháo xuống bàn, một tay chụp lấy cột mái, một tay đẩy Sửu Nhị về phía bà Ngụy. Linh lực đen trào lên cổ tay, nhưng hắn ép nó chạy qua xương mình thay vì táp ra ngoài. Cột mục đâm dằm vào lòng bàn tay. Nước sôi hắt lên vạt áo hắn, khói trắng bốc thành một đường mỏng. Xe bệnh đâm vào bậc đất trước quán; bánh gỗ nứt làm đôi, cô bé trong chăn suýt lăn xuống. Tần Mạc đá một thanh củi dưới chân, chèn đúng vào trục xe. Mọi thứ dừng lại bằng tiếng thở đứt quãng của nhiều người cùng lúc.

Triệu Lư đã rút kiếm được nửa tấc. Hắn nhìn cổ tay Tần Mạc, nhìn mái quán vừa được giữ lại, rồi nhìn tờ chiếu đang run trên cột vì gió. Việc đúng theo luật rất rõ: hô lên, khóa đường, gọi chuông. Việc trước mắt cũng rõ: nếu hắn đánh ngay, xe bệnh sẽ lật, đứa trẻ sốt kia có thể chết dưới chân cả quán. Sự do dự làm mặt hắn đỏ lên, như thể ai đó vừa tát vào lớp áo trắng sạch sẽ.

“Ngươi…” Triệu Lư nghẹn lại.

“Đỡ xe,” Tần Mạc nói.

Không phải cầu xin, cũng không phải ra lệnh lớn. Chỉ hai chữ. Người thấp hơn buông xấp chiếu, chạy tới giữ đầu xe. Bà Ngụy túm Sửu Nhị vào lòng rồi lại buông ra để kéo nồi cháo khỏi mép lửa. Chu Bình lấy gậy chặn dòng người lùi quá sát, miệng mắng rất bẩn vì có người đạp lên chân gã. Trong một khoảnh khắc ngắn, cả quán cháo không còn ai đủ rảnh để quyết định Tần Mạc là ma hay người. Họ chỉ giữ thứ sắp đổ.

Cô bé trên xe mở mắt, nhìn Tần Mạc. Nàng không gọi hắn là ân nhân. Nàng chỉ hỏi cha mình bằng giọng mê sốt: “Đến cổng chưa?”

Người cha họ Lục lắc đầu, nước mắt chảy qua mặt bụi. “Sắp. Qua trạm hương rồi lên tiếp.”

Bà Ngụy nghe vậy, cắn môi. Bà múc nửa bát cháo đặc nhất còn sót dưới đáy nồi, nhét vào tay người cha. “Cho nó uống trước khi đi. Không lấy tiền. Đừng nói ta cho.”

Triệu Lư nhìn thấy. Hắn cũng nhìn thấy Tần Mạc không nhân lúc ấy giết mình. Chính điều đó làm hắn khó chịu hơn. Một kẻ ác hoàn toàn thì dễ chém. Một kẻ bị cáo làm điều đáng cứu ngay dưới chiếu truy ma thì khiến luật trong tay nặng thêm vài cân. Hắn nâng kiếm lên, nhưng mũi kiếm không chỉ thẳng vào Tần Mạc. Nó chỉ xuống đất giữa hai người.

“Ta phải báo,” hắn nói nhỏ.

“Ừ,” Tần Mạc đáp.

Chu Bình quay phắt sang nhìn hắn. “Ngươi ừ cái gì?”

“Hắn sống bằng việc báo.” Tần Mạc rút dằm khỏi lòng bàn tay. Máu đen lẫn đỏ rơi xuống đất, bị tro bếp hút mất. “Giết hắn thì đường sạch hơn một đoạn, nhưng người bị trừ gạo vẫn là quán này.”

Triệu Lư nghe được, mặt càng khó coi. Hắn ghét bị kẻ trong chiếu hiểu đúng chỗ yếu của mình. Người thấp hơn nhặt xấp giấy, tay run đến mức làm rơi thêm một tờ. Tờ giấy bay đến chân Sửu Nhị. Đứa bé cụt ngón nhìn mặt vẽ trên giấy, lại nhìn Tần Mạc, rồi bất ngờ nhặt tờ chiếu lên đưa cho hắn.

“Mắt trên giấy không giống,” nó nói.

Bà Ngụy quát: “Câm miệng!”

Sửu Nhị rụt cổ, nhưng vẫn không lấy lại câu vừa nói. Tần Mạc cầm tờ chiếu. Dưới dấu Thiên Luật có thêm dòng nhỏ bằng mực son của Phật Đài: người mang sổ nghịch muốn qua cổng chính phải nhận thẻ hương tại trạm kiểm, không được đi lẫn hàng bệnh. Dòng chữ gọn, đẹp, không hề tức giận. Nó lạnh vì quá hợp lệ.

Tiếng chuông báo từ lưng dốc cuối cùng cũng vang lên. Triệu Lư giật mình như người vừa được cứu khỏi phải tự quyết. Hắn đưa tay bóp phù truyền âm. Tần Mạc không ngăn. Sen đen trong ngực hắn quẫy một cái, tức tối vì con mồi ngay trước mặt được thả đi. Cơn đói táp ngược vào phổi, làm hắn nếm thấy vị sắt. Hắn nuốt xuống, không để nó lộ trên mặt.

Chu Bình nhận lại bát cháo đã nguội, nhìn hắn bằng ánh mắt vừa tức vừa mệt. “Lần sau đừng rộng lượng với người có thể gọi cả núi xuống đầu mình.”

“Không phải rộng lượng.” Tần Mạc nhìn cô bé họ Lục được cha đẩy xe đi tiếp bằng trục bánh buộc tạm. “Ta chỉ chưa muốn lấy mạng người khác để mua một lối ngắn.”

“Nghe cũng gần giống rộng lượng.”

“Nghe giống thì ngươi sửa giúp ta.”

Chu Bình hừ một tiếng, nhưng khóe miệng run lên rất khẽ. Gã cúi xuống uống nốt bát cháo đã loãng thành nước. Bà Ngụy quay lưng, giả vờ không thấy hai người rời khỏi mép quán qua lối chuồng củi. Khi Tần Mạc đi ngang, bà ném cho hắn một thẻ tre cũ, trên thẻ có khắc dấu trạm kiểm hương đã mờ.

“Nhặt được dưới bàn,” bà nói cộc lốc. “Rác của khách trước. Đem hay bỏ tùy ngươi.”

Tần Mạc nhận thẻ. Sửu Nhị nhìn theo hắn, bàn tay thiếu ngón giấu sau lưng. Nó không vẫy. Nó vẫn sợ. Sự sợ ấy làm lòng Tần Mạc trĩu xuống hơn lời cảm ơn. Được cứu không buộc ai phải tin người cứu mình. Tờ chiếu sau lưng hắn vẫn kêu phần phật trong gió, mặt vẽ trên giấy vẫn ác hơn hắn một chút, sạch hơn sự thật một chút. Trạm kiểm hương nằm ở cuối con dốc, nơi khói hương dựng thành một vạch xám dưới trời. Hắn bước tới đó cùng Chu Bình, lòng bàn tay còn bỏng cháo và dằm gỗ, còn tiếng sen đen gặm vào chỗ hắn vừa không cho nó ăn.

Đi được mấy chục bước, Chu Bình dừng lại dưới một cây du khô. Gã móc từ tay áo ra hạt gạo cháy dính dưới đáy bát, đặt lên đầu lưỡi rồi nhăn mặt như vừa uống thuốc độc. “Cháo dở,” gã kết luận.

Tần Mạc nhìn lại quán. Bà Ngụy đã tháo tờ chiếu bị gió xé một góc, không phải để che cho hắn, mà để dán lại ngay ngắn hơn trước khi đội tuần hương quay về phạt. Sửu Nhị đang nhặt từng cọng hành rơi quanh chân bàn. Hai đệ tử áo trắng đứng ngoài đường, một người truyền tin, một người giúp buộc lại bánh xe cho cha con họ Lục. Cảnh ấy không cho hắn quyền thấy mình tốt hơn ai. Người ta có thể sợ hắn, báo hắn, rồi vẫn cứu một đứa trẻ ngay trước mặt. Người ta cũng có thể cho hắn thẻ qua đường, rồi dán lại tờ truy nã để giữ nồi cháo của mình.

“Nhìn gì?” Chu Bình hỏi.

“Nhìn cho nhớ.”

“Nhớ ai nợ ngươi?”

Tần Mạc lắc đầu. “Nhớ mình không được kể lại theo cách dễ nghe.”

Chu Bình im một lát rồi đưa nửa miếng bánh khô còn lại cho hắn. “Vậy ăn đi. Người đói thường kể chuyện rất hay cho bản thân nghe.”