Chương 130: Dấu nghịch thiên
Bìa rừng ngoài Thái Huyền sáng lên bằng một bình minh bẩn. Tro từ căn nhà cháy bay tới, mắc trên lá thông, phủ lên vết luật trắng và gai sen đen đang đan trên da Tần Mạc. Dấu mới bắt đầu từ sau vai, kéo qua xương quai xanh, vòng xuống cổ tay cầm Câu Hồn Ấn. Nó không giống vết thương. Vết thương có mép rách, có máu, có lúc lành. Dấu này giống chữ viết. Một thứ gì đó vừa ký tên lên hắn mà không hỏi.
Mạnh bà tử đặt Chu Bình xuống gốc cây, bắt Tề lão đạo giữ chân, rồi xé áo Tần Mạc xem vết dấu. Bà chỉ nhìn một lần đã chửi. “Thiên Luật với Sát Đạo cắn nhau trong cùng một thân. Ngươi đúng là biết chọn cách sống khó coi.”
“Có chết không?” Chu Bình hỏi.
“Chưa.” Bà đổ thuốc lên vết bỏng của Tần Mạc. Thuốc vừa chạm vào dấu đã bốc khói trắng. “Nhưng từ giờ chó săn của Thiên Luật nhìn ngươi dễ hơn nhìn đèn lồng. Còn thứ trong người ngươi cũng sẽ học được cách giả giọng luật.”
Tần Mạc nhìn xuống cổ tay. Vết trắng của Thiên Luật không còn tách khỏi gai sen. Chúng quấn vào nhau thành những nét nhỏ, lúc giống dây khóa, lúc giống cánh sen, lúc giống một con mắt chưa mở. Sen đen trong ngực hắn rất yên. Sự yên ấy đáng sợ hơn lúc đói. Nó như một con thú vừa ăn được một thứ lạ và đang lắng nghe xem mình mọc thêm răng ở đâu.
Người đàn bà cầm cuốc đứng cách họ mười bước. Nàng vẫn ôm con, cây cuốc cắm xuống đất bên cạnh. Những dân trốn hầm khác cũng đứng xa. Họ được cứu. Họ không lại gần. Một ông già còn giấu dao sau lưng khi Tần Mạc nhìn sang. Không ai ở đây sai hoàn toàn. Trong một buổi sáng, họ thấy hắn lao vào lửa cứu người, thấy hắn không nuốt chấp sự, cũng thấy dấu trắng đen bò trên da như thứ không nên thuộc về người.
Tần Mạc kéo áo lại để che dấu. Chu Bình thấy và nói: “Che làm gì, nó đâu có biến mất.”
“Trẻ con sợ.”
Người đàn bà nghe được, mặt đỏ lên vì xấu hổ. Đứa trẻ trong tay nàng lại nhìn hắn qua kẽ tay mẹ. “Dấu đó đau không?” nó hỏi.
Mẹ nó bịt miệng nó lần nữa. Tần Mạc đáp trước khi nàng kịp xin lỗi: “Có.”
Đứa trẻ suy nghĩ rất nghiêm túc. “Vậy sao không khóc?”
Chu Bình cười khụ. Tề lão đạo quay mặt đi giấu cười. Tần Mạc nhìn đứa trẻ, không biết trả lời. Vì khóc không giúp? Vì quên khóc? Vì trong đầu có quá nhiều tiếng người khác khóc? Câu nào cũng không nên đặt lên một đứa trẻ vừa thoát cháy. Hắn cuối cùng nói: “Có người đang ngủ. Ồn.”
Đứa trẻ nhìn Chu Bình, gật như hiểu một đạo lý lớn. Người đàn bà ôm con chặt hơn, nhưng ánh mắt bớt hoảng một chút. Một chút thôi. Tần Mạc không tiến lại. Hắn không cần biến chút bớt hoảng đó thành tha thứ.
Từ phía thành, chuông Thiên Luật vang ba hồi. Tiếng chuông không phải báo truy bắt thường. Nó trang trọng, vang dài, đủ để các trấn quanh núi nghe thấy. Tề lão đạo tái mặt. Mạnh bà tử ngừng băng tay. Trong tiếng chuông, giọng Tạ Vô Cữu được phù âm đẩy qua mây: sau ba ngày, Thiên Luật Đại Thẩm mở tại quảng trường. Nghịch Chủng Tần Mạc, mang vật cấm tế, phá Luân Hồi Giám, thả lệch hồn, nhìn trộm dòng sâu, sẽ được xử trước thiên hạ.
Dân ở bìa rừng đồng loạt lùi thêm. Không phải họ muốn hại hắn. Họ chỉ vừa nghe tên người cứu mình bị trời cao đọc như ma. Cơ thể phản ứng trước lòng biết ơn. Người đàn bà cầm cuốc cúi xuống nhổ cây cuốc lên, do dự, rồi đặt nó giữa khoảng cách hai bên. Không đẩy hẳn về phía hắn như trả ơn, cũng không cầm lên đuổi. Một cây cuốc nằm ở giữa, nói tốt hơn miệng người: nợ có, sợ còn.
Tần Mạc nhìn cây cuốc. “Tên ngươi?” hắn hỏi.
Nàng giật mình.
“Nếu không muốn nói, không sao.” Hắn lấy tấm vải ghi tên ra. “Ta chỉ không muốn ghi người mẹ cầm cuốc mãi.”
Nàng im rất lâu. Đứa trẻ trong tay nàng thì thầm: “Mẹ tên Liễu.” Nàng vội bịt miệng con nhưng muộn rồi. Tần Mạc viết Liễu nương, con không biết tên. Đứa trẻ giãy: “Con tên Tiểu Mãn!”
Tần Mạc thêm Tiểu Mãn. Chữ viết run vì dấu trên tay đau. Người mẹ nhìn hai cái tên trên vải, mắt đỏ lên. Nàng không cảm ơn. Nàng chỉ nói: “Ngươi đi đi. Hình Đường tới, bọn ta không dám giấu.”
“Ta biết.” Tần Mạc cuộn vải lại.
Câu nói ấy làm nàng khóc. Có lẽ vì được phép không dũng cảm cũng là một kiểu được tha. Tần Mạc không tha nàng; hắn chỉ không bắt nàng diễn thành người tốt. Hắn cõng Chu Bình lên lần nữa. Chu Bình nặng hơn lúc trong lửa, vì giờ cơn ho đã rút hết sức gồng. Gã tựa trán lên vai Tần Mạc, lẩm bẩm: “Đừng viết tên ta xấu.”
“Ngươi còn nói được thì tự viết.”
“Tay run.”
“Vậy chữ xấu là lỗi của ngươi.”
Cuộc cãi nhỏ ấy làm Mạnh bà tử thở ra. Bà nhét túi thuốc vào tay Tề lão đạo, bảo ông già đừng làm rơi nửa thang của Lữ bà nếu không bà sẽ nhét ông vào nồi sắc luôn. Tề lão đạo phản đối rất yếu, vì ông biết bà làm thật. Trong vài hơi, bìa rừng có tiếng người sống cãi nhau về thuốc, chữ xấu và nồi sắc. Dấu Nghịch Thiên trên thân Tần Mạc vẫn lạnh, nhưng không còn chiếm hết không khí.
Lâm Tịnh Dao gửi hạc giấy thứ hai tới khi họ chuẩn bị rời. Con hạc bay thấp, cánh rách vì vượt qua lưới kiểm. Trên giấy không có lời thừa: Đại Thẩm sẽ dùng chứng ngược. Người từng nhận ơn ngươi bị gọi lên. Thanh y giả chuẩn bị. Giám có thể được đem ra làm vật chứng. Dưới cùng, một dòng nhỏ hơn: ta chưa ký.
Tần Mạc đọc xong đưa cho Chu Bình. Chu Bình nhìn dòng chứng ngược, mặt tối lại. “A Lạc? Trần thị?”
“Có thể.” Tần Mạc đáp.
“Họ sẽ sợ.”
“Ta biết.”
“Biết rồi đừng trách họ.” Chu Bình ho. “Người sống không phải ai cũng có dư mạng để giữ sự thật cho ngươi.”
Tần Mạc gật. Dấu trên cổ tay bỗng nóng lên khi hắn gật, như Thiên Luật không thích câu ấy. Sen đen thì yên lặng nghe. Hắn không biết cái nào nguy hiểm hơn: luật ngoài trời muốn phán hắn, hay thứ trong người bắt đầu học cách đồng ý với một phần luật. Mạnh bà tử nói đúng. Từ giờ, có thể trong đầu hắn sẽ có thêm một giọng rất sạch, rất hợp lý, bảo hy sinh một người để giữ trật tự là đúng.
Hắn mở tấm vải, viết dưới tên Liễu nương và Tiểu Mãn: được cứu vẫn có quyền sợ. Rồi viết tiếp: Đại Thẩm ba ngày sau. Không đi để thắng lời, đi để không cho tên nàng bị dùng một mình.
Tề lão đạo đọc lén, nhăn mặt. “Câu sau nghe như lời thề. Lời thề xui lắm.”
Tần Mạc nhìn dòng chữ, rồi gạch bớt một nửa. Viết lại: ba ngày sau, nghe xem họ dùng tên ai. Câu mới thô hơn, ít đẹp hơn. Hắn hài lòng hơn. Từ sau Trấn Hồn Đài, lời đẹp quá dễ che máu dưới nền.
Dân rời bìa rừng từng nhóm nhỏ. Không ai quay lại vẫy. Liễu nương dẫn Tiểu Mãn đi cuối, cây cuốc trên vai. Trước khi khuất sau bụi lau, Tiểu Mãn quay đầu hỏi lớn: “Nếu đau thì khóc nhỏ cũng được!” Liễu nương hoảng hốt kéo con đi. Chu Bình trên lưng Tần Mạc cười đến ho sặc. Ngay cả Mạnh bà tử cũng cong khóe miệng.
Tần Mạc không khóc. Nhưng lời đứa trẻ ở lại, chui vào một góc rất cứng trong ngực hắn. Hắn đã bị chính đạo phán ma, bị Thiên Luật và Sát Đạo cùng ghi dấu, bị dòng sâu từ chối câu trả lời rõ ràng. Vậy mà một đứa trẻ vừa sợ hắn vẫn cho phép hắn khóc nhỏ. Thế gian chưa hoàn toàn khép.
Dấu Nghịch Thiên không chỉ hiện trên da. Nó đổi cách người khác đứng quanh hắn. Tề lão đạo trước kia có thể vừa sợ vừa cãi, bây giờ khi nhìn vết dấu, ông vô thức lùi nửa bước rồi mới ép mình bước lại. Mạnh bà tử thì thẳng tay dùng kim bạc châm vào mép dấu, nhưng tay bà căng hơn thường ngày. Chu Bình nằm dưới gốc cây, mắt nửa mở, nhìn thấy hết. Gã không nói ngay. Im lặng của bạn cũ có lúc còn nặng hơn tiếng chuông.
“Ngươi lùi,” Tần Mạc nói với Tề lão đạo.
Ông già lập tức nổi cáu: “Ta lùi vì ngươi bốc mùi luật cháy, không phải vì sợ.”
“Ông sợ.”
“Ừ thì sợ!” Tề lão đạo quát nhỏ, sợ dân nghe. “Người bình thường thấy trên thân ngươi có Thiên Luật với Sát Đạo quấn nhau mà không sợ mới là ngu. Ta sợ nhưng vẫn đứng đây mài bùa cho ngươi, thế chưa đủ à?”
Tần Mạc im. Đủ. Hoặc không đủ. Nhưng thật. Hắn quen với người hoặc chạy hoặc thề theo. Một người vừa sợ vừa ở lại khó xử hơn nhiều. Tề lão đạo bực bội lấy bùa dán lên mép dấu, miệng lẩm bẩm giá bùa này nếu tính đúng phải đắt gấp ba. Bùa vừa dán đã cháy mất nửa. Ông đau lòng hơn đau tay.
Mạnh bà tử giải thích bằng cách đời hơn: “Dấu này giống như ngươi bị hai nha môn cùng truy nã, lại bị chính cái dao trong túi ngươi nhận làm chủ. Sau này ngươi dùng lực, Thiên Luật sẽ biết. Ngươi nghe luật, sen đen cũng biết. Một bên bảo ngươi phục, một bên bảo ngươi nuốt. Ở giữa không có ghế cho ngươi ngồi nghỉ đâu.”
Chu Bình khàn giọng: “Vậy dựng ghế.”
Mạnh bà tử liếc gã. “Bằng gì?”
“Bằng tên người.” Chu Bình nhắm mắt lại, thở từng hơi. “Bằng cháo khét, bánh nếp, người ghét hành, bà già đòi nợ thuốc. Hắn thích mấy thứ đau lớn quá. Nhét đồ vụn vào cho cấn.”
Tần Mạc nhìn gã. Chu Bình nói như mê sảng, nhưng mỗi chữ đâm vào đúng chỗ. Dấu Nghịch Thiên muốn biến hắn thành một hồ sơ lớn: Nghịch Chủng, kẻ nhìn trộm, ma tu, người nuốt luật. Sổ tên thì làm ngược lại: bắt hắn cúi xuống từng chuyện nhỏ không đủ thành danh hiệu.
Liễu nương và Tiểu Mãn chưa đi xa. Nghe Tần Mạc hỏi tên, vài người dân khác cũng bắt đầu bất an. Một ông già què được cứu khỏi hầm rau tự nói trước: “Ta họ Đào. Đào Quý. Quý trong đắt rẻ, không phải phú quý. Chân què từ nhỏ, không phải bị ngươi làm.” Câu cuối làm mọi người sững, rồi có người bật cười rất nhỏ. Tiếng cười tắt ngay vì chuông Thái Huyền còn vang, nhưng nó đã xuất hiện. Tần Mạc viết Đào Quý, chân què từ nhỏ. Ông già gật như vừa ký một giấy sống sót.
Thiếu phụ bụng bầu Hứa Nhân cũng được Mạnh bà tử dìu tới. Nàng kiểm tra hắn viết đúng chữ Nhân chưa. Tần Mạc đưa vải cho nàng xem. Nàng không biết chữ nhiều, nhìn một lúc rồi hỏi Mạnh bà tử. Bà xác nhận đúng. Hứa Nhân thở ra. “Nếu sau này con ta nghe chuyện ma tu cứu mẹ nó, ít nhất tên mẹ nó không sai.” Nàng nói xong mới sợ, cúi đầu lùi lại.
Những cái tên làm bìa rừng thay đổi. Không thành nơi an toàn. Không ai nhào tới cảm ơn. Nhưng khoảng cách mười bước rút còn tám, rồi bảy. Tần Mạc không bước vào khoảng cách đó. Người được cứu tự giảm khoảng cách thì được; hắn ép gần chỉ là một kiểu chiếm.
Hạc giấy của Lâm Tịnh Dao tới mang tin chứng ngược, và ngay sau đó một hạc giấy khác của Phương Ký rơi xuống bụi cỏ. Nó ngắn hơn, chữ xấu hơn: cáo thị Đại Thẩm sẽ vẽ lại ngươi có dấu trên thân. Họ gọi dấu ấy là chứng ma hóa. Đừng để dân thấy trước khi ngươi muốn. Tần Mạc đọc xong nhìn những người dân vừa thấy dấu. Đã muộn. Nhưng có lẽ chính vì họ thấy trước khi nghe tên gọi, dấu ấy chưa hoàn toàn thuộc về Thái Huyền.
Tiểu Mãn hỏi: “Ma hóa là gì?”
Liễu nương bịt miệng con lần thứ ba trong ngày, tuyệt vọng vì đứa trẻ quá thích hỏi. Tần Mạc đáp: “Là chữ người ta đặt khi sợ mà muốn người khác sợ giống mình.”
Mạnh bà tử hừ một tiếng. “Ngươi cũng giỏi đặt chữ lắm. Đừng tưởng chỉ họ.”
Tần Mạc nhận. Hắn từng gọi người khác là chó săn, là vật cản, là điểm trận. Những chữ ấy cũng làm người sống nhỏ đi. Dấu trên thân hắn không chỉ do trời ghi. Có phần được viết bằng các khoảnh khắc hắn từng nghĩ quá nhanh về giá trị của người khác. Hắn không nói điều đó ra. Nói ra nghe như tự kiểm trước Đại Thẩm. Hắn chỉ viết dưới sổ: cẩn thận chữ mình đặt.
Khi dân tản đi, Đào Quý để lại một cây gậy cũ. “Đường rừng trơn,” ông nói. “Ta còn cuốc của Liễu nương đỡ. Ngươi cõng người bệnh cần gậy.” Tần Mạc nhìn cây gậy, rồi nhận. Không phải hòa giải. Chỉ là một vật dùng được. Nhưng vật dùng được từ tay người còn sợ mình có trọng lượng riêng. Chu Bình thấy hắn nhận, lẩm bẩm: “Tốt. Lần đầu trong đời nhìn ngươi giống người biết đi đường đất.”
Tần Mạc cắm gậy xuống bùn. Dấu Nghịch Thiên lạnh chạy theo cánh tay, nhưng đầu gậy chạm đất phát ra tiếng rất bình thường. Cộc. Một tiếng không thuộc Thiên Luật, không thuộc Sát Đạo, không thuộc dòng sâu. Chỉ là gậy gỗ chạm bùn. Hắn cần tiếng đó trước Đại Thẩm hơn cần một lời thề.
Khi họ đi sâu vào rừng, chuông Đại Thẩm vẫn vang sau lưng. Ba ngày nữa, Thái Huyền sẽ kể chuyện của hắn trước thiên hạ. Hắn không thể ngăn họ kể. Nhưng hắn có thể tới, mang theo vụn vải thật, tên người được cứu, tên người sợ hãi, và dấu Nghịch Thiên chưa biết sẽ ăn hắn tới đâu. Hắn chưa thành Ma Đế. Chưa đủ Hóa Thần. Chỉ là một người bị ghi bởi ba thứ cùng lúc, cõng bạn trên lưng, đi về phía phiên thẩm nơi tên Tô Vãn sắp bị dùng thêm lần nữa.