Chương 129: Đổi hướng
Căn nhà bỏ hoang cháy từ mái bếp trước. Mưa làm lửa không bùng cao, nhưng khói đặc quánh, chui qua từng khe vách, trộn với mùi thuốc đắng bị đốt và mùi gỗ mục lâu năm. Tần Mạc phá cửa ngoài bằng vai, rồi lập tức hối hận. Cánh cửa văng vào trong làm một người đàn bà trốn dưới hầm rau hét lên, tưởng ma tu xông vào giết người. Nàng vớ cây cuốc bổ thẳng vào lưng hắn.
Lưỡi cuốc không chém sâu vì hắn có ma khí hộ thân, nhưng đau đủ thật. Tần Mạc quay lại quá nhanh, mắt còn đỏ vì khói. Người đàn bà ôm con lùi về góc, mặt trắng bệch. Đứa trẻ trong tay nàng khóc không ra tiếng. Tần Mạc thấy mình trong mắt họ: một kẻ áo rách, máu đen, vết luật trắng, xông qua cửa cháy như ác quỷ. Hắn muốn nói ta đến cứu. Nhưng lời ấy sẽ làm ai tin?
“Cửa sau,” hắn nói, cố hạ giọng. “Bò thấp. Khói ở trên.”
Người đàn bà không nhúc nhích. Mạnh bà tử từ phòng trong lao ra, tóc cháy một mảng, tát thẳng vào vai Tần Mạc. “Đừng đứng chắn sáng!” Bà quay sang người đàn bà. “Theo ta. Hắn xấu nhưng còn nghe được tiếng người.”
Câu giới thiệu ấy có lẽ là lời bảo lãnh tệ nhất đời Tần Mạc, nhưng hiệu quả. Người đàn bà ôm con bò theo Mạnh bà tử ra cửa sau. Tần Mạc nhấc một xà gỗ rơi chắn lối. Gỗ cháy làm tay hắn bỏng. Sen đen lập tức muốn ăn lửa, ăn luôn oán sợ của người đàn bà để đổi thành lực. Hắn nghiến răng đè nó xuống. Cứu người bằng cách ăn nỗi sợ của họ thì còn lại cái gì để cứu?
Chu Bình bị kẹt dưới xà ngang trong gian bếp. Gã dùng lưng chắn một túi thuốc, mặt đen vì khói, tay vẫn cầm nửa miếng bánh khô bọc vải dầu. Thấy Tần Mạc, câu đầu tiên của gã không phải cứu ta. Gã nói: “Thuốc trước.”
“Ngươi im.”
“Thuốc trước,” Chu Bình lặp lại, ho đến cong người. “Bà ấy ghi tên bệnh nhân rồi. Cháy là người ta chết thật.”
Tần Mạc muốn chửi. Nhưng hắn nhìn túi thuốc dưới lưng Chu Bình, thấy từng gói buộc chỉ ghi tên: Tiểu Sênh, Lữ bà, con gái họ Lục, người không biết mặt. Một túi thuốc nhỏ mà nhiều mạng người bám vào. Chu Bình bị xà đè vẫn giữ nó vì gã hiểu thứ Tần Mạc nhiều lúc quên: không phải chỉ người trước mắt mới đang thở.
Hắn nhấc xà. Lửa liếm qua vai, Thiên Luật còn sót trong vết thương bị kích lên, đau như có ai đóng đinh trắng vào xương. Chu Bình được kéo ra, nhưng túi thuốc mắc dưới chân xà. Tần Mạc có thể bỏ. Chu Bình túm tay hắn, giọng khàn: “Đừng để ta thành lý do bỏ thuốc.”
“Ngươi phiền quá.” Tần Mạc quay lại, thò tay vào lửa lấy túi thuốc. Da trên mu bàn tay cháy xém. Lúc rút ra, hai gói thuốc rơi xuống nền. Hắn cúi nhặt, khói làm mắt mờ. Trên một gói ghi tên A Lạc. Hắn khựng nửa nhịp rồi nhét tất cả vào áo.
Ngoài sân, Tề lão đạo đang dùng bùa ướt dập lửa, vừa dập vừa chửi tổ tông tất cả pháp tu thích dùng lửa trong trời mưa. Hai chấp sự Hình Đường nằm ở mép rào, một người bị Mạnh bà tử đánh ngất bằng chày thuốc, một người còn tỉnh, ôm bụng rên. Tần Mạc nhìn hắn. Người đó run bắn: “Ta chỉ nhận lệnh khóa nhà, không biết có dân dưới hầm.”
Mạnh bà tử quát: “Không biết thì lửa không nóng à?”
Chấp sự khóc. Khóc thật. Tần Mạc không biết xử lý nước mắt của kẻ vừa đốt nhà mình. Giết hắn thì dễ. Dễ đến mức sen đen đã mở đường: nuốt hắn, vá vết thương, lấy ký ức lệnh phục kích, biết Tạ đang ở đâu. Hắn bước tới một bước. Chu Bình đang ngồi dựa tường, ho ra máu, lập tức ném nửa miếng bánh khô trúng chân hắn.
“Đừng,” Chu Bình nói.
“Hắn đốt nhà.”
“Ta thấy.” Chu Bình thở không ra hơi. “Đừng biến ta thành cớ ăn người.”
Tần Mạc đứng giữa sân mưa, lửa và máu. Chấp sự Hình Đường trước mặt không vô tội. Nhưng Chu Bình cũng không cho phép mình thành lý do đẹp. Tần Mạc cúi xuống, điểm huyệt người kia, lấy thẻ lệnh, không nuốt. Hắn làm động tác ấy thô bạo đến mức chấp sự ngất hẳn. Không phải tha thứ. Chỉ là chưa ăn.
Người đàn bà cầm cuốc từ cửa sau quay lại. Con nàng đã được Tề lão đạo kéo ra ngoài. Nàng nhìn Tần Mạc, nhìn vết cuốc trên lưng hắn, rồi nhìn đứa con đang khóc. “Ta…” Nàng không nói hết. Xin lỗi trước một ma tu có thể là tội. Không xin lỗi thì lương tâm cắn. Nàng cuối cùng chỉ đặt cây cuốc xuống đất, đẩy nó về phía hắn.
Tần Mạc không nhận. “Giữ lấy. Lần sau thấy ai phá cửa cũng còn thứ mà đánh.”
Nàng bật khóc, không rõ vì sợ hay nhẹ. Đứa trẻ trong tay nàng hỏi: “Mẹ, đó là ma à?” Nàng bịt miệng con, nhưng câu đã ra. Tần Mạc nghe. Chu Bình cũng nghe. Không ai sửa. Hắn vừa cứu họ, họ vẫn có quyền sợ.
Một phù báo động cháy đỏ trong tay chấp sự bị ngất. Tống Nghiêm hoặc Tạ sẽ biết hắn ở đây. Tề lão đạo nhặt phù lên, định dập, rồi chửi: “Dập không kịp. Chạy!”
Mạnh bà tử ôm túi thuốc, lục từng gói xem có cháy tên không. “Mất gói Lữ bà,” bà nói, mặt tối lại. “Không phải thuốc quý. Nhưng bà ấy không có tiền mua lại.”
Tần Mạc nhìn vào căn nhà cháy. Một góc bếp đã sập. Hắn lao vào lần nữa trước khi ai kịp ngăn. Trong khói, hắn tìm thấy gói thuốc cháy nửa vùi dưới tro. Chữ Lữ còn đọc được, chữ sau mất. Hắn cầm ra đưa Mạnh bà tử. Bà nhìn gói thuốc, rồi nhìn bàn tay bỏng của hắn, không khen. Chỉ nói: “Còn dùng được nửa thang. Nửa mạng cũng là mạng.”
Chu Bình cười khục rồi ho. “Nghe chưa, nửa mạng. Ngươi cũng vậy.”
Tần Mạc quỳ xuống trước mặt gã. “Đi được không?”
“Ngươi cõng thì đi. Nhưng đừng cõng kiểu anh hùng. Ta đau xương.”
Tần Mạc luồn tay dưới lưng Chu Bình, động tác chậm hơn mọi lần. Hắn sợ chỉ cần dùng lực quá tay, phần Thiên Luật trong người bạn sẽ vỡ. Chu Bình cảm thấy, nói nhỏ: “Ta chưa chết. Đừng cầm ta như cầm thanh y.”
Câu ấy đâm thẳng. Tần Mạc suýt buông tay. Chu Bình mắng: “Không phải bảo buông! Bảo cầm như người sống, có xương, có đau, có mồm chửi.”
Tần Mạc điều chỉnh tay. Cõng một người sống khó hơn cõng nỗi nhớ. Người sống lệch vai, thở nóng sau gáy, chửi khi bị đụng vết thương, nặng theo cách không thể biến thành biểu tượng. Hắn cõng Chu Bình ra khỏi sân, Mạnh bà tử đi trước ôm thuốc, Tề lão đạo che dấu bằng bùa ướt, người đàn bà cầm cuốc dẫn mấy dân trốn hầm đi lối ruộng.
Sau lưng, căn nhà bỏ hoang sập nửa mái. Hình Đường đến muộn, tiếng giày dẫm bùn dày đặc. Tần Mạc có thể quay lại giết để chặn truy. Nhưng Chu Bình trên lưng hắn thở đứt quãng. Mỗi hơi thở như một cái móc kéo hắn về phía trước. Hắn không quay lại.
Khi họ tới bìa rừng, một luồng luật trắng từ xa phóng tới, không nhắm vào tim mà nhắm vào vết thanh y dưới áo. Tạ Vô Cữu không cần có mặt; Thiên Luật có thể đánh dấu qua thẻ lệnh hắn vừa lấy. Tần Mạc xoay người lấy lưng đỡ. Luồng luật đập vào vết sen đen, cả hai thứ quấn nhau trên da hắn thành một đường hoa văn lạnh buốt.
Chu Bình trên lưng hắn chửi một câu rất nhỏ. “Lần này… chọn ta, nàng có trách không?”
Tần Mạc suýt ngã. Trong đầu hắn, bóng thanh y quay nửa nhịp rồi mất. Hắn không mượn miệng nàng. Không nói nàng sẽ vui, sẽ buồn, sẽ tha. Hắn chỉ đáp bằng điều mình biết về người từng giấu cơm cho kẻ bị phạt đói: “Nếu ta không chọn, nàng sẽ mắng ta trước.”
Chu Bình cười một hơi như ho. “Tốt. Vẫn biết bị mắng.”
Trong hầm rau còn bốn người nữa. Một ông già què, hai đứa trẻ và một thiếu phụ ôm bụng bầu. Lối hầm quá hẹp, khói chui vào trước khi lửa tới. Tần Mạc nằm sấp xuống kéo từng người ra. Ông già què cứ xin kéo trẻ trước; đứa lớn lại ôm chân ông không buông. Mọi người trong hầm đều muốn nhường theo cách làm việc chậm hơn. Tần Mạc suýt quát. Rồi nhớ Mạnh bà tử vừa mắng đừng cứu kiểu làm người ta sợ chết trước. Hắn hạ giọng, nói từng câu ngắn: “Trẻ trước. Ông sau. Ta quay lại.”
Ông già nhìn mắt hắn, có lẽ không tin, nhưng vẫn buông tay đứa trẻ. Tần Mạc kéo đứa nhỏ ra ngoài, quay lại ngay. Lần quay lại ấy quan trọng hơn lời hứa. Ông già khi được kéo ra nắm chặt cổ tay hắn bằng bàn tay đầy đất, run run nói: “Ngươi quay lại thật.” Tần Mạc không biết đáp gì. Với người bị bỏ lại nhiều lần, quay lại một lần đã thành chuyện lạ.
Thiếu phụ mang bụng bầu bị kẹt ở cửa hầm vì sợ. Nàng không chịu đưa tay cho Tần Mạc, chỉ nhìn vết luật và sen đen trên da hắn. Mạnh bà tử bò vào cạnh nàng, vừa ho vừa mắng: “Muốn sống thì nắm tay quỷ cũng nắm. Sinh con xong hẵng chọn người đẹp mà cảm ơn.” Thiếu phụ bật cười trong khói rồi khóc ngay. Nàng nắm tay Tần Mạc. Hắn kéo rất chậm, sợ làm đau bụng. Chậm khiến lửa liếm tới lưng hắn thêm một lần.
Khi tất cả ra ngoài, Tần Mạc nhận ra mình đã quên gói vụn vải trong túi một lúc. Không phải quên mất Tô Vãn, mà là trong mấy nhịp cứu người, tay hắn bận đến mức không chạm vào túi. Phát hiện ấy làm hắn vừa nhẹ vừa sợ. Nếu đau có thể bị việc sống chen vào, vậy hắn còn giữ nàng thế nào? Rồi hắn tự đánh câu hỏi đó xuống. Giữ nàng không có nghĩa mỗi nhịp đều phải đặt tay lên vết cũ. Nếu nàng từng là người sống, nàng hẳn hiểu việc kéo một thiếu phụ khỏi hầm rau cũng thuộc về thế gian nàng từng muốn nhìn.
Mạnh bà tử kiểm thuốc dưới mưa, chia ngay vài gói cho người bị khói. Bà không phát miễn phí bằng vẻ từ bi. Bà ghi nợ từng người, mắng từng người nhớ trả bằng gạo, bằng củi, bằng việc không khai bậy khi Hình Đường hỏi. Một thiếu phụ hỏi nếu không trả nổi thì sao. Bà đáp: “Thì sống trước rồi tính. Người chết trả nợ dở lắm.” Câu nói thô làm mấy người vừa thoát cháy bật khóc. Tần Mạc đứng cạnh, hiểu vì sao Chu Bình tin bà. Bà cứu người bằng một thứ lòng tốt không chịu mặc áo đẹp.
Chấp sự bị điểm huyệt tỉnh lại nửa chừng, nghe Mạnh bà tử ghi nợ dân thì bật ra một câu ngu: “Các ngươi chứa ma, nợ này vô hiệu.” Mạnh bà tử quay lại nhìn hắn. Tần Mạc tưởng bà sẽ đánh. Bà chỉ lấy bút ghi thêm trên giấy: một chấp sự Hình Đường nợ ba thang thuốc giảm đau nếu còn sống. Chấp sự ngẩn ra. Bà nói: “Ta cứu ngươi khỏi chết ngạt lúc nãy. Không trả ta cũng ghi. Luật các ngươi thích ghi mà.” Chấp sự im.
Tần Mạc nhìn cảnh ấy và không nuốt hắn. Không phải vì lòng hắn rộng. Vì Mạnh bà tử vừa biến người kia từ hồn lực tiềm năng thành con nợ thuốc. Người còn nợ thì chưa được phép thành thức ăn cho Sát Đạo trong đầu hắn. Thế gian có những sợi dây buồn cười như vậy, nhưng đôi khi chúng giữ người ta sống qua một cơn thèm.
Khi Tần Mạc cõng Chu Bình rời đi, thiếu phụ bụng bầu bỗng gọi với theo: “Ta tên Hứa Nhân.” Nàng nói rất nhanh, như sợ đổi ý. “Nếu ngươi ghi… ghi đúng chữ Nhân trong nhân bánh, không phải nhân nghĩa. Cha ta bán bánh.”
Tần Mạc quay lại nhìn nàng. Giữa nhà cháy, khói, truy binh, một người vẫn sửa chữ tên mình theo nghề cha. Hắn gật. “Ta nhớ.”
“Ngươi đừng nhớ sai,” nàng nói, rồi lại sợ câu đó quá hỗn với ma tu, ôm bụng lùi về sau Mạnh bà tử.
Tần Mạc không giận. Hắn nhẩm: Hứa Nhân, nhân bánh. Lữ bà, nửa thang. Liễu nương, Tiểu Mãn. Chu Bình trên lưng nghe thấy, khàn giọng: “Đúng rồi. Ghi như thế. Đỡ giống bài vị.”
Phía xa, luật trắng phóng tới ngay sau câu ấy, như trời cao không chịu nổi việc hắn dùng tên người nhỏ để chậm lại. Dấu Nghịch Thiên hình thành trong đau, nhưng trước khi đau lấp hết, hắn vẫn kịp nhẩm thêm một lần: Hứa Nhân là nhân bánh.
Khi luật trắng đánh vào lưng, Tần Mạc suýt buông Chu Bình. Không phải vì đau, mà vì trong khoảnh khắc đó Thiên Luật nói bằng một giọng rất hợp lý trong đầu hắn: bỏ người bệnh xuống, ngươi sẽ chạy nhanh hơn; giữ người bệnh, cả hai cùng bị bắt; một mạng đổi đường tới dòng sâu, tính ra không lỗ. Giọng ấy sạch đến mức đáng sợ. Nó không giống sen đen đói. Nó giống một trưởng lão đang cân án.
Tần Mạc cắn vào vai mình để tỉnh. Chu Bình cảm thấy răng hắn nghiến qua áo, khàn giọng mắng: “Cắn ngươi, đừng cắn ta.” Câu mắng kéo giọng luật vỡ ra. Người trên lưng hắn không phải một biến số được cân. Là Chu Bình, miệng còn chửi được, xương sườn đang đau, tay vẫn cố giữ túi thuốc. Tần Mạc siết lại cánh tay, không buông.
Vết luật trắng trên lưng Tần Mạc lan xuống cổ tay, gặp gai sen đen đang mở. Hai thứ không triệt tiêu nhau. Chúng nhận ra nhau, cắn nhau, rồi cùng ghi lên thân hắn một dấu mới. Dấu ấy không đau như kiếm. Nó lạnh hơn, như một bản án vừa tìm được mực.